Phu Quý Hà Cầu

Chương 13: Đông Tuyết Hàn Mai


Bạn đang đọc Phu Quý Hà Cầu FULL – Chương 13: Đông Tuyết Hàn Mai


CHƯƠNG 13: ĐÔNG TUYẾT HÀN MAI
Editor: Luna Huang
Mỗi lần phạm sai lầm, nàng tựa hồ cũng bị hắn “xách” trở về như vậy.
Nhớ kỹ lần đầu tiên bị Liên Thập Cửu xách về, còn là lúc hai người mới quen không lâu sau.
Cũng một đêm rét đậm như vậy, nàng đi giúp ca ca “quan tinh”, vừa làm xong mọi chuyện, liền bị đồng liêu lôi kéo uống một chén.
Thời điểm đó nàng, còn là một cô nương chưa biết thế sự.

Không biết làm sao xã giao qua loa tắc trách trong quan trường, vài câu: Ninh đại nhân làm sao sinh mất hứng như vậy, nhàn thoại vài câu liền trở về.

Mũ bị đè xuống liền cũng rơi vào trong sương mù.
Trong tửu quán Nhạc Phong lâu, nàng nhớ rõ ràng nhất, bởi vì ở nơi này, nàng nôn chân gà còn chưa tiêu hóa xong lên mặt của giám chính Vương Viên Thanh.
Người nọ là nhi tử của lễ bộ vụ Vương Trảm, thuở nhỏ không học bao nhiêu.

Nói là thế gia công tử, chức quan của lão tử lại quá thấp.

Nói là thư hương môn đệ, lại không chăm chỉ hiếu học.
“Khuôn mặt nhỏ nhắn này của Ninh đại nhân, trái lại tú khí giống cô nương một dạng, thủy nộn thủy nộn.”
Hắn lúc đó ợ rượu, phe phẩy cái chén trong tay Ninh Sơ Nhị.
Ninh Sơ Nhất nửa nam nửa nữ, người của khâm thiên giám đều biết, thỉnh thoảng cũng sẽ bởi vì chuyện này bị trêu chọc vài câu.
Vương Viên Thanh có chút đặc thù mê, ỷ vào rượu chút được một tấc lại muốn tiến một thước.
“Bổn quan nghe nói ngươi thích ngọc khí đồ cổ? Trong nhà của ta trái lại cất chứa không ít, nếu ngươi không chê, có nguyện cùng ta đến đó giám định và thưởng thức một phen không?”

Ninh gia tiểu nhị mặc dù không thông tuệ, nhưng là nhìn thấu sai, lập tức cự tuyệt nói.
“Hảo ý của đại nhân hạ quan tâm lĩnh, ngày khác có thời gian, tất nhiên đăng môn đến thăm.

Chỉ là hiện nay canh giờ đã tối, hạ quan liền đi về trước.”
Nàng đứng lên chào từ biệt, lại bị hắn kéo lại tay áo.
“Ngày khác là ngày nào? Ninh đại nhân đây là lại muốn qua loa tắc trách với bổn quan? Nếu đi ra đây, không có đạo lý nói đi là đi.”
Vọng Thư Uyển
Trên yến tiệc hôm nay, chức quan của Vương Viên Thanh là lớn nhất.
Mấy đồng liêu bên người thấy thế, mặc dù có chút bất mãn, cũng không tiện khuyên bảo.
“Đại nhân, hạ quan thực sự không thắng tửu lực.”
Ninh Sơ Nhị cực lực chối từ, hắn cũng không y theo mà buông tha.
“Tửu lực là luyện mà được, uống thêm vài chén là được.”
Nói xong còn muốn rót rượu cho nàng.
Ninh Sơ Nhị vốn là muốn ngất xỉu, hơn nữa cũng không biết Vương Viên Thanh huân hương gì trên người, rất sặc người, dưới bụng muốn nôn.
Tay áo lại bị hắn lôi kéo, càng khó nhịn, trực tiếp nôn trên mặt hắn.
Vì Ninh Sơ Nhị đứng, Vương Viên Thanh lại ngồi, nên vừa phun liền như mưa tầm tả, thẳng vào mặt vô cùng nhuần nhuyễn.
Ninh Sơ Nhị thư thản, Vương Viên Thanh sỏa, ngay cả người đang ngồi đều tỉnh rượu hơn phân nửa.
“Hỗn trướng! !”
Vương Viên Thanh giận dữ chỉ vào đầu của Ninh Sơ Nhị.
“Ngươi lại dám nôn đồ bẩn lên mặt bổn quan! Thật sự là, thật sự là! Còn không cút qua đây lau cho bổn quan! !”
Ninh Sơ Nhị lúc nhỏ, rất có chút tính tình thẳng thắng.

Mắt thấy trên đỉnh đầu đối phương một bãi, trực tiếp nói.
“Đại nhân lau cũng vô dụng, đều thối.”
Nhanh đi về tắm rửa mới là đúng lý.
Vương Viên Thanh đương nhiên cũng biết thứ này không phải là có thể lau, chẳng qua là cảm thấy mất mặt mũi trước mặt nhiều người như vậy.

Không nghĩ tới Ninh Sơ Nhị lại là một hình dạng không cảm thấy được, cứ như vậy ngẹo đầu đứng ở cách đó không xa, còn giơ ống tay áo lên che miệng mũi.
Hắn đâu nuốt nổi thua thiệt này, lập tức gọi nô tài bên người tới kéo nàng.
“Bảo ngươi lau liền lau, nói cái gì!”
Liên Thập Cửu chính là xuất hiện vào lúc này.
Một thân trực xuyết bích thanh sắc vân thanh văn, ống tay áo rất rộng, bên hông một miếng ngọc đại, cổ áo đều thêu đường viền cực tinh xảo.

Phía sau thế gia công tử đi theo hắn, vừa từ trên lầu xuống liền có tôi tớ chạy đến đưa lo sưởi vào trong tay.
Liên tiểu gia hiển nhiên cũng là vừa dùng xong bữa, thình lình thấy đại đường vừa ra cũng hiểu được rất mới mẻ.

Ánh mắt có thể đạt được, cũng nhìn thấy Ninh Sơ Nhị đã đi tới.
“Tìm ngươi vài ngày, ngươi trái lại thật hăng hái, chạy tới cùng người uống rượu.”
Cánh tay của hắn tùy ý đặt trên vai của Sơ Nhị, trên người cũng hiện lên mùi rượu, nhưng cũng không làm người ta chán ghét.

Sơ Nhị nói: “Nga Nga, vậy ngươi bây giờ còn tìm ta không? Ta có thời gian.”
Trái lại một thức thời.
Liên Thập Cửu cười khẽ, lồng ngực khẽ chấn động xẹt qua nhĩ tế của Ninh Sơ Nhị, ngứa một chút.
“Vậy liền đi thôi.”
Lôi kéo nàng đi ra ngoài cửa.
Vương Viên Thanh thấy thế cả khuôn mặt đều đen, ba một tiếng huy rơi tửu trản trong tay.
vongthuuyen.com
“Ta xem hôm nay ai dám đi? Thật coi lão tử là ngồi không?”
Liên Thập Cửu nhìn cũng không nhìn hắn, chỉ là hiền hòa phân phó.
“Giúp ta chiêu đãi Vương đại nhân.”
Phía sau là thanh âm bàn bị đẩy ngã xuống đất.
Ninh Sơ Nhị nghe được Vương Viên Thanh kêu cha gọi mẹ, cùng với một trận quyền đấm cước đá.
Nàng không quay đầu lại, chỉ là lộp bộp đi theo bên người Liên Thập Cửu, cũng không dám thở mạnh.
Ninh Sơ Nhị là sợ Liên Thập Cửu, không biết là nguyên nhân gì.
Đích trưởng tử của Hộ bộ thượng thư, quan bái hộ bộ thị lang Liên đại nhân, là tất cả những gì nàng biết về hắn.
Quan viên trong triều thường nói kỳ ôn nhuận, nhưng nói lại cũng đều cẩn thận.
Hai bên đường rộng, hồng lâu đổ quán, nếu như Liên Thập Cửu lương thiện, Bồ Tát cũng cười.
Hai người không có ngồi xe ngựa, một đường đón đông tuyết đi ở trên đường cái.
“.

.

.

Lần này, đa tạ Liên đại nhân giải vây, hạ quan vô cùng cảm kích.”
Nhanh đến Ninh phủ, Ninh Sơ Nhị nói như vậy
Liên Thập Cửu cùng ca ca của nàng quan hệ tốt, thỉnh thoảng cũng tới đài quan tinh nói chuyện phiếm vài câu.


Ninh Sơ Nhị chỉ coi hắn xem mình là Sơ Nhất, nên cũng tận lực xem hành vi ôm bả vai nàng mới vừa rồi của hắn là tự nhiên.
Liên Thập Cửu dựa nghiêng ở dưới tàng cây mai, lười biếng hồi cho nàng một dáng tươi cười, cũng hỏi một câu.
“Nàng có lạnh hay không?”
Ninh Sơ Nhị không biết hắn tại sao phải hỏi vấn đề như vậy, vẫn là trung thực lắc đầu.
“Không lạnh a.”
Lò sưởi của hắn vẫn còn trong tay nàng, trên người còn khoác áo khoác của hắn.
“Vậy cho ta sờ chút.”
Hắn đột nhiên hai tay phủng gò má của nàng.
Sợ nàng ngẩn ra, cho nên ngay cả giãy giụa đều đã quên.
Vừa lúc hồng mai mở, một chút cánh hoa đón gió rơi vào bên chân hai người.
Nàng nghe hắn tự tiếu phi tiếu nói.
“Sơ Nhị, nàng mặt đỏ cái gì?
Đến tai cũng hồng thấu.
Nguyên lai, hắn đã sớm biết.
Mã xa đứng ở cửa Liên phủ, Ninh Sơ Nhị còn đang ngẩn người.

Thẳng đến thân thể bay lên không, bị ôm vào trong phủ mới phản ứng được, trạng thái của mình lúc này có bao nhiêu sấm nhân.
Cách tóc dài nồng đậm, nàng nhìn thấy rất nhiều ánh mắt kinh ngạc.

Lá bùa màu vàng trước mắt tựa như một lá cờ nhỏ đón gió phấp phới, lăng loạn trong tầm mắt của rất nhiều người.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.