Ông Xã Chớ Làm Loạn

Chương 5


Đọc truyện Ông Xã Chớ Làm Loạn – Chương 5

Động tác đầu tiên sau khi Ôn Thiếu Nhiên tỉnh lại đó là duỗi tay qua bên cạnh, vậy mà cái anh có thể chạm tới cũng chỉ có không khí, cảm xúc lạnh như băng để cho lông mày anh nhíu lại, anh nghiêng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tủ quần áo, mới năm giờ sáng, cô gái kia vốn nên nằm ở trên giường, thế nhưng lúc này lại không thấy bóng dáng đâu, vị trí đã lạnh như băng biểu hiện cô rời giường hẳn không phải một đoạn thời gian ngắn.

Ôn Thiếu Nhiên lập tức vén chăn lên đứng dậy, chậm rãi đi về phía cửa, anh đi ra khỏi phòng ngủ, bắt đầu chậm rãi tìm bóng dáng của Lục Phi ở khắp nơi, liếc thấy trong phòng sách lộ ra ánh sáng, là anh biết người anh muốn tìm ở bên trong.

Vừa mới đến gần cửa phòng sách, Ôn Thiếu Nhiên nghe Lục Phi đang dùng một tràng tiếng Anh lưu loát nói điện thoại, hơn nữa càng nói càng kích động, đến cuối cùng còn mang mùi vị cứng rắn, Lục Phi như vậy Ôn Thiếu Nhiên chưa từng gặp qua, giọng nói quyết đoán lạnh lẽo, không có một tia tình người.

Ôn Thiếu Nhiên dừng bước, đứng ở cửa mở một nửa lẳng lặng nghe, nội dung cuộc nói chuyện của cô xen lẫn các thuật ngữ kinh tế, còn có rất nhiều tài liệu thống kê, những từ ngữ này không ngừng bật thốt ra từ trong miệng Lục Phi, dáng vẻ thong dong tự tin như vậy, để cho anh cảm thấy cực kỳ xa lạ.

Lúc Ôn Thiếu Nhiên chuẩn bị xoay người rời đi, anh đột nhiên nghe được Lục Phi nhắc tới Ôn thị, nhất thời dừng bước chân, mà càng cố gắng nghe, sắc mặt của anh càng khó nhìn, thì ra trong khoảng thời gian này, cô một mực âm thầm giúp Ôn thị xử lý công việc, còn thay Ôn thị kéo về không ít hợp đồng kinh doanh.

Chuyện như vậy thật sự không làm cho Ôn Thiếu Nhiên cảm thấy vui mừng, ngược lại cảm thấy tức giận, mặc dù hôn nhân của bọn họ xây dựng trên lợi ích, công ty hai nhà có giao dịch là chuyện không thể tránh được, nhưng anh vẫn tư lợi riêng hi vọng cô không cần tham dự vào công việc ở Ôn thị, càng không muốn nhìn cô giống như ba mẹ ruột của mình, trở nên hám lợi như vậy, anh không muốn vợ mình có trái tim sự nghiệp mạnh mẽ như vậy chút nào.

Nhìn Lục Phi trong thư phòng không hề biết chuyện gì, trên mặt cô vẫn là thần thái tự tin vui vẻ, trái tim Ôn Thiếu Nhiên trầm xuống từng chút từng chút, một cỗ thất vọng dâng lên từ trong đáy lòng, cuối cùng anh không chút do dự xoay người lặng lẽ rời đi.

Lục Phi không biết Ôn Thiếu Nhiên như thế nào, sau khi từ bệnh viện trở về, không, nói chính xác là từ sau đêm kích tình hôm đó, thì anh trở nên khác, mặc dù mỗi ngày vẫn sẽ về nhà dùng cơm đúng giờ, nhưng có vẻ rất xa cách.

Bọn họ vẫn nói chuyện, nhưng trong giọng nói của anh hàm chứa chút không kiên nhẫn, ý lạnh nơi đáy mắt càng ngày càng rõ ràng, giữa bọn họ dần biến thành đơn độc, chỉ có một mình cô ở đó lầm bầm lầu bầu, mà anh không đáp lại dù chỉ một câu.

Tại sao phải biến thành như vậy? Lục Phi khổ não không thôi, cô muốn cố gắng phá vỡ tất cả, nhưng cô càng tiến về phía trước một bước, anh lập tức lui về phía sau một bước, cô không biết sai lầm ở chỗ nào, vốn bọn họ còn rất tốt đẹp, làm sao trong một đêm lại biến thành như vầy?

“Chúng ta có thể nói chuyện một chút không?” Lục Phi cản đường Ôn Thiếu Nhiên rời đi.

Không sai, mấy ngày nay chỉ cần cô ở đây, anh sẽ lập tức xoay người rời đi, giống như là không muốn ở cùng một không gian với cô vậy, cô làm gì để cho anh chán ghét sao?

“Nói chuyện gì?” Trong lòng Ôn Thiếu Nhiên cũng cực kỳ rối rắm, anh muốn coi thường sự tồn tại của cô, lại không làm được.

Khắp nơi trong nhà đều có bóng dáng của cô, ngay cả trong không khí cũng truyền tới hương thơm trên người cô, tình cảm đối với Lục Phi rất phức tạp, để cho anh lâm vào trong mâu thuẫn và vô cùng khổ sở, một mặt, Lục Phi nhúng tay vào chuyện Ôn thị để cho anh tức giận, mặt khác, mỗi ngày nhìn thấy bộ dạng cô tủi thân cẩn thận lấy lòng mình, anh lại cảm thấy không nỡ, anh thật không biết làm sao mới đúng, phải làm sao mới có thể cho mình không khổ sở.

“Em đã làm sai điều gì sao?” Lục Phi cẩn thẩn nhìn mặt anh, không hiểu nên hỏi: “Tại sao anh lại thay đổi như vậy, trở nên…. lạnh lùng.”

“Em nghĩ nhiều quá rồi.” Ôn Thiếu Nhiên nhàn nhạt trả lời, “Anh không có thay đổi, vừa mới bắt đầu chính là như vậy, không phải sao?”

Lục Phi nghe vậy thân thể cứng đờ, thái độ giống như là bị người ta tát một cái rất khó coi vậy, cô lộ ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Em cho là quan hệ của chúng ta đã có thay đổi rồi.”

Dáng vẻ nhàn nhạt tự giễu cợt này của cô, khiến trong lòng Ôn Thiếu Nhiên chợt nhéo một cái, cảm thấy có chút đau đớn.

“Yên tâm, mặc kệ quan hệ của chúng ta tốt hay xấu, đều không thể thay đổi địa vị của cô ở Ôn thị, hẳn là tới Ôn thị.” Cô gạt mình làm việc ở Ôn thị, để cho anh cảm giác mình bị người thân nhất phản bội, cho nên anh nghĩ đến đây liền không nhịn được lên tiếng châm chọc.

Trong nháy mắt sắc mặt Lục Phi trở nên trắng bệch, “Anh… đây là ý gì?”

“Không có ý gì cả, chỉ nhắc nhở bổn phận làm vợ của cô thêm lần nữa, không phải chuyện cô nên tham gia thì đừng tham gia.” Ôn Thiếu Nhiên vừa nghĩ tới cô tham gia vào công việc ở Ôn thị, tâm tình lập tức buồn bực cực độ.

Cô làm như vậy chính là không ngừng nhắc nhở anh, mục đích của cuộc hôn nhân này chính là để cho Lục thị giúp Ôn thị vượt qua cửa ải khó khăn, mà anh cũng chỉ là lợi thế trong cuộc giao dịch này, quan trọng nhất là anh tuyệt đối không muốn vợ mình có tâm địa trong sự nghiệp, đáng chết, loại cảm giác này thật tệ hết biết rồi!

“Em biết rõ, chuyện lần này là em không đúng, em đã đồng ý với anh không tiếp tay trong chuyện Ôn thị, nhưng…”

“Đủ rồi, tôi không muốn nghe.” Ôn Thiếu Nhiên ngắt lời cô, không muốn lại theo cô thảo luận cái đề tài này, để tránh quan hệ của bọn họ càng ngày càng hỏng bét, “Chính cô suy nghĩ thật kỹ đi, rốt cuộc cô là vợ của tôi, hay là người đứng đầu Ôn thị?”

Ôn Thiếu Nhiên nói xong xoay người rời đi, dùng sức đóng sầm cửa chính, cũng không quay đầu lại rời khỏi nhà.


Nhìn cửa lớn đóng chặt, hốc mắt Lục Phi hơi ửng hồng, một cỗ uất ức trước nay chưa từng có xâm nhập vào cơ thể.

Đây là sự nghiệp của dòng họ anh, chẳng lẽ giúp anh cũng là sai lầm sao?

….

Trong quán rượu, Mã Vực giành lại chai rượu trong tay Ôn Thiếu Nhiên, “Đủ rồi, đừng uống nữa, làm ơn, đây là rượu mạnh, không phải nước lọc, có người nào dồn sức rót rượu như cậu.”

“Cậu nói xem, tại sao cô ấy không thể giống như những cô gái khác, an phận làm một hiền thê lương mẫu chứ(*)?” Ôn Thiếu Nhiên hơi say rượu, bắt đầu phàn nàn trách cứ: “Tại sao nhất định phải nhúng tay vào Ôn thị? A Vực, cậu biết tôi căm ghét Ôn thị nhiều thế nào mà, suy nghĩ muốn thoát khỏi cái nhà kia như thế nào, ở nơi đó căn bản không cảm nhận được thâm tình, không có ấm áp, chỉ đặt quyền lợi lên trên hết, tất cả đều lấy lợi ích làm trọng tâm, nhưng cô lại cố gắng tham dự vào, hôn nhân của tôi đã bị lợi dụng một lần, tôi không hy vọng cuộc sống sau này vẫn còn nằm trong những tính toán thế kia.”

(*Hiền thê lương mẫu có nghĩa là người vợ hiền lành người mẹ lương thiện)

“Lục Phi có tham gia vào chuyện Ôn thị hay không, đối với cậu mà nói quan trọng như vậy sao?” Khóe miệng Mã Vực nhếch lên, biết rõ vì sao Ôn Thiếu Nhiên buồn rầu rồi, “Dựa vào cái gì mà muốn người ta giống như cậu?”

“Cô ấy là vợ của tôi, không nên đứng cùng chiến tuyến với tôi sao?” Ôn Thiếu Nhiên xem đây là chuyện đương nhiên gầm nhẹ: “Cô ấy đã là người sắp thừa kế tập đòan Lục thị rồi, còn cảm thấy chưa đủ sao? Nhất định phải tiếp nhận cả Ôn thị vào mình hả? Nhất định phải là nữ doanh nhân sao? Tôi không hy vọng có cuộc sống hôn nhân giống như ba mẹ tôi, cả ngày xoay chuyển quanh hai chữ lợi ích. ”

“Ha ha ha! Những lời này cậu từng nói với cô ấy chưa?” Mã Vực cất tiếng cười to, bộ dáng bây giờ của Ôn Thiếu Nhiên giống như một kẻ ngu ngốc lâm vào tình yêu cuồng nhiệt, “Thật ra thì cậu chỉ không muốn để cho quan hệ vợ chồng các cậu liên quan đến lợi ích, một chữ, không phải sao? Vậy cậu hãy lập tức đem những lời này nói rõ ràng với Lục Phi, làm gì mà ở chỗ này tự tìm phiền não? Hơn nữa cô ấy tới quản lý Ôn thị, không phải vừa đúng lúc bù đắp cái ghế trống mà cậu không muốn thừa kế Ôn thị à, chuyện này thật là tốt, đối với mọi người mà nói tất cả đều vui vẻ.”

“Sau đó để cho cô ấy biến thành người giống ba mẹ tôi vậy, cái gì cũng đặt lợi ích công việc lên đầu?” Ôn Thiếu Nhiên liếc Mã Vực một cái.

“Làm ơn, Ôn đại thiếu gia, có phải cậu đã quên vợ cậu là người ra sao rồi không? Đó là một trong những người sắp thừa kế tập đoàn Lục thị, cô không so đo quyền lợi?” Mã Vực cảm thấy Ôn Thiếu Nhiên đã mất đi năng lực suy xét bình thường.

“Không, cô ấy không phải là người như thế.” Ôn Thiếu Nhiên không cần suy nghĩ lập tức giải thích thay Lục Phi, mấy ngày qua sống chung với cô, anh biết rõ Lục Phi không giống như lời đồn đãi bên ngoài, chỉ vì lợi ích mà có thể máu lạnh vô tình.

“Xem ra thái độ của cậu đối với cô ấy đã thay đổi rất nhiều.” Mã Vực nhìn chằm chằm Ôn Thiếu Nhiên, hồi lâu mới nói: “Cậu yêu cô ấy?”

“Tôi… không có.” Ôn Thiếu Nhiên mạnh miệng nói.

“Cậu nên soi gương, xem vẻ mặt bây giờ của cậu có bao nhiêu chột dạ.” Mã Vực không chút lưu tình phá hủy vẻ ngụy trang của Ôn Thiếu Nhiên, “Thừa nhận đi, cậu yêu cái cô gái mà vốn là cậu nên ghét bỏ kia, cũng chính là vợ của cậu, Lục Phi.”

Thân thể Ôn Thiếu Nhiên cứng lại, tim giống như có đồ vật gì đó chạm vào, nặng nề, rầu rĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Phi không ngừng thoáng qua trước mặt anh, nhất là vẻ mặt quyến rũ của cô, làm cho lòng của anh chợt dao động, quan tâm một người như vậy chính là yêu sao?

“Tôi yêu Lục Phi?” Ôn Thiếu Nhiên nhìn Mã Vực, vẻ mặt khiếp sợ.

“Dĩ nhiên, nếu như không yêu, cậu sẽ mặc kệ cô ấy có nhúng tay vào công việc Ôn thị hay không, nếu như không yêu, cậu sẽ không quan tâm cô ấy có phải là người hám lợi hay không.” Lời nói của Mã Vực hoàn toàn đánh thức Ôn Thiếu Nhiên đang bối rối.

“Chỉ là người anh em, cậu yêu cô gái có sự nghiệp như vậy, thật không biết là may mắn hay là bất hạnh nữa.” Mã Vực đưa vẻ mặt chia buồn nhìn đến Ôn Thiếu Nhiên.

“Có lẽ tớ nên cải chính sự sai lầm này rồi.” Ôn Thiếu Nhiên đoạt lại chai rượu tiếp tục dồn sức rót, “Tớ tuyệt đối không thể theo gót ba mẹ, trở thành vật hy sinh của công ty dòng họ, cuối cùng còn biến thành người hám lợi.”

“Nghe tớ khuyên một câu, cậu nên ngồi xuống nói chuyện với Lục Phi, nói công bằng một lần, nói ra những gì mà cậu đang suy nghĩ, dù sao bây giờ các người là vợ chồng, nếu như cứ giấu ở đáy lòng không nói ra, vậy cũng chỉ có thể giằng co như vậy thôi, không tốt với bất cứ ai cả.” Mã Vực chân thành mở lời khuyên Ôn Thiếu Nhiên.

“Tôi biết rõ mình nên làm như thế nào rồi.” Ôn Thiếu Nhiên để chai rượu xuống, đứng lên khỏi chỗ ngồi, lảo đảo đi về phía cửa chính quán bar, vừa mới đi mấy bước lập tức xoay đầu lại nói với Mã Vực: “Cậu đưa tôi về.”

“Quả nhiên là anh em tốt mà.” Mã Vực tức giận nói: “Lúc này cũng biết để cho tôi làm lao công hả, cậu muốn về nhà, hay muốn đi chỗ khác?”

“Trở về phòng nghỉ ngơi trong bệnh viện.” Làm sao anh có thể mang cái bộ dạng hiện tại về nhà, Ôn Thiếu Nhiên nhăn mày!

“Được rồi.” Mã Vực cam chịu số phận trả lời, đỡ Ôn Thiếu Nhiên đứng không vững đi ra khỏi quán bar, đưa anh trở về phòng nghỉ ngơi trong bệnh viện.


Nằm ở trên giường trong phòng nghỉ ngơi, Ôn Thiếu Nhiên có ngàn vạn suy nghĩ, trong đầu không ngừng quẩn quanh lời nói của bạn tốt vào tối nay.

Anh yêu Lục Phi rồi, anh yêu Lục Phi rồi…..

Liên tục hai tuần qua, Ôn Thếu Nhiên ở lại phòng nghỉ trong bệnh viện không về nhà, kể từ sau khi hiểu tình cảm của mình, anh chợt cảm thấy có chút hèn nhát, không biết nên làm sao đối mặt với Lục Phi, anh cần thời gian yên tĩnh một chút, cần phải nhanh chóng điều chỉnh tâm tình bây giờ.

Mà lúc này Lục Phi cũng lâm vào khổ não tương tự, bởi vì bọn họ xung đột, Ôn Thiếu Nhiên vẫn không trở về nhà, để cho cô vừa lo lắng vừa đau lòng, nhưng cuối cùng Ôn Thiếu Nhiên không thích cô nhúng tay vào chuyện Ôn thị, cô còn đem hết toàn bộ sức lực để cứu vớt Ôn thị ra khỏi tình cảm khốn khó.

Ôn thị lâm vào nguy cơ tiền bạc, được tập đoàn Lục thị giúp đỡ và mấy đề án Lục Phi đề ra thúc đẩy, dần dần bắt đầu sinh lời, nhưng thành công trên sự nghiệp cũng không để cho Lục Phi có niềm vui.

Khi về đến nhà, nhìn phòng trống rỗng, trong lòng khỏi nói tới có khó chịu.

Cô thật sự cảm thấy mệt mỏi, ném mình lên giường lớn mềm mại, nghĩ cứ ngủ như vậy sẽ không dậy nổi, mò lấy gối Ôn Thiếu Nhiên, ôm thật chặt vào trong ngực, ngửi mùi vị phía trên thật lâu, là mùi thơm của anh, để cho cô quyến luyến không thôi, thế nhưng cái mùi vị này sẽ không trở lại nữa, cô không muốn mất đi anh?

Mí mắt càng ngày càng chìm, cô dần dần nhắm mắt, ngủ thiếp đi, mấy ngày nay mệt mỏi quá mức, thần kinh của cô luôn căng thẳng, lại có thói quen ném toàn bộ cảm xúc xuống đáy lòng, cộng thêm bệnh vừa mới khỏi, thân thể lại bắt đầu nóng đỏ lên rồi.

Chỗ cửa lớn bị người ta mở ra từ bên ngoài, bóng dáng Ôn Thiếu Nhiên xuất hiện trước cửa, anh nhìn xung quanh căn nhà đã rời khỏi hai tuần, trong lòng cảm thấy đủ năm loại cảm xúc, cực kỳ phức tạp.

Nếu không phải là hôm nay thấy trên báo và tivi, anh đều không biết Lục Phi vì Ôn thị mà làm nhiều như vậy, một mình cô cứu Ôn thị thoát ra khỏi nguy cơ phá sản, nên nói là cô lợi hại hay nói cô ngu ngốc đây?

Ôn Thiếu Nhiên đẩy cửa phòng ngủ ra, thấy cô gái nhỏ đang ngủ say trên giường, anh lặng lẽ đi tới bên giường, cúi đầu chăm chú nhìn cô gái đang ngủ say, trái tim không khỏi nhéo đau, sao cô gầy thế này?

Ôn Thiếu Nhiên đứng ở bên giường, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt gầy gò của Lục Phi, trong đáy lòng đều là đau lòng không dứt, “Cái tên đần độn này, Ôn thị cũng không phải là Lục thị, không cần em phải tận tâm tận lực như vậy.”

Ôn Thiếu Nhiên không biết là, cũng bởi vì Ôn thị không phải Lục thị, Lục Phi mới phải tận tâm tận lực như vậy, nếu như hôm nay Lục thị xảy ra chuyện gì, cô ngược lại sẽ không ra sức như vậy, dù sao trừ cô còn có rất nhiều người chống đỡ cùng Lục thị, nhưng Ôn thị không giống như vậy, Ôn thị là công ty của dòng họ Ôn Thiếu Nhiên, cố gắng với Ôn thị chính là cố gắng thay anh, cho nên cô bằng lòng làm như vậy, đáng tiếc Ôn Thiếu Nhiên không biết những thứ này.

“Ừ…” Người đang ngủ say nhẹ nhàng lật người, khẽ nói một tiếng, lại chìm vào trong giấc ngủ.

Nhìn ra được cô thật sự rất mệt mỏi, mệt mỏi trên mặt làm thế nào cũng không che hết, điều này làm cho Ôn Thiếu Nhiên cực kỳ đau lòng.

Mình vứt bỏ cô ở nhà một mình trong hai tuần lễ, có phải là quá đáng hay không? Cô thì có lỗi gì đâu, là mình không thể làm hết trách nhiệm với Ôn thị, cô làm như vậy không phải vừa vặn thay mình làm hết tránh nhiệm con trai cả, anh có tư cách gì tức giận với cô? Nghĩ tới đây Ôn Thiếu Nhiên đột nhiên cảm thấy mình rất đáng ghét, tội ác tày trời.

“Thật xin lỗi, Phi Nhi.” Anh cúi người đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô, thân mật thì thầm nói: “Anh không nên giận em.”

Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ khác thường, khiến bản thân anh là bác sĩ có tính cảnh giác, cúi đầu nhìn kỹ cô gái nằm trên giường một chút, mới phát hiện trên gò má của cô đỏ ửng một cách không bình thường, đáng chết, cô… đây là đang phát sốt đó.

Ôn Thiếu Nhiên lập tức đứng dậy, lấy hòm thuốc ra, lấy từ bên trong ra nhiệt kế đo bằng tai, giúp cô đo nhiệt độ, quả nhiên, con số trên nhiệt kế làm cho anh chau mày, cô thật sự lại bệnh rồi.

Cả buổi tối, Ôn Thiếu Nhiên không dám nhắm mắt, chỉ sợ bệnh tình của Lục Phi sẽ nặng hơn, anh không ngừng thay túi nước đá trên trán cô, mỗi mười lăm phút sẽ thay khăn đặt lên trán cô, liên tục chú ý nhiệt độ trên cơ thể cô.

Khi Lục Phi mở mắt ra lập tức thấy một màn như vầy, tay Ôn Thiếu Nhiên gắt gao nắm tay của cô, cả người thiếp đi cạnh giường ngủ, cô khẽ hoạt động cái thân thể nặng nhọc, nhưng thân thể mềm nhũn, không có một chút sức lực nào cả.

Động tác của cô đánh thức Ôn Thiếu Nhiên ngủ chưa sâu, anh giống như là bị chạm một cái, hơi run lên, cả người cũng tỉnh táo lại.

“Sao rồi, khó chịu chỗ nào sao?” Vẻ mặt Ôn Thiếu Nhiên không che giấu chút cẳng thẳng nào.

“Em…” Giọng nói Lục Phi có chút khàn khàn, “Em sao thế?”


“Em lại vừa mắc bệnh đó.” Một chữ ‘lại’ nói rất dùng sức, nhưng lần này Ôn Thiếu Nhiên không có tức giận, ngược lại tràn đầy đau lòng, “Thật xin lỗi.”

Nghe được tiếng ‘xin lỗi’ của anh, Lục Phi ngây ngẩn cả người, ngay từ lúc nhìn thấy anh, tất cả uất ức trong lòng đều biến mất không còn bóng dáng tâm hơi đâu cả, huống chi nghe được câu nói ‘xin lỗi’ của anh đã làm lòng cô tan ra.

“Anh không có sai, là em không đúng, đồng ý chuyện anh yêu cầu nhưng không làm được.” Lục Phi cướp lỗi lên trên người mình.

“Em là một đứa ngốc.” Bàn tay Ôn Thiếu Nhiên đặt ở trên đỉnh đầu của cô nhẹ nhàng xoa nắn, tất cả trong mắt đều là áy náy và không đành lòng, “Em không có sai, em giúp nhà họ Ôn chúng ta thì có lỗi gì, là do anh quá cố chấp rồi, thủy chung không muốn em lại nhúng tay vào, vì không muốn để cho những chuyện bẩn thỉu kia ô nhiễm em.”

diễn đàn Lê Quý Đôn

“Anh…” Lục Phi nhìn mặt của anh, rõ ràng nhìn đến đáy mắt khổ sở của anh.

“Nhưng nhà họ Ôn không có thân tình, cũng không biết cái gì gọi là yêu, trong mắt trừ lợi ích, cái gì cũng không quan trọng.” Vẻ mặt Ôn Thiếu Nhiên giễu cợt chính mình, “Ba anh làm như vậy là đang lợi dụng em, lợi dụng Lục thị khổng lồ phía sau lưng em.”

“Em biết rõ.” Làm sao Lục Phi lại không biết, chỉ là bởi vì bọn họ là người nhà của anh, cho nên anh không ngại.

“Vậy mà em còn ngu ngốc làm theo?” Ôn Thiếu Nhiên thở một hơi dài nói.

“Em gả cho anh, không phải vì giúp Ôn thị vượt qua cửa ải khó khăn sao?” Lục Phi quay lại an ủi anh, “Em cũng chỉ có thể giúp anh như vậy, em không để ý đến việc ba anh lợi dụng em chút nào cả, thật.”

Tại sao cô có thể ngu ngốc đến làm cho người ta đau lòng vậy, “Tại sao?”

Ôn Thiếu Nhiên không khỏi có chút mong đợi đáp án của cô, sẽ là những gì trong lòng anh nghĩ sao?

“Thật ra thì đây cũng là lợi dụng, trợ giúp Ôn thị, Lục thị cũng có thể mượn thương hiệu của Ôn thị trong giới thời trang, đây không phải là hai bên cùng kinh doanh sao?” Lục Phi nói như thật.

Ôn Thiếu Nhiên cười nhạt, anh không có chút hứng thú nào với buôn bán, không có nghĩa là anh không có đầu óc, trong việc mua bán thời trang này rõ ràng cho thấy Lục thị bị thua thiệt, nhưng cô dám giải thích như vậy, anh cũng không đòi hỏi câu trả lời nữa, “Cảm ơn, hai chữ này anh nên sớm nói với em.”

“Anh… Không cần như vậy, không phải em đã nói, đây là cùng có lợi sao.” Lục Phi không muốn làm cho anh cảm thấy mắc nợ mình, cho nên mới cứng rắn nói ra một lý do như vậy.

“Được rồi, anh biết rồi.” Ôn Thiếu Nhiên đúng là không muốn tiếp tục cái đề tài này, “Nhưng thân thể em quá yếu, cho nên trong khoảng thời gian này em phải ở nhà nghỉ ngơi, về phần chuyện của công ty cũng không cần quản, mặc kệ là Ôn thị hay là Lục thị, đều không cho phép em đi.”

“Nhưng. . . . . .”

“Không nhưng nhị gì hết.” Ôn Thiếu Nhiên nghiêm mặt nhìn cô, “Anh sẽ nói rõ ràng với ông nội còn có ba anh nữa, cho nên em ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi.”

“Ở nhà….” Lục Phi vừa nghĩ tới một mình cô ở nhà không có việc gì làm, lập tức không nhịn được kéo dài giọng nói ai oán.

“Đúng, đừng có nghỉ ngơi giả vì anh có một kỳ nghỉ, cho nên anh sẽ lợi dụng thời gian nghỉ ngơi này giám sát em… em nên ngoan ngoãn cam chịu số phận, điều dưỡng thân thể tốt là được rồi.” Ôn Thiếu Nhiên cười đến rất giảo hoạt, giống như là được như ý vậy.

“Anh muốn theo giúp em?” Lục Phi kinh ngạc khẽ thốt ra tiếng.

“Không phải giúp đỡ, là giám sát.” Anh uốn nắn cách dùng từ của cô, anh cũng không muốn để cho cô biết tâm ý của mình, để tránh cô được voi đòi tiên.

“À, biết rồi.” Mặc kệ là cái gì, trong lòng cô đều rất cao hứng.

Dáng vẻ này của bọn họ rất thòa thuận phải không? Lục Phi vừa nghĩ tới đó, khóe môi dần dần cong lên…

….

Lục Phi giống như một người hầu nhỏ, vòng tới vòng lui bên cạnh Ôn Thiếu Nhiên, nhìn anh thành thạo đường đi trong chợ bán thức ăn, trả giá với người bán hàng rong, không khỏi liên tục thốt ra tiếng thán phục, “Anh biết nấu ăn? Sao anh biết những thứ này?”

Lục Phi cảm thấy tự tôn phái nữ trong mình hoàn toàn bị đánh bại, nếu như không phải là khi mới cưới, cô liều chết học nấu ăn, nói không chừng lúc mình phát hiện việc này đã sớm chết vì xấu hổ rồi, một người vợ mà tài nấu nướng thậm chí chưa bằng một phần mười của chồng, có thể không xấu hổ sao?

“Dĩ nhiên, khi đi du học ở nước ngoài, đều là tự mình xoay sở, sau khi về nước cũng tự mình chuyển ra sống riêng, nếu như không biết một chút, vậy chỉ có thể đói chết thôi.” Ôn Thiếu Nhiên lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, nghiêng đầu liếc cô một cái, cảm thấy vẻ mặt cô lúc này rất thú vị, giống như đụng phải một chuyện đả kích mạnh mẽ.


“Tại sao anh có thể lợi hại như vậy?” Lục Phi không tự chủ mở cái miệng nhỏ nhắn lên, nhỏ giọng oán trách: “Y thuật giỏi còn chưa tính, ngay cả tài nấu nướng anh cũng am hiểu không kém phụ nữ, thật không có công bằng tí nào cả.”

Nghe được Lục Phi nhỏ giọng oán trách, trong mắt Ôn Thiếu Nhiên hiện đầy ý cười, cô càng ngày càng thả lỏng khi đứng trước mặt anh rồi, thỉnh thoảng còn lộ ra điệu bộ của một cô gái nhỏ, giống như hiện tại, bọn họ tựa như một đôi vợ chồng bình thường đi ra chợ mua thức ăn.

Nghĩ tới đây, cả người anh trở nên đặc biệt dịu dàng, một tay nhấc túi nguyên liệu nấu ăn đầy ắp, một tay đưa ra dắt tay nhỏ bé của cô.

“Đông người, đừng đi lạc.” Tiếng dặn dò trầm thấp khiến Lục Phi sững sờ giật mình một cái, cúi đầu nhìn bàn tay của anh bọc bàn tay nhỏ bé của mình, trong lòng nhất thời ấm áp.

“Ừ.” Lục Phi dùng sức gật đầu, lộ ra một nụ cười rực rỡ.

Ôn Thiếu Nhiên vẫn nhìn về phía trước, cũng không chú ý tới nụ cười xinh đẹp của cô, nhưng lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ làm cho lòng anh cảm thấy bình yên chưa bao giờ có, nắm tay nhau mà chết, bên nhau đến già, có thể là cảm giác của anh ở hiện tại.

Lục Phi vừa về đến nhà, không kịp chờ đợi muốn nhìn Ôn Thiếu Nhiên thể hiện tài nấu nướng, tự động vào phòng bếp giúp một tay, thoáng cái rửa rau, thoáng cai hỗ trợ cầm đồ gia vị, như con ong mật nhỏ rất bận bịu.

Khó có được hình ảnh ấm áp, Ôn Thiếu Nhiên không nỡ cắt đứt một chút nào, mặc cho cô ở trong phòng bếp giúp một tay, tuy nhiên tình hình đặc biệt lúc ấy giúp thêm phiền, nhưng anh không hề để tâm.

“Oa, thật thơm quá.” Mắt Lục Phi mở thật to, nhìn tôm nõn xào trứng xúc ra khỏi chảo, không tự chủ nuốt nước miếng một cái, “Có vẻ ăn rất ngon.”

Ôn Thiếu Nhiên liếc thấy bộ dáng thèm nhỏ dãi của cô, không thể nín cười được, cầm đũa lên gắp một chút tôm nõn đưa tới miệng cô, “Thưởng thức xem mùi vị như thế nào.”

Chuyện tốt như vậy, Lục Phi mang theo dáng vẻ việc đáng làm thì phải làm cắn một cái, chầm chậm nhai.

“Ừ, ăn rất ngon.” Cô cảm động đến gần như sắp chảy nước mắt rồi, chưa bao giờ biết tôm nõn xào trứng cũng có thể ăn ngon như thế, “Rất cảm động, hu hu!”

“Quá khoa trương rồi.” Ôn Thiếu Nhiên bưng món ăn ra đặt ở trên bàn ăn, ý cười đầy mặt, trêu chọc: “Đường đường là tiểu thư thứ ba nhà họ Lục, có của ngon vật lạ nào chưa từng ăn, chỉ có vài món ăn gia đình đã cảm động đến như vậy rồi?”

“Em nói thật, tuyệt đến không từ ngữ nào có thể diễn tả.” Lục Phi giơ tay phải lên, nghiêm trang thề, “Đây là thức ăn ngon nhất em được ăn đó.”

Bởi vì đây là anh nấu, mấy thứ sơn hào hải vị đều ảm đạm nhạt màu so với mấy món ăn trước mặt.

“Ngoan, đi dọn bát đũa đi, còn hai món ăn và canh hầm cách thủy nữa là có thể ăn cơm.” Bộ dạng giống như động viên vật cưng, Ôn Thiếu Nhiên thân mật xoa xoa mái tóc của cô, xoay người lại đi vào phòng bếp.

Lục Phi nhìn phần lưng rộng lớn và rắn chắc của anh, cảm giác ấm áp cuốn lấy toàn thân thêm một lần nữa, nong nóng, ấm áp, giống như trở lại cái ngày mưa dầm lạnh lẽo kia, cô lại cảm nhận được trên người anh tản ra hơi ấm, vào lúc đó loại cảm giác này khiến cô rất an tâm, còn bây giờ lại nhiều hơn một phần hạnh phúc ngọt ngào.

Ôn Thiếu Nhiên, anh vẫn chính là hạnh phúc em tìm kiếm, vẫn luôn là vậy, đúng không?

“Làm sao lại ngẩn người?” Ôn Thiếu Nhiên lại bưng một món ăn ra bàn, quay người lại lập tức nhìn thấy cô đứng ngây ngốc tại chỗ, trên mặt còn là nụ cười mê người, làm cho tim anh đập thình thịch.

“A, em lập tức chuẩn bị.” Lục Phi lấy lại tinh thần lập tức chạy đi.

Thật vất vả Ôn Thiếu Nhiên mới bình phục rung động trong tim, tiếp tục công việc trên tay.

Đối với cô gái này, anh càng ngày càng không kềm chế được rồi, haiz…

Trừ lần đầu tiên cùng Ôn Thiếu Nhiên ra bên ngoài ăn cơm, sau khi Lục Phi thất lễ một lần, từ đó cử chỉ của cô vẫn luôn như thục nữ(*), nhưng tối nay cô lại phá vỡ bộ dạng đó rồi, dáng vẻ giống như đói bụng ba ngày ba đêm, quét sạch thức ăn trên bàn, đến nước canh cũng không chừa lại.

(*Thục nữ: người con gái xinh đẹp và nết na)

Ôn Thiếu Nhiên chỉ có thể dùng hai chữ khiếp sợ để hình dung tâm tình của mình vào giờ phút này, rốt cuộc là cô gái này đói bụng đến cỡ nào, anh làm lượng thức ăn cho bốn người ăn, một mình cô ăn ít nhất cũng hết phần ba người, nhìn cô mang vẻ mặt thỏa mãn, dáng điệu vuốt ve bụng nhỏ thật đáng yêu, không khỏi cười cười lắc đầu, “Em ăn như vậy sẽ không phá hỏng dạ dày chứ.”

“Thật sự ăn rất ngon đó.” Lục Phi không tự chủ được hờn dỗi, “Đều tại anh làm món ăn quá ngon, em mà béo lên thì sẽ trách anh. ”

Cô gái vĩnh viễn đều là sau khi ăn xong mới lo lắng vóc người, may mà Lục Phi cũng không ngoại lệ, nhưng mà nhìn Lục Phi cùng anh nói chuyện sinh hoạt thường ngày của gia đình, trong lòng Ôn Thiếu Nhiên giống như là ăn mật ngọt vậy.

Có lẽ cô còn chưa nhận thấy được bản thân thay đổi bao nhiêu, giữa bọn họ đã không còn câu nệ, không có tôn trọng nhau như khách, lạnh như băng, cuộc sống bắt đầu đưa họ đến gần nhau hơn, để cho bọn họ biến thành một đôi vợ chồng bình thường, như vậy thật tốt, thật sự rất tốt.

———-oOo———-


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.