Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc

Chương 4


Bạn đang đọc Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc: Chương 4


“Xác định tôi giống như anh trai cô? Không phải là người khác?” Lâm Hạo Vũ chưa từ bỏ ý định hỏi.
“Hiện tại tôi lại cảm thấy anh có điểm giống cha tôi rồi, dài dòng như vậy! Mau lái xe, á…, bữa tiệc lớn đang đợi chúng ta!” Phương Tử Ninh liếc mắt trừng hắn một cái.
Lâm Hạo Vũ bất đắc dĩ giúp cô đeo dây nịt an toàn.
Nếu như coi hắn là anh trai, sao lại để cho hắn hôn cô? Đúng là cô gái ngu ngốc mà!
Xem ra muốn cho cô mở mang đầu óc, thật là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng cũng rất có tính thách thức, nếu tiếp nhận thách thức, điều kiện đầu tiên, hắn không nên bị cô làm cho tức giận phải nổi điên.
Hắn có thể đợi, đợi cô lớn lên, đợi cô tiếp xúc tình yêu, đợi cô hiểu rằng hắn yêu cô say đắm.
Hắn sẽ khiến cô từ từ thành thục về mặt tình cảm, bây giờ cô còn nhỏ, hắn cần gì phải lo lắng?
Phương Tử Ninh nghiêng người nhìn Lâm Hạo Vũ lái xe, Ắc! ngay cả khuôn mặt nhìn nghiêng cũng đẹp trai đến như vậy!
“Tại sao không nói chuyện?” Dừng ở đèn đỏ, Lâm Hạo Vũ quay đầu hỏi. Cô ấy tuyệt đối không phải là cô gái có cá tính yên tĩnh.
Vừa quay đầu lại, hắn liền đối diện đôi mắt mở to của Phương Tử Ninh đang nhìn hắn tràn ngập vẻ tán thưởng. Chẳng biết đến khi nào, chủ nhân của đôi mắt to này mới có thể biết ngượng ngùng, xấu hổ?
“Lúc lái xe nhìn anh rất nghiêm túc, rất đẹp trai!” cho tới bây giờ Phương Tử Ninh chưa hề keo kiệt lời khen tặng dành cho người khác.
Đẹp trai thì thế nào? Cô thật chính là thiếu đầu óc mà xem hắn như anh trai. Bất quá, không sao, có một ngày, hắn nhất định sẽ nắm giữ được trái tim cô. Lâm Hạo Vũ nói thầm ở trong lòng.
“Cha, cha có thể gọi cho giáo viên của con không, nói con bị bệnh, cần xin nghỉ bệnh một tuần?” Ăn cơm tối xong, Phương Tử Ninh cùng cha chào hỏi.
“Con bị bệnh gì?” Ba Phương thả lỏng tờ báo trong tay, khẩn trương hỏi.
“Đúng nha, con có bệnh gì? Tại sao không nói cho chúng ta biết?” Mẹ Phương cũng lo lắng hỏi.
“Con bị bệnh tương tư” Phương Tử Ninh trịnh trọng nói.
“Con gái của cha cuối cùng cũng được người ta coi trọng!” Ba Phương thở phào nhẹ nhõm, lại bắt đầu cười giỡn.

“Người nào gặp xui xẻo vậy, lại coi trọng em gái tôi?” Anh trai Phương Tử Ninh, Phương Lâm cũng tới chọc cô.
Nói thật, em gái của hắn cũng là một mỹ nhân, chỉ tiếc đầu óc quá ngốc nghếch, mơ hồ. Cô thường đem sự quan tâm đặc biệt của người khác dùng danh nghĩa bạn bè để giải thích, cho nên rất nhiều chàng trai không chịu nổi mà phải thay đổi mục tiêu. Bởi vì yêu cô, quả thật chính là tự mình chuốc lấy cực khổ!
“Con đối với hoa anh đào Nhật Bản mà mang lòng tương tư” Phương Tử Ninh không chịu nổi mà rống to.
“Sư Tử Cái Hà Đông thức dậy rống thật đúng là lợi hại.” Phương Lâm ngoáy ngoáy lỗ tai nói.
“Đứa trẻ chết tiệt này, muốn hại mẹ con điếc tai à?”
“Một câu thôi, cha có giúp con gọi điện thoại cho giáo viên hay không?” Phương Tử Ninh hỏi, trong câu hỏi mang hơi hướng xã hội đen.
“Con tiết kiệm đủ tiền rồi sao? Hơn nữa con đi một mình chúng ta cũng không yên tâm.” Ba Phương bắt đầu nghiêm chỉnh lại.
“Tiền không thành vấn đề.” Cô đã tìm được người có thể lường gạt, hơn nữa người ta còn phải đi cùng với cô!
“Bằng không, để Phương Lâm cùng đi với con, như vậy cũng tốt” Mẹ Phương cũng nói, vẻ mặt cười giỡn, dù sao bà vẫn là không yên lòng để con gái một thân một mình ra nước ngoài.
“Cùng anh trai đi xem hoa anh đào? Vậy con tình nguyện ở nhà nhìn các bức tường còn hơn.” Phương Tử Ninh vừa nói vừa nhìn Phương Lâm làm mặt quỷ.
“Con có bạn cùng đi không?” Ba Phương lại hỏi.
“Có a! Cha chỉ cần giúp con gọi điện thoại xin nghỉ là được rồi, những việc còn lại không cần cha mẹ lo lắng.”
“Bạn bè của con có thể tin cậy được không?” Ba Phương lại hỏi.
“Trăm phần trăm có thể tin, cha yên tâm, cha.” Phương Tử Ninh ngáp một hơi, chuẩn bị lên giường đi gặp Chu công.
— —— —— —— —— —— —— —— —— —— ——–
“Chào buổi sáng. Tối hôm qua ngủ ngon giấc không?”
Phương Tử Ninh vừa bước ra khỏi nhà, đâm sầm vào Lâm Hạo Vũ đang đứng trước mặt.

“Chào buổi sáng. Anh không cần phải đi làm sao?” Phương Tử Ninh kinh ngạc, Sao Lâm Hạo Vũ sáng sớm lại xuất hiện ở trước mắt cô.
“Tôi tới đưa cô đi học.” Lâm Hạo Vũ mở cửa cho Phương Tử Ninh lên xe.
“Tôi còn chưa ăn sáng đấy.” Phương Tử Ninh lên xe, được voi đòi tiên nói.
“Vậy bây giờ chúng ta đi ăn sáng”
Lâm Hạo Vũ khởi động xe, đi thẳng.
Tới công viên, Lâm Hạo Vũ dừng xe lại.
Sáng sớm, trong công viên có mấy cụ già đang tập dưỡng sinh, còn có một số người đang tập thể dục, rất náo nhiệt.
“Trong công viên có bữa ăn sáng sao? Ăn lá cây hay là ăn không khí?” Phương Tử Ninh một mặt bước xuống xe, một mặt hài hước hỏi.
Lâm Hạo Vũ không để ý tới câu nói có vẻ chế nhạo của cô, từ ghế sau lấy ra một cái giỏ trúc.
Hắn một tay xách giỏ trúc, một tay kéo Phương Tử Ninh hướng về ghế đá dưới gốc cây đi tới.
“Món gì thế?” Nhìn thấy hắn xách theo giỏ trúc, Phương Tử Ninh hưng phấn hỏi.
Kéo cô ngồi xuống, Lâm Hạo Vũ mở nắp giỏ trúc, phía trên có một cái khăn ăn.
“Oa, bánh ngọt chocolate, còn có bánh dẻo đậu đỏ!” bên trong giỏ trúc bày ra các loại đồ ăn, Phương Tử Ninh vui vẻ vươn tay muốn lấy một cái bánh, lại bị Lâm Hạo Vũ gạt tay ra.
“Sao thế?” Phương Tử Ninh nổi giận hỏi.
Cản trở cô hưởng thụ thức ăn ngon, người như thế một loạt giết không tha!
“Giáo viên không nói với cô, muốn ăn cái gì trước tiên đều phải rửa tay sao?” Lâm Hạo Vũ đưa khăn giấy ướt cho đôi mắt mèo đang thèm ăn ở trước mặt lau tay sạch sẽ.
“Tôi chỉ biết không khô là không sạch, ăn rồi mới tính” Tay vừa được tự do, Phương Tử Ninh lập tức tấn công về hướng về phía giỏ thức ăn

Ngồi dưới tàng cây, tận hưởng làn gió xuân đang nhẹ nhàng thổi, hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn những bông hoa mềm mại nở, nghe tiếng chim hót trong trẻo, thật là dễ chịu, điều quan trọng nhất – là được thưởng thức phẩm vị trần gian. Ai! Cuộc sống hưởng thụ không phải là như thế này sao?
“Tại sao anh không ăn?” Phương Tử Ninh thấy Lâm Hạo Vũ đang nhìn mình ăn như hổ đói, hỏi.
“Tôi đã ăn rồi.” Lâm Hạo Vũ mở ra lon coca đưa cho cô.
Phương Tử Ninh đem miếng bánh cuối cùng nhét vào miệng Lâm Hạo Vũ rồi mới đưa tay nhận lấy lon cola.
Uống một hớp cola, nuốt nốt miếng thức ăn còn lại trong miệng, sửa lại đầu tóc, Phương Tử Ninh mới phát giác khóe miệng Lâm Hạo Vũ có dính chút bơ. Theo trực giác, cô cúi đầu xuống, vươn đầu lưỡi màu hồng, lau đi chút bơ dính ở khóe miệng hắn
Lâm Hạo Vũ bị động tác của cô khiêu khích, tâm trí liền rối loạn. Hắn hít một hơi. Sau đó nâng gáy cô lên, trước khi môi của cô kịp rời đi, hắn liền đem làn môi đỏ mọng đó ép trở lại, dẫn dắt cô khơi ra nhiệt tình, toàn bộ trút vào trong miệng cô.
Ừ! Mặc dù đồ ăn sáng có vị rất ngon, nhưng so với Lâm Hạo Vũ thì thua kém rất nhiều. Cô tuyệt đối không cần để ý đến việc thay đổi khẩu vị.
Lâm Hạo Vũ buông môi cô ra, tiếp đó khóe miệng lại ấn xuống hôn cô một lần nữa rồi mới đỡ cô ngồi thẳng dậy.
“Tôi cảm thấy so với đồ ăn, môi của anh còn có vị ngon hơn.” Phương Tử Ninh nói với vẻ mặt kinh người.
“Cô không phải muốn tôi biểu hiện dáng vẻ rất vinh hạnh đi?” Lâm Hạo Vũ đã bị đánh bại.
“Không cần. Tôi chỉ nói thật mà thôi.” Ăn xong bữa ăn sáng, Phương Tử Ninh mới giật mình. Oái, mình còn phải đi học.
Vừa nhìn đồng hồ đeo tay, Ắc, không ổn rồi.
“Chết, muộn học rồi!” Cô hốt hoảng đứng lên, đem đồ vật thu dọn lại.
“Bây giờ trễ rồi, cũng hơn 10” Chỉ lo nhìn cô, Lâm Hạo Vũ cũng quên cả thời gian. Ở bên cô, khiến hắn có thể quên đi tất cả!
“Không đi học nữa, trước mặt mấy chục người trong lớp học mà đi trễ, thật là thật mất thể diện.” Trước mặt mấy chục bạn học, mất thể diện là chuyện nhỏ, hậu quả nghiêm trọng không thể tưởng tượng mới là chuyện lớn.
“Ai! Cũng đã trễ rồi, không có gì là mất thể diện cả.” Lâm Hạo Vũ dụ dỗ, lừa gạt .
“Tôi không muốn đi, tiết học thứ nhất, thầy giáo Cao nổi tiếng nghiêm khắc, để cho ông ấy bắt được đi học muộn, tôi sẽ bị phạt. Tôi không muốn dọn dẹp nhà vệ sinh.”
Trước kia thấy rất nhiều bạn học bị thầy Cao phạt dọn dẹp nhà vệ sinh, chưa xảy ra với mình, nên cô cũng chỉ biết cười, hiện tại thời thế thay đổi, vừa nghĩ tới mình sắp giống như bạn học. Cô đánh chết cũng không đi.
“Dọn dẹp nhà vệ sinh?” Lâm Hạo Vũ không khỏi nhớ lại lúc mình đi học thì những chuyện như phạt dọn dẹp nhà vệ sinh vẫn thường xảy ra, không nghĩ tới biện pháp này cho đến nay vẫn tiếp tục sử dụng, hơn nữa còn rất có tác dụng.
“Anh giúp tôi gọi điện thoại cho giáo viên, nói anh là anh tôi, cho ông ấy biết tôi bị bệnh, muốn xin nghỉ.” Nghĩ tới nghĩ lui, hiện tại chỉ có thể dùng thủ đoạn này, hi vọng có tác dụng.

“Được rồi.” Lâm Hạo Vũ cưng chiều cười.
Lâm Hạo Vũ lấy điện thoại di động ra, Kêu phương Tử Ninh nói mã số.
“Xin chào, thầy là thầy Vương sao? Chuyện như thế này, Tử Ninh nhà tôi có chút không khỏe, cần xin nghỉ một buổi sáng…. vâng , vâng . . . . . . Làm phiền Thầy. . . . . . Hẹn gặp lại.”
“Thầy Vương không hỏi anh là ai sao?” Phương Tử Ninh khẩn trương nhìn Lâm Hạo Vũ, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, không lẽ xin nghỉ lại thuận thuận lợi như vậy?
“Không có.”
“Kỳ lạ, trước kia nếu có bạn học nào gọi điện thoại xin nghỉ, thầy nhất định sẽ hỏi liên tục, chỉ sợ là học sinh giả mạo cha mẹ gọi điện thoại đến” Có một giáo viên quá thông minh như thế thật là khổ cho những học sinh như cô.
Lâm Hạo Vũ vỗ vỗ đầu của cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi.
“Cũng đúng thôi, bởi vì lần đầu tiên tôi xin nghỉ, cho nên thầy Vương mới có thể đáp ứng dễ dàng như vậy, tôi luôn luôn là học trò ngoan.” Phương Tử Ninh một mặt thu dọn đồ đạc, một mặt tự lẩm bẩm.
Lâm Hạo Vũ dùng ánh mắt hoài nghi liếc cô một cái.
“Tôi thề, những lời Tử Ninh tôi vừa nói đều là sự thật.” Phương Tử Ninh giơ tay lên nói.
“Tôi phải đi làm.” Lâm Hạo Vũ đứng lên.
“Anh không vui phải không?” Phương Tử Ninh xách giỏ trúc đi theo sau hỏi.
“Không có.”
“Tôi bảo đảm, sau này sẽ không nhờ anh giúp tôi nói dối.” Người ưu tú như Lâm Hạo Vũ, chẳng lẽ chưa bao giờ nói dối sao? Ừ, có vẻ như anh ta đang có chút tức giận.
“Lên xe thôi.” Lâm Hạo Vũ sau khi lên xe, nhìn Phương Tử Ninh nói.
“Anh đi làm, tôi lên xe anh làm gì, tôi muốn ở lại chỗ này chơi.” Phương Tử Ninh đem giỏ trúc bỏ vào trong xe, lấy ra bọc sách của mình. Khó có được nửa ngày rảnh rỗi, cô phải suy nghĩ kỹ xem sẽ làm những gì.
“Lên xe.” Mặt Lâm Hạo Vũ lạnh lại, lặp lại câu nói lúc đầu.
“Lên xe thì lên xe, sao lại dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tôi?” Phương Tử Ninh lầu bầu.
Bình thường hắn nói chuyện với cô rất ôn hòa, bây giờ âm điệu đột nhiên trở nên lạnh lẽo, dội vào tai cô thật không dễ chịu chút nào.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.