Sự Mê Hoặc Của Yêu Hồ

Chương 9: Thần giới vị phá vỡ


Đọc truyện Sự Mê Hoặc Của Yêu Hồ – Chương 9: Thần giới vị phá vỡ

Mẫu Đơn nhất thời cứng đơ tại chỗ!

Là lão yêu quái kia! Hắn thoát ra! Chạy ra sau lưng bọn họ khi nào vậy?!

Tư Đồ và Thủy yêu cũng cứng ở đó như nàng, nhúc nhích một chút cũng khôngdám! Đặc biệt là Thủy yêu, cảm nhận được yêu khí đáng sợ khiến nàng hậnkhông thể co người lại thành một cục!

Giọng nói kia đợi một hồi, lại vang lên. Không chút dao động, giống như tảng băng ngàn năm, lạnhlùng đến khiến người ta hoảng sợ.

“Ta đang hỏi đấy, xoay đầu lại đây!”

Vừa dứt lời, Mẫu Đơn chỉ cảm thấy đầu mình giống như bị người ta mạnh mẽ bưng lấy, không tự chủ được mà xoay lại!

Đập ngay vào mắt là một bộ xiêm y màu trắng bạc, kiểu dáng vô cùng cổ xưa,tay áo rất rộng, ngoan ngoãn rủ xuống bên người. Mái tóc dài xanh sậmsáng bóng, không có bất cứ thứ gì giữ lại, xõa sau bả vai. Những thứ này Mẫu Đơn chỉ liếc nhanh một cái, ánh mắt đã ngay tức khắc bị cặp mắt đỏrực kia giữ lại!

Trời ạ! Yêu quái này sao lại còn trẻ đẹp nhưvậy! Nàng vốn đang cho rằng lão yêu quái ngàn năm, mặt và tay sẽ giốngnhư vỏ cây! Gương mặt tuấn mỹ ấy, không thua Tư Đồ xinh đẹp quyến rũchút nào. Có điều cặp mắt kia, khóe mắt khẽ hếch lên, đỏ như máu, lạnhnhư băng, không chút nhiệt độ mà nhìn bọn họ.

Không có ai lêntiếng, nghĩ chắc đều giống Mẫu Đơn, bị tướng mạo của y trấn áp. Người nọ cũng không nói gì nữa, ánh mắt lạnh lẽo chuyển từ mặt Mẫu Đơn qua mặtTư Đồ, lại dời tới mặt Thủy yêu, rồi đột nhiên sửng sốt một chút!

Mặt đẹp như hoa, bên tai cài lên một đóa Mị ti lan, dung nhan kia, bảy trăm năm qua, hàng đêm đều quanh quẩn. Y nằm mơ cũng không quên được cô gáiấy!

“Tiểu Tứ nhi. . . . . .”

Y thì thào cái tên này, đôi mắt đỏ rực dính chặt trên người Thủy yêu, nửa tấc không rời!

Thủy yêu vừa sợ vừa nghi, quay đầu lại liếc nhìn Tư Đồ và Mẫu Đơn, bọn họđều dùng ánh mắt không hiểu mà nhìn lại nàng. Ai cũng không biết cáingười “Tiểu Tứ nhi” kia là ai. Chẳng lẽ là người mà yêu quái này từngyêu sao?

Người nọ rất nhanh đã khôi phục thái độ bình thường,lạnh lùng liếc nhìn Thủy yêu, rồi dời ánh mắt đi, không nhìn lại mộtcái. Đã qua bảy trăm năm, không một người phàm nào có thể duy trì dungmạo và sống tới giờ. Mặc dù y cố chấp, nhưng cũng sẽ không ngu xuẩn nhận lầm người. Huống chi nữ tử có dung mạo giống “nàng” trước mặt, rõ rànglà một con Thủy yêu.

Không phải nàng. . . . . . Không phải nàng. . . . . . Nàng đã sớm tan biến trong vạn trượng hồng trần, đau lòng muốnchết, hồn phi phách tán. . . . . .


Y lạnh nhạt nói: “Các ngươi là ai? Tại sao lại đánh vỡ phong ấn?”

Mẫu Đơn nuốt nước miếng một cái, thật vất vả mới tìm lại được giọng nói của mình, “Mấy. . . . . . Mấy người chúng tôi là người đi đường, muốn tớiVương Thành ở hướng tây, cái chuyện. . . . . . Vô tình phá vỡ phong ấncủa ngài. . . . . . Là tôi vô ý. . . . . . Tôi rất. . . . . . Xin lỗi.”

Ánh mắt người nọ hơi đổi, nói: “Phía tây? Các ngươi muốn đi phía tây? Chẳng lẽ không biết nơi đó là chỗ của Thần giới sao? Chỉ mấy người yêu vàngười đạo hạnh nông cạn các ngươi, còn chưa tới được tộc Yêu Lang núiYên Hồng đã bị tóm rồi. Ta khuyên các ngươi nên dẹp đường hồi phủ đithôi.”

Mẫu Đơn cũng không biết nên nói cái gì. Lão yêu quái này, y quan tâm chuyện bọn họ nhiều vậy làm chi? Người muốn đi về phía Tâycũng không phải y mà!

Tư Đồ trầm giọng nói: “Chúng ta có chuyệnrất quan trọng, nhất định phải đến Vương thành. Hơn nữa chúng ta cũng sẽ không đi từ núi Yên Hồng và núi Xạ Hương đâu.”

Chẳng ngờ người nọ hừ một tiếng, thái độ cực kỳ ác liệt.

“Các ngươi nghĩ thật dễ dàng. Gần đây núi Xạ Hương xảy ra nhiều chuyện nhưvậy, ngươi cho rằng đi đường vòng qua núi Vô Trần là được an toàn sao?Nghĩ tình các người giúp ta thoát ra ngoài, ta tốt bụng nhắc nhở cácngươi. Mau trở về đi thôi!”

Mẫu Đơn có chút phiền não, hỏi “Ngươi là ai? Tại sao lại bị phong ấn?”

Người nọ liếc nàng một cái, ánh mắt lạnh lẽo ác độc, khiến nàng run rẩy, thật lâu cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn.

“Ta? Ta là Hoàng Tuyền, Xà tiên ngàn năm.”

Y thản nhiên nói, xoay người đi về phía biển hoa Mị ti lan kia, lạnh lùng nói: “Qua đây với ta, ta có chuyện muốn hỏi các ngươi.”

Mẫu Đơnlàm một cái mặt quỷ vô cùng xấu xí với bóng lưng của y, quay đầu lại nhỏ giọng nói với Thủy yêu: “Sao y lại gọi ngươi là tiểu Tứ nhi? Trước đâycác ngươi có quen biết hả?”

Thủy yêu lắc đầu liên tục, “Làm saocó thể! Y là yêu tiên ngàn năm, cũng không biết bị nhốt ở chỗ này mấytrăm năm rồi! Ta chỉ mới tu hành ba trăm năm, làm sao có thể quen biếty! Nhất định là nhận lầm người!”

Tư Đồ nhỏ giọng nói: “Cẩn thậnmột chút. . . . . . Tên yêu tiên này. . . . . . Yêu khí của y rất khônglành, dường như là một con vật rất khổng lồ. . . . . .”


Mẫu Đơnđảo mắt, nói nhỏ: “Y là Xà yêu đó, Xà yêu ngàn năm, nguyên hình nhấtđịnh rất lớn. . . . . . Nhìn bộ dáng điên cuồng của y là biết. Nói không chừng lúc trước làm loạn nên bị Thần phong ấn. Bây giờ đã được tự do,lại không biết cảm ơn chúng ta! Quả thực là vô lương.”

HoàngTuyền đến bên biển Mị ti lan, hái một đóa hoa, cầm trên tay nhìn ngắmthật lâu, ánh mắt lại vô cùng dịu dàng. Giống như hồi tưởng lại chuyệngì đó rất tốt đẹp, thoạt nhìn bớt lạnh lẽo hơn rất nhiều, còn hơi lộ ravẻ ôn hòa.

Y vung tay áo lên, Một cái đình nhỏ lập tức hiện rabên cạnh biển hoa! Khắc hoa phức tạp, cổ điển mà tao nhã. Tròng mắt MẫuĐơn thiếu chút nữa đã rớt ra! Ông trời! Đây mới thực sự là pháp thuật của yêu quái chân chính đi! Tụ đất thành đình. . . . . . Thật dễ dàng ha!

Y bước vào trong đình, khẽ nâng đôi tay, buộc chặt mái tóc dài bằng một cái ngọc quyết. Y cúi người tựa vào lan can,quay mặt sang Mị ti lan, lúc này mới thấp giọng nói: “Mấy người cácngươi tới phía tây làm cái gì? Chẳng lẽ không biết nơi đó gần đây đã trở thành nơi lũ yêu tránh còn không kịp sao? Chớ có trách ta nói lời không khách khí, dựa vào bản lãnh mấy người các ngươi, chỉ sợ ngay cả núi XạHương cũng không đến được. Tộc Yêu Lang núi Yên Hồng nhất định đã giảiquyết các ngươi từ sớm rồi. Nếu như không có chuyện gì lớn, nên nhanhchóng quay về thì tốt hơn.”

Mẫu Đơn liếc nhìn Tư Đồ, hắn khôngnói gì, chỉ dùng vẻ mặt lạnh nhạt mà ngó Hoàng Tuyền. Vẻ mặt như vậynàng lần đầu tiên thấy ở Tư Đồ. Hình như hắn vô cùng không có thiện cảmđối với Xà yêu này. . . . . .

Ba người lề mề vào trong đình, Hoàng Tuyền ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.

Thủy yêu nhìn nhìn Tư Đồ và Mẫu Đơn, trao đổi ánh mắt một chút, mới nói nhỏ: “Chúng ta trước tiên tự giới thiệu đi. Vị này là Hồ yêu núi Vô Trần,gọi là Tư Đồ. Nữ tử người phàm này là Mẫu Đơn, ta là Thủy yêu. Thật rathì chuyện là như vầy. . . . . .”

Nàng cẩn thận nói ra ngọn nguồn nguyên nhân, cũng nói lí do bản thân muốn đi cùng. Trên gương mặt lạnhlùng của Hoàng Tuyền lại từ từ hiện ra ý cười, có chút giễu cợt, có chút khinh thường, cũng có chút kinh ngạc ngoài ý muốn.

“Thì ra là còn có chuyện như vậy. . . . . .”

Y liếc Tư Đồ một cái, hồ ly kìa nhìn như bình tĩnh, thật ra cả người đềuđang phát run. Chẳng lẽ không cam lòng với sự vô dụng của mình sao? Yêuhồ nửa đuôi, cũng có thể xem như là yêu hồ yếu nhất tộc rồi! Nhìn tìnhhình của hắn, còn không biết tới ngày nào mới có thể luyện được mộtđuôi. Cũng buồn cười thật.

“Ngươi đã có hai trăm năm công lực,muốn trở thành một đuôi vốn không phải việc khó, chỉ là công lực quákém. Chẳng lẽ Hồ Tộc không có ai chỉ dạy cho ngươi một chút sao?” HoàngTuyền xoay xoay đóa Mị ti lan trong tay, giọng điệu ngạo mạn hỏi.

Sắc măt Tư Đồ chợt đỏ lên, lại lập tức trở nên trắng bệch. Hắn siết chặt nắm đấm, lạnh nhạt nói: “Mắc mớ gì tới ngươi?”

Mẫu Đơn có chút kinh ngạc nhìn hắn, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ mặtlạnh lùng và nghiêm nghị này của Tư Đồ! Tại cái tên Xà yêu già khằngđáng ghét này đâm trúng chỗ đau của hắn ư?


Chẳng ngờ Hoàng Tuyềnlại không tức giận, y thu lại nụ cười yếu ớt, trầm giọng nói: “Đúng làchuyện không liên quan đến ta, nhưng ta cũng nói thật cho các ngươibiết. Nếu như các ngươi cứ như vậy mà đi về phía tây, sớm muộn gì cũngsẽ chết sạch.” Ánh mắt đỏ rực của y không biết vô tình hay cố ý mà quétqua mặt Thủy yêu, có một loại hào quang không nói nên lời biến mất trong nháy mắt, nhanh chóng không tìm được bất cứ dấu vết gì.

Thủy yêu nhẹ giọng hỏi: “Có thể nói ra nguyên nhân hay không? Thật ra thì chúngta cũng chỉ biết một chút tình huống, hình như là kết giới của núi XạHương hỏng rồi, Ngũ Diệu và Thần thú bốn phương mâu thuẫn ầm ĩ. . . . . . Bây giờ ở phía tây đó dường như có rất nhiều yêu quái đạo hạnh cao thâm hoành hành, nghe nói Ngũ diệu còn phái ra vô số Thần diệt yêu. . . . . . Ngươi nói tình huống này sao?”

Hoàng Tuyền gật đầu nói: “Thì ralà các ngươi cũng biết. Ngũ Diệu và Thần thú bốn phương xưa nay bất hòa, kết giới bị hỏng cũng chỉ là cái cớ để tách nhau ra mà thôi. Mấu chốtlà ở chỗ Ngũ Diệu vẫn cho rằng thế giới loài người chỉ có con người được tồn tại, không cho phép bất kì yêu ma nào xuất hiện tại đó; mà Thần thú bốn phương lại cho rằng chỉ có người phàm tâm địa độc ác mới hấp dẫnyêu ma, cho nên phản đối hành động trừ yêu. Ngược lại còn cảm thấy nêntiến hành một đợt ‘thanh trừ lớn’, làm cho thế giới loài người đang bẩnthỉu rối loạn khá hơn một chút. Kể từ khi Xạ Hương Vương và Ám Tinhchiến đấu mà chết, bất đồng giữa Thần giới và Thần thú bốn phương cànglúc càng lớn, tách ra cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

(*)Xạ Hương Vương: Vua/ chúa núi Xạ Hương.

“Ám Tinh? Là chiến thần sinh ra từ bóng tối sao? Hắn giết chết Xạ Hương Vương ư?”

Thủy yêu hoảng sợ hỏi, thế mà nàng không hề hay biết! Là Thần giới hoàn toàn giấu kín chuyện này ư? Xạ Hương Vương chết rồi, đây là chuyện động trời đó! Có nghĩa là cả thần giới cũng xảy ra biến đổi lớn! Khó trách yêuquái ở phía tây càng ngày càng nhiều, thì ra là do Thần giới không ổnđịnh nên bắt đầu rục rịch chộn rộn.

Hoàng Tuyền miết nhẹ cánh hoa Mị ti lan nhỏ dài, vẻ mặt lại nghiêm túc thâm trầm.

“Ám Tinh bị Xạ Hương Vương đánh vỡ linh hồn rồi phong ấn lại, mà Xạ HươngVương thương thế quá nặng nên cũng không qua khỏi, thậm chí còn chưa kịp tuyên bố Vương kế nhiệm. Xạ Hương Vương, chính là Vương của Thần giới,có thể sai khiến các Thần, có quyền lực ngất trời. Có thể tưởng tượngchỗ trống này hấp dẫn tới cỡ nào, Ngũ Diệu và Thần thú bốn phương đềumuốn có được vị trí này, không ai phục ai, cuối cùng dĩ nhiên tách ra.Thật ra thì kết giới bị phá hư, trách nhiệm vẫn thuộc về Ngũ Diệu. Bọnhọ ra quân ồ ạt, phái Thần thanh trừ yêu làm loạn, cũng là vì nguyênnhân này.

Thủy yêu nhíu đôi mày xinh đẹp, “Trách nhiệm thuộc về Ngũ Diệu? Nói thế là vì sao?”

“Là Thái Bạch điều khiển kim loại trong Ngũ Diệu gây ra. Nhìn người khôngthấu, không nhìn ra nữ quan tấu nhạc bên cạnh mình là phản đồ. Kết quảnữ quan kia bị tâm ma hấp dẫn, có được pháp lực vô cùng lợi hại. Núi XạHương quản lý ba ngàn chúng sanh, trong đó cũng có những người phàmthuận theo Thần. Những người phàm tục này được Thần ban cho những nănglực nhất định như trường sinh, hoặc một ít pháp thuật. Nữ quan bị tâm ma cám dỗ kia, không ngờ lại triệu tập vô số người phàm không phục sự quản lí của núi Xạ Hương, tiến hành phản bội. Chuyện này huyên náo vô cùnglớn. Thần giới chết rất nhiều người. Cuối cùng phải do Huỳnh Hoặc điềukhiển lửa đi hàng phục, mới bắt sống được nữ quan kia.”

Mẫu Đơntrợn tròn mắt, nghe đến chăm chú. Những chuyện này đối với nàng mà nói,quả thật còn xa xôi hơn những đám mây trên trời. Nhìn Tư Đồ bên cạnh một chút, mặt hắn cũng đầy vẻ nghiêm túc, lắng nghe hết sức cẩn thận, sựlạnh lùng và giận dữ mới nãy không biết đã chạy đi nơi nào.

“Vậy. . . . . . Nếu đã bắt được. . . . . . Sao kết giới gì đấy của núi Xạ Hương còn bị phá hư?”

Mẫu Đơn nhút nhát hỏi, chỉ đơn giản là tò mò mà thôi.

Hoàng Tuyền nhìn nàng một cái, lạnh nhạt nói: “Tỷ tỷ của nữ quan kia len lénthả nàng ra, kết quả lúc ấy Thần giới đại loạn. Tình huống sau đó nhưthế nào thì ta không biết, chỉ biết hình như nữ quan đó phá hư kết giới. Hơn nữa là phá hư hoàn toàn, tách rời núi Xạ Hương và thành Ấn Tinh của Thần thú bốn phương. Vốn dĩ núi Xạ Hương và thành Ấn Tinh là do XạHương Vương dùng pháp lực tụ lại một chỗ, bây giờ tách ra, Thần thú bốnphương và Ngũ Diệu cũng không thèm để ý, cứ thế chia ra hai phái. Thầngiới chính là do nữ quan kia phá, tất cả biến động, đều từ nàng mà ra.

Mẫu Đơn nuốt nước miếng một cái, nhỏ giọng nói: “Nữ quan này thật là lợihại. . . . . . Nàng cũng là Thần sao? Nếu là Thần, tại sao lại muốn phản bội? Thần không phải là sẽ ngồi tít trên cao cho người phàm quỳ lạysao?”

“Ai nói thần liền thì sẽ ở trên cao cho người quỳ lạy? Tạisao? Vì bọn họ Trường Sinh bất lão? Vì pháp lực bọn họ cao thâm? Nếu như chỉ bằng những thứ này, vậy tại sao phải cúng bái thần? Loài Yêu chúngta cũng giống như vậy. Chỉ là chúng ta có thất tình lục dục mà bọn họcho là bẩn thỉu đáng xấu hổ mà thôi. Hừ, làm Thần sẽ phải buông bỏ khátvọng của chính mình, quả thực là cực kì nhàm chán!”

Hoàng Tuyềncười lạnh, tiếp tục nói: “Còn nữ quan kia, rất đáng tiếc. Nàng khôngphải thần, chỉ được xem như một bán Thần. Nàng là một cô gái người phàmbình thường trong phạm vi quản lý của núi Xạ Hương. Chỉ là bị tiến cốngđến Thần giới, làm nữ quan tấu nhạc hầu hạ những vị Thần kia mà thôi.Nếu như là Thần thật, thì chuyện này lại càng buồn cười! Thần giới sẽkhông còn thể diện mà chỉ trích yêu quái chúng ta. Nói một cách thẳngthừng, Thần chỉ là một đám lão bất tử buồn tẻ vô vị và không có tình cảm mà thôi!”


Mẫu Đơn cắn môi. Oa. . . . . . Lần đầu tiên nàng nghe người ta chửi rủa các vị Thần mà người phàm tôn kính như vậy. Kiêu ngạo như thế sợ là chỉ có yêu quái mới dám làm nhỉ. Phàm nhân bọn họ khôngcó gì, cũng không biết gì, việc có thể làm chỉ là sống cho tốt cuộc đờicủa chính mình thôi.

“Ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc là có ý gì? Không cho chúng ta đi phía tây sao?”

Tư Đồ chợt lạnh lùng hỏi, cũng không nhìn Hoàng Tuyền, mà nghiêng ngườiyên lặng nhìn hoa Mị ti lan nở hừng hực khí thế bên ngoài đình.

Hoàng Tuyền nhàn nhạt nói: “Ta nói cho các ngươi biết sự thật mà thôi. Hiệntại Yêu Lang núi Yên Hồng cực kì ngông cuồng, tuyên bố muốn lật đổ Thầngiới, thống nhất tam giới. Núi Xạ Hương đã phái Trấn Minh trong Ngũ Diệu đi quan sát tình huống. Yêu thần hỗn tạp, đạo hạnh đều cao thâm đến nỗi các ngươi không thể nào tưởng tượng, các ngươi còn muốn đi chịu chếthay sao?”

Tư Đồ quay đầu lại nhìn Mẫu Đơn, nhỏ giọng nói: “Ta đãđồng ý với nàng, thì không có lý nào lại đổi ý. Huống chi chúng ta vốncũng không tính đi từ núi Yên Hồng đâu. Đi qua Hồ Tộc núi Vô Trần vềphía tây, cũng có thể tới Vương Thành. Mặc dù xa một chút, nhưng tấtnhiên cũng ít nguy hiểm hơn rất nhiều.”

Mẫu Đơn kinh ngạc nhìnhắn. Vẻ nghiêm túc này, thật sự là Tư Đồ sao? Là nhân yêu ẻo lả, là cáitên ngốc hở chút là rơi nước mắt, hở chút là so sánh với người ta đósao? Thì ra hắn cũng có thể nghiêm chỉnh như thế. . . . . . Nàng chợtphát giác mắt nhìn người của mình không được tốt lắm, tự nhiên lại bỏsót một mặt nghiêm chỉnh của người này. Còn thật sự tưởng hắn là một hồly biến thái thích nam nhân. . . . . .

Hoàng tuyền cong khóemiệng, “Ngươi rất có khí khái. Chẳng qua nhỡ có chuyện xảy ra, ngươitính làm như thế nào? Tới lúc đó không chỉ riêng ngươi và Thủy yêu nàymất mạng, mà ngay cả nha đầu người phàm kia cũng phải chết không thểnghi ngờ. Ngươi quyết định đi?”

Tư Đồ mở miệng vừa muốn nóichuyện, Mẫu Đơn đứng lên, cười híp mắt nói: “Quyết định! Ta sẽ không đem thân thể của mình tặng cho con hồ ly này, ta còn muốn giải quyết sớmmột chút để nhanh kiếm tiền nữa đó!”

Tư Đồ hơi sửng sốt, hình như không ngờ Mẫu Đơn sẽ nói như vậy. Hoàng Tuyền cũng đứng lên, giũ tay áo rộng thùng thình, dùng giọng điệu lành lạnh mà cười nói: “Đã như vậy,các ngươi cũng không cần đi vòng qua núi Vô Trần xa xôi. Cứ trực tiếp đi qua núi Yên Hồng.”

Thủy yêu lẩm bẩm nói: “Nhưng. . . . . . Không phải nơi đó rất loạn sao?”

Hoàng Tuyền thản nhiên nói: “Có ta ở đây, các ngươi có bước vào núi Yên Hồng, cũng bảo đảm không rớt một sợi lông măng.”

Lần này không riêng gì Thủy yêu và Mẫu Đơn, mà cả Tư Đồ cũng muốn nhảy dựng lên!

“Ý của ngươi là. . . . . . ?” Đôi môi anh đào của Thủy yêu vì kinh ngạc mà há tròn, nhìn qua cực kì mê người

“Không sai, ta sẽ cùng đi Vương Thành phía tây với các ngươi.”

Mẫu Đơn ngập ngừng nói, “Ngươi. . . . . . Tại. . . . . Tại sao muốn cùng đi với chúng ta?”

Đôi mắt đỏ rực như ma quỷ của Hoàng Tuyền khẽ híp một cái, “Ta đi tìm PhiYên tính toán chút nợ nần, nhưng lại không muốn đi một mình. Lí do nàyđã đủ chưa?”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.