Núi Của Nàng , Biển Của Nàng

Chương 10: Giày


Đọc truyện Núi Của Nàng , Biển Của Nàng – Chương 10: Giày

được, mình báo danh chạy 3000 mét

Trung học số 1 Nam Lâm tổ chức đại hội thể thao mùa thi, thường là sau kỳ thi giữa kỳ không lâu. Đại hội thể thao của trường quy mô rất lớn, năm nào cũng có thầy cô học sinh tham gia, còn có không ít cha mẹ học sinh đến theo dõi.
Kỳ thi giữa kỳ khẩn trương qua đi, đại hội thể thao có thể ít nhiều cứu vớt một số học sinh thi không tốt, khiến họ nhanh chóng tập trung vào hoạt động tập thể, tạm thời quên đi hiện thực tàn khốc.
Lớp phó thể dục là một nam sinh cao to, thường gọi là Da Đen, thích đánh bóng rổ, cách đây hai ngày còn kêu rên vì thi giữa kỳ không tới đâu, nghe thầy chủ nhiệm nhắc đến đại hội thể thao, lập tức hăng hái ném thành tích gì đó sang một bên, sống lại tại chỗ, cầm giấy đăng ký tham gia dò hỏi từng người, thúc giục mọi người tham gia thi đấu.
Tính cách cậu rộng rãi lại quái quái, trong lớp không ít người yêu quý, hết nói tới chọc, lạy ông đi qua lạy bà đi lại, chưa đến một ngày, gần như phân nửa số môn đều phân phối xong rồi, mỗi môn ít nhất một người tham gia, chỉ còn dư lại điền kinh nữ 3000 mét không ai chịu cả.
Không còn cách nào khác, lớp phó thể dục tìm những bạn nữ ngày thường mình hay nói chuyện, họ lập tức không ngừng lắc đầu từ chối.
“Da Đen kia ông còn muốn tui chết à, thân thể nhỏ nhắn thế này tui chạy 800 mét còn không được, kêu tui chạy 3000 mét, tui tắt thở tại chỗ cho ông xem!”

“Tui nhảy dây rồi, điền kinh không được đâu, chạy không nổi mà!”
“Đừng có nhìn tui à, tui đã chạy 1500 mét rồi, chạy thêm 3000 mét là không thể.”
“Da Đen à đừng hòng bẫy tui, tui đã bị ông dụ nhảy cao, mà còn nhảy không nổi, lúc đó chân tui đứt đoạn còn chạy cái gì nữa!”
Người ngồi sau trừng mắt làm như muốn đập hắn, lớp phó thể dục lập tức cười làm lành, mặt xám xịt né một kích kia của nàng, chạy đến cặp nữ sinh sinh đôi phía sau.
“Ê, La Trịnh Lệ, mấy cậu còn chưa có lựa chọn môn nào đâu, ít nhất một người một cái, ai cũng phải chọn hết đấy.”
Mấy bạn nữ đếu không chịu, “Ngày đó ngay lúc tui đến cái kia, đau bụng lắm, tui không tham gia có được không.”
Da Đen: “Không được đâu, đến lúc đó nếu không được thì xin nghỉ, nhưng giờ phải đăng ký một cái gì đó đã. Còn mục điền kinh nữ 3000 mét nè, mấy cậu ai điền vô không?”
“Nam sinh có điền kinh 3000 mét còn được, sao nữ cũng có hả trời!”
“Đúng đó, tui chạy 400 mét còn không nổi.” Cuối cùng họ vẫn là mỗi người chọn một cái, nhảy dây ném tạ linh ta linh tinh, 3000 mét vẫn cứ trống không.
“Trì Đường với Du Dư không phải là chưa chọn hả, kêu Trì Đường chạy đi, không phải nghe nói trước đây nàng đánh nhau với người khác à, đánh nhau được chắc là chạy bộ được. Còn Du Dư nữa, không phải trước kia cậu ta sống trong núi, muốn đi học cũng phải đi rất xa à, chắn chắn cậu ta chạy nổi.” La Trịnh Lệ nói câu này có ý khác, nhưng lớp phó thể dục lại không nghe ra, cậu tính tùy tiện, nghe xong mắt còn sáng rỡ, “Đúng thế, Du Dư chắc chắn chạy được, cậu ấy chịu khổ được, không có yếu đuối như mấy cậu.”
“Cậu yếu đuối thì có!”
Lớp phó thể dục cười hí hí, chạy nhanh chạy nhanh, đến trước mặt Du Dư và Trì Đường, một tay chống lên bàn kế bên, thả giấy đăng ký xuống, rất là chờ mong hỏi: “Du Dư, điền kinh nữ 3000 mét lớp mình không ai đăng ký hết, còn có cậu với Trì Đường thôi, hoặc cậu hoặc Trì Đường chạy 3000 mét được không?”

Du Dư ngẩng đầu, đồng ý rồi, “Được, mình báo danh chạy 3000 mét.”
Trì Đường mới ngừng bút, nghe vậy chau mày, “Cậu cứ vậy mà đồng ý à?”
Du Dư nghi hoặc nhìn nàng: “Làm sao vậy?”
Trì Đường: “Người khác không ai chạy lại kêu cậu?”
Du Dư: “Không sao, mình chạy được.”
Trì Đường vẫn là không hết tức, ném bút, trừng mắt nhìn Da Đen.
Da Đen bị nàng doạ nhảy dựng, trước đấy đứng trước mặt mấy người kia còn giỡn được, ở đây một chữ cũng chưa nói, mặt đã đỏ bừng, không dám dựa bàn nữa, ấp a ấp úng: “Không phải tại mình đâu, Du Dư lợi hại lắm, mỗi lần tập thể dục đều chạy được hết, cậu ấy chắc chắn có thể làm lớp mình vẻ vang.”
Du Dư ngừng một chút, hỏi nàng: “Hay là cậu cũng muốn chạy 3000 mét?” Nàng nhớ mỗi lần tập chạy, Trì Đường lần nào cũng kiên trì chạy xong.
Da Đen mau chóng phụ hoạ: “Cậu cũng muốn chạy vậy hai người cùng chạy 3000 mét, mình viết tên cả hai cho.”
Trì Đường: “Chạy cái gì mà chạy, tôi nhảy xa!”
Da Đen: “Được được được, cậu nhảy xa.” Nhớ xong bèn chạy đi ghi lại.

Kết quả tan học chưa được bao lâu, Trì Đường rời đi, Da Đen lưu lại nói với Du Dư: “Báo cho cậu một chút, thi điền kinh buộc phải mang giày chạy bộ hay giày thể thao dùng để chạy bộ, cái này mấy cậu tham gia tự chuẩn bị tốt nha.”
Du Dư dừng một chút, “Được, mình biết rồi.”
Du Dư mua một đôi giày nhựa màu trắng, giặt sạch rồi đặt dưới gầm giường. La Trịnh Lệ quay về phòng ngủ thấy được, thuận miệng nói: “Rốt cuộc cậu ta cũng mua giày, có mỗi một đôi giày vải mang cả nửa học kỳ không đổi, hôi chết đi được!”
Du Dư không ở phòng ngủ, nhưng Trì Đường thì về ngay lúc đấy, nghe câu đó xong, trong tay nàng còn cầm một lọ nước mới uống được hai miếng, lập tức dội lên chân La Trịnh Lệ, chai nước đổ lên cả người La Trịnh Lệ, giường đệm gì đều ướt hết.
“A —— mày làm gì đấy! Mày bị điên à!”
Trì Đường bước tới vài bước, nhấc chân đạp vào mép giường của cô ta thật mạnh, “Mẹ nó miệng mày rửa cho sạch sẽ đi. Mỗi ngày không có chuyện gì làm miệng mồm sủa ba cái thứ đê tiện, không biết nói tiếng người đúng không, tao thấy mồm mày đê tiện quá giờ muốn đánh đấy.”
Du Dư đúng là chỉ có một đôi giày vải, không giặt qua, giày đi lâu sẽ có mùi, trước đây La Trịnh Lệ từng nói qua, chỉ cây dâu mắng cây hoà ồn ào lớn tiếng gì mà có người giày thôi cũng không biết rửa làm cả phòng đều hôi, Trì Đường thật ra cũng không ngửi thấy mùi gì, nhưng Du Dư biết ngay là đang nói về mình, sau đó mỗi tuần giặt ít nhất hai lần, lần nào cũng là tối gặp rồi treo bên ngoài phơi, hôm sau lại mang.
Nếu trời trong mây tanh, giày đương nhiên tốt rồi. Nếu như trời mưa, cả đêm phơi không khô, giày còn ướt, Du Dư cũng phải mang đi học cả ngày.
Có một thời gian mưa dầm liên miên, tâm tình Trì Đường đặc biệt không vui, nhìn vũng nước trên đường cũng ngứa mắt.
“La Trịnh Lệ, mẹ nó mày nhìn lại giày mày đi, đi cả tháng đặt dưới gầm giường không giặt, còn lo chuyện người khác, ai thối bằng mày? Ai há mồm thối bằng mày hả? Mày không thấy gớm à?” Trì Đường quét hết giày dưới gầm giường cô ta ra quăng ra ngoài.
……
Du Dư về phòng ngủ từ khu dạy học, đi ngang qua sân thể dục, thấy một bóng người đang chạy bên trong. Bóng dáng kia rất quen thuộc, là bạn cùng bàn của nàng.
“Trì Đường.”

Trì Đường đeo tai nghe, bên trong phát ra nhạc điện tử kịch liệt muốn thủng màng nhĩ, căn bản không nghe thấy.
Du Dư đứng đó, kiên nhẫn chờ nàng chạy lại gần, mới hô lên lần nữa: “Trì Đường, sao cậu lại chạy giờ này vậy?”
Trì Đường vẫn không nghe thấy, nhưng nàng thấy Du Dư, tháo tai nghe xuống hỏi: “Hôm nay sao về phòng sớm vậy?” nói xong bèn đi lại phía nàng, cùng nàng về phòng ngủ.
Hai người trở lại phòng ngủ, Du Dư phát hiện hôm nay phòng ngủ yên ăng dị thường, không ai nói tiếng nào, La Trịnh Lệ ngồi trên giường nhắn tin cho người khác, mắt sưng húp, giống như đã khóc.
Trì Đường lạnh lùng, không nói gì với bất kỳ ai, lập tức đi rửa mặt.
Sau giờ tự học hôm sau, bạn học đều chạy đi ăn sáng, Du Dư ăn xong trước bèn đi lên lầu, bỗng nhiên nghe thấy bên trên cầu thang có người đang nói chuyện, là bạn học cùng lớp Vương Tiêu Dương.
Du Dư nhớ kỹ hắn, lúc Trì Đường vừa mới thành bạn cùng bàn của nàng, Vương Tiêu Dương còn lại rất nhiều lần kiếm Trì Đường nói chuyện, sau này Trì Đường không còn kiên nhẫn bèn không để ý tới hắn, hắn còn chưa chịu đi.
Lúc này ngữ khí của hắn không tốt đẹp gì mà nói: “Bạn gái ta La Trịnh Lệ nói ngươi bắt nạt nàng, sao lại thế này?”
Trì Đường bị hắn ngăn trước mặt, mặt cũng chả tốt đẹp gì, “Cậu và La Trịnh Lệ yêu đương? Vậy đúng là hợp quá rồi, não tàn đi với thiểu năng trí tuệ.”
Vương Tiêu Dương nhịn cơn giận xuống: “Nói chuyện đàng hoàng, tôi không đánh con gái, nhưng tôi cảnh báo cậu, cậu đừng có quá đáng. Nếu có lần sau, cậu xem tôi có đánh cậu không!”
Trì Đường cười lạnh một tiếng, “Cậu không đánh con gái, tôi đánh. Tôi cũng cảnh báo cậu, cái con bạn gái ngu ngốc nhà cậu lần sau lại nhằm vào Du Dư, tôi không ném giày nó đâu, tôi ném nó đi đấy. Bọn cậu nghĩ tính tôi tốt đẹp hay gì?”
Lời tác giả:
Khi các nàng còn ngây ngô, Trì Đường thường là người bảo hộ Du Dư, sau này trưởng thành, đa phần là Du Dư bảo hộ Trì Đường.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.