Phía Sau Một Cô Gái

Chương 17


Đọc truyện Phía Sau Một Cô Gái – Chương 17

Sau buổi diễn cuối cùng của tour xuyên Việt, nhóm nhạc về Sài Gòn trước, cô nán lại Hà Nội chơi cùng bố mẹ. Bố mẹ cô định cư ở nước ngoài từ lâu, đặc biệt về nước để xem con gái cưng biểu diễn. Tối khuya, cô ngẫu hứng dạo phố tìm cảm hứng sáng tác, rồi bị xe của một gã say hất ra đường trong khi một chiếc ôtô đang trờ tới. Thức dậy trong bệnh viện, vừa nhìn bàn tay phải, cô lại ngất đi, chỉ kịp thốt một câu“Đừng báo cho ban nhạc biết.” Bố mẹ đem cô sang Mỹ. Cô được lắp một bàn tay giả hoàn mỹ.
Lý tưởng của đời cô là được chơi guitar, được đứng trên sân khấu, được đi tour. Được rock. Cô say đắm cảnh cả khán phòng nín thở, hau háu nhìn mình phiêu theo tiếng guitar. Cô say đắm cảm giác bật cao lên, vung miếng gảy đàn xuống cho đám đông vồ chụp. Cô say đắm ánh mắt si mê của Vinh khi cả hai đứng trên sân khấu chào kết thúc buổi diễn. Tất cả say đắm trong đời cô đều phụ thuộc vào bàn tay lửa. Và chỉ sau một đêm, chấm dứt.

Cô nhanh chóng quen với nếp sinh hoạt một tay. Cô chẳng quan tâm những cái nhìn thương hại. Nhưng cô vẫn tự hỏi tại sao phải ăn uống, hít thở, trong khi không còn mục tiêu để đeo đuổi. Cô thử chơi guitar một tay nhưng công cốc. Cô nhớ và muốn trở về nhóm nhạc, làm quản lý hoặc sáng tác. Nhưng cô không đủ can đảm. Cô tưởng tượng ra những cái nhìn thất vọng hướng về bàn tay giả. Cô tưởng tượng cảnh mình đứng trong cánh gà, nhìn tay guitar mới bốc lửa trên sân khấu. Cô sợ. Chilly Kiss chỉ quen thuộc khi còn những ngón tay lửa. Cô tự tử hụt vài lần. Mẹ cô nài nỉ, vạ vật. Phải một thời gian sau, cô mới thôi nốc thuốc ngủ, hay tìm cách cắt cổ tay. Cô đã nghĩ thông. Chỉ cần cô quên đi Tùng Anh, bớt đòi hỏi từ cuộc sống thì không khí sẽ dễ thở trở lại. Cô đã sống vì mình và giờ cô sống vì gia đình. Từ đó, cô bắt đầu những ngày chừng mực và đều đặn.
Khi tất cả bắt đầu ngủ ngoan, hai hôm trước, Vinh bỗng xuất hiện ở phòng tranh và chăm chăm nhìn cô. Tất cả các dây thần kinh, các mạch máu trong cô căng nứt, chực chờ bung trào. Nhưng cô phải hoàn thành tốt vai diễn. Cô thà để mọi người oán trách Tùng Anh còn hơn nghe họ chép miệng“Tội nghiệp, bàn tay lửa ngày nào!”. Khi Vinh chạy theo, níu vào cánh tay phải, cô hoảng sợ cực độ. Anh chỉ cần kéo mạnh chút nữa, lôi tuột tay cô khỏi túi áo khoác thì … May là cuối cùng, anh đã đi.
Cô vẫn chưa toàn vẹn là Amy. Tim cô vẫn rạo rực mỗi khi nghe tiếng guitar cất lên đâu đó. Hồn cô vẫn lắc lư theo những bản rock. Cô không dám mở miệng nhắc đến cái tên Tùng Anh. Nhưng cô đang rất cố gắng học cách thỏa hiệp với cuộc sống, chấp nhận những thứ nó quăng vào mình. Cô chỉ cần thêm thời gian. Đến một ngày, khi phần Tùng Anh trong cô mê lịm đi, cô sẽ trở về gặp những người bạn xưa. Khi ấy, cô muốn có thể điềm nhiên nhắc đến Tùng Anh như nhắc một người bạn đang ở xa. Cô thậm chí có thể đùa về bàn tay giả như một vận hạn đã qua. Nhưng cho đến ngày đó, cô không muốn gặp bất cứ ai từng biết đến cô của thời Chilly Kiss. Cô muốn được yên tĩnh sắp xếp lại bản thân.
Amy ngẩng nhìn bầu trời cuối thu màu tím nhạt. Cô bật cười khi hình dung lại cảnh Vinh ngồi dựa vào thành cầu thang trước tòa nhà cô ở. Tính ranh ma và những trò thử lòng của anh, cô còn lạ gì. Nếu là ngày xưa, dù lòng hồ nghi thì cô vẫn sốt sắng quan tâm. Nhưng sáng hôm qua, cô đã kìm được. Cô nhẹ cười, nụ cười len lỏi những tia chua chát.

KÉTTT!!! RẦMMM!!! ẦMMM!!
Người ta bắt đầu túm tụm quanh hiện trường tai nạn: Một chiếc ô tô đâm vào một thanh niên đang băng sang đường. Chàng trai bị húc văng vào một chiếc xe khác, rồi ngã đập đầu xuống đất. Cảnh sát đã có mặt. Xe cứu thương đang trờ tới. Amy vừa rời khỏi quán cà phê, đang đứng quan sát ngoài vòng đám đông nhộn nhạo. Chàng trai nằm bất tỉnh trên đường, có vẻ khá nặng. Anh được đưa lên băng ca. Trong vài giây, trước khi người ta đẩy anh vào khoang xe cứu thương, Amy len qua hàng người, bước tới gần. Cô sững sờ nhìn gương mặt trắng bệch đang chụp phễu thở oxy.

Tiếng còi cứu thương hụ xa dần. Văng vẳng quanh Amy, ai đó nói rằng đã trông thấy chàng trai đứng mãi bên đường nhìn chằm chặp vào cửa sổ lớn của quán cà phê, trước khi anh ta đâm bổ sang mà không chú ý đến chiếc xe đang lao tới.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.