Nương tử ngốc nghếch (nhị hóa nương tử)

Chương 130


Đọc truyện Nương tử ngốc nghếch (nhị hóa nương tử) – Chương 130

Chỉ cần có lòng điều tra, tất nhiên rất nhanh mọi chuyện đều có thể sáng tỏ, không khó khăn chút nào. Trên thực tế, biệt trang của Ôn phủ và biệt trang của Võ Xuyên Hầu cách nhau vô cùng gần, chỉ cần điều tra một chút là biết chiều tà mỗi ngày mấy đứa nhỏ của Ôn phủ đều đến sông nhỏ và rừng cây gần biệt trang chơi đùa, cộng thêm hạ nhân miêu tả, hung thủ là ai không cần nói cũng biết.
Khi Võ Xuyên Hầu phu nhân nghe được hạ nhân đi điều tra  trở về bẩm báo, lập tức tức giận đến mức trực tiếp đập vỡ chén trà trong tay, cắn răng thở phì phò, run run nói: “Được lắm, được lắm, một nữ nhân bại hoại xuất thân từ nha hoàn, một dã tiểu tử không biết từ đâu đến, vậy mà dám can đảm khi dễ con ta……”
Người bên cạnh nhìn thấy bà tức giận đến lợi hại, sôi nổi tiến lên khuyên giải an ủi, sau một lúc lâu mới đè ép cơn tức giận kia xuống được. Sau khi ép tức giận xuống, Võ Xuyên Hầu phu nhân nén giận, ánh mắt nhìn về phía con dâu cả Ôn thị giống như đầu gỗ đờ đẫn đứng bên cạnh, cả giận nói: “Con dâu cả, ngươi chiếu cố phu quân của mình như vậy sao? Hắn bị người ta đánh thành như vậy, vậy mà ngươi còn không hiểu chuyện, phải để hạ nhân không thể không trở về bẩm báo, mới biết được việc này!”
Đối mặt với ánh mắt bất mãn của bà bà (mẹ chồng), Ôn thị vẫn giống như đầu gỗ, trên khuôn mặt tái nhợt không có biểu cảm gì, chỉ nói: “Phu quân dẫn theo Tứ di nương đi biệt trang tránh nóng, không muốn con dâu đi theo, con dâu đương nhiên không biết……” Trong lòng lại nghĩ, thật là đánh quá tốt, sao Ôn phủ đại công tử và tam tiểu thư không trực tiếp đánh chết hắn luôn đi?
Ánh mắt Võ Xuyên Hầu phu nhân nhìn về phía nàng càng thêm bất mãn, hừ nói: “Ngươi xuất thân từ thế gia vọng tộc, vậy mà để một con hát trèo lên đầu, còn oán trách phu quân mình không kính trọng ngươi không dẫn ngươi đi biệt trang, nữ nhân không sinh được trứng, còn khiến thanh danh con ta bị ảnh hưỏng, lúc trước sao ta lại không có mắt như vậy, chọn nữ nhân Ôn gia của các người……”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nghe bà bà chỉ cây dâu mà mắng cây hòe quở trách, Ôn thị cúi đầu, lấy một loại thái độ đối mặt không tiếng động nhìn như nhẫn nhục chịu đựng nhưng thật ra là kháng nghị, trong lòng lại càng thêm bi thương. Bà bà khắc nghiệt không phân biệt thị phi, hôn phu sa vào sắc đẹp chỉ nghe lời nói của một phía, chị em dâu tranh đấu gay gắt, toàn gia đều chướng khí mù mịt, cả đời này, đều phải bị nhốt ở nơi như thế này, còn có gì hy vọng đáng nói chứ?
Vì sao hắn không bị người ta đánh chết luôn chứ?
Quở trách con dâu xong, tức giận trong lòng Võ Xuyên Hầu phu nhân cũng vơi đi nhiều, trong lòng cũng bắt đầu cân nhắc làm thế nào đòi lại công đạo cho con trai. Võ Xuyên Hầu phu nhân sống hơn nửa đời, tuy tính cách thật sự không thể tốt hơn được, nhưng đã thấy qua nhiều chuyện, cũng hiểu rõ hiện tại Ôn phủ không phải Võ Xuyên Hầu phủ bọn họ có thể đắc tội nổi, phía sau Ôn phủ không chỉ có đế sủng còn có Trấn Quốc Công phủ chống lưng, những thứ này hiện tại Võ Xuyên Hầu khó có thể với tới, nhưng nếu bắt cứ như vậy buông tha cho hung thủ làm con trai bị thương, trong lòng bà lại nuốt không trôi cục tức này. Bà mạnh mẽ cả đời, ngay cả trượng phu cũng quản gắt gao, toàn bộ trên dưới Võ Xuyên Hầu phủ chỉ có thể nghe bà, đã dưỡng thành tính khí duy ngã độc tôn*, như thế nào chịu nuốt đến hạ khẩu khí này?
*Duy ngã độc tôn (唯我独尊): Chê kẻ tự đề cao mình, cho rằng chỉ có mình là đáng tôn quý. (Theo vi.wiktionary.org)
Ngay khi Võ Xuyên Hầu phu nhân đang lưỡng lự, đột nhiên ma ma tâm phúc đi vào, thì thầm với bà vài câu, hai mắt Võ Xuyên Hầu phu nhân rùng mình, dặn dò ma ma tâm phúc vài câu, sau đó cho mấy vãn bối bên cạnh đi ra ngoài, sửa sang lại y phục ngồi trong đại sảnh.

Ôn thị là người cuối cùng rời đi, nhìn thần thái của bà bà, trong lòng hơi kinh ngạc, ẩn ẩn có chút bất an.
Quả nhiên, qua nửa canh giờ, Ôn thị lại bị bà bà kêu qua, nói là muốn đến biệt trang ở Hoa Khê thôn, tìm Ôn phủ đòi công đạo.
Trong lòng Ôn thị cả kinh, tức khắc một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân nhảy lên trong lòng, cả người đều cứng đờ. Cho dù nàng chỉ là một phụ nhân nơi khuê phòng, cũng biết hiện tại không thể đắc tội với Ôn phủ được. Mặc dù nàng họ Ôn, cũng coi như là nữ nhi của Ôn gia, nhưng nàng chỉ thuộc một chi nhỏ của Ôn gia, cũng không phải dòng dõi chính tông, trong gia phả của Ôn gia, nàng cũng xem như là tộc muội của Ôn Lương, nhưng năm đó khi nàng gả vào Võ Xuyên Hầu, Ôn Tử Tu đang ở biên cương, cũng không giống phong cảnh vô hạn như hiện tại, phụ mẫu tham sính lễ của Võ Xuyên Hầu, mới gả nàng tới đây, khiến người trong Võ Xuyên Hầu phủ vẫn luôn không quá coi trọng nàng. Sau đó Ôn Lương và Tĩnh Xa tướng quân chiến thắng trở về, được phong làm Thái Sư, trở thành trí sĩ bên người hoàng đế, danh tiếng vô cùng, người trong Võ Xuyên Hầu phủ mới coi trọng nàng một chút.
Có điều sau đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, Võ Xuyên Hầu phủ phát hiện Ôn Lương và nhất mạch Ôn thị cũng không quá thân cận, càng không có chút giao tình nào với tộc muội của nàng, thái độ khôi phục lại kinh thường như lúc trước, hơn nữa những năm gần đây, nàng vẫn luôn không có con, ở nhà chồng không dám ngẩng đầu, bà bà khắc nghiệt, trượng phu phong lưu hèn hạ, tất cả đều khiến tình cảnh của nàng càng gian nan.
Ôn thị thở dài, mệnh khổ chẳng trách người khác, đành phải gom lại búi tóc, ôn thuần ngoan ngoãn đỡ bà bà cùng nhau ra cửa.
Xe ngựa không ngừng đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng buổi trưa cũng đến biệt trang của Võ Xuyên Hầu phủ ở Hoa Khê thôn.
Nghe nói lão nương và thê tử đã đến, đích tử Võ Xuyên Hầu – Thẩm Nhân vẫn đĩnh đạc nằm trên giường bộ dáng như bị thương rất nghiêm trọng, không hề có ý tứ ngồi dậy nghênh đón, ngược là Tứ di nương Vương thị gặp phải một loạt chuyện đang run như cầy sấy, run rẩy đi tới thỉnh an, thở cũng không dám thở mạnh một cái.
Ôn thị mắt lạnh nhìn bà bà bổ nhào vào trước giường ôm trượng phu gọi tâm can bảo bối, sau đó nhìn lướt qua Vương thị, mắt lộ vẻ châm chọc. Tính tình bà bà cứng rắn lại cay nghiệt, quả thật là chiến kỵ chuyên môn làm khó dễ con dâu, chỉ cần là nữ nhân bên người nhi tử, đều nhìn không thuận mắt, hiện tại Vương thị được Thẩm Nhân sủng ái bà bà có thể nhìn thuận mắt mới là lạ, cho nên cũng tìm mọi cách gây khó dễ, cũng bởi vì như thế, Vương thị mới quấn lấy Thẩm Nhân để hắn đưa nàng ta đến biệt trang tránh nóng tránh bà bà cay nghiệt, hơn nữa vì Võ Xuyên Hầu phu nhân tuổi tác đã lớn không tiện đi cùng nên bà ở lại trong kinh.
 Vương thị một bên run rẩy chờ, trong lòng thầm hận, lão bà này vậy mà cũng tới đây, sớm biết thế nàng ta đã nhẫn nhịn một chút, gây gây lớn chuyện.
Hiện tại trong lòng Vương thị cũng âm thầm hối hận, nàng ta nào biết đứa nhỏ ngày đó va vào mình là người của Ôn Thái Sư phủ, nếu biết thì có cho nàng ta một trăm lá gan cũng không dám sai hạ nhân đánh bọn chúng, thậm chí bắt bọn chúng quỳ xuống tạ tội với mình. Vương thị biết việc này náo lớn, nàng ta tuyệt đối sẽ bị đẩy đi gánh tội thay, hiện tại chỉ mong Thẩm Nhân là người đáng giá phó thác, bảo vệ nàng ta.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong lòng Vương thị thiên hồi bách chuyển, giương mắt nhìn Ôn thị đờ đẫn đứng một bên, trong mắt lộ ra một chút khinh miệt, một nữ nhân không nắm giữ được trái tim trượng phu còn không sinh được trứng, nếu không phải chiếm danh phận chính thê, Võ Xuyên Hầu phu nhân còn bảo vệ nàng, nàng ta đã sớm kéo nàng xuống khỏi vị trí này, bằng thủ đoạn của nàng ta, khiến Thẩm Nhân sủng thiếp diệt thê không thành vấn đề, phiền toái duy nhất là Võ Xuyên Hầu phu nhân.
Nghĩ vậy, trong lòng Vương thị thầm hận, lão thái bà này thật là biến thái, nào có mẫu thân nào giống như bà ta, con trai cũng đã ba mươi tuổi rồi, vẫn còn xem hắn như trẻ con, hận không thể mỗi buổi tối đều ngủ cũng một ổ chăn với con trai, nếu con trai sủng ái nữ nhân nào, liền mặt sưng mày xỉa, quả thực không thể nói lý!
Võ Xuyên Hầu phu nhân khóc một trận, lạnh lùng nhìn thoáng qua Vương thị, mới nói con trai nghỉ ngơi cho tốt, sau đó đi rửa mặt chải làm bản thân thoải mái một chút, sau đó liền dẫn theo con dâu, diễu võ dương oai hướng đến biệt trang của Ôn phủ.
**************************************
Ngày mùa hè sau giờ ngọ tiếng ve kêu râm ran, thỉnh thoảng có gió nhẹ thổi tới, thổi qua cành liễu, mang đến một chút lạnh lẽo.
Thời điểm Phi Y đi vào, liền nhìn thấy thiếu niên mặc thanh sam ngồi dựa vào cạnh tường trên giường mỹ nhân, trong tay cầm một quyển sách mơ màng sắp ngủ. Dưới ánh nắng chói lọi, da như bạch ngọc, khuôn mặt bình phàm có vẻ nhu mỹ, thiếu niên này cũng không bình phàm như mọi người nói, nhìn lâu, sẽ nhiều một loại ý vị nói không nên lời, làm người ta nhịn không được nhìn rồi lại nhìn lần nữa.
Hoặc là nói, nên gọi là thiếu nữ mới đúng.
Tầm mắt của Phi Y dừng trên chỗ y phục rộng thùng thình hơi hơi phập phồng trước ngực, trong lòng có chút an ủi, cuối cùng cũng sưng lên rồi, tuy bây giờ còn nhỏ, nhưng không sao cả, mỗi ngày Phi Y đều làm đu đủ sữa bò cho nàng, cũng không tin tương lai ngực không lớn lên được.

Có lẽ là nghe được tiếng bước chân của nàng, nháy mắt thiếu niên liền mở to mắt, sau khi phát hiện là nàng, tiếp tục nhắm mắt lại hôn mê.
Phi Y không để bụng, biết tâm tư cảnh giác của nàng từ nhỏ giờ rất lớn, bắt đầu từ khi đến Ôn phủ, thậm chí một chút gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến nàng bừng tỉnh, sau đó là cả đêm đều ngủ không an ổn. Phi Y cũng biết có liên quan đến chuyện trải qua lúc nhỏ của tiểu cô nương, trong hoàn cảnh như thế giãy giụa sống sót suốt hai năm, đứa nhỏ không phát điên đã rất tốt lắm rồi. May mắn mấy năm nay an cuộc sống ổn giàu sang, dần dần trấn an được lo sợ nghi hoặc tự đáy lòng nàng, hiện tại sẽ không tới mức một chút gió thổi cỏ lay cũng kinh sợ tỉnh dậy như khi còn nhỏ.
“Thiếu gia, Võ Xuyên Hầu phu nhân tới cửa.” Phi Y nói.
Ôn Ngạn Bình vốn định tiếp tục ngủ cho hết thời gian lập tức trợn mắt, trong mắt một mảnh thanh tỉnh, nhìn về phía Phi Y nói: “Bà ta tới hưng sư vấn tội?”
Phi Y gật đầu, “Xem ý tứ của Võ Xuyên Hầu phu nhân, xác thật là như thế. Thoạt nhìn trông rất tức giận.”
Chuyện Ôn Ngạn Bình và mấy bé gấu làm Phi Y cũng biết, dù sao Tiểu Lộ Tử đi tìm hiểu chuyện này, cũng có Phi Y giúp một tay, thậm chí chuyện dụ đích tử Võ Xuyên Hầu đế rừng cây, cũng do nàng sai người lặng lẽ đến biệt trang Võ Xuyên Hầu tiết lộ tin tức. Có thể nói, chuyện hành hùng đích tử Võ Xuyên Hầu một trận báo thù cho A Tuyết đều là kế hoạch bọn họ một tay dựng lên.
Ôn Ngạn Bình nghe vậy, liền nhảy lên, cầm đoản kiếm trên bàn thu vào tay áo, sau đó thay đổi một thân chính trang dùng để ra cửa. Phi Y nhìn nàng hấp tấp ra cửa, có chút bất đắc dĩ.
Ôn Ngạn Bình đến thiên thính, nhưng cũng không mạo muội đi vào, ngược lại trốn bên cửa sổ, xoay đầu nhìn xung quanh.
Trong đại sảnh, Như Thúy cười tủm tỉm ngồi trên ghế chủ vị, bộ dáng dễ nói chuyện rất giống Ôn Lương. Một phụ nhân bốn mươi tuổi đầu đầy châu báu thuý ngọc nổi giận đùng đùng ngồi trên ghế cho khách, nhìn vẻ mặt khắc nghiệt của bà ta, hẳn là Võ Xuyên Hầu phu nhân vô cùng lợi hại. Bên cạnh Võ Xuyên Hầu phu nhân có một phụ nhân khí sắc không tốt đang đứng, thân hình như liễu, nhu nhược tinh tế, hẳn đó là Ôn thị không được bà bà và trượng phu chào đón.
Ôn Ngạn Bình nhìn một lát, phát hiện Võ Xuyên Hầu phu nhân kia nói chuyện liên tục như pháo liên thanh, khiến người khác không xen miệng vào đuọc, bản lĩnh chỉ cây dâu mà mắng cây hòe cực mạnh, luôn mồm phải đòi công đạo cho con trai bị đánh. Như Thúy cô nương ngồi uống trà, trên mặt cười tủm tỉm, kỳ thật đã không biết đi vào cõi thần tiên nào rồi, nhưng mỗi lần bị chất vấn, nàng lại có thể mồm miệng đáp trả lại rõ ràng, đánh trả rất sạch sẽ nhanh nhẹn, mỗi lần đều khiến Võ Xuyên Hầu phu nhân tức giận đến mức thiếu chút nữa ngã ngửa.
Võ Xuyên Hầu phu nhân thở hổn hển thật lâu mới đều đặn trở lại, trong lòng thầm hận quả nhiên là một nha hoàn bại hoại, khó chơi như thế nên mới có thể bò lên giường Ôn Lương, mới được làm chính thê, xuất thân còn không bằng một thiếp thất trong Võ Xuyên Hầu phủ, chẳng qua là đời trước siêng đi thắp hương quá thôi.
Ôn Ngạn Bình xách kiếm tới đây, vốn định nếu lão thái bà này không nói lý, không ngại chặt đứt uy phong của bà ta, nhưng hiện tại xem ra, mẫu thân nhà nàng quả nhiên là ngốc nghếch có bản chất chọc giận người khác, không rơi vào thế hạ phong chút nào, nàng có ra mặt hay không cũng không quan trọng.

Có điều, lão thái bà này thật sự quá đáng ghét đó, miệng cũng đặc biệt không sạch sẽ, cái gì xấu xa bẩn thỉu đều nói được, có phương thức nào làm bà ta ngậm miệng lại không nhỉ?
Ôn Ngạn Bình nghĩ nghĩ, cúi đầu nhìn chuỗi ngọc bội đeo bên hông, tháo dây tua phía trên chuỗi ngọc xuống, lấy một hạt châu nhỏ trong đó, cầm trong tay, âm thầm xuất ra nội kình, búng vào á huyệt của Võ Xuyên Hầu phu nhân.
“……”
 m thanh chói tai đột nhiên im bặt, bất thình lình tĩnh lặng khiến Như Thúy và Ôn thị đều có chút không thể hiểu được nhìn về phía Võ Xuyên Hầu phu nhân, chỉ thấy miệng bà ta đóng đóng mở mở, giống như biểu diễn kịch câm, không phát ra âm thanh gì.
Võ Xuyên Hầu phu nhân nhanh chóng phản ứng lại, tức khắc đại kinh thất sắc, hai tay bóp lấy cổ mình, mặt đầy hoảng sợ, lỡ tay làm đổ chung trà trên bàn.
“Võ Xuyên Hầu phu nhân, ngài không có việc gì chứ?” Như Thúy cô nương quan tâm hỏi một tiếng.
“Nương……” Ôn thị vội vỗ ngực bà ta, khuôn mặt đờ đẫn đúng lúc biểu lộ dáng vẻ quan tâm.
Bởi vì Võ Xuyên Hầu phu nhân đột nhiên mắc chứng mất ngôn ngữ, hưng sư vấn tội lần này chỉ có thể công cốc mà về, cả người giống bị dọa hư, vội vội vàng vàng rời đi.
Bọn hạ nhân trong biệt trang Ôn phủ vui sướng khi người gặp họa tiễn Võ Xuyên Hầu phu nhân đi, bọn hạ nhân không rõ chân tướng cảm thấy nhất định là trời cao thấy sắc mặt cường ngạnh đòi công đạo của Võ Xuyên Hầu phu nhân quá đáng ghét, nên mới khiến bà ta mất ngôn ngữ. Đương nhiên, bọn họ không biết, chứng mất ngôn ngữ của Võ Xuyên Hầu phu nhân sau khi ra khỏi biệt trang Ôn phủ không xa, đã bình thường trở lại.
Người đã đi rồi, Như Thúy cúi đầu nhìn chằm chằm hạt châu màu đỏ trong một góc, sau đó kêu lên: “Ngạn Bình, còn không ra.”
Vừa mới nói xong, liền thấy một bóng hình nhảy từ cửa sổ tiến vào, nhìn nàng cười lấy lòng.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.