Phú Quý Nhàn Phu

Chương 17


Đọc truyện Phú Quý Nhàn Phu – Chương 17

Tống Lan gằn từng chữ: “Bởi vì yêu ngươi, ta mới làm ra chuyện không có lương tâm, mặc dù hối hận, ta cũng cam nguyện gánh vác hậu quả cho ngươi, nhưng mà, ta không thể tha thứ chính mình khi yêu một người có tâm địa ác độc như vậy, ta có mắt không tròng, hại người hại mình”.

Nam Cung Linh cả người lảo đảo như muốn ngã, Tống Lan nói vậy giống y những gì Vân Ngọc Thành đã tiên đoán. Khó trách… Khó trách hắn sao lại biến thành như vậy.

Cẩm Phượng Lan yên lặng thở dài một tiếng, tiến lên từng bước, nói: “Tống đại ca, chúng ta lên lầu đi”.

Tống Lan thu hồi ánh mắt không lưu luyến chút nào đi lên lầu.

Nam Cung Linh nhìn người nam nhân từng yêu mình nhất lại đi lướt qua mình, dứt khoát đi lên lầu, trong lòng đột nhiên suy sụp vô cùng, nàng thật sự mất đi người nam nhân đã từng yêu nàng say đắm này hay sao.

Mấy năm nay, nàng đã hiểu ra rất nhiều việc, chợt hiểu ra mình đã sai sót rất nhiều, nàng cho rằng mình có thể bù đắp, nhưng kết quả lại tàn khốc như vậy.

Không quay trở lại được, vĩnh viễn –

Có phải một chưởng năm đó nàng đánh về phía nữ tử đang chữa thương cho gia gia kia thì mọi chuyện cũng đã liền định rồi?

Nàng chính là ghen tị, là do nàng hận nàng ta đã cướp đi mọi quan tâm của Vân đại ca, nàng muốn Vân đại ca toàn bộ là của nàng, cho nên nàng không thể dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của nàng ta, nàng muốn giết nàng ta.

Nhưng mà, Cẩm Phượng Lan cuối cùng không có chết.

Sau đó, tất cả mọi chuyện đều thay đổi.

Vân đại ca không còn cười nói với nàng nữa, gia gia không muốn nhìn thấy nàng, cha cũng không còn quan tâm yêu thương nàng, nàng thất sủng, ở Nam Cung sơn trang địa vị xuống dốc không phanh.

Nam nhân này ái mộ nàng, trong mắt rõ ràng có dục vọng, cái loại mong muốn vứt bỏ quần áo của nàng đi để mà muốn làm việc gì thì làm, ngoài sự chán ghét ra cũng bắt đầu khiến cho nàng sợ hãi.

Nhìn bóng dáng Cẩm Phượng Lan lên lầu, Nam Cung Linh nghĩ đến câu nói năm đó nàng ta đã nói với nàng trước khi rời đi — khuôn mặt xinh đẹp là vũ khí mạnh nhất của ngươi, nhưng cũng là bi ai lớn nhất của ngươi.

Chân nàng mềm nhũn, cả người ngồi xuống mặt đất.

Cẩm Phượng Lan nghe được tiếng vang quay đầu lại, thản nhiên nhìn tuyệt thế mỹ nhân dưới kia giống như đã bị rút đi toàn bộ khí lực, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.

“Không ai là không phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước đừng làm!”

Nàng không hề đồng cảm với Nam Cung Linh, từ đầu đến cuối kẻ vô tội nhất đó là nàng, bị giấu diếm khả năng nội lực phản lại khi thay người chữa thương là bất hạnh, cuối cùng lại còn bị nữ nhân này đánh lén, thiếu chút nữa bị mất mạng.

Cho nên, nàng sẽ không thông cảm với Nam Cung Linh.

Cẩm Phượng Lan một lần nữa quay đầu cất bước đi lên lầu.

Lạc Tử Thần lạnh lùng liếc Nam Cung Linh một cái, đáy mắt hiện lên là một chút sát khí khó nhận ra.

Người dám đả thương Lan nhi không thể tha thứ, nhất là người đầu sỏ gây nên.

Đối với việc Tống Lan muốn rời đi, Cẩm Phượng Lan không có giữ lại, chỉ là bình tĩnh nhìn hắn ung dung đi xa.

Lạc Tử Thần đứng ở bên người nàng, nhìn bóng lưng người kia càng đi càng xa dần dần biến mất nói: “Với y thuật của hắn không cần làm lang trung giang hồ, hắn tự mình đi đày đi”.

Cẩm Phượng Lan thở dài, “Hắn không chịu tha thứ cho chính mình, ta cũng không có biện pháp, kỳ thật cho tới bây giờ ta cũng không có hận hắn”.


Lạc Tử Thần mặc áo choàng ngoài thay nàng, lại lấy tay sờ sờ ấm lô trong tay nàng, mới nói: ” Bởi vì nàng chưa bao giờ hận hắn, cho nên hắn mới càng không thể tha thứ cho mình”.

Như cảnh tỉnh, nàng phút chốc quay đầu, “Là như thế sao? “

Lạc Tử Thần cười, “Nàng nha, chính là rất thiện lương”.

“Oa”.

“Nếu không thiện lương, sao lại có thể đối với người hại mình mà đến tận bây giờ lại không hề oán hận? ” Hắn cười hỏi lại.

Cẩm Phượng Lan mím môi, ánh mắt trở nên có chút phức tạp, lại nhìn về phía cuối đường, “Tại vì sau khi việc kia xảy ra, hắn lập tức liền hối hận, là hắn chủ động hướng thánh thủ thần y xin lỗi, cũng đồng thời quyết định bất kể ta tàn tật hay sao cũng sẽ làm bạn với ta cả đời, không rời không xa, xem như chuộc lỗi”.

“Nàng nói cái gì? ” Lạc Tử Thần giọng nói đột ngột tăng vọt

Nàng trong nháy mắt, có ý lừa dối cho qua, “Không có gì”.

Lạc Tử Thần cười mà như không cười nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Thật vậy chăng? “

Nàng co co vai, không mở mắt, “Đây chỉ là suy nghĩ của hắn, ta cũng không muốn ủy khuất chính mình đi yêu một nam nhân mà ta không thương. Nếu không chiếm được cả đời, kỳ thật một mình một người cũng không có quan hệ gì”.

Lạc Tử Thần đột nhiên thực đau lòng, đem nàng ôm vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về, nói: “Nàng có ta”.

“Chàng biết không, Lạc Tử Thần, cha cùng nương ta thực hạnh phúc, bọn họ yêu thương lẫn nhau, không rời đi sống cả đời cùng nhau. Cha nói với ta, ta đáng giá được một nam tử toàn tâm toàn ý yêu, nếu không yêu, vậy hãy tiêu sái xoay người mà đi, bởi vì một người không thương ta, không đáng để ta vì hắn thương tâm lưu luyến”.

Lạc Tử Thần biểu tình nghiêm túc hẳn lên, còn thật sự thành khẩn nhìn nàng nói: “Nhạc phụ nói rất đúng, nàng đáng giá”.

Cẩm Phượng Lan sâu kín thở dài.

“Làm sao vậy? ” Hắn có chút lo lắng.

Nàng vươn tay sờ sờ lên mặt hắn, nhẹ nhàng nỉ non nói: “Kỳ thật ta nghĩ, chờ ngươi biết ta không thể có thai mà muốn nạp thiếp sinh con khi đó ta sẽ rời đi, ta thật sự không muốn ủy khuất chính mình”.

Hắn khẳng định nói: “Nàng không cần ủy khuất chính mình”.

Cẩm Phượng Lan thu vẻ mặt đau buồn lại, khẽ kiên định nói: “Cho nên, đừng cho ta cơ hội rời chàng mà đi”.

Lạc Tử Thần còn thật sự gật đầu, “Được”.

Nàng lại nhìn về hướng xa xa, “Chúng ta cũng đi thôi”.

Lạc Tử Thần gật đầu.

Hai người xoay người đi về phía xe ngựa cách đó không xa.

“Nương tử, chúng ta thương lượng chuyện này đi”. Lạc Tử Thần trưng ra bộ mặt lấy lòng.

“Hử? ” Cẩm Phượng Lan không phải không có hoài nghi liếc nhìn hắn một cái, nàng vẫn tin tưởng nam nhân này là có một bụng đầy đen tối.


“Kỳ thật ta cảm thấy đối với Thanh Loan biểu muội, nương tử hoàn toàn có thể dễ dàng giải quyết, ” Lạc Tử Thần thay một bộ mặt lấy lòng, “Cho nên, phiền toái lần này sau khi trở về, nàng hãy đuổi nàng ta ra khỏi nhà được hay không?”

“Để nàng ta đi chỗ nào được? ” Cẩm Phượng Lan khiêm tốn cầu cứu.

“Ở đâu đến thì về đó a”.

“Chẳng lẽ chàng không muốn tác hợp nàng ta với Liễu công tử? “

Lạc Tử Thần đột nhiên hiểu ra, hắn vươn tay xoa xoa cái mũi của nàng, đùa giỡn cười nói: “Thì ra, nàng có ý xấu như vậy a”.

Cẩm Phượng Lan vô tội nói: “Ta đã nói qua ta không phải thánh nhân a”.

***

Đây là lần đầu tiên Cẩm Phượng Lan đi vào thư phòng của Lạc Tử Thần, vốn nàng cũng chỉ là muốn tìm một quyển sách để xem, kết quả khi nàng di chuyển đến giá sách lại khiến cho nàng ngây ngẩn cả người.

Trên tường treo một bức họa, trên bức họa là một cô gái đến tuổi mới lớn.

Mặt mày quen thuộc, bút pháp quen thuộc, trong mắt của nàng rất nhanh phủ kín một tầng hơi nước, tụ lại thành một dòng, ngón tay run run sờ lên bức họa, cúi đầu nỉ non khẽ lẩm bẩm, bức họa này là cha nàng vẽ.

“Cha…” Nàng sẽ không nhận sai, đây là cha vẽ nàng, là bộ dáng khi mình mười ba tuổi, nàng vĩnh viễn nhớ rõ vào năm đó, vào đúng năm đó, cha và mẹ đều rời khỏi nàng vĩnh viễn, để lại nàng một mình phiêu bạt giang hồ.

Nhìn quần áo rồi búi tóc của mình trong bức họa, búi tóc đó, Cẩm Phượng Lan nhớ đó là trước ngày phụ thân bệnh nặng một ngày.

Vấn đề là, bức họa mà phụ thân vẽ mình sao lại có thể ở trong thu phòng của Tử Thần?

Cẩm Phượng Lan quyết định ở lại thư phòng chờ trượng phu trở về cho nàng một lời giải thích.

Cho nên khi Lạc Tử Thần từ bên ngoài trở về không thấy nương tử ở sân, vừa hỏi nha hoàn liền đi vào thư phòng.

“Hôm nay nghĩ như thế nào lại đến thư phòng? “

Cẩm Phượng Lan buông sách trên tay xuống, ý vị thâm trường nhìn hắn một cái, “Không có việc gì, đột nhiên muốn tìm quyển sách xem, đã tới rồi”.

Hắn ngồi xuống bên kia giường gấm, rót cho mình một chén trà, “Nếu không, trong viện chúng ta cũng làm một thư phòng để nương tử đặt sách?”

“Không cần, nơi này cũng không có quá xa, ta đến đây cũng thực tiện”.

“Nương tử là ở đây chờ ta trở về”. Hắn không phải nghi vấn mà là khẳng định.

Nàng từ trên ghế đứng dậy, chuyển về phía sau giá sách, ” Bức họa này chàng lấy được từ người nào vậy? “

Lạc Tử Thần hiểu rõ cười, vuốt vuốt chén trà trong tay, cười cười đi tới, nhìn cô gái xinh đẹp trong tranh, ôn nhu nói: “Nhạc phụ hàng năm đều đưa một bức của nàng cho ta, mãi cho đến khi nàng mười ba tuổi khi nhạc phụ mất, mới không đưa tới”.

Cẩm Phượng Lan kinh ngạc nhìn hắn.


Hắn xoa hai gò má của nàng, khẽ cười nói: “Ta là nhìn nàng lớn lên, từ khi còn là trẻ con đến khi trưởng thành một cô gái thướt tha”. Khiến cho hắn một lòng chầm chậm sa vào, “Không thể không nói, nhạc phụ rất mưu mô”.

“Chuyện sau năm nàng mười ba tuổi ta biết rất ít, nàng ở trong chốn giang hồ cũng chưa có danh tiếng gì, muốn tìm được nàng đúng là không dễ”.

Cẩm Phượng Lan rốt cục phục hồi tinh thần lại, nở nụ cười, “Nổi danh trên giang hồ thì sẽ chết sớm, ta đối với sinh mệnh của mình rất yêu quý”.

Lạc Tử Thần cười ha ha. Hắn thích thê tử thẳng thắn như vậy.

Cẩm Phượng Lan dường như đang nhớ lại, giữa lông mày mang theo tầng tầng đau thương, “Sau khi cha qua đời, ta giữ đạo hiếu ba năm, không đi lại trên giang hồ, sau đó lại xảy ra chuyện ở Nam Cung sơn trang, sau đó lại…” Thanh âm của nàng chậm rã thấp xuống, cuối cùng không thấy tiếng nào.

“Vậy ba năm sau nàng dưỡng thương ở đâu? ” Hắn cẩn thận hỏi lại.

Nàng gật gật đầu, “Đúng nha, ta trốn đến phía bắc Trường Thành trị nội thương, trong cơ thể ta có hai luồng nội lực xung đột với nhau, khi phát tác, khi thì như lò hỏa thiêu khi lại như là hầm băng”.

Lạc Tử Thần không nhịn được nhanh chóng nắm lấy tay nàng.

Cẩm Phượng Lan biểu tình thực đạm mạc, giống như đang nói đến chuyện của người khác, “Cả người ta khi đó, lửa bừng bừng đốt cháy sau đó cả người lại giống như rơi vào hầm băng, chàng không thể hiểu được cảm giác sống quay cuồng như vậy đâu, cả người sẽ bị thiêu đốt không thôi, chỉ có thể ở nơi băng tuyết ngập trời mới có thể cho ta có ý chí sống sót”.

Lạc Tử Thần đấm mạnh một tay lên tường.

“Nhưng mà, trong hoàn cảnh như vậy đối với thân thể ta lại đúng là họa vô đơn chí, thật vất vả mới hóa giải được cỗ nội lực trong cơ thể, nhưng trong cơ thể hàn độc tích tụ lâu ngày, ta đành phải quay về phương nam điều dưỡng”.

Lạc Tử Thần thu hồi nắm đấm, máu theo đốt ngón tay của hắn chảy ra, từng chút từng chút nhỏ xuống đất.

Cẩm Phượng Lan thở dài, nắm tay của hắn, dùng khăn giúp hắn xử lý vết thương rồi băng bó lại, “Lát nữa quay về phòng ta bôi thuốc cho chàng”.

“Lan nhi, nàng chịu khổ rồi”.

“Đi thôi, quay về thôi”.

“Một chút vết thương, không có gì đáng ngại”.

“Đêm nay không cho phép ở trên giường”. Nói xong, Cẩm Phượng Lan nhấc chân bước đi.

Lạc Tử Thần vội vàng đi cùng, “Nương tử, như vậy thực là không công bằng a, sao lại có thể như vậy chứ…”

Hắn một đường thì thầm vù vù.

“Nương tử, ta nghe lời rồi còn không được sao? Không cho ở trên giường thực là trừng phạt quá nặng a…”

Vừa vào cửa, Cẩm Phượng Lan mặt không chút thay đổi tìm đến kim sang dược, cởi bỏ khăn trên tay hắn, bôi thuốc xong lại băng bó một lần nữa.

“Hình như trời sinh chàng tính dục tràn đầy, ngày trước ở một mình thì chịu đựng như thế nào? ” Nàng thật là tò mò a.

Lạc Tử Thần có chút xấu hổ khụ hai tiếng, tiến đến bên tai nàng nhẹ nhàng nói hai câu.

Cẩm Phượng Lan chỉ là thuận mồm hỏi như vậy, không ngờ rằng hắn lại thực sự trả lời như vậy, nhưng mà đáp án — nàng vừa nhấc chân liền muốn đá cho hắn một cưới.”Không biết xấu hổ”.

“Ta nói đều là sự thật”.

“Hạ lưu”.

“Vậy hạ lưu cho nàng xem”.

Nàng một chưởng đẩy hắn ra, quay lại nhuyễn tháp ngồi xuống, sắc mặt nghiêm lại, trực tiếp nhìn hắn.


Lạc Tử Thần tự làm mất mặt sờ sờ cái mũi, lại gần ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Muốn biết cái gì, chàng hỏi đi”. Nàng bày ra loại này thần sắc tỏ vẻ sẽ không cho phép hắn lừa dối, hắn đương nhiên thức thời.

Cẩm Phượng Lan do dự, mới nói: “Chàng cho người động thủ với Nam Cung Linh sao? “

Lạc Tử Thần sắc mặt hơi trầm xuống, “Lan nhi, việc này nàng đừng quản”.

“Tử Thần, kỳ thật chàng không cần phải phiền như vậy”.

“Nàng ta thương tổn nàng như vậy, ta làm sao có thể dễ dàng buông tha nàng ta”. Lạc Tử Thần thanh âm lập tức trở nên âm trầm.

“Nàng ta có khuôn mặt như vậy, đối với chính nàng ta cũng là một chuyện bất hạnh…”

“Trời phạt nàng ta là xứng đáng, nhưng mà nàng ta nợ nàng, ta tuyệt sẽ đi đòi”. Lạc Tử Thần hoàn toàn không chịu nhả ra.

“…”

“Nàng làm sao mà biết được? ” Nàng rõ ràng cũng không xuất môn sao có thể biết chuyện này.

Cẩm Phượng Lan tự mình rót lấy một chén trà, chậm rãi nếm hai cái, nâng mắt nhìn hắn, “Người giang hồ tất nhiên sẽ có đường tin tức của người giang hồ”.

“…”

“Có người nói tường nhà chàng cũng không khó trèo qua”. Nàng tuyệt không cảm thấy bán đứng người nào đó mà lương tâm bất an.

Lạc Tử Thần giận dữ, một chưởng vỗ vào trên bàn nhỏ, “Liễu Nguyệt Sanh tên hỗn đản này!” Hắn thật đúng là dám trèo tường.

“Nàng đi hỏi hắn a”.

“Lần tới không được cho hắn tiến vào nhà chúng ta”.

Cẩm Phượng Lan cười lắc đầu.

***

Cho tới nay Cẩm Phượng Lan đều cảm thấy chính mình tính tình còn không quá xấu.

Nhưng mà, hiển nhiên có người cho rằng nàng không giận thì là thánh nhân.

Giang Thanh Loan dùng quần áo che ở trước ngực, miễn cưỡng che đi thân thể lõa lồ, nhìn người mang theo ánh mặt trời từ bên ngoài đi vào, chân nhỏ phát run, một cỗ sợ hãi không hiểu từ đâu truyền đến.

Cẩm Phượng Lan ánh mắt rơi xuống người trên giường, đi tới, thay hắn giữ mạch tượng, không khỏi giật giật môi. Thật đúng là không cẩn thận, bị người thừa dịp hạ mê dược.

Mắt hạnh xinh đẹp hơi hơi nheo lại. Kính lão là chuyện nàng được dạy dỗ từ nhỏ, có điều, cha nói rất đúng, có một số trưởng lão sẽ hoàn toàn không chú ý đến bọn họ, giống Lạc lão phu nhân.

Người, sợ nhất là bị người thân cận nhất bên người bán đứng, bởi vì như vậy là trí mạng.

Hôm nay, tử thần đã bị Tổ mẫu của mình bán đứng.

Nếu không phải Thanh Nghiên tỉnh táo chạy tới nói cho nàng biết, chỉ sợ chờ hắn tỉnh lại không phụ trách cũng không được.

Nghĩ đến đây, Cẩm Phượng Lan nhìn về phía Giang Thanh Loan đang sợ phát run đằng kia, tươi cười đầy mặt hướng nàng ngoắc ngoắc ngón tay.

Giang Thanh Loan sợ tới mức lui về phía sau hai bước.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.