Quái Phi Thiên Hạ

Chương 17 Đến Dương Phủ Làm Khách


Bạn đang đọc Quái Phi Thiên Hạ – Chương 17 Đến Dương Phủ Làm Khách

Dương đại thái thái nghe xong vô cùng hoảng sợ, vội nói: “Cô nương, có phải mang chuỗi lục lạc vàng đó đi chỗ khác là tiểu nữ sẽ khỏi bệnh mà không cần uống thuốc?”

“Mang chuỗi lục lạc vàng đó đi chỗ khác rồi tim đại phu đến khám sẽ chữa khỏi được. Bệnh khí trong cơ thể Dương cô nương vẫn cần đại phu chữa trị.” Dạ Dao Quang giải thích.

“Có thể làm phiền cô nương đến nhà chúng tôi một chuyến không? Xem thử phòng tiểu nữ còn chỗ nào khác không ổn nữa.” Dương đại thái thái vẫn chưa yên tâm, tha thiết mời, sau đó lại bổ sung thêm một câu: “Cô nương yên tâm, tuyệt đối sẽ không quên thù lao dành cho cô nương.”

“Đã rời khỏi nhà hai ngày, ta đã quyết định hôm nay về nhà.” Dạ Dao Quang nói, cô vẫn còn nhiều việc cần làm, tiểu thư Dương gia bị xung một năm vẫn chưa chết yểu, cho thấy không còn vấn đề gì khác.

“Nhà Dạ cô nương ở đâu?” Dương đại thái thái hơi sốt ruột hỏi.

“Đỗ Gia thôn.” Dạ Dao Quang trả lời, bỗng nhiên nhớ đến lời của Nguyên Ân, sau đó nhìn Dương đại thái thái: “Không phải thuận đường đến Dương phủ đó chứ?”


Vừa hay Dương đại thái thái kích động nói: “Đúng là thuận đường với Dương phủ, đây chính là duyên phận. Ta đảm bảo nhất định đưa cô nương về nhà an toàn. Xin cô nương hãy đến Dương phủ một chuyến.”

Quả đúng là duyên phận rồi, Dạ Dao Quang cũng không muốn từ chối nữa, dù sao cũng thoải mái hơn đón xe bò. Mặc dù bây giờ đã có vàng, nhưng cũng đâu thể nào mang một đĩnh vàng đi thuê xe ngựa chứ?

Do đó cô bèn đi gọi Ôn Đình Trạm, sau đó đích thân đi cáo từ Nguyên Ân, cuối cùng là dẫn theo Ôn Đình Trạm ngồi xe ngựa của Dương phủ về. Ôn Đình Trạm ngồi xe ngựa riêng Dương gia cố tình thuê ở chân núi, còn Dạ Dao Quang ngồi cùng Dương đại thái thái, hưởng thụ đãi ngộ, êm ả, không xóc.

Khi mặt trời sắp xuống núi, nhóm người Dạ Dao Quang đã đến Dương gia Thái Hòa trấn cuối Lô Lăng huyện. Dương đại thái thái về nhà, quản gia đích thân ra nghênh đón: “Thái thái, cơm canh đã chuẩn bị xong.”

Dương phủ là tứ hợp viện lớn ba gian, trang trí hoa văn màu lộng lẫy, phong cách kiến trúc ẩn chứa ý thơ của Giang Nam, vô cùng thanh tú và tinh tế. Trong phủ nô bộc vô số, vừa nhìn đã biết là một hộ giàu sang.

Dương đại thái thái rất hiểu chuyện, không vội vàng kéo Dạ Dao Quang đi xem phòng của nhi nữ ngay, mà là cho người hầu hạ rửa tay, đích thân cùng họ dùng bữa. Chủ nhân Dương gia không ở nhà, Dương gia là thương hộ, không có những quy tắc quá khắt khe, Dương đại thái thái gọi hai nhi tử và một nhi nữ ra ăn cùng, không ngờ tiểu nhi tử Dương Tử Quân của Dương gia lại là đồng môn của Ôn Đình Trạm. Hơn nữa, hai người có vẻ cũng có chút giao tình, có mối quan hệ này, bầu không khí đã trở nên hòa hợp hơn.


Sau bữa cơm, nghỉ ngơi dùng một chén trà, Dạ Dao Quang được Dương đại thái thái và trưởng nữ Dương Tịch Hà dẫn đến phòng của tiểu nhi nữ Dương Tịch Dung. Đến nơi quả thật có chút vấn đề nhỏ, ví dụ như khu vườn của Dương Tịch Dung đặt rất nhiều hoa cỏ, một số đặt ở hướng tây và tây bắc, hai hướng này cũng sẽ mang đến bệnh khí cho Dương Tịch Dung, cô lại chỉ điểm một phen.

Sau khi xem một lượt, Dạ Dao Quang với tinh thần trách nhiệm cao đã nói cho họ nghe về những điều cấm kỵ đối với khu vườn của Dương Tịch Dung. Sau đó trời đã tối, Dương đại thái thái giữ họ ở lại, Dạ Dao Quang nghĩ đến việc hôm sau phải đi tiền trang đổi tiền, tiện thể đi mua sắm một chuyến nên đã đồng ý.

Sau khi tắm rửa, Dạ Dao Quang mở chiếc hộp Mạnh Bát cô nương cho cô ra, nhìn thấy bên trong là một ví thêu tinh xảo phức tạp, chiếc ví nhẹ tênh, không cần nói cũng biết nhất định là ngân phiếu. Bên dưới chiếc ví mới là thứ khiến đôi mắt Dạ Dao Quang sáng lên, là một bộ trâm ngọc, tổng cộng gồm ba cây, mỗi cây đều có hình hoa loa kèn, trên đó có hình mai lan trúc vẽ bằng vàng, thiếu cúc.

Dạ Dao Quang giơ tay gõ gõ lên mặt bàn, không thể nào tặng quà lại không tặng cả bộ, nhưng thoáng nghĩ đã hiểu ngay. Mạnh Bát cô nương đã thăm dò thông tin của cô, nhất định biết được chuyện của Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm thẳng thừng nói cúc là thứ tầm thường, có lẽ Mạnh Bát cô nương lo rằng cô sẽ cảm thấy bị xem thường nên mới không tặng luôn trâm cúc.

“Đồ phá của, khi không làm thơ bừa bãi làm gì chứ!” Dạ Dao Quang bất giác nghiến răng nghiến lợi, đây là bạch ngọc dương chi thượng hạng đó! Loại ngọc này ở thời hiện đại đắt vô cùng, hơn nữa còn là không phải muốn mua là có, chỉ vì một bài thơ của cậu đã hại cô mất một cây trâm ngọc!


Quan trọng nhất là pháp khí nuôi dưỡng từ loại ngọc hảo hạng này mới càng tốt!

Dạ Dao Quang tâm trạng hậm hực phẫn uất mở chiếc ví, rút từ bên trong ra ba tấm ngân phiếu hai trăm lượng sắc mặt mới dần dần hòa hoãn trở lại.

Ôm ngân phiếu nằm lên chiếc giường mềm mại, cô vui vẻ suy nghĩ, bây giờ cô đã có một ngàn bảy trăm lượng bạc, tương đương với năm trăm mười ngàn Nhân dân tệ.

Ôm ngân phiếu ngủ một giấc ngọt ngào, Dạ Dao Quang vẫn thức dậy từ lúc trời vừa tờ mờ sáng, sau đó ngồi xếp bằng hấp thu khí ngũ hành, cô phát hiện khí Kim ở Dương gia rất nồng, không hổ danh là gia đình giàu có, không biết trong nhà cất giữ bao nhiêu vàng.

Luyện công xong cô ra ngoài tìm Ôn Đình Trạm, Ôn Đình Trạm ở chung với Dương Tử Quân, chưa bước vào vườn cô đã nhìn thấy Ôn Đình Trạm đang luyện quyền trong đó, trong lòng cảm thấy cực kỳ hài lòng, còn Dương Tử Quân ăn mặc chỉnh tề đang ôm một cây cột trước cửa, vừa nhìn Ôn Đình Trạm vừa ngủ gà ngủ gật.

Chờ Ôn Đình Trạm đánh xong một bộ quyền pháp, Dạ Dao Quang mới bước ra: “Mau đi tắm rửa, sau đó chúng ta đi mua một ít đồ rồi về nhà.”

Sau khi Ôn Đình Trạm tắm rửa xong, cùng với Dương Tử Quân ba người đi theo người hầu đến chính đường dùng bữa. Gia phong Dương gia rất hòa thuận, không có con thứ, Dương gia chủ ngoài hai thông phòng (1) ra không có thêm thiếp, do đó trừ phi trong người không khỏe, khi dùng bữa mọi người đều dùng ở chính đường viện chính.


Sau khi dùng bữa, Dạ Dao Quang nói ra kế hoạch của mình, Dương đại thái thái kiến nghị cô liệt kê ra một danh sách để bà bảo người đi mua, Dạ Dao Quang từ chối, cô rất muốn được xem cảnh đường phố bán buôn thời cổ đại trông như thế nào. Mặc dù chủ cũ có ký ức nhưng hơi mờ nhạt. Dương đại thái thái cũng không ép, phái quản sự đắc lực đi theo, Dương Tử Quân cũng đi theo.

Đầu tiên cô hỏi tiền trang, vừa hay Dương gia cũng có tiền trang trên trấn, Dạ Dao Quang cũng tranh thủ tận dụng, những nơi khác dùng vàng đổi bạc không tránh khỏi việc bị trừ một ít, đến tiền trang của Dương gia tuyệt đối không cần lo lắng, cô đổi tất cả vàng thành ngân phiếu, nhiều mệnh giá, lại đổi một ít bạc lẻ. Dạ Dao Quang nóng lòng đi mua đồ, đầu tiên tất nhiên là lương thực.

Lương thực ở đây do năm nay thất thu nên giá hơi cao, gạo hai lượng bạc một thạch. Một thạch ở đây tương đương tám mươi tám ký. Loại tốt nhất phải đến năm lượng bạc một thạch, loại gạo đó Dạ Dao Quang sau khi nhìn kỹ thấy quả thật rất ngon, cô đang trong giai đoạn dậy thì, còn Ôn Đình Trạm cũng trong thời gian tăng chiều cao, phải ăn loại tốt nhất mới được, nên cô mua mười thạch, kho lương ở nhà rất lớn nên không sợ chứa không hết, hơn nữa có Dương gia giao hàng đến tận cửa càng tiện hơn. Sau đó là các loại gia vị như dầu, muối, tương, dấm, trà… loại nào cũng mua loại tốt nhất với số lượng lớn. Cô còn mua thêm một ít vải, cô cũng muốn mua quần áo may sẵn nhưng cứ cảm thấy không vừa lắm, may đo lại phải chờ mấy ngày mới đến lấy được, tiệm thêu nói có thể giao hàng đến nhà. Dạ Dao Quang may cho mỗi người bốn bộ mặc tạm, vẫn chuẩn bị chính tay làm, kỹ năng đã có sẵn, là tài sản trời ban cho, dù sao cũng không thể lãng phí.

Tiếp theo là đi mua bút mực giấy nghiên, cuối cùng sau khi đã chất đầy, cô mới bảo Dương gia quản sự đưa về Dương gia trước. Sau đó cô mới đi dạo, mua những thứ cô thực sự đang cần.

***

(1) Thông phòng: Nô tỳ cận thân được chủ thu nạp làm thiếp thời xưa.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.