Nữ Nhân Bất Phôi

Chương 14


Đọc truyện Nữ Nhân Bất Phôi – Chương 14


Bất quá Diệp Tuyền Vũ dùng ngữ khí mềm mỏng, vẫn là có chút tác dụng, ít nhất Đan Vân Sơ biết hiện tại Diệp Tuyền Vũ sẽ không kiếm chuyện với mình, trong lòng có chút yên tâm, không khí khẩn trương vừa rồi cũng dịu đi không ít.
Diệp Tuyền Vũ thích ôm thì cứ để cô ấy ôm là được, Đan Vân Sơ cũng chịu thỏa hiệp một chút, năm đó đã được biết Diệp Tuyền Vũ cay độc thế nào, cho nên cô cũng không dám khinh thường, ai bảo cứ để nhược điểm của mình hết lần này đến lần khác rơi vào tay cô ấy, Đan Vân Sơ có chút phẫn hận nghĩ đến, nếu không dắt Diệp Tuyền Vũ về thì đã tốt rồi.
Nói ôm liền ôm a, làm gì mà nhanh như thế, Đan Vân Sơ oán hận nghĩ đến, cô cảm giác được hai khõa mềm mại sau lưng mình, Đan Vân Sơ không biết tại sao ngay lúc này cô lại sinh ra thứ cảm giác xấu hổ. Bất quá tiểu công chúa có đúng là đang cố tình tăng thêm ma sát giữa hai cơ thể hay không a, cảm giác sao lại rõ ràng như thế, ôn nhu mềm mại a. Được rồi, Đan Vân Sơ thừa nhận cô không ghét cảm giác này, chỉ là đột ngột bị ôm thế này, cô vẫn là có chút không được tự nhiên. Đan Vân Sơ theo bản năng cựa quậy thân thể xoay người lại, cái loại cảm giác mềm mại này bởi vì ma sát mà càng thêm rõ rệt, làm cô không dám cử động nữa, Đan Vân Sơ cảm thấy các giác quan của mình hiện tại đặc biệt mẫn cảm, ngay cả khứu giác cũng nhạy bén không ít, quanh cô bây giờ đều là hơi thở của Diệp Tuyền Vũ.
Diệp Tuyền Vũ cười đến vẻ mặt yêu mị, có thể làm cho Đan Vân Sơ ngoan ngoãn thế này, trong lòng cảm giác có chút dễ chịu không nói nên lời, cô vùi đầu vào cổ Đan Vân Sơ, thu lấy mùi của cô ấy, không hiểu sao thứ mùi này lại khiến cho Diệp Tuyền Vũ mê muội.
“Này, càng ngày càng quá mức, không cần đem khuôn mặt cọ vào cổ tôi như vậy, thực ngứa a!” Đan Vân Sơ kêu lên, cảm giác trên cổ thực rất quỷ dị.
“Thật muốn cắn cổ cô một cái.” Diệp Tuyền Vũ tức giận nói, khó khăn lắm mới có được khoảnh khắc giống tình nhân ân ái như vậy, đều bị Đan Vân Sơ phá hỏng.

“Cô là cẩu sao, còn muốn cắn người!” Đan Vân Sơ ngữ khí cũng không tốt, còn chưa ôm đủ sao? Diệp Tuyền Vũ nhất định là kẻ đáng thương thiếu đi tình thương của mẹ, nên mới thích ôm người khác như vậy. Đan Vân Sơ ý xấu nghĩ đến.
“Đan tỷ tỷ, chị về rồi a?” Đêm tối đột nhiên truyền đến thanh âm của một tiểu nữ sinh, Đan Vân Sơ phản xạ có điều kiện vội vàng đẩy Diệp Tuyền Vũ ra.
Diệp Tuyền Vũ cực kỳ hờn giận, thế nhưng cũng không tiện biểu lộ, trong đêm đen, Diệp Tuyền Vũ không thể nhìn rõ tướng mạo của người bất ngờ xuất hiện kia, bất quá thanh âm ngọt như kẹo đường, nghe ra được là của một tiểu nữ sinh.
“Tiểu Sa thế nào lại ở chỗ này đây?” Đan Vân Sơ hỏi, thái độ nhất mực ôn nhu. Chu Sa là một tiểu muội nhà kế bên, dường như trước đây vẫn còn rất nhỏ, trong ấn tượng của Đan Vân Sơ, Chu Sa vẫn là một tiểu cô nương với tóc đuôi ngựa, về phần tướng mạo, Đan Vân Sơ không có ấn tượng gì.
“Nghe chú Đan bảo hôm nay chị về…” thanh âm của tiểu cô nương có chút ngại ngùng, tựa hồ còn có chút khẩn trương. Người bên cạnh chị Vân Sơ là ai, hai người quan hệ thế nào? Vì sao lại đứng đây ôm nhau thân mật như vậy? Chu Sa trong lòng tràn ngập nghi vấn, thế nhưng trong bóng tối, cô cũng không thấy rõ khuôn mặt của Diệp Tuyền Vũ, chỉ có thể từ thân hình cùng những đường nét mờ ảo mà cảm giác được hẳn là rất xinh đẹp.
Đan Vân Sơ chính là nghĩ rằng Chu Sa chẳng qua là tính cách thẹn thùng, lần nào cùng mình nói chuyện, vị tiểu muội muội này cũng đều đỏ mặt, cho nên cũng không quá để ý.

Thế nhưng Diệp Tuyền Vũ lại nghe ra một chút manh mối, nữ sinh không trông rõ tướng mạo trước mắt kia tựa hồ là yêu thầm Đan Vân Sơ, Diệp Tuyền Vũ trong lòng có chút khó chịu, tại thành phố đã có một mỹ nữ hàng xóm, về nhà lại có một tiểu muội muội kế bên nhà, Đan Vân Sơ thật là người có sức hút kỳ lạ đối với phái nữ a, hơn nữa loại phụ nữ nào cũng có thể câu dẫn, còn có một Lý Hân, nghĩ đến Lý Hân, Tuyền Vũ lại có chút phẫn nộ, Diệp Tuyền Vũ đối với chuyện 3 năm trước, là có vướng mắc, hơn nữa lại là vướng mắc phi thường lớn.
“Trời đã tối lắm rồi, em mau về nhà đi.” Đan Vân Sơ ngữ khí hiển nhiên có chút lãnh đạm.
Lời vừa nói ra, tiểu nữ sinh lập tức cúi thấp đầu xuống, bộ dạng thoạt nhìn xem ra mất mát, đáng tiếc là Đan Vân Sơ không biết mình trong lúc vô ý đã tổn thương một tiểu nữ sinh một lòng chờ mong mình về nhà.
Rõ ràng tiểu nữ sinh này lực sát thương không bằng Liễu Thấm Tuyết, Diệp Tuyền Vũ âm thầm nghĩ đến, Đan Vân Sơ bản thân nhất định là trêu hoa ghẹo nguyệt, cô ấy không rước lấy hoa đào, hoa đào cũng sẽ tự nhiên mà vướng trên người cô ấy, nghĩ đến đây Diệp Tuyền Vũ nhớ tới 3 năm qua Đan Vân Sơ có lẽ đã rước thêm rất nhiều cô gái, trong lòng bỗng có chút không vui.
“Vậy… Chị Đan… em xin phép…” Chu sa thấp giọng đến mức nói không nên lời, sau đó dù còn lưu luyến nhưng vẫn phải rời đi.

“Ân.” Đan Vân Sơ lên tiếng, cũng không biết Chu Sa đã chứng kiến mình và Diệp Tuyền Vũ ôm nhau, chỉ có điều tiểu nữ sinh hẳn không phải là người nhiều chuyện, hơn nữa chuyện hai cô gái ôm nhau, cũng không có gì lạ, tiểu nữ sinh trong lúc chứng kiến không phải cũng thích được ôm một cái sao? Mặc dù Chu Sa cũng đã ra dáng thiếu nữ, nhưng cô vẫn là không thích Diệp Tuyền Vũ ôm Đan tỷ tỷ vuốt ve.
“Cô ấy tên là gì?” Diệp Tuyền Vũ đột nhiên đồng cảm với tiểu nữ sinh, ai không thích lại cố tình thích một người vô tâm vô phế như Đan Vân Sơ, tình cảm thầm kín kia tốt nhất chính là nên dập tắt khi nó chỉ vừa mới chớm nở.
“Chu Sa, là mẹ tôi gọi.” Hình như mẹ rất yêu thích tiểu cô nương này, nói là giữa lông mày có một nốt ruồi son nhỏ, là dấu ký của mỹ nhân, mẹ luôn yêu thích những phong cách cổ điển như vậy. Đan Ân Sơ mơ hồ cảm thấy mẹ mình đối với Diệp Tuyền Vũ khách khí thiếu thân thiết, có lẽ là bởi vì tiểu công chúa bất luận là tướng mạo hay trang phục đều mang đậm phong cách hiện đại của thành thị. Đan Vân Sơ cũng tự cảm thấy, kỳ thực chính mình có lẽ cũng không hợp với con mắt thẩm mĩ của mẹ, bởi vì cô cùng tiểu công chúa, theo một mức độ nào đó mà nói thì cũng là tương tự như nhau, cả hai đều là thiếu đi nội liễm nhưng lại có thừa cường thế bức người, cùng phong cách nội liễm mà mẹ yêu thích quả thật không hợp.
“Cô không giống mẹ cô cũng không giống bố cô, cô không phải là được họ nhặt về đấy chứ?” Diệp Tuyền Vũ trêu chọc hỏi.
“Tôi là giống dì.” Tuy nhiên Đan Vân Sơ cũng chưa từng nhìn thấy dì của mình, mẹ cô chưa bao giờ nói về người em gái duy nhất này của bà, chỉ là tình cờ nghe được từ ba.
“Tôi hiếu kỳ về người dì này của cô, dì ấy hiện ở đâu?” Có thể cùng Đan Vân Sơ giống nhau, phỏng chừng cũng là một người vô cùng hung hăng càng quấy, Tuyền Vũ đột nhiên rất muốn gặp dì của Đan Vân Sơ.
“Từ nhỏ đến giờ chưa từng gặp, hình như là đã chết.” Đan Vân Sơ ngữ khí rất bình thản, cô đối với người dì chưa gặp này không hề có cảm tình gì, thế nhưng việc mẹ cô chưa từng nhắc tới dì cũng là phi thường kỳ lạ.

“Được rồi, tiểu công chúa hẳn là đã bát nháo đủ rồi, trời đã lạnh hơn, về thôi!” Đan Vân Sơ tức giận nói, sau đó nắm tay Diệp Tuyền Vũ kéo đi, hướng thẳng về nhà, cô lần đầu phát hiện Diệp Tuyền Vũ bát nháo như thế, trước đây Diệp Tuyền Vũ vẫn luôn thích giả dạng trưởng thành, kỳ thật thực chất vẫn còn ấu trĩ tùy hứng khiến người khác giận sôi.
Diệp Tuyền Vũ bị Vân Sơ kéo đi, bỗng nhiên nhận ra loại cảm giác này cũng không tệ lắm, ngón tay Đan Vân Sơ hơi lạnh, đây là lần đầu tiên cô cùng Đan Vân Sơ nắm tay, cảm giác thật vi diệu, tựa hồ như cái khoảng cách rất xa kia giữa hai người cũng đã gần lại rất nhiều, ngón tay Diệp Tuyền Vũ chậm rãi giữ lấy ngón tay Đan Vân Sơ.
Đan Vân Sơ căn bản không để ý mình đã chủ động nắm tay Diệp Tuyền Vũ, cô chỉ là không muốn ở bên ngoài chịu gió lạnh, muốn về nhà nhanh một chút mà thôi. Cô từ lúc nào lại nắm lấy tay tiểu công chúa chứ? Càng kỳ lạ chính là tiểu công chúa vì sao cũng nắm lại? Bởi vì Diệp Tuyền Vũ nắm lấy ngón tay Vân Sơ, nên cô mới nhận ra hành động của mình, nhưng lại giả vờ như không biết. Tay Diệp Tuyền Vũ quả thật rất ấm, truyền đến Vân Sơ một chút nhiệt, làm cho cô không thể làm lơ, cảm giác của cô lúc này có chút là lạ, lại không thể nói được là lạ ở chỗ nào.
Được rồi, Đan Vân Sơ đột nhiên ngộ ra, đối với cái việc nắm tay này chính là chuyện mà các cặp đôi ngay thơ mới yêu hay làm, giờ Diệp Tuyền Vũ với mình cùng làm, đương nhiên là lạ, nghĩ như vậy, Đan Vân Sơ liền trở lại bình thường. Bất quá, cô vẫn như khi nãy không bỏ tay Diệp Tuyền Vũ ra, tiểu công chúa kiêu hãnh như thế lại nhiệt tình sưởi ấm tay mình, nếu bỏ tay ra, sợ sẽ đả kích lòng kiêu ngạo của Diệp Tuyền Vũ, khó đảm bảo cô ấy sẽ không thẹn quá hóa giận, lại đê tiện uy hiếp mình.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.