Sếp! Anh là tên xấu xa

Chương 5: Gặp lại cố nhân


Bạn đang đọc Sếp! Anh là tên xấu xa – Chương 5: Gặp lại cố nhân


Hà Khang Tại lái chiếc xe thể thao mui trần màu vàng của em gái, đưa cô đến nhà hàng mà lúc trước hai người thường đến.
– Đã lâu không được thưởng thức các món ở đây. Hà Khang Tại vừa xem menu vừa nói
– Thời gian còn dài, từ từ cũng sẽ thưởng thức đủ, chỉ sợ không đủ để anh ăn. Khả Khả nói, mắt vẫn không dời menu. Khả Khả khá kén ăn nên thời gian chọn món khá lâu, Hồi lâu mới chọn được 1 món.
– Vẫn là em thích tự mình nấu hơn. Khả Khả cảm thán.
Biết tính em gái kén ăn Hà Khang Tại cười, sóng mắt đầy vẻ yêu chiều, nói:
– Thế sau này 2 anh em giảm bớt việc ăn ngoài, mua thức ăn về, anh giúp em nấu.
– Ừ. Khả Khả nói tay cầm ly nước lọc, đưa lên miệng.
– Vẫn chưa bỏ thói quen này à. Khả Khả có thói quen mỗi khi ra ngoài ăn trước khi ăn đều uống nước lọc, đến khi nào thức ăn được mang ra mới thôi.
– Đã bảo là thói quen làm sao bỏ được. Khả Khả nói tay vẫn cầm ly nước.
– Được rồi, thức ăn cũng sắp đem ra, uống thêm nửa kẻo lại no vì nước mất. Hà Khang Tại từ trước khi sang mỹ vẫn có thói quen ngăn không cho Khả Khả uống nước trước bửa ăn, lo rằng em mình uống nhiều nước, đến khi ăn thì cũng chẳng được bao nhiêu, sớm là đã no vì nước.
– Andy (tên tiếng anh của Hà Khang Tại) là cậu à. 1 giọng nói trầm ấm vang lên, Khả Khả cùng Hà Khang Tại cùng hướng về phía phát ra giọng nói. Chỉ thấy phía trước 2 người 1 nam 1 nữ, nam thanh nữ tú sánh vai nhau đi về phía bàn của 2 người.
– King (tên tiếng anh của Lôi Kình) , lâu rồi không gặp, tớ nhớ cậu quá, còn định vài ngày nữa sẽ đi tìm cậu ai ngờ gặp cậu ở đây. Hà Khang Tại ôm chầm lấy Lôi Kình, tay bắt mặt mừng. Vẫn là sống quá lâu ở nước ngoài nên Hà Khang Tại có thói quen xã giao phóng khoáng quên mất mình đã về nước.
Khả Khả thấy mọi người đang hướng mắt về phía 2 người đàn ông đang ôm nhau liền đằng hắng, giật giật tay áo của anh trai:
– Anh, mọi người đang nhìn đấy.
– À, ừ, anh quên. Hà Khang Tại sau khi nghe em gái nói liền như nhớ ra mình đã về nước liền lúng túng buông Lôi Kình ra.
Lôi Quyên đứng bên cạnh khẽ cười trộm.
– Hai người không ngại nếu chúng tôi muốn ngồi cùng bàn chứ? Lôi Kình lịch sự hỏi.
– Rất vui, 2 người ngồi đi. Hà Khang Tại hưng phấn nói.
Khả Khả không nói gì, chỉ nhẹ nhàng chuyển chổ sang ngồi cùng anh trai, nhường chổ của cô cho 2 người kia. Lôi Quyên lịch sự cám ơn.
– À, cô đây là?… Lôi Kình kéo dài giọng.
– Em gái tớ đấy, thấy nó xinh không? Là bảo bối của nhà tớ đấy. Hà Khang Tại không chút kiêng dè tự hào giới thiệu.

– Ừ quả thật rất xinh đẹp. Ánh mắt Lôi Kình chợt lóe lên tia sáng nhưng rất nhanh hồi phục thần thái ban đầu.
– Anh, kiêng dè 1 chút, không phải đi đâu cũng khen người nhà mình như thế. Khả Khả mặt đầy hắc tuyến nói.
Lôi quyên ngồi đối diện cũng che miệng cười khúc khích.
– Anh là nói sự thật mà, em gái anh xinh thì anh khen, khối người muốn anh khen mà chẳng được ấy. Hà Khang Tại nói.
– Vâng, vâng. Khả Khả lắc đầu chẳng muốn nói, vẫn là tiếp tục uống nước thì hơn.
Thấy cô vẫn còn uống nước Hà Khang Tại giật lấy ly nước trong tay cô nghiêm mặt nói:
– Anh đã bảo chờ thức ăn ra mà, uống mãi thế no làm sao mà ăn.
Biết là anh lại nổi máu gia trưởng Khả Khả ngoan ngoãn ngồi im chờ thức ăn mang đến.
Lôi Kình ngồi 1 bên lặng lẽ quan sát 2 anh em nhà họ Hà khóe miệng bất giác cong lên.
– À quên, cô bé này có phải là Queen? Hà Khang Tại nhìn Lôi Quyên như nhớ ra điều gì, hỏi.
– Đúng, là em gái tớ, Lôi Quyên, sao? mấy năm không gặp cậu cũng không nhận ra à? Lôi Kình giới thiệu, ánh mắt lộ rõ vẻ cưng chiều.
– Chào anh. Giọng nói của Lôi Quyên cũng đẹp như cả người, thanh âm trong trẻo dễ nghe như rót mật vào tai.
– Đúng là lớn quá rồi, lại còn xinh đẹp, tớ nhận không ra. Hà Khang Tại cười ngây ngốc. Khả Khả nhìn anh khẽ thở dài không biết khi nào tác phong của anh cô mới nghiêm chỉnh đây .
Lôi Quyên đỏ mặt, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, sợ mọi người nhìn thấy lại trêu cô.
Nhưng có 1 người tinh mắt, phát hiện biểu cảm của Lôi Quyên, Khả Khả khẽ cười, chỉ mới bị anh trai nói vài câu mà đã đỏ mặt rồi, cô nàng này thật thú vị. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Khả Khả nhìn thẳng vào Lôi Quyên.
Ra là cô diễn viên đó, hèn gì trông rất quen mắt, Vậy hôm ấy anh ta là cố tình tạo cơ hội cho Lôi Quyên đánh lại Y Y ? Khả Khả hết nhìn Lôi Quyên lại nhìn Lôi Kình.
Như phát giác ra ánh mắt Khả Khả đang hướng về phía mình Lôi Kình nheo mắt nhìn về phía cô, ánh cười ngập tràn trong mắt, hỏi:
– không biết Hà tiểu thư có gì chỉ bảo?
– Gọi tôi Khả Khả được rồi, chỉ bảo thì không dám, hân hạnh làm quen với 2 vị. Khả Khả lịch sự bắt tay với Lôi Quyên Và Lôi Kình.
– Hân hạnh, tôi là Lôi Kình. Lôi Kình nói, tay nắm chặt lấy tay cô còn không có ý định buông.
Khả Khả thấy Lôi Kình không có ý định thả tay, nhân lúc bồi bàn đến, cô nhanh rút tay về trừng mắt nhìn Lôi Kình. Lôi Kình vui vẽ đón nhận nhận ánh mắt của cô chỉ cười cười không nói, trong lòng đột nhiên cảm thấy hưng phấn.

Mặt Khả Khả lại thêm vài phần âm u. Ấn tượng với Lôi Kình vốn đã Không tốt nay càng xấu hơn.
Hà Khang Tại tinh mắt nhận ra bầu không khí kì lạ liền lái chuyện đi theo hướng khác, trò chuyện hăng say với Lôi Kình. Lôi Kình tuy trò chuyện cùng Hà Khang Tại nhưng ánh mắt luôn hướng về phía Khả Khả.
Cô như cảm nhận được ánh mắt kia liền nhìn về hướng Lôi Kình trừng mắt với anh ý bảo: “Nếu nhìn nữa tôi móc mắt anh ra” . Thấy Khả Khả không có vẻ là ưa mình, Lôi Kình có hơi buồn bực nhưng khóe môi vẫn không ngừng nhếch lên cố ý chọc tức Khả Khả ý tứ: “Tôi đang mong chờ cô làm sao móc mắt tôi đây?”.
Khả Khả ấm ức, tức không chịu nổi nhưng không làm gì được liền cắm cúi ăn, ra sức cắn thức ăn, tưởng tượng đó là Lôi Kình. Bỗng 1 giọng nói trong trẻo vang lên bên tai.
– Cám ơn cô. Là Lôi Quyên
Khả Khả không hiểu sự tình gì, ngơ ngác nhìn Lôi Quyên. Lôi Quyên như nhận ra liền bồi thêm 1 câu:
– Hôm đó cám ơn cô đã nhắc nhở nếu không tôi cũng sẽ bị cánh nhà báo hạ bệ.
– Không cần cám ơn, tôi chỉ là không ưa gì loại người ngang tàng nhờ bóng mát như Y Y thôi. Nói tới bóng mát Khả Khả cố tình nói lớn, mắt hướng về phía Lôi Kình. Lôi Kình biết Khả Khả ám chỉ mình, không nói mà chỉ cười với cô, bộ dạng tôi vô tội, tỏ vẻ “tôi không biết gì hết”. Khả Khả chán ghét dời mắt về phía Lôi Quyên.
– Nhưng vẫn là nhờ vậy tôi mới không đóng cùng Y Y nữa. Lôi Quyên ánh mắt cảm kích nhìn Khả Khả.
– Hả? Y Y mất vai rồi ư? Khả Khả ngạc nhiên mở to mắt nhìn Lôi Quyên.
Lôi Quyên nói tiếp:
– Hôm đó báo chí đăng tin rầm rộ, bên nhà tài trợ bảo là Y Y đã vi phạm điều 3 cũa hợp đồng rằng không tạo xì căng đan bất lợi trong lúc bộ phim còn đang khởi quay nên cô ta bị hủy hợp đồng. Tiếp đó bên đạo diễn kịch bản lại sửa kịch bản, giờ vai diễn của tôi là Dạ phi ủy khuất vì bị Mộng phi lừa gạt.
– 1 vai diễn tranh thủ sự cảm thông của khán giả? Khả Khả nói
Lôi Quyên có hơi bất ngờ khi Khả Khả thẳng thừng như vậy, nhưng cô cũng nhanh chóng hồi phục, cười cười nói:
– Đúng.
– Nếu tôi có lỡ lời thì xin lỗi bởi có đôi lúc tôi cũng không kìm chế được phát ngôn của mình. Khả Khả như nhận ra mình có hơi thất thố liền xin lỗi.
– Không sao người thật thà như cô bây giờ thật đã tuyệt chủng gần hết. Lôi Quyên cười nói.
Thấy Lôi Quyên không để bụng, Khả Khả cảm thấy thiện cảm với Lôi Quyên cũng tăng lên mấy phần, Khả Khả cười thật tươi nhìn Lôi Quyên, nói:
– Lôi quyên, tôi gọi cô là Tiểu Quyên được không? Tuy có hơi đường đột nhưng tôi thấy thích cô rồi, chúng ta làm bạn nha.
Lôi Quyên có hơi bất ngờ nhưng cũng rất nhanh đồng ý bởi cô cũng rất thích Khả Khả, huống hồ Khả Khả còn là em của người ấy. Nói đến người ấy Lôi Quyên liền len lén nhìn, thấy ánh mắt Hà Khang Tại cũng đang hướng về phía mình Lôi Quyên e thẹn quay mặt sang chổ khác.

Hôm nay Hà Khang Tại đi từ sớm, cũng chẳng biết đi đâu. Khả Khả sau khi thức dậy thì hẹn Tiểu Tình ra ngoài mua sắm, lúc trở về Hà Khang Tại vẫn chưa về. Cô khệ nệ kéo lê từng thứ vào nhà. Ai bảo anh trai cô về, vốn dĩ chỉ sống 1 mình không cần nhiều thứ nhưng nay nhân khẩu lại tăng thêm cái gì cũng tăng thêm 1 phần, rõ khổ.
Sắp xếp các thứ hồi lâu mới xem như tạm ổn, nhìn lên đồng hồ mới đấy mà đã gần 11 giờ, Khả Khả chạy vào bếp chuẩn bị bữa trưa, không biết khi nào anh trai về nên đành phải nấu nhiều 1 chút thà dư còn hơn là thiếu.
Nghe có tiếng mở cửa, đoán biết chắc anh về, Khả Khả lại nhanh tay nhanh chân làm cho kịp, loay hoay hết bồn rửa đến bếp. Nếu chỉ ăn 1 mình thì nấu lúc nào cũng được nhưng nay lại có thêm anh trai, anh lại có bệnh đau bao tử, ăn uống không đúng giờ sẽ lại đau. Khả Khả cố gắng nhanh tay 1 chút, lại ngóng ra ngoài nói:
– Anh, đi rửa tay đi thức ăn sắp xong rồi.
Khả Khả nói xong thì nghe Hà Khang Tại đáp lại:
– Ừ, hôm nay ăn món gì thế?
– Sườn xào chua ngọt, canh cá và đồ xào. Khả Khả nói vọng ra, tay vẫn không ngừng đảo thức ăn.
Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn đang bận rộn trong bếp Lôi Kình cười cười, mặt đầy vẽ yêu chiều.
– Có cần anh giúp gì không? Lôi Kình hỏi
Khả Khả bận tối mắt tối mũi, không để ý là ai, còn tưởng là anh trai, liền nhanh miệng nói:
– Có, anh giúp em dọn bát đũa, nó ở trên kệ phía sau lưng em.
Người kia ngoan ngoãn làm theo bày bát đĩa ra, sau còn vào giúp Khả Khả mang thức ăn ra, bạn Khả Khả vẫn loay hoay lo xúc thức ăn nên cũng chẳng thèm để ý. Xong các thứ Khả Khả mới ra phòng khách, liền phát hiện Lôi Kình đang ngồi trên bàn ăn cùng anh trai mình. Lại hỏi:
– Sao anh lại ở đây?
– Nhóc, hỏi gì kì vậy, cậu ấy không đến đây thế nãy giờ ai giúp em dọn bát đũa. Hà Khang Tại cười nói.
– Em tưởng là anh. Khả Khả nói, trừng mắt nhìn anh trai ý bảo “ anh không vào giúp em mà còn nói à”. Như hiểu ý em gái Hà Khang Tại liền im bặt, cười cười cầu hòa.
– Andy mời anh đến đây cùng ăn. Lôi Kình nói ánh mắt mang theo ý cười.
– Phải, phải, là anh mời cậu ấy đấy, cậu ấy đã giúp anh 1 việc lớn nên định mời cậu ấy 1 bữa thịnh soạn, nhưng cậu ấy bảo cùng ăn tại nhà là được. Hà Khang Tại giải thích.
Tuy không ưa Lôi Kình cho lắm nhưng người ta đã giúp đỡ anh mình nên Khả Khả cũng có chút khách khí, quay sang trách anh:
– Nếu đã có khách đến nhà sao anh không báo trước đễ em chuẩn bị nhiều thứ hơn?
– Không sao anh ăn ít lắm, cũng tại đường đột quá. Lôi Kình nói ánh mắt vẫn không rời Khả Khả. Như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng kia, Khả Khả không nói thêm chỉ lo ăn cơm.
Cơm nước xong, Khả Khả lo thu dọn các thứ Lôi Kình cũng vào giúp 1 tay nhưng bị Khả Khả đuổi ra ngoài, Hà Khang Tại đứng bên ngoài nhìn 2 người họ, miệng nở nụ cười tinh quái.
Xong việc Khả Khả định trở về phòng, chưa kịp vào đã bị Hà Khang Tại giữ lại, nhờ cô đưa giúp Lôi Kình về nhà.
– Sao anh không tự đưa anh ấy về? Khả Khả chất vấn anh trai.
– Giúp anh đi mà, anh vẫn chưa quen với múi giờ ở đây, anh muốn nghĩ ngơi 1 chút, lúc sáng anh đến công ty của King đưa cậu ấy đi giờ đành nhờ em đưa cậu ấy về vậy.

Khả Khả bị anh trai mè nheo đến chóng mặt, đành bấm bụng thay anh đưa Lôi Kình về nhà.
Lúc lấy xe Lôi Kình giành lái, Khả Khả cũng chẳng buồn đôi co, mặc anh làm gì thì làm, cô ngồi ghế phụ ngắm cảnh, lâu lâu mới được người khác chở, dại gì mà không hưởng thụ.
Trên đường đi Khả Khả không nói nhiều, lâu lâu lại trả lời vài câu hỏi của Lôi Kình.
– Khả Khả dường như em không thích anh?
Lôi Kình đột nhiên thân mật gọi tên làm Khả Khả hơi ngẩn ra nhưng sau đó lại hồi phục lại thần thái ban đầu, nói:
– Sao anh lại nói vậy?
– Không có gì chỉ là cảm thấy em không thân thiện với anh.
– Em với anh cũng chỉ mới quen biết, không thân thiện cũng là chuyện bình thường. Khả Khả trả lời mắt vẫn nhìn cảnh vật trên đường.
– Vậy sao? Mới quen ư. Lôi Kình như nói với chính bản thân.
– Hả? Lôi Kình nói nhỏ quá Khả Khả không nghe đành hỏi lại.
– Không có gì, mong sau này chúng ta sẽ thân thiết hơn. Lôi Kình nói, mắt hướng nhìn phía xa xa.
– Mong là vậy. Khả Khả nói.
Rốt cục cũng đến nhà của Lôi Kình, xe Khả Khả dừng lại ở trước cổng. Lôi Kình vừa xuống xe Khả Khả cũng quay xe đi. Để lại Lôi kình đang lẩm bẩm điều gì đó.
Lôi Kình nhìn Khả Khả, anh cười gian tà, ánh mắt chợt lóe lên 1 tia kì dị.
Không biết vì sao mỗi lần tiếp xúc với Lôi Kình Khả Khả điều cảm thấy khó chịu, không phải là ác cảm, cũng không hẳn là thiện cảm.
Khả Khả cũng không lí giải nổi cảm xúc của chính mình, chỉ biết mỗi lần tiếp xúc với Lôi Kình lòng cô chợt vang lên 1 hồi chuông cảnh báo đại loại giống như chuông báo trộm. Nhưng cô cũng chẳng biết là sợ hắn trộm mất thứ gì của mình mà lại phải đề phòng anh ta như thế. (anchan: Ậy, cái này là bản năng phòng vệ tự nhiên của con người tỷ ạ còn về phần tỷ bị trộm mất cái gì về sau ắt rõ)
Về đến nhà Thấy anh đang ngồi trên sofa, Khả Khả cũng đến ngồi bên cạnh.
– Anh định mở 1 công ty chi nhánh trong nước, hôm nay nhờ King đưa anh đi tham khảo khắp nơi. Hà Khang Tại nói
– Rồi sao nữa. Khả Khả nói, chăm chú gọt vỏ táo.
– Khi công ty chính thức hoạt động anh mong em sẽ sang đấy giúp anh một tay.
– Em hứa, nhưng không phãi bây giờ, em chỉ mới ra trường, vẫn chưa có kinh nghiệm trong công việc, nếu giúp anh quản lý, sẽ không ít người dị nghị, anh cũng biết em ghét nhất cái việc núp bóng kẻ khác mà. Khả Khả nói, tay đưa một miếng táo đã gọt xong cho anh trai.
– Anh tin tưởng vào năng lực làm việc của em, anh tin mọi người cũng sẽ phải công nhận. Hà Khang Tại vẫn ra sức thuyết phục em.
– Em đã quyết định rồi, mai em sẽ gửi đơn xin việc vào 1 số công ty, khi nào em cảm thấy mình đã đủ khả năng đến lúc đó em sẽ về giúp anh.
Nói xong Khả Khả đi thẳng vào phòng. Hà Khang Tại nao núng lắc đầu, nha đầu này 1 khi đã quyết định việc gì thì khó mà xoay chuyễn.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.