Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy

Chương 1: Tham quan


Bạn đang đọc Sếp Ta Chuyên Ngành Là Đào Bẫy: Chương 1: Tham quan

Trước cổng trường đại học X, một cô bé người phương đông khoảng chừng 14, 15 tuổi, da dẽ hồng hào, vẽ mặt xinh đẹp lại đáng yêu như thiên sứ ôm cặp sách đứng ở 1 góc như chờ đợi ai đấy.
Những sinh viên khi đi qua ai ai cũng đều ngoái đầu lại nhìn, dù là nam hay nữ. Nhưng cô lại như không quan tâm đến những ánh mắt kia, chỉ chăm chú nhìn về phía cổng, ánh mắt không nén nỗi vui mừng, chờ đợi người ấy.
Lúc sau 1 bóng dáng quen thuộc đập vào mắt cô, cô vui mừng chạy thật nhanh về phía người ấy, ôm chầm lấy cổ anh, nhảy cẩng lên, vui sướng nói:
– Anh, mẹ cho phép em về nước rồi.
Hà Khang Tại thoáng sững người, nhưng cũng rất nhanh chóng tỉnh lại, anh lo sợ em gái ngã, liền buông cặp sách trong tay mà ôm lấy cô, giúp cô vững vàng tiếp đất, ánh mắt không giấu diếm yêu thương cùng che chở, giọng nói có chút trách cứ cùng cưng chiều, nói:
– Hư, chạy nhanh như thế, ngã thì sao?
– Ai nha, không sợ, có anh bắt lấy em còn gì. Hà Khả Khả cười lém lỉnh nói.
– Em đấy, bị anh chiều đến hư. Hà Khang Tại nói, tay véo nhẹ lên cái mũi nhỏ xinh của cô.

Hà Khả Khả, le lưỡi trợn mắt làm bộ dáng trêu chọc, rồi 2 anh em nhìn nhau cười.
Bất chợt, gần đấy vang lên tiếng động, 1 chàng trai từ phía sau Hà Khang Tại tiến đến, Hà Khả Khả nhìn anh đến ngây người, thầm nghĩ “anh thật đẹp, đẹp như 1 vị thần, từng đường nét trên khuôn mặt đẹp đến nỗi khiến người khác nhìn vào phải ngơ ngẫn.”
Thấy 2 anh em nhà họ Hà dường như có khuynh hướng xem người bên cạnh như vô hình, Lôi Kình liền đằng hắng, chủ ý muốn nhắc nhở họ rằng bên cạnh vẫn còn 1 người là anh đây.
Thấy mình có vẽ thất thố, Hà Khang Tại kéo cô em gái còn đang ngây ngốc của mình đến trước Lôi Kình, giới thiệu:
– Em gái bảo bối của tớ, Hà Khả Khả. Đoạn lại quay sang Hà Khả Khả nói: – Bạn Thân của anh, Lôi Kình.
– Xin chào. Lôi Kình dịu dàng nói.
Hà Khả Khả còn đang bị choáng vì sắc đẹp của anh nên chỉ máy móc gật đầu.
Thấy Hà Khả Khả có biểu hiện đáng yêu như thế, Lôi Kình cười càng thêm sáng lạng, thầm nghĩ: “ cô bé này thật thú vị.”
Thấy em gái nhìn Lôi Kình đến ngây ngốc, Hà Khang Tại có chút không vui, bĩu môi nói:
– Tớ cùng em gái về trước.
Nói xong nhanh chóng dẫn theo em gái rời đi. Hà Khả Khả định lực không đũ lại là lần đầu nhìn thấy soái ca còn soái hơn cả anh trai nên ngẫn ngơ vẫn còn chưa tỉnh, mặc cho anh trai lôi đi.
Lôi Kình thừa biết bản tính gà mẹ của Hà Khang Tại đối với em gái, chỉ cười cười, còn trong lòng anh suy tính điều gì thì chẳng ai biết.
Nhưng vẫn là người tính không bằng trời tính, lúc anh quyết định bắt đầu triễn khai kế hoạch thì cô bé đáng yêu đã cách xa anh đến tận bên kia đại dương.
***************************************************

Hôm nay là một ngày đẹp trời, thời tiết tốt để thực hiện 1 chuyến tham quan. Khả Khả đứng trước cổng Tử Cấm Thành đợi mãi mà vẫn chưa thấy Đặng Tiểu Tinh đến, cô lấy điện thoại định điện hối thúc nhỏ thì có 1 cuộc gọi đến. Thì ra là Tiểu Tinh, Khả khả bắt máy, chưa kịp nói lời nào thì đầu dây bên kia đã xin lỗi rối rít.
– Khả Khả xin lỗi cậu nha hôm nay tớ không đi cùng cậu được, xin lỗi lần sau tớ sẽ bù cho cậu.
– Lý do?. Khả Khả lạnh nhạt hỏi
– A! tớ quên mất là hôm nay có cuộc hẹn với khách hàng bên đối tác dùng cơm, tớ phãi đi cùng bác giám đốc, giúp bác ấy tiếp rượu.
– Hừ! Vì tiền quên bạn. Khả Khả nói hơi nặng âm mũi nghe có vẽ như đang trách mắng
– Xin lỗi mà lần sau tớ sẽ mời cậu ăn cơm như là lời xin lỗi. Xem như là cậu thương cho thân thể già yếu của giám đốc mà bỏ qua cho tớ nhé.Nói như vậy chứ Tiểu Tinh sớm biết tính cô bạn này, miệng rắn chứ lòng không rắn.
– Thôi nói lời vô nghĩa đi, không lo chuẩn bị kẻo lại trể giờ, bị trừ lương thì đừng có mà than. Đúng như Tiểu Tinh nghĩ Khả Khả cũng không làm khó gì cô.
Cúp máy xong Khả Khả nhìn lên cổng Tử Cấm Thành chán nản thở dài. Hứng thú tham quan đã giảm mất một nữa nhưng đã tới trước cổng không lẽ lại trở về vì thế cô quyết định tiếp tục tham quan.
Khả Khả đi thăm thú khắp nơi, chụp rất nhiều ảnh ý định đem về chọc tức Tiểu Tinh. Khi đi đến Hoa viên Khả Khả thấy rất nhiều người tập trung ở đấy cô cũng tò mò qua xem thử. Hóa ra là đang quay phim. Dù gì củng không bận Khả khả quyết định nán lại xem.
Các thành viên trong đoàn làm phim bận rộn chuẩn bị cảnh quay, khả Khả nóng lòng chờ xem họ diễn nhưng mãi chẳng thấy họ bắt đầu chỉ thấy 2,3 người xúm xít lại thì thầm to nhỏ. Khả Khả thấy cũng chẳng thú vị nên xoay người định bỏ đi thì có 1 người đuổi theo:

– Cô gì ơi cô có thể giúp chúng tôi 1 tay không? 1 diễn viên của chúng tôi bị bệnh đột xuất đoàn làm phim hôm nay lại ít người nên không có người thay thế, cô có thể đóng thế vai cho diễn viên của chúng tôi được không?. Một người đàn ông trong đoàn làm phim lúc nãy nói.
– Tôi không phải diễn viên nên không giúp gì được cho anh. Nói xong Khả Khả xoay người đi.
– Ấy không cần phãi là diễn viên, vai này rất đơn giản chỉ cần đi theo phía sau diễn viên chính là được, không có lời thoại cô cứ yên tâm. Anh ta vẫn tiếp tục nài nỉ.
– Tôi vẫn là không đóng. Nghe anh ta nói thế Khả Khả liền từ chối, cô đoán vai mà bọn họ sắp giao cho cô, ngoài vai tỳ nữ thì còn vai gì nữa, cô như thế mà lại đóng vai tỳ nữ à bố, mẹ, anh trai mà biết chẳng khóc thét lên à. Vẫn là không đóng thì hơn.
Thấy cô có vẻ đăm chiêu anh chàng kia nghĩ là chắc cô lo lắng không đóng được nên liền ra sức nài nĩ:
– Cô làm ơn giúp dùm chúng tôi đi chỉ là cảnh quay nhỏ nên hôm nay chúng tôi không mang theo nhiều người, không lẽ vì thế lại hoãn cảnh. Cô giúp chúng tôi đi đoàn chúng tôi ở xa lắm chỉ nán lại đây vài ngày thôi còn rất nhiều cảnh chưa hoàn thành không lẽ lại vì cảnh quay nhỏ này làm chậm lộ trình của đoàn.
Thấy anh ta mè nheo mãi Khả khả cũng có chút xiêu lòng nhìn xung quanh thấy mọi người như củng đang dùng ánh mắt van nài nhìn cô nên cô cũng xuôi xuôi theo.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.