Nhật Ký Xuyên Việt Sưu Tầm Mỹ Thực - Huyền

Chương 191+209


Bạn đang đọc Nhật Ký Xuyên Việt Sưu Tầm Mỹ Thực – Huyền – Chương 191+209

Chương 208: Suối nước nóng cổ quái

Tốc độ đi đón báo con của Khôn rất là nhanh, Đinh Tiếu bọn họ còn chưa thái xong thịt đâu, Khôn liền ngậm một quả cầu trắng trở lại.

Đinh Tiếu nhìn Khôn ngậm báo con trở về, lông tơ đều dựng đứng hết cả lên: “Anh anh anh mau há miệng ra cho em!” Anh tưởng là tiểu ấu tể giống đực sao! Bị cái miệng đại lão hổ này của anh ngậm lấy, có còn da nữa hay không!

Nhưng sau khi báo con được an toàn mà đặt trong lòng ngực Đinh Tiếu, ngoại trừ có chút nước miếng ở sau lưng ra, thật đúng là không bị làm sao hết. Ngược lại khi báo con bị buông xuống, còn đang ở trong lòng ngực Tiếu Tiếu lại hướng về phía đại lão hổ kêu to hai tiếng. Hoàn toàn là bộ dáng ỷ lại cùng lưu luyến: “Vật nhỏ, mày còn muốn bị anh ấy nuốt luôn sao!”

Sau khi Khôn biến lại thành hình người, cười xoa xoa đầu Tiếu Tiếu: “Nó còn chưa mở mắt, chỉ dựa vào khí vị để phân biệt đồ vật, hiện tại trên người nó có hương vị của ta, cho nên tương đối tin tưởng ta.”

Đinh Tiếu bĩu môi, chẳng lẽ mình cũng phải nhổ nước miếng lên người báo con? Thôi, báo con có thể thân cận với Khôn cũng tốt, nếu khiến Khôn cũng thực thích nó thì càng tốt. So với động vật bé xíu như đậu hầu, vẫn là báo tuyết đáng tin cậy hơn một chút. Vật nhỏ chưa mở mắt càng tốt, chờ nó mở mắt, người đầu tiên nó nhìn thấy là mình và Khôn, về sau có lẽ sẽ rất nghe lời!

“Khôn, con báo mẹ kia anh xử lý thế nào?”

Khôn trả lời: “Không xử lý, cứ để như vậy, chúng ta muốn nuôi chỉ ấu tể này, thì không thể đụng vào con báo mẹ.” Tuy da thịt và xương cốt đều là thứ tốt, nhưng như vậy sẽ khiến báo con mang thù. Cho nên khi săn thú, thú mẹ đang trong giai đoạn nuôi ấu tể các giống đực sẽ tuân theo nguyên tắc không săn giết. Nếu tình thế bức bách, nhất định phải săn giết, như vậy ngay cả ấu tể cũng sẽ phải giết luôn. Tuy bọn họ cũng không đụng phải tình huống ấu tể may mắn sống sót tìm thú nhân để báo thù, nhưng quy tắc từ xưa truyền đến giờ, bọn họ sẽ không phá hủy.

“Như vậy cũng tốt, anh trước đi vào trong sơn động xem đi, em thấy tiểu gia hỏa này hiện tại nhất định là đói bụng, trước tiên em nấu cho nó chút keo sữa.” Cũng may có cái ngoạn ý này, bằng không cục bông nhỏ còn chưa mở mắt, thật đúng là khó nuôi.

Đinh Tiếu và Tiếu đứng ở cửa động, một người bê một bát nước keo sữa nóng hầm hập, lỗ tai nghe tất cả tiếng động xung quanh, hai mắt nhìn chằm chằm vào cửa động. Ba người đi vào hồi lâu cũng chưa thấy quay lại, bên trong rốt cuộc là có bao nhiêu lớn?! Này đã qua nửa tiếng, bên ngoài trời đã tối rồi!

Lúc này Bạch Đoàn Nhi (cục bông nhỏ), cũng chính là con báo nhỏ kia đang oa ở trong lòng ngực Tiếu Tiếu ngủ. Vừa rồi uống hơn nửa bát nước keo sữa, tiểu gia hỏa sau khi ăn no liền lắc lư hai cẳng chân, bắt đầu bò về phía Tiếu Tiếu. Đinh Tiếu lập tức liền cảm thấy mình có trách nhiệm to lớn, vội vàng đem tiểu gia hỏa ôm lên, cũng nhanh chóng ngắn gọn đặt cho nó một cái tên rõ ràng như vậy.

“Tiếu bá bá, ngài có tin trên Tuyết Sơn đã từng có tộc Tuyết Long ở không?” Tán gẫu là phương thức giết thời gian tốt nhất, cho nên Đinh Tiếu hỏi cái này, chỉ là do tò mò và nhàm chán.

“Đều là truyền thuyết như vậy, ta cũng không biết rốt cuộc có từng ở hay không, những việc này có lẽ tộc trưởng và các hiến tế sẽ biết.” Tiếu trả lời.

Đinh Tiếu cảm thấy rất không thú vị, quả nhiên là có sự khác biệt nghiêm trọng liền thật sự không tìm ra đề tài, ba người Khôn bọn họ đã trở lại, hơn nữa trên mặt đều mang theo nụ cười. Đinh Tiếu lập tức đứng lên, nhưng vì Bạch Đoàn Nhi ngủ trong lòng ngực của mình, cậu còn bình tĩnh không chạy: “Bên trong rất lớn?”

Khôn gật đầu: “Rất dài rất lớn, chúng ta không có đi tới cùng. Nhưng bên trong ngay cả sâu cũng không có.” Có lẽ con cự mãng này có tính uy hiếp đối với tất cả sinh vật ở xung quanh, đương nhiên cũng có thể là do nguyên nhân khác khiến cho trong sơn động này không có bất cứ sinh vật nào tồn tại. Nhưng vì như vậy, đối với bọn họ mà nói lại là một việc tốt.

“Tiếu Tiếu, ta nhìn thấy có suối nước nóng.”

Cái gì!! Đinh Tiếu lập tức mở lớn hai mắt, ngâm suối nước nóng ở nơi băng thiên tuyết địa này là việc thích ý cỡ nào! Phải biết rằng từ khi rời nhà, mình chỉ có tắm trong thùng gỗ, tắm táp qua loa cho xong việc. Cậu rất là tưởng niệm bồn tắm lớn ở nhà mình nha!

“Thật tốt quá! Vậy chúng ta mau đi vào đi thôi!”


Suối nước nóng là cái gì, ba vị giống đực tộc Ngân Lang này không biết rõ lắm, nhưng Giác và Ngụy vừa rồi cũng có thấy ở trong sơn động có một hồ nước nóng hầm hập, chắc đấy chính là suối nước nóng. Nhưng hương vị quái quái, sao Đinh Tiếu lại hưng phấn như vậy? 

“Suối nước nóng kia có chỗ tốt gì sao?”

Đinh Tiếu trả lời: “Đương nhiên a! Ngâm mình ở bên trong chẳng những có thể thư giãn mà còn tốt cho thân thể nữa.”

Giác sờ sờ cằm mình, vậy cái đầm nước ấm ở trên núi đá trong thôn mình kia hẳn cũng là suối nước nóng nhỉ? Chờ tới lúc về lại hỏi Đinh Tiếu và Khôn là được, nếu là đồ tốt, về sau bọn họ cũng có thể thường xuyên đi ngâm một chút. Lúc trước vẫn luôn cho rằng thứ kia hương vị khó ngửi như vậy, đều không có ai muốn tới gần.

Năng lực nhìn trong bóng tối của các giống đực rất tốt, nhưng Đinh Tiếu thì không. Lúc này vừa vào động được năm sáu mét đã không nhìn được gì rồi. Vì thế dùng mỡ tùng điểu làm mấy cây đuốc thắp sáng, lúc này Đinh Tiếu thật sự nhớ thương mấy cái đèn lồng ở nhà mình.


Ánh lửa lập lòe chớp động, khiến cho động bích xung quanh có chút âm trầm. Lúc đầu ở cách cửa động tầm mười mét, vẫn phát hiện xương cốt và băng tuyết, dần dần, càng đi vào trong, mọi người liền cảm thấy càng ấm áp. Cũng không phải có bao nhiêu nóng, chỉ là không có gió đêm và băng tuyết lạnh bên ngoài, không đến mức quá lạnh mà thôi.

Sơn động này phải nói là một cái sơn động lớn nhất trong mười năm qua Đinh Tiếu gặp, nó chẳng những dài, hơn nữa còn cực kỳ rộng rãi, ngẫu nhiên có một nhánh cửa động, nhưng cũng chỉ rộng ba bốn mươi mét vuông. Hơn nữa phần lớn đều mọc đầy rêu xanh, rất là ẩm ướt, khác biệt rất lớn với động chính khô mát.

Năm người lựa chọn một cái huyệt động gần với suối nước nóng, tính toán ở chỗ này dựng lều trại.

Sau khi đặt đồ đạc xuống, chuyện đầu tiên mọi người làm chính là đốt lửa thêm 4 cây đuốc, bọn họ tận lực đem thịt mãng xà nướng một phần, thứ nhất là đồ ăn mấy ngày kế tiếp, thứ hai là khi khô rồi cũng dễ mang theo.

Lúc này Đinh Tiếu cũng không quan tâm tới việc ăn uống này, chuyện đầu tiên chính là ôm Bạch Đoàn Nhi kéo Khôn chạy nhanh tới suối nước nóng.

Kỳ thực cái huyệt động này so với cái động có suối nước nóng ở gần bờ biển lúc trước nhỏ hơn mấy mét, cùng lắm chỉ có thể cho ba bốn người ngâm. Hai người bọn họ ngâm cùng nhau, vừa lúc thích hợp. Đinh Tiếu còn thử một chút độ ấm, cũng chỉ có 40 độ, không làm được suối nước nóng hầm thịt mĩ vị rồi.( ngươi kỳ thật vẫn là nghĩ tới ăn phải không 0 0 )

Để an toàn, Khôn xuống dưới nhìn một vòng trước, xác định trong nước không có nguy hiểm gì, sau đó Đinh Tiếu đang định cởi áo tháo thắt lưng, kết quả vừa đi tới gần bờ suối nước nóng, Bạch Đoàn Nhi liền cọ quậy, liên tiếp kêu to, còn gãi móng vuốt leo lên vai Đinh Tiếu, tựa hồ là muốn cách xa khỏi cái nơi này.

“Bạch Đoàn Nhi ghét mùi vị này phải không?” Lùi lại vài bước, quả nhiên tiểu gia hỏa liền an tĩnh hơn, Đinh Tiếu run rẩy khóe miệng.

Khôn ca rất là vừa ý, mình và Tiếu Tiếu ngâm suối nước nóng, thêm con báo con này thật quá chướng mắt! Vì thế sau khi đem Bạch Đoàn Nhi ra nhờ bọn Giác trông nom, Đinh Tiếu lại một lần nữa phấn đầu quên mình mà nhào vào vòng tay ôm ấp của suối nước nóng. Nước ấm! Ta tới đây! 

Lúc trước chiến đấu với cự mãng, Khôn tiêu hao không ít thể lực, hiện tại ngâm trong suối nước nóng, bên người lại có bạn lữ trơn bóng, thể xác và tinh thần nói như thế nào cũng là cân bằng. Không được hoàn mĩ chính là không thể làm chút xíu gì đó, bên ngoài còn có ba giống đực gì đó quả nhiên khá buồn bực.

“Tiếu Tiếu, lúc nãy bị ném văng thật sự không có chỗ nào bị đau chứ?”

Đinh Tiếu lúc này đang ở trong nước phủi phủi đất dính trên tảng đá: “Không có, trên mặt đất tuyết dày như vậy, Tiếu bá bá còn tiếp được em.” Đá bên dưới đều là trơn bóng, ngay cả đường nối đều không có, chỉ có bốn năm đầu nguồn chảy ra nước ôn tuyền. Thật giống như là cố ý khoét ra tạo thành bồn tắm vậy. Lại dựa theo ánh sáng từ cây đuốc, cẩn thận nhìn động bích của cái sơn động này, cũng là trơn bóng, có chỗ có cục đá nổi lên, Đinh Tiếu cứ cảm thấy phương thức sắp xếp của cục đá này rất có quy luật, nhưng nhìn kỹ, lại có vẻ lộn xộn. Tóm lại cái huyệt động có suối nước nóng này khiến Đinh Tiếu cảm thấy rất quái dị, hình như là con người làm ra thì phải?

Khôn lúc này vươn móng vuốt hướng về thân dưới của Tiếu Tiếu, sau đó không chút để ý mà sờ sờ cái mông tròn của Tiếu Tiếu, còn nhéo một cái: “Không đau?”

Đinh Tiếu dựng đứng hết cả lông tơ: “Anh làm gì vậy! Bên ngoài còn có người đấy!” Cậu liền quên hết những cái không hợp lý vừa rồi đi, vốn dĩ mặt đã bị hơi nước nóng hấp hơi cho đỏ bừng, hiện tại lại càng đỏ thêm, tim cũng đập nhanh hơn. 


Hỗn đản!! Em cũng đã có một thời gian không có gì kia a! Đừng tùy tiện câu dẫn ra loại sự tình này được không!!!

Khôn thư thái mà cười: “Ngày mai chúng ta liền trở về, tuyết liên hoa kia em định làm gì?”


Đinh Tiếu dựa vào trong lòng ngực Khôn, bắt đầu vận động suy nghĩ. Nếu là hai ba đóa thì cũng thôi, mỗi bên một nửa là xong, nhưng đến bây giờ mới thấy được một đóa. Chẳng lẽ phải cắt thành hai?

“Không thì….phân một nửa con cự mãng kia cho bọn họ là được, dù sao tuyết liên hoa ấy mà, bọn họ có thể tự mình tìm. Không phải chúng ta tìm được ở ngoài rừng rậm sao?”

Khôn gật đầu: “Em luyến tiếc liền không cho. Xương mãng xà đều cho bọn họ nhiều như vậy, chúng ta còn có thể chia cho bọn họ một cái răng, tin là thôn bọn họ sẽ để lại làm kỷ niệm suốt đời.” Đương nhiên cũng sẽ vĩnh viễn để bọn họ nhớ rõ, là hai người tộc Dực Hổ xử lý con cự mãng này.

“Vậy cũng được, em nghĩ, da cự mãng này nhất định có thể đoạt giải ở Đông thị năm nay! Chỗ vảy nổi lên sau lưng nó kia, đao đều không cắt được, may mà lúc ấy em tìm đúng chỗ.” Nhưng ngẫm lại đó là chỗ nào, Đinh Tiếu tự mình lại nhịn không được bật cười.

“Vẫn là không cần mang đi tường vây, đây dù sao cũng là săn giết ở trên Tuyết Sơn, sẽ có rất nhiều chuyện phiền toái.” Bọn họ đã đủ nổi danh, Khôn ca cảm thấy ở Thú Thế luôn luôn theo đuổi sức mạnh, trên Tuyết Sơn vốn là nơi các thú nhân không nên đặt chân tới, bọn họ lấy đồ vật như vậy mang đi, có lẽ sẽ khiến những giống đực to gan không chịu thua kém cũng muốn đi thăm dò “cấm địa” của bổn tộc. Đến lúc đó có nguy hiểm chính là Khôn và Đinh Tiếu tạo nghiệt.


“Ừ, đều nghe anh.” Cho nên có một đại lão hổ làm chủ, vẫn rất đáng tin cậy. Ha ha…buồn ngủ quá.

Ngày hôm sau khi tỉnh giấc, đồ vật lông xù mềm mại dưới cổ khiến Đinh Tiếu hoảng sợ, định thần trong chốc lát mới nhớ tới, đây là Bạch Đoàn Nhi nhỏ bé nhà mình!

Tâm tình lập tức tốt hơn, ngồi dậy lại phát hiện Khôn đã không còn ở lều trại, hơn nữa bên ngoài truyền tới mùi thịt nướng dễ ngửi, ừm, thật là đói bụng.

Ngâm suối nước nóng có thể thư giãn, Đinh Tiếu dậy sớm cảm thấy xương cốt cả người đều lên men, nhưng vươn người một cái thì cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

Tiểu bảo bảo Bạch Đoàn Nhi ở trong lòng bàn tay Tiếu Tiếu củng tới củng lui, khiến cho tim Tiếu Tiếu cũng ngứa theo.

“Đói bụng à? Tao đi làm chút nước keo sữa cho mày uống nha” Nói xong quan sát đội hình cơm sáng một chút, quả nhiên không có người nào làm đồ ăn cho Bạch Đoàn Nhi nhà mình, vì thế đem Bạch Đoàn Nhi đặt lên cổ Khôn, bắt đầu nấu nước keo sữa.

Khôn ca cực kỳ buồn bực, Tiếu Tiếu cư nhiên đem vật nhỏ này đặt lên trên cổ mình! Thế mà vật nhỏ này chẳng những không sợ, còn dùng móng vuốt mềm mụp kia dẫm lên rất là hăng hái, khiến cho Khôn nổi lên một thân da gà, quan trọng là sợ mình vừa động làm Bạch Đoàn Nhi rơi xuống bị thương, Tiếu Tiếu lại đau lòng. Cũng chỉ có thể làm nũng: “Tiếu Tiếu, như vậy rất ngứa.”

Đinh Tiếu vẫn hết sức chuyên chú nấu keo sữa như cũ: “Anh bỏ xuống ôm không phải là được rồi sao.”


Vì thế Khôn ca đáng thương sáng sớm đã bị coi như cha của bảo bảo Bạch Đoàn Nhi, cống hiến ra một bàn tay để cho Bạch Đoàn Nhi nằm lên trên, còn phải chịu đựng vật nhỏ không biết sống chết này không ngừng há miệng “cắn” mình. Làm cho một tay ướt nhẹp, cảm giác thật không tốt.

Giữa nước keo sữa và thịt rắn nướng, Bạch Đoàn Nhi cư nhiên lựa chọn thịt rắn nướng trước! Điều này khiến cho Đinh Tiếu hồi lâu cũng chưa khép lại miệng được. Nếu Bạch Đoàn Nhi có thể ăn thịt, về sau liền dễ nuôi hơn nhiều! Kết quả, sự thực chứng minh là bọn họ suy nghĩ nhiều. Bạch Đoàn Nhi căn bản chỉ là cảm thấy mùi thịt nướng thơm hơn, nhưng lấy răng của nó, căn bản là không cắn được. Cuối cùng vẫn ngoan ngoãn mà uống nước keo sữa thôi.

Nhìn vợ chồng son bên kia còn chưa ăn cơm sáng liền đi cho con báo nhỏ kia ăn, ba người Giác bọn họ nhìn thoáng qua nhau, sau đó tự mình não bổ ra một đáp án như này. Bán thú nhân và giống đực thành thân không có con nối dõi quả nhiên là một việc rất khổ sở. Nhưng nuôi một con hổ con không phải sẽ tốt hơn sao? Cho nên…các ngươi thật sự nghĩ quá nhiều rồi _ _!!!

Chương 209: Thạch điêu và bích họa


Ăn uống no đủ, mọi người thông thường sẽ không muốn hoạt động, mặc kệ là những giống đực đó như thế nào, ít nhất Đinh Tiếu một chút đều không muốn dịch bước. 

Dựa vào cánh tay Khôn, ôm lấy Bạch Đoàn Nhi đang ngủ say vô cùng trong lòng ngực, Đinh Tiếu lúc này mới đem lực chú ý tới vách động xung quanh.

Hình như…thật sự có dấu vết của con người! Trên vách động tuy cũng rất có nhiều cục đá, nhưng đại đa số đều không có góc cạnh. Nếu nói những thứ này đều là thạch nhũ gì đó cậu sẽ không cho là vậy, đây rõ ràng đều là nham thạch cứng rắn mà. Càng khiến cậu sinh ra hoài nghi, là những cục đá này càng nhìn càng cảm thấy có tính quy luật.

Ước chừng cứ cách bảy đến tám khối sẽ có một viên đá hình tròn, tuy liếc mắt một cái thì thấy lung tung rối loạn, nhưng một cái sơn động tự nhiên, trên vách lại có  hòn đá nổi lên sao?

“Khôn, chỗ sâu nhất mà các anh đi, động bích cũng là những cục đá đan xen thế này à?”

Khôn trả lời: “Bên trong có chỗ rất bằng phẳng, cục đá này có tác dụng gì sao?” Cũng không phải là có thể ăn chứ?

Rất bằng phẳng?

“Khôn, hôm nay chúng ta trước đừng về nữa, em muốn nhìn một chút sơn động này sâu bao nhiêu. Có lẽ nơi này sẽ có đồ vật anh muốn tìm.”

Khôn ca nghe thấy điều này, lập tức tinh thần tỉnh táo, ý tứ Tiếu Tiếu nói, hắn là nghe được rõ ràng, khi ngâm suối nước nóng Tiếu Tiếu đã nói với mình, con cự mãng lúc trước nếu dựa theo cách gọi của quê cậu, hẳn là giao, thuộc về một loại long chủng. Vậy có lẽ nơi này thật sự có thể tìm được dấu vết tồn tại của Long tộc cũng không chừng. Tìm được long lân hay không hắn hiện tại một chút cũng không quan tâm, cho dù tìm được hắn cũng tuyệt đối không để cho giữa mình và Tiếu Tiếu có một tiểu ấu tể ngay như vậy được! Chỉ là nếu tìm được rồi, là có thể để Nạp Nhất thử trước một lần, mình cũng đã hứa với A Tề rồi. ( ← ← )


“Giác thúc, ta thấy Tiếu Tiếu nói có đạo lý, cự mãng kia rõ ràng không giống với mãng xà chúng ta quen thuộc, Tiếu Tiếu nói, nó có lẽ là long chủng, chúng ta có lẽ sẽ ở trong sơn động này, tìm được chứng cứ Long tộc đã từng sống qua.” Nói ra tình huống thực tế mới có thể khiến ba vị tộc nhân tộc Ngân Lang này cam tâm tình nguyện mà tiếp tục đi theo. Nói thật, thịt mãng xà cùng với đồ đạc linh tinh, không phải một mình mình có thể cõng hết được, không phải vấn đề trọng lượng, mà là vấn đề vướng víu.

Đối với toàn bộ Thú Thế mà nói, tất cả mọi người đều tò mò Long tộc rốt cuộc có tồn tại hay không. Hơn nữa mọi người đều cảm thấy, Long tộc cường đại như vậy, trong tay nhất định có thứ khiến cho bọn họ lợi hại như vậy. Cho dù không có ai cố tình đi tìm kiếm Long tộc, có một vài trưởng lão bộ tộc thậm chí phản đối tộc nhân của mình có bất cứ phản đoán nào đối với sự vật có liên quan tới Long tộc, dù sao đó cũng là người đã từng muốn thống trị bộ tộc bọn họ. Nhưng hiển nhiên tộc trưởng tộc Ngân Lang cùng các trưởng lão cũng không cho là như vậy, cho nên Giác bọn họ đối với chuyện này cũng có hứng thú.

Nói tới người lớn nhất trong đám là Tiếu cũng mới chỉ hơn 200 tuổi, ở Thú Thế vẫn đang trong thời kỳ tráng niên, nhiệt huyết của bọn họ cũng không phải ít.

Khôn để những thứ thịt khô gì đó bị dã thú bên ngoài trộm đi, Đinh Tiếu bọn họ đều đem tất cả đồ vật vào bên trong cùng, hiện tại trong động hơi thở nguy hiểm của cự mãng cũng không còn dư mấy, bọn họ không thể mạo hiểm làm đồ ăn tổn thất.

Càng đi, Đinh Tiếu lại càng có thể khẳng định sơn động này ít nhất có một nửa là nhân công tạo nên. Hoặc là có thể nói trải qua con người cải tạo. Khôn bọn họ từ trước tới nay đều không làm loại sự tình này, cho nên sẽ không lưu ý tới dấu vết trên vách động. Nhưng Đinh Tiếu thì khác, cậu rất rõ ràng mà tìm được bên trong vách động trơn nhẵn mấy dấu vết cuộn sóng cực kỳ quy luật. Tuy không nhìn kỹ sẽ cảm thấy giống như là dấu vết của sâu bọ rắn rết bò qua lưu lại, nhưng cẩn thận sờ sờ lên liền biết, đó là dùng vật sắc điêu khắc lên. Còn cái này đại biểu cho cái gì Đinh Tiếu còn chưa suy đoán ra.

Đinh Tiếu nhìn nơi này một hồi nhìn chỗ kia một lát, Bạch Đoàn Nhi hiện tại đã hoàn toàn giao quyền cho Khôn trông giữ, ngoại trừ tiếng bước chân ra, trong sơn động có lẽ cũng chỉ dư lại tiếng hít thở của 5 người, còn có tiếng ngáy nho nhỏ của Bạch Đoàn Nhi ngẫu nhiên vang lên.

Trong sơn động có rất nhiều nhánh, mỗi nhánh ít nhất dài gần 10 mét, có một số nhánh thoạt nhìn là tự nhiên, nhưng ở trong mắt Đinh Tiếu, nó lại giống như là được sử dụng như phòng nhỏ. Tận đến cuối cùng cậu phát hiện mấy hạt thóc chưa thoát vỏ ở một cái lỗ nhỏ, cậu mới có thể hoàn toàn xác định. Sơn động này chắc chắn có người ở qua, còn con cự mãng kia vào ở khi nào, người ở đây đã đi đâu, cậu cũng không biết.

Nhìn mấy hạt thóc này, Đinh Tiếu thực hưng phấn, tuy mấy hạt này không mốc meo thối hỏng, nhưng cũng đã bắt đầu hóa thạch, đại khái là do lỗ nhỏ này khô ráo, trước kia hẳn là lấy để làm nơi dự trữ lương thực. Không thể ăn không quan trọng, điều này chứng tỏ thế giới này vẫn có lúa nước mà mình quen thuộc. Ăn qua nhiều loại có thể làm món chính dinh dưỡng như gạo, nhưng Đinh Tiếu vẫn muốn tìm được lúa nước mà mình yêu thích nhất. Đây chỉ là một loại cố chấp, nhưng nó có lẽ càng là một loại hoài niệm đối với quá khứ và quê hương đi.

Đột nhiên, một cỗ gió lạnh thổi lên trên người mọi người. Tất cả mọi người đều cảnh giác, theo hướng gió nhìn lại, quả nhiên bên trên có mấy cái lỗ hổng, còn bên trên lỗ hổng có cái gì, lấy tầm mắt của bọn họ không nhìn thấy được. Nhưng ít ra có thể khẳng định, trong sơn động sở dĩ không bị ngạt thở, có công lao rất lớn của mấy cái lỗ hổng này.

Nhưng tiếp theo bọn họ phát hiện ở chỗ có lỗ trống này, mỗi một lỗ đều có một lỗ nhỏ đặc biệt khô ráo, xung quanh đồng dạng cũng có một cái hồ nước trong veo. Nếu vẫn không tin nơi này từng có người ở, mình có lẽ chính là thằng ngốc.

 “Kỳ thật nơi này quá mờ, bằng không đúng là một chỗ ở không tồi.” Đinh Tiếu cảm khái, nhưng cũng không suy đoán gì thêm với Giác bọn họ.

Khôn lại không tán đồng: ” Tiếng nói chuyện rất nhỏ đều sẽ bị biến rất lớn, nơi này không tốt.”


Đinh Tiếu bĩu môi nhưng cũng không phản bác, chỉ là đi hồi lâu, cậu cũng thật sự mệt mỏi.

“Dù sao nơi này có lỗ thông khí, cơm trưa liền ăn ở đây đi, đi gần nửa ngày, chân em đều đau, em làm cho mọi người một nồi cháo thịt rắn nóng hầm hập đi, lại hầm một nồi thịt rắn thêm ớt được không?”

Có ăn ngon, mọi người tự nhiên không nghi ngờ gì, Khôn đem thảm da thú trải trên mặt đất, đem Bạch Đoàn Nhi đặt lên, liền cầm bình đi lấy nước.

Giác bọn họ ở lại dựng bếp lò, đá là mang từ bên ngoài vào, đương nhiên củi gỗ để đốt cũng vậy, lại có mỡ tùng điểu làm chất dẫn cháy, có thể tiết kiệm được một nửa lượng củi đốt.

Đinh Tiếu lựa chọn thịt mãng xà hun nướng qua đêm, đã nửa chín. Đem thịt rắn cắt thành sợi mỏng rồi lại cắt nhỏ như hạt gạo, cho vào nồi thêm nước nấu chung với quả gạo, bên trong chỉ cho hai khối keo sữa. Kỳ thực thịt rắn hun khói đã đã có lượng muối phù hợp và hương liệu làm giảm mùi tanh, cho thêm cũng không cần cho thêm gia vị.

Ớt phơi khô, trải qua một hồi xào nấu, lập tức vị cay bốc lên xông thẳng vào mũi mọi người.

Khôn đã quen, tỏ vẻ tương đối bình tĩnh, nhưng ba người khác thì không, đều bị cay đến hắt xì, đồng thời nước mũi nước mắt đều chảy cả ra. Ngay cả tiểu Bạch Đoàn Nhi cũng không may mắn thoát nạn, đem đầu nhỏ liều mạng mà rúc vào thảm da thú, hơn nữa còn phát ra tiếng kêu mãnh liệt kháng nghị.

Đinh Tiếu nhìn bộ dáng Bạch Đoàn Nhi như vậy liền cười. “Tuy thứ này ngửi vào hơi sặc một chút, nhưng ăn vào có thể giữ ấm cơ thể, Giác thúc thúc ăn qua thịt xào với ớt này cháu làm rồi, thúc ấy hẳn là biết.”

Tiếu và Ngụy lập tức đem ánh mắt hướng về phía Giác, Giác đột nhiên thấy áp lực rất lớn: “Ừ, ăn rất ngon, ăn xong cả miệng đều cay, so với ăn gừng và tỏi còn cay hơn nhiều.”

Một ngụm thịt rắn hầm ớt phải dựa vào ba miếng thịt rắn nướng cùng một mồm to cháo thịt rắn đều trung hòa vị cay.

Có lẽ khẩu vị của giống đực trời sinh tương đối nặng một chút, cho nên tuy ăn đến đầu đầy mồ hôi, nhưng cũng cảm thấy đã ghiền vô cùng. Không hổ là đồ ăn trí giả phát hiện, thật sự có thể khiền người nóng lên đổ cả mồ hôi! Đúng là ăn xong cả người đều trở nên ấm áp.

Bạch Đoàn Nhi thành công ăn một chút nước cháo thịt rắn, đương nhiên nước cháo Đinh Tiếu còn cho thêm hai khối keo sữa, Bạch Đoàn Nhi ăn được đồ ăn vừa thơm vừa ngọt lại còn có mùi vị thịt, ăn uống ngon vô cùng. Ăn xong còn tự động tự giác quỳ rạp trên mặt đất, lăn hai vòng, dùng móng vuốt nhỏ xoa xoa mặt mình, sau đó lại liếm liếm một chút, lại xoa xoa mặt.

Nói thật, bốn vị giống đực nhìn thấy Bạch Đoàn Nhi như vậy cũng cảm thấy thực đáng yêu, đặc biệt là Khôn. Nói gì thì báo và hổ cũng là động vật họ mèo, có một số thói quen rất giống nhau. Ví dụ như động tác dùng móng vuốt rửa mặt này, bởi vậy, Khôn ca ảo tưởng một chút ấu tể tương lai của mình và Tiếu Tiếu cũng làm ra loại động tác này thì….

Ừm, nhất định đáng yêu hơn Bạch Đoàn Nhi nhiều, a không đúng! Con của mình sao có thể đáng yêu! Nhất định phải anh dũng mạnh mẽ như mình mới được!


Không thể không nói, năng lực não bổ của Khôn ca trải qua mấy năm nay tu luyện, cũng đã bay lên một trình độ mới!

Ăn xong cơm trưa, tiếp tục lộ trình thăm dò, lúc này mấy người thực nhanh liền đi tới một địa phương trống trải.

Kỳ thực muốn nói địa phương này diện tích cụ thể rộng bao nhiêu Đinh Tiếu cũng không thể xác định, ít nhất từ độ cao mà nói cậu không nhìn thấy. Nhưng cậu biết Khôn có thể.

“Khôn, bên trên cao bao nhiêu?”

Khôn ngẩng đầu, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng, nhưng sau một lát, hắn lại hòa hoãn lại biểu tình: “Rất cao.”

Đinh Tiếu nhìn ra manh mối, vội hỏi: “Bên trên có cái gì?”


Lúc này ba giống đực còn lại cũng đều vẻ mặt hoảng sợ: “Hình như có…mãng xà?”

Đinh Tiếu thực vội vàng: “Mãng xà? Bao lớn? Giống như con lúc trước? Không phải nói bên trong không có hơi thở nguy hiểm sao?”

Khôn nhanh chóng ôm bả vai Tiếu Tiếu: “Không phải sống, là tảng đá giống như hình mãng xà.” Đương nhiên hắn cảm thấy thứ này có chút kỳ quái, khác biệt rất lớn với mãng xà nhìn thấy lúc trước, lại có, sao lại có tảng đá giống như hình mãng xà nhỉ?

Tảng đá giống hình mãng xà? Vậy chẳng phải là thạch điêu? Thạch điêu mãng xà? Không thể nào!

“Khôn, đem tất cả củi gỗ đều đốt lên, em muốn nhìn một chút bên trên rốt cuộc là cái gì!”

Tất cả củi gỗ cộng thêm một nửa mỡ tùng điểu, sau khi đốt lửa lên, toàn bộ sơn động đều bị chiếu sáng, chỉ tiếc độ cao bên trên thật sự là rất khó lường, ánh sáng này chỉ có thể khiến Đinh Tiếu xem được bảy tám phần, không thể hoàn toàn rõ ràng.

Nhưng cho dù như vậy, Đinh Tiếu cũng thấy rõ bên trên là thạch điêu của cái gì.

“Đây là long a!”

Một câu, liền đem lực chú ý của bốn vị giống đực toàn bộ tập trung về thạch điêu trên đỉnh đầu, lại nhìn đồ vật dài chừng trăm thước, cuốn xung quanh cột đá, trong lòng bỗng dưng hiện lên một tia kinh sợ. Hình thú Long tộc…cư nhiên khổng lồ như vậy sao!

Khôn hỏi: “Em chắc chắn chứ?”


Đinh Tiếu gật đầu: “Đương nhiên! Em đương nhiên sẽ không nhìn lầm!”

Tuy cái này so với lão hổ biến thành hình người càng không khoa học, trước kia cậu còn cảm thấy Long tộc nơi này có lẽ có liên quan gì tới khủng long gì đó, nhưng là vừa thấy cái thạch điêu này, cậu liền hoàn toàn lĩnh ngộ. Này CMN chính là đồ đằng rồng của Trung Hoa đại quốc! Quả nhiên mọi người ở Thú Thế đều dùng Hán ngữ là có nguyên nhân mà!

Giác nghi hoặc: “Cháu biết hình thú của Long tộc?”

“Ách……” Chần chờ một chút, Đinh Tiếu lập tức liền nói dối qua loa lấy lệ: “Có nhìn thấy qua ở thần cuốn của tộc Dực Hổ chúng ta, đồ đằng Long tộc chính là như vậy!” Tin là các ngươi cũng không có năng lực đi tìm đọc thần cuốn của tộc Dực Hổ chúng ta đi, lau mồ hôi!

Cùng lúc đó, Ngụy đột nhiên nói: “Trên vách động này, có rất nhiều đồ vật kỳ quái!”

Đinh Tiếu lúc này mới lo lắng nhìn trên vách động có cái gì, kết quả vừa nhìn liền giật mình không thôi, này CMN trên vách động chính là một bức bích họa liền thành một thể!”



Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.