Nữ Phụ Công Tâm Kế

Chương:Quyển 1 -


Đọc truyện Nữ Phụ Công Tâm Kế – Chương 5Quyển 1 –

Kiều Diễm cảm thấy thân thể bắt đầu nóng lên liền vội vàng thả cô ra, động tác có vẻ rất cố sức.

“Khụ.” Anh ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt trở lại bình tĩnh: “Em cứ từ từ đọc đi, tôi sang thư phòng.”

Diệp Tử cũng cắn môi cúi đầu, cái tai đỏ bừng để lộ cảm xúc hiện giờ.

Kiều Diễm không nhịn nuốt nước miếng, nhưng rồi cuối cùng vẫn dứt khoát xoay người bước ra. Anh không ngờ rằng chính những cảm xúc không rõ ràng ấy đã khiến quan hệ của bọn họ càng phức tạp hơn.

Suốt mấy ngày qua, dường như Diệp Tử không hề để ý đến chuyện mình đang bị nhốt, cả ngày cứ nhõng nhẽo để Kiều Diễm mua cho cô đủ thứ. Có khi là mấy cuốn sách linh tinh, có khi là mấy món cô thèm ăn, hoặc là mấy con thú bông lớn, cả mấy đồ trang trí lạ lùng đặc biệt…

Đến khi anh bước vào căn phòng này, Diệp Tử đang cuộn tròn trên ghế xoay đọc sách, xích chân, thỉnh thoảng còn dùng một chân đạp xuống đất để chiếc ghế xoay tròn.

Nghe tiếng cửa, cô ngẩng đầu lên, vô thức mỉm cười: “Anh về rồi. Thiên nga thủy tinh tím của tôi đâu?”

“Cho em.” Sau mấy lần bị châm chọc, Kiều Diễm giờ đã trở nên vô cảm, dù sao thì anh cũng không thể từ chối cô được.

Diệp Tử cười tít mắt nhận lấy gói đồ đẹp đẽ trong tay anh: “Ai gắn cái nơ bướm màu hồng này lên đây vậy, sở thích đúng là rất… Đặc biệt.”

Kiều Diễm liếc cô một cái, không nói gì, chỉ ngồi sang một bên cầm điện thoại nhắn tin.

“Oa!” Diệp Tử đột nhiên kêu lên một tiếng rất ngạc nhiên, sau đó lập tức mỉm cười: “Kiều Diễm, không phải là anh để tấm thiệp hình trái tim này vào chứ? To my love (gửi tình yêu của tôi)! Cái quỷ gì vậy?”


Lần này cuối cùng Kiều Diễm cũng không thể phớt lờ cô nữa, anh nhíu mày: “Tôi nói là mua cho một cô gái, chắc là người gói đồ tự cho vào.”

Sau khi thản nhiên giải thích một câu, anh lại cúi đầu tiếp tục xem tin nhắn.

“A.” Diệp Tử đáp lại một tiếng, âm thanh và tâm trạng cùng trầm xuống, có vẻ hơi mất mát.

Ngón tay đang nhắn tin của Kiều Diễm hơi dừng lại, nhưng sau đó vẫn cúi đầu tiếp tục động tác.

“Kiều Diễm, anh nói xem, đặt cái này trên giá sách đẹp hay trên tủ đầu giường đẹp.” Diệp Tử cầm con thiên nga tím hoa chân múa tay hỏi anh.

“Để chỗ nào cũng xấu.”

“Này. Ít nhất thì anh cũng phải ngẩng đầu lên nhìn một cái, thể hiện chút chân thành chứ.”

Kiều Diễm cực kỳ miễn cưỡng liếc qua, nói lấy lệ: “Giá sách đi.”

Diệp Tử lại có vẻ vô cùng hài lòng: “Vậy thì giá sách.”

Cô đặt con thiên nga lên, sau đó lui về phía sau mấy bước ngắm nhìn, nụ cười hiện ra có vẻ mờ ảo: “Tôi rất thích căn phòng hiện giờ.”

Kiều Diễm vô thức nhìn quanh một vòng theo lời cô, quả thực, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, căn phòng này đã thay đổi hoàn toàn. Rèm cửa sổ màu xanh đậm, đèn ngủ màu trắng, ghế xoay, mấy con thú bông, bên cạnh còn có một giá sách đặt làm theo yêu cầu. Sách trên đó, một số là lấy từ thư phòng của anh, một số là anh mua cho Diệp Tử.

Màu sắc ấm áp khiến anh có chút hoảng hốt.

Anh thật sự không biết rốt cuộc là Diệp Tử muốn làm gì, nhưng dáng vẻ vui sướng khi bày biện căn phòng của cô vẫn khiến anh thả lỏng, chỉ là vẻ mặt vẫn cứng ngắc như cũ.

“Kiều Diễm.” Diệp Tử nhẹ nhàng gọi một tiếng, rồi đi tới lắc lắc tay anh.

“Ngày mai lại muốn tôi mua gì?” Kiều Diễm sớm đã biết chiêu trò của cô, nên chỉ lạnh nhạt nhìn qua.

Diệp Tử lần này lại không nói thẳng như mọi ngày, cô cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ đỏ bừng, ngón tay nắm chặt góc áo.

Kiều Diễm trêu chọc cô: “Rốt cuộc là muốn mua gì? Trên thế giới này vẫn còn thứ em không thể nói ra được sao?”

Diệp Tử tự động viên mình hồi lâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm: “Quên đi, ngày mai anh gọi chú Chu đến một chuyến nhé!”


“Sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái à?”

“Ừm.” Cô thấp giọng đáp.

“Tôi biết rồi.” Kiều Diễm nhìn cô một cái, sau đó đứng dậy ra ngoài gọi điện.

Kiều Diễm vừa bước xuống xe đã nhìn thấy người đàn ông kia.

Vẻ mặt của anh chợt trầm xuống, cả người căng lên, trong mắt hiện lên chút độc ác, thoáng qua rồi biến mất.

“Kiều Diễm!” Người kia nổi giận đùng đùng gọi anh lại, rồi bước đến nắm lấy cổ áo anh, đôi mắt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Mày đưa Diệp Tử đi đâu rồi?”

Kiều Diễm bình tĩnh nhìn gã tài xế đang chuẩng bị xông lên một cái, hắn liền lùi về sau mấy bước, cung kính đứng qua một bên.

Lúc này anh mới dùng ánh mắt khinh miệt liếc nhìn Chu Khánh Dương: “Xin lỗi, tôi không biết ngài Chu đang nói gì, tôi và cô ấy đã sớm chia tay rồi, không biết tại sao ngài Chu lại đến đây hỏi thăm tung tích của bạn gái mình vậy?”

“Mày đừng giả vờ giả vịt.” Chu Khánh Dương hạ giọng, “Diệp Tử không hiểu mày, chẳng lẽ tao không hiểu mày sao? Mày vốn là một thằng điên, một thằng tâm thần. Trước khi cô ấy mất tích, người cuối cùng cô ấy gặp là mày, rốt cuộc mày đã nhốt cô ấy ở đâu?”

Ngay lúc anh ta nói hai tiếng “thằng điên”, Kiều Diễm đã bắt đầu nhíu mày: “Tôi tưởng tôi không cần nhắc anh nữa chứ, cảnh sát đã lục soát tất cả bất động sản đứng tên tôi rồi, nếu ngài Chu đây vẫn nghi ngờ thì có thể để họ quay lại lục soát lần nữa, tôi lúc nào cũng hoan nghênh.”

“Kiều Diễm.” Chu Khánh Dương không hề để ý đến lời của anh mà còn hung ác nhìn lại: “Mày cho rằng giữ cô ấy bên cạnh thì cô ấy sẽ yêu mày ư? Vô dụng thôi, cô ấy sẽ càng ngày càng ghét mày, buổi tối nằm mơ cũng nghĩ xem làm thế nào để bóp chết mày, thoát khỏi mày. Mày đúng là đáng thương, chỉ có thể dùng mấy thủ đoạn dơ bẩn ti tiện đó để giữ chân người khác, nhưng mày giữ được cô ấy thì sao? Cô ấy cũng không yêu mày, không bao giờ yêu mày.”

“Câm mồm!” Kiều Diễm nắm chặt nắm đấm, bàn tay nổi đầy gân xanh, cả người bắt đầu run rẩy.


“Ha ha ha.” Chu Khánh Dương cười điên cuồng: “Mày thẹn quá hóa giận. Tao nói cho mày biết, tốt nhất là mày mau thả Diệp Tử ra, nếu không thì nhất định tao sẽ khiến mày chết không được tử tế.”

Ánh mắt Kiều Diễm run lên, một đấm vung ra.

Chu Khánh Dương ngã nhào trên đất, sờ máu bên khóe môi, nhìn anh nhẹ nhàng mỉm cười.

Kiều Diễm thở hổn hển, anh nhìn nụ cười khinh miệt trên mặt Chu Khánh Dương, sợi dây giới hạn trong đầu gần như vỡ vụn, anh lạnh lùng nhìn gã tài xế đang đứng bên cạnh: “Anh biết phải làm gì rồi chứ?”

“Vâng, giám đốc.”

Kiều Diễm không muốn nhìn gã đàn ông trên mặt đất kia nữa, anh xoay người rời khỏi, bước chân vội vàng như thể đang chạy trốn.

“Ha ha ha ha ha, Kiều Diễm mày thật đáng thương, thật CMN đáng thương, phụ nữ trong thế giới này sao có thể thích mày chứ? Sẽ không ai thích mày đâu, không bao giờ.”

Giọng nói sau lưng cứ len lỏi vào tai Kiều Diễm khiến anh hít thở ngày càng dồn dập, gần như muốn đưa tay che tai lại.

Giọng nói đó lại vang lên, khiến anh run rẩy.

Sao anh không chết đi!

Sẽ không ai thích mày đâu, không bao giờ!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.