Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 7: Quét dọn


Đọc truyện Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin – Chương 7: Quét dọn

Editor: Gà

Về đến nhà, căn phòng bỏ trong một tuần lễ đã thành một đống hỗn độn. Hộp thức ăn mua ngoài ăn còn dư lại, bình nước, vớ bẩn…… Có thể thấy được ở khắp nơi.

Phó Thần Thương xoa mi tâm, mặc dù đã sớm đoán được, nhưng không ngờ ‘Tình hình tai nạn’ nghiêm trọng như thế: “Trong vòng hai tiếng phải dọn dẹp xong.”

Nói xong rồi tự mình bỏ đi tắm, dáng vẻ khiến cô không dám phản đối.

Tống An Cửu dồn khí đan điền, vuốt ngực một cái, đây chính là do cô làm, quả thật nên do cô dọn dẹp, nhưng mà, tên kia mang dáng vẻ đại gia, giọng ra lệnh, không khác gì chạm vào vảy ngược của cô, làm cô bỗng muốn phản kháng.

Trong lúc đó, Phó Thần Thương tắm xong lau tóc đi qua đi lại trong phòng, thỉnh thoảng vung tay múa chân, khăn lau phải ngâm trong nước sát trùng, sàn nhà ít nhất phải lau ba lần, ngay cả sợi tóc cũng không được bỏ qua, đồ ăn vặt, mỹ phẩm bị ném hết sạch, cô kìm nén đến mức bóp chặt quả đấm vang lên tiếng răng rắc.

Cứ liên tục nhắc nhở bản thân không thể kích động, không thể nổi giận, dưới tình huống này nhất định phải tỉnh táo, hoàn toàn không hiểu rõ người này, yên lặng theo dõi biến hóa mới là thượng sách, không tin anh không có nhược điểm.

Sau đó còn quá đáng hơn, không biết tên kia tìm ra tạp dề vẽ con HelloKitty ngu ngốc này từ đâu, lúc cô không kịp tránh đã nhanh chóng mặc cho cô: “Không nên làm bẩn mình.”


Tốt cuộc Tống An Cửu không thể nhịn được nữa đưa tay muốn tháo ra: “Đừng cho tôi mặc mấy cái thứ đàn bà này!”

Phong cách của đại tiểu thư nhà họ Tống dũng mãnh, mọi người đều biết cô còn đàn ông hơn cả đàn ông.

Phó Thần Thương khẽ cười một tiếng, không nhanh không chậm cầm tạp dề bị ném trên mặt đất lên, run run, mặc vào cho cô lần nữa: “Thật sự nghĩ mình là đàn ông à?”

Tống An Cửu tiếp tục kéo, Phó Thần Thương thuận thế ôm cô từ phía trước, khóa đôi tay cô ở phía sau: “Tôi mặc kệ trước kia em như thế nào, là hạng người gì, bắt đầu từ khoảnh khắc em gả cho tôi, cuộc sống sau này của em do tôi tiếp nhận.”

Đối với tiếp xúc thân mật của anh, Tống An Cửu vô cùng phản cảm, càng ác cảm với việc bị uy hiếp nhưng không thể phản kháng.

Chỉ mới quen thôi mà, tại sao anh có thể ôm cô như điều đương nhiên vậy, tại sao lại nói sẽ tiếp quản cuộc đời cô như thế!

“Phó Thần Thương, rốt cuộc tại sao anh cưới tôi?” Tống An Cửu thở dài, có chút bất lực.


“Tôi nghĩ lúc tôi cầu hôn đã nói rất rõ.” Vẻ mặt Phó Thần Thương khó lường.

“Vừa thấy đã yêu?” Tống An Cửu cười hỏi.

Lý do này không khỏi quá hoang đường. Phải biết, lúc ấy cô mới vừa đua xe về, vấp ngã, toàn thân máu bụi, hơn nữa cách ăn mặc hoàn toàn không nhìn ra là một phụ nữ. Ban đầu lúc anh ta nói ra lý do cưới cô trước mặt mọi người thì không chỉ có cô, cằm của tất cả mọi người cũng rớt xuống.

“Anh chắc chắn mình không phải GAY, bởi vì không thể cưới đàn ông, cho nên mới cưới tôi đấy chứ?” Nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có khả năng này thôi.

Phó Thần Thương rất bình tĩnh đánh giá cô: “Dù tôi có tìm đàn ông, cũng sẽ không tìm người như em đâu.”

“……” Xem như anh lợi hại.

*

Cuối cùng từ trên xuống dưới cũng quét dọn xong, Tống An Cửu đã mệt mỏi đến eo cũng không thẳng lên nổi nữa rồi.

Tắm xong, đi đến cửa phòng ngủ, thấy Phó Thần Thương còn chưa ngủ, mặc màu áo ngủ xám nhạt tựa vào đầu giường, đeo cặp mắt kiếng, cầm quyển sách trong tay.

Tống An Cửu ngây dại, xong rồi, mới phản ứng kịp cô đã kết hôn rồi, đừng nói sẽ phải ngủ chung một giường với anh đấy?


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.