Người Yêu Ơi Đi Nào

Chương 3: Cương thi trộm táo


Đọc truyện Người Yêu Ơi Đi Nào – Chương 3: Cương thi trộm táo

Cứ như thế trôi qua mấy
ngày, bên núi đối diện xuất hiện một đạo quán khác.

Đối với chuyện này, Xung
Linh lão đạo vô cùng có kinh nghiệm. Xế chiều ông ta đến chổ Xảo Nhi, viết một
tờ giấy phù văn cho cương thi.

Buổi tối, cương thi vẫn như
cũ, Xảo Nhi không biết nó có thật xem hiểu những ký tự kỳ quái trên lá bùa vàng
kia không. Nhưng nó thật đứng ở cửa hồi lâu, rồi lại đi ra ngoài.

Khi gần đi, như không yên
tâm với món đồ chơi này, nó đi vòng quanh quan tài hai vòng. Rồi lại kéo Xảo
Nhi để vào quan tài, đóng kín nắp, lúc này mới vội vã đi ra ngoài.

Ở chung mấy ngày, Xảo Nhi
cũng đã gần quen thuộc với tính tình của nó — Chỉ cần cô không chạy trốn, nó
cũng không thường hù dọa cô.

Nhưng tại sao cô lại có thể
không trốn chứ? Không thể ở cả đời với một con cương thi thế được.

Cô cố gắng liều mạng đẩy nắp
quan tài ra. Chỉ có điều nắp quan tài kia đóng quá kín, rất khó khăn để đẩy
được. Cô cố gắng rất lâu, cuối cùng đành phải dừng lại thở hổn hễn.

Lần này nó đi hơi lâu, cho
đến giờ sửu (1h – 3h sáng) mới quay về. Lúc mở nắp quan tài ra, lại mang theo
hai quả táo, kiên quyết đưa cho Xảo Nhi. Xảo Nhi ngớ người một hồi mới biết
được là nó muốn cho cô ăn “Anh… lấy ở đâu vậy?”

Cô cẩn thận nhận lấy hai quả
táo kia, xác nhận lại lần nữa “Cho tôi hả?”

Cương thi thấy cô nhận lấy,
trông như rất vui mừng. Nó đi quấy rối đạo quán ở núi đối diện, khi trở về thấy
có đứa bé hái trộm hai quả táo. Nghĩ đến bộ dạng bọn họ cũng không khác nhau,
chắc cô cũng ăn cái này.

Cho nên, nó nhảy ra hù dọa
đứa bé kia bỏ chạy, rồi tự mình trộm hai quả.

—————

Rồi nó lại đi hấp thụ ánh
trăng, Xảo Nhi lại leo ra khỏi quan tài, mang táo đi rửa sạch sẽ, sau đó thì
gặm ngon lành.


Ngày hôm sau, mấy thôn dưới
chân núi cũng ồn ào cả lên. Nghe nói có cương thi xông vào đạo quán mới mở, phá
nát bét trong đạo quán, ngay cả quán chủ cũng bị đánh gãy thắt lưng.

Thôn dân cả giận — Bị cương
thi ngồi lên đầu mà cũng dám mở đạo quán ư! Cho nên dưới sự xúc động, bọn họ
rượt đuổi ba người đạo sĩ của đạo quán chạy tét khói.

Xung Linh lão đạo dẫn mấy đệ
tử qua đó, bẹo hình bẹo dạng vờ làm một lễ cúng bái, thêm mắm dặm muối nói vài
chuyện yêu quái quỷ thần cả buổi. Quần chúng không biết gì, ai nấy đều thán
phục.

Thừa dịp này, uy tín của
Xung Linh lão đạo lại tăng thêm mấy bậc.

Ngày hôm sau, Xung Linh lão
đạo lại đến, vẫn nhìn cương thi trong quan tài chút, đổi nước và thức ăn cho
Xảo Nhi.

Xảo Nhi lại hơi do dự
“Ông… có thể cho nó hai bộ quần áo hay không?”

Xung Linh lão đạo còn chưa
mở miệng, tên đạo sĩ Tiểu Tứ kia đã cười chế giễu “Ơ, sao đây, ngủ với
cương thi đến phát sinh tình cảm rồi hả?”

Xảo Nhi vẫn bị nó đè ép,
khuôn mặt đỏ bừng. Quần áo trên người nó đã nát bươm, cứ da thịt kề nhau như
thế cô thật sự rất ngượng ngùng.

Xung Linh lão đạo không
nhiều lời, dặn dò Tiểu Tứ mang hai bộ quần áo đến đây “Y phục, bần đạo có
thể cho cô, về phần làm sao để nó mặc vào, vậy phải xem tài năng của cô
rồi.”

Hai người rời đi, Xảo Nhi
cũng hiểu biết chút chút, ban ngày nó sẽ không hoạt động. Cô càng vùng vẫy muốn
đứng dậy, nó càng không chịu nới tay.

“Anh… Tôi giúp anh
mặc quần áo được không?” Cô nói nhỏ nhẹ bên tai nó. Nó híp mắt lại, gục
đầu bất động nằm trên người cô. Xảo Nhi nhẹ nhàng khoa tay múa chân với nó
“Mặc… hiểu không?”

Cô nắm lấy y phục của mình
làm mẫu cho nó. Cương thi kia nhìn thấy quần áo của cô, cũng hơi tò mò kéo ra.

Sau đó, nó phát hiện thì ra dưới lớp quần áo kia, vẫn còn một lớp da thịt.

Nó đưa tay kéo áo cô. Xảo
Nhi luống cuống “Đừng… Anh đừng lộn xộn.”

Móng tay của nó đã rụt vào,
tay nó bị vướng hàng cúc áo trước ngực cô, nên sờ loạn cả lên, luồn vào dưới áo
cô, phát hiện ra dưới y phục này lại là một làn da êm ái.

Tay chạm lên da thịt đương
nhiên tốt hơn nhiều so với chạm vào quần áo. Nó hơi tò mò sờ tới sờ lui.

Xảo Nhi vừa sợ vừa vội, động
tác cũng không dám quá kịch liệt — Nó rất dễ dàng xé rách y phục của cô.

Nó híp mắt, lười biếng sờ
qua vùng bụng bằng phẳng của cô, lại hiếu kỳ lần lên.

Xảo Nhi bắt được tay nó, xấu
hổ đến mức hốc mắt đỏ cả lên, nước mắt trào ra “Anh buông tay, đồ không
biết xấu hổ! Đồ quỷ râu xanh!”

Cũng may là tinh thần của nó
ban ngày không dồi dào, chỉ chơi chút, lại nhắm mắt ngủ. Từ đó, Xảo Nhi cũng
không dám nói đến chuyện mặc quần áo nữa.

Đến ban đêm, trời nổ sấm
chớp đổ mưa. Nó ngồi trong quan tài, cố gắng không hoạt động.

Tia chớp chiếu sáng ngoài
cửa động, tiếng sấm vang lên ầm ầm.

Nó gắt gao ôm Xảo Nhi. Xảo
Nhi bị ôm chặt đến nghẹt thở, cố gắng vùng vẫy. Nó cúi đầu ở bên tai cô, tuy
không thấy môi nó nhúc nhích, nhưng lại có thể nghe tiếng nó nhỏ liên miên, tựa
như nói gì đó.

Đương nhiên Xảo Nhi nghe
không hiểu, nhưng tiếng nói này cũng không có tức giận. Dần dần, cô cũng an
tĩnh lại, mặc cho nó ôm.

Mưa càng ngày càng lớn, cả
cõi đất trời chỉ nghe tiếng mưa rơi ào ạt. Cửa hang tương đối cao, nước cũng
không thể chảy vào được. Ngoài hang, màn mưa dày dặc trắng xóa, tia chớp như
búa bổ đinh tai nhức óc, xé rách cả màn đêm. Nó chỉ ôm Xảo Nhi thật chặt, không

hề nhúc nhích.

Sơn động kế bên có cương thi
bị tiếng sấm đánh hoảng sợ, nhảy ra cửa động, hoảng loạn chạy như điên giữa núi
rừng. Xảo Nhi nhìn ra ngoài cửa động, thấy một ít bóng dáng cứng ngắc nhanh
chóng vọt qua, trong lòng cũng run sợ, dựa sát vào nó, không dám lên tiếng nữa.

Tiếng sấm cuối cùng, làm
rung chuyển cả đại địa.

Xung Linh lão đạo vội vã
chạy đến. Trước tiên đến hang động của Xảo Nhi xem xét, thấy nó mạnh khỏe, mới
thở phào nhẹ nhõm. Rồi đi đến xem hai con cương thi ở hang núi bên cạnh, nhất
thời không ngừng than khổ.

Hai con cương thi kia đã bị
sét đánh nát tan thân thể. Giờ phút này, nhìn như một cục than cháy đen.

Cho đến sau nửa đêm, sấm
ngưng mưa tạnh.

Khí trời mùa hè vốn thay đổi
thất thường, đảo mắt lại thấy trăng sáng trên trời cao.

Cương thi đứng ở cửa hang
hấp thụ ánh trăng, Xảo Nhi nhảy ra khỏi quan tài, dắt nó đến bên suối giặt quần
áo. Xong cảm thấy trên người nó cũng rất bẩn, nên cô lấy quần áo ướt lau cho nó
chút.

Nước vốn tụ âm khí, nó cũng
không bài xích, cứ mặc cho cô chà lau.

Xảo Nhi lau tỉ mỉ, lúc đến
trên đùi cô lại mắc cỡ.

Đây là một thi thể đàn ông
trưởng thành, mặc dù toàn thân cứng ngắc, nhưng bộ phận trên người vẫn đầy đủ.

Cô đỏ mặt, lau sơ đùi của
nó. Sau đó, cô cởi quần áo mình, xuống suối tắm rửa.

Nó quay đầu lại nhìn thầy
thân thể trắng ngọc trong dòng nước suối kia, lập tức chạy đến sờ loạn người
cô. Xảo Nhi đánh tay của nó, nó cũng không giận, vẫn như cũ sờ sờ tấm lưng cô.

Xảo Nhi không chịu nỗi nữa,
vội vàng lau khô thân thể, mặc quần áo vào. Lúc đang mặc quần áo, đột nhiên nó
quay đầu, rống lên thật lớn vào hướng sâu trong rừng cây. Tiếng rống đó khác
hẳn với thường ngày Xảo Nhi nghe, nó tràn ngập sự giết chóc.

Xảo Nhi hơi sợ, vội tránh
nó, nó nhanh chóng đi lên trước mấy bước. Lúc này Xảo Nhi mới thấy, trong rừng
cây, rõ ràng xuất hiện một con cương thi khác. Cũng quần áo rách nát, chỉ có
điều con ngươi màu đỏ, tỏa ra ánh sáng lạnh nơi núi rừng sâu thẳm âm u.


Xảo Nhi núp dưới bóng cây
bên suối, hai cương thi trong rừng đối mắt nhau, giống như dã thú tru lên,
tuyên bố lãnh địa của mình.

Cô chỉ biết phán định qua
màu mắt để biết con nào là nó.

Mặc dù ánh trăng sáng ngời,
nhưng bọn chúng ra tay quá nhanh, cô không nhìn được là bên nào chiếm thế
thượng phong. Trong lúc sợ hãi, Xung Linh lão đạo nghe được tiếng vang, vội vã
dẫn ba tên đệ tử đến đây “Bày trận, kéo chúng ra trước đi.”

Ông ta cũng bình tĩnh, ba
đạo sĩ kéo dây ống mực ra trong lúc hai cương thi đánh nhau, để tách chúng nó
ra. Nhưng lúc này, cương thi mắt xanh đã chiếm ưu thế, cánh tay trái cứng rắn
của nó giật thẳng xuống, khuỷu tay phải của cương thi mắt đỏ đứt lìa, tiếng
động rất nhỏ, như cắt gỗ mục.

Không đợi dây ống mực quấn
lên, cương thi mắt đỏ đã tru thấp đau đớn, vội vã chạy đi.

Cương thi mắt xanh cũng
nhanh chóng chạy đến bên bờ suối, một tay ôm Xảo Nhi lên, chạy về hang.

Xung Linh lão đạo chẳng quan
tâm đến nó, nhặt nửa cánh tay trên mặt đất, vội vã đi xem con cương thi mắt đỏ
kia. Đạo hạnh của con cương thi kia cũng không thấp, nếu bị thương thật ông ta
cũng đau lòng.

Xảo Nhi hơi sợ nó, nanh nó
dữ tợn, khí chất tàn ác trên người vẫn chưa tản đi. Nó đè cô nằm xuống, toàn
thân cô run rẩy.

Nó như cũng biết, đưa tay sờ
mặt cô. Xảo Nhi nhắm mắt lại, nghiêng đầu né tránh. Một hồi lâu, tựa như nó
nghĩ gì đó, đứng thẳng dậy, vẫn đóng nắp quan tài đi ra khỏi hang núi.

Sau nửa đêm, Xảo Nhi cũng
ngủ thiếp đi. Rốt cuộc nó cũng quay về, thế nhưng lại mang theo sáu quả táo!

Sắc trời vẫn chưa sáng, tinh
thần nó vẫn cao, an vị trong quan tài. Xảo Nhi mặc nó ôm chặt lấy mình, yên
lặng gặm táo.

Đến ngày hôm sau, có nông
phu lên đạo quan khóc lóc kể lể “Xung Linh đạo trưởng, ngài nhất định phải làm chủ
cho chúng tôi huhu. Tối hôm qua có một con cương thi đến vườn tôi, trộm táo
trên cây. Lúc nửa đêm vợ tôi đi tiểu bị nó dọa sợ tè ra cả quần…”

Xung Linh lão đạo á khẩu.

Buổi trưa, Xung Linh lão đạo tìm được sáu lõi táo
ở trong hang động của cương thi mắt xanh, sắp hàng chỉnh tể, không thiếu cái
nào.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.