Người Tình Oan Gia

Chương 8: Bi Kịch


Đọc truyện Người Tình Oan Gia – Chương 8: Bi Kịch


Nhã Tuệ nắm điện thoại, tựa vào
bên cửa phòng bệnh, suy nghĩ lời nói
của Tưởng Quang Long, mặc dù
trong bụng nghỉ ngờ, nhưng cũng
nghĩ không ra một người bình
thường như Lan, làm sao có thể có
qua lại với Tưởng Quang Long? Vậy
rốt cuộc nguyên nhân Lan bị hủy
gương mặt là gì? Cô đã đắc tội ai?
Tối hôm qua cô gặp phải chuyện gì?
Cô nghĩ tới đây, tâm trạng không
khỏi ngột ngạt, chỉ đành đẩy ra cửa
phòng bệnh, nhẹ bước đi vào, đi tới
bên giường vẫn thấy Lan dần dần
hết thuốc mê, hai mắt sâu kín mở ra.
Nhã Tuệ có chút căng thẳng cúi
người xuống, nhẹ đỡ bả vai của cô,
gọi nhỏ: “Lan?”
Lại Ngọc Lan nhìn đôi mắt thấm
nước mắt của người bạn thân, lập
tức nhớ tới mặt của mình bị hủy, bi
thương đột nhiên ập đến, cô lại đau
đớn khàn giọng thét lên, mới vừa
muốn giãy giụa rời giường, đã phát
hiện trên người của mình, bị bác sĩ
dùng dải băng trói dính ở trên
giường, để phòng ngừa cô tiếp tục
làm chuyện ngốc, cô tuyệt vọng nhìn
về phía dải băng cột vào trên người
mình, khóc rống lên: “Nhã Tuệ!
Buông tôi ra! Mặt tôi không bị hủy,
tôi không có…”
Nhã Tuệ hoảng sợ ôm thân thể
cô run rầy liều mạng giãy giụa, đau
lòng nghẹn ngào nói: “Lan… Không
nên như vậy, không có gương mặt
đó, chúng ta cũng có thể sống rất
tốt! Cô phải kiên cường! Tất cả cũng
sẽ qua!”
Cả người Lại Ngọc Lan điên
cuồng run rầy khổ sở, nước mắt cuồn
cuộn rơi xuống, nhỏ vào vải băng
trắng bên má trái, giống như thương
tiếc thấm vào trong vết thương, nhớ
nhung gương mặt mềm mại đã từng
như hoa, theo suốt hai mươi năm,
cùng mình trải qua vô số khổ sở
tuyệt vọng, giờ phút này lại bị số
mạng tàn nhẫn hủy diệt, tất cả tất cả
mơ ước, tất cả tương lai đều dừng
lại!
Nhã Tuệ nhìn người bạn thân
khổ sở như vậy, cô không nhịn được
khóc hỏi: “Rốt cuộc cô đã làm
chuyện gì để cho người khác hủy
hoại gương mặt của cô như vậy! Mới
vừa rồi cảnh sát đã tới, hỏi tình
huống đêm qua của cô.

Chỉ cần cô
nói ra, chúng tôi mới có thể bảo vệ lẽ
phải cho cô! Là người nào độc ác
hủy hoại gương mặt cô như vậy?”
Thân thể Lại Ngọc Lan đột nhiên
run lên, lần nữa nhớ lại tối qua, mấy
người đàn ông vẻ mặt dữ tợn, ánh
mắt âm hiểm tàn nhẫn, cầm trong
tay một chai axít đáng sợ tạt về phía
mình, cả người cô nhanh chóng lạnh
cứng, hai mắt lộ ra sợ hãi và khủng
khiếp, giống như nhìn thấy quỷ lạnh
lẽo đáng sợ.
Sắc mặt Lại Ngọc Lan càng lúc
càng tái nhợt, hơi thở càng lúc càng

không thuận lợi, giống như bị người
bóp cổ họng.
Nhã Tuệ nhìn bộ dáng kia của cô
đột nhiên giật mình, căng thẳng nói:
“Cô đừng kích động! Tôi thấy cô đột
nhiên gặp chuyện như vậy, tôi lo lắng
và sốt ruột cho cô.

Nếu như cô sợ, tôi
không hỏi.

Tôi không hỏi được
không?”
Cả người Ngọc Lan run rẩy nhìn
về phía chai rượu đỏ trước bàn, nhớ
tới lời dặn dò của người đàn ông
trước khi chết, nước mắt lại tràn mi.
Nhã Tuệ xoay người, liếc mắt
nhìn chai rượu đỏ, có chút căng
thẳng hỏi: “Mặt của cô bị hủy có liên
quan đến chai rượu đỏ này sao?”
Lại Ngọc Lan không lên tiếng,
chỉ buồn bã nhìn chai rượu đỏ kia.
Club Quốc tế Á Châu 6 sao!
Phía bên con đường lớn, một đội
xe chỉnh tề chậm rãi đi tới, dẫn đầu là
chiếc xe Rolls Royce màu đen phiên
bản dài, ở dưới ánh nắng rực rỡ,
phản chiếu lấp lánh.
Các lãnh đạo cấp cao lập tức
đứng thẳng người, phân ra ở hai bên
bậc thang!
Cuối cùng chiếc Rolls Royce
trong sự chờ đợi của mọi người,
chạy tới bên ngoài nhà màu trắng
Club Á Châu, chạy về phía đài phun
nước, sau khi vòng một vòng, chuẩn
xác dừng ở dưới cầu thang…
Giám đốc Club và Giám đốc
Khách sạn lập tức dẫn thư ký tiến
lên, tới bên cạnh cửa xe Rolls Royce,
tự mình mở cửa xe, khom lưng chào
hỏi: “Tổng Giám đốc.”
“Ừ.“ Bên trong truyền đến âm
thanh trầm thấp.

Tưởng Quang Long
mặc âu phục kẻ sọc màu đen, trước
vạt áo hình tam giác cài đóa hoa màu
xanh, phong độ nghiêm nghị bước
xuống, đôi tay móc nhẹ cúc áo âu
phục, hai mắt quét nhìn tất cả lãnh
đạo cấp cao tại chỗ, anh vừa đi vào
trong, vừa chậm rãi hỏi: “Lần này
tuyển chọn chuyên gia hầu rượu
được chuẩn bị như thế nào?”
Giám đốc Khách sạn Hoắc Minh
đi theo ở phía sau Tưởng Quang
Long, nói: “Lần này thông qua các
khách sạn địa phương, tiến hành 12
vòng sàng lọc lựa chọn chuyên gia
hầu rượu, từ trong 2.000 người,
chọn ra năm người ưu tú nhất sau
cùng tới tham gia tuyển chọn lần
này! Về phần trình độ của bọn họ
như thế nào, trước mắt vẫn chưa
biết.”
Tưởng Quang Long không lên
tiếng, đi qua đại sảnh mới Club, nhân
viên tiếp tân và nhân viên Club trước
khán đài, toàn bộ nhìn về phía Tưởng
Quang Long khom lưng chào!
“Khi nào Laurence đi?” Tưởng
Quang Long đi qua quầy bar phòng

khách, tới trước thang máy, hỏi.
Đông Anh đứng ở phía sau, nói
với anh: “Tối mai bay! Ông ấy nói
hôm nay sẽ ở lại tham gia tuyển
chọn chuyên gia hầu rượu cuối cùng,
hi vọng khách sạn chúng ta có thể
chọn lựa ra chuyên gia hầu rượu tốt
nhất, ba ngày sau phục vụ chuyến đi
đến Việt Nam của Hoàng tử và
Vương phi nước Anh!”
Trong ánh mắt Tưởng Quang
Long hơi do dự mới lạnh lùng nói:
“Một đất nước lớn như vậy cũng
chưa có cách tìm được nhân tài ưu
tú nhất! Trong khách sạn chúng ta,
tổng cộng có 380 chuyên gia hầu
rượu, có thể không một người nào
để cho ông ta hài lòng, các người
xem lại các người đang làm gì?”
Tất cả lãnh đạo cấp cao cũng im
lặng không lên tiếng!
Tưởng Quang Long lạnh lùng đi
vào đại sảnh hình bán nguyệt gần
hai ngàn mét vuông, ngồi vị trí đầu
tiên trước bàn ăn dài nhất, đảm
nhiệm đánh giá lựa chọn cuối cùng
lần này, các thành viên khách sạn
cũng nghiêm túc ngồi hai bên bàn
ăn, Đông Anh và một người thư ký
lập tức tiến lên, đem danh sách năm
chuyên gia hầu rượu cuối cùng đưa
đến trước mặt của Tưởng Quang
Long!
Tưởng Quang Long cầm tài liệu
mở ra, vừa chậm rãi hỏi: “Mọi người
đến đông đủ chưa?”
Đông Anh đứng bên cạnh anh,
mặt lộ vẻ khó khăn nói: “Còn thiếu
một người cuối cùng… Trước mắt
còn chưa gọi điện thoại được, cũng
không cách nào liên lạc.

Là một cô
gái hai mươi tuổi.”
“Một cô gái hai mươi tuổi hiểu
được rượu đỏ sao? Hiểu được thức
ăn sao?”
Các nhân viên khách sạn cũng
tò mò mở ra bìa tài liệu màu xanh
dương trước mặt, tìm cô gái mới hai
mươi tuổi, tò mò thân phận của cô.
Ánh mắt Đông Anh có chút kỳ
quái, nhìn Tưởng Quang Long lạnh
lùng nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm
giới thiệu nói: “Dường như cô ấy có
khứu giác trời sanh, hơn nữa đối với
thức ăn có một cái nhìn đặc biệt, cô
ấy là người duy nhất thưởng thức
qua 370 loại rượu đỏ, không bao giờ
đoán sai.”
“Nói tiếp.” Tưởng Quang Long
chậm rãi nói.
Đông Anh nhìn anh một cái, tiếp
tục nói nữa: “Hơn nữa… Cô ấy
không chỉ có vị giác đối với rượu đỏ
hơn người bình thường, cô ấy còn là
bậc thầy rượu trắng, rượu thanh,
rượu mơ, đối với trà nghệ cũng hết
sức tỉnh thông, là chuyên gia trà
hàng đầu.”

Con ngươi quyến rũ của Tưởng
Quang Long khẽ chớp, tiếp tục lật
một tờ tài liệu chuyên gia hầu rượu,
nhìn lí lịch của các ứng viên, mới
nhìn lướt qua, cũng đã lật tới tên
người sau cùng.
Anh ngồi rất nghiêm túc, xem
phần tài liệu chuyên gia hầu rượu
cuối cùng, nhìn góc bên trái sơ yếu lý
lịch, là một cô gái xinh đẹp có nụ
cười hoạt bát đáng yêu, cặp mắt to
sáng ngời động lòng người, làm ánh
mắt anh nhìn kỹ, cảm giác quen
thuộc nhanh chóng ập vào lòng, anh
lập tức nhìn dấu khoanh tròn nhỏ
chính giữa trên sơ yếu lý lịch viết tên
họ chuyên gia hầu rượu – Lại Ngọc
Lan!
Lông mày của anh lập tức nhíu chặt!
“Một người tôn trọng thức ăn và
rượu đỏ, tại sao có thể ở trong trận
đấu quan trọng như vậy đến trễ?”
Tưởng Quang Long lạnh lùng nói hết
lời nói, liền đem sơ yếu lý lịch đặt ở
trên bàn ăn, mới ngửa mặt nói: “Bắt
đầu di.”
Cửa chính đại sảnh bữa tiệc mở
ra, nhân viên phục vụ nhà hàng Tây,
mặc đồng phục com lê màu đen áo
sơ mi trắng, sắp hàng chỉnh tề đứng
ở bên ngoài đại sảnh bữa tiệc, sau
khi nghe được chỉ thị, lập tức dùng
khay màu vàng, cầm tất cả các loại
rượu đỏ trân quý chậm rãi đi tới, dưới
sự huấn luyện nghiêm chỉnh đem
rượu đỏ cần thận đặt xuống ở trên
một cái bàn dài khác, từng chai rượu
đỏ được dùng vải màu vàng bao lại,
ở trên miệng của nó lộ ra niên đại và
nơi sản xuất, tổng cộng có 36 loại
rượu đỏ cũ mới trên toàn thế giới.
“Cuộc thi bắt đầu!“ Đông Anh
vỗ nhẹ bàn tay, bắt đầu đọc tên các
ứng viên.

“Lại Ngọc Lan…“ Đông
Anh đọc đến dây, nhẹ giọng kêu.
sơ mi trắng, sắp hàng chỉnh tề đứng
ở bên ngoài đại sảnh bữa tiệc, sau
khi nghe được chỉ thị, lập tức dùng
khay màu vàng, cầm tất cả các loại
rượu đỏ trân quý chậm rãi đi tới, dưới
sự huấn luyện nghiêm chỉnh đem
rượu đỏ cần thận đặt xuống ở trên
một cái bàn dài khác, từng chai rượu
đỏ được dùng vải màu vàng bao lại,
ở trên miệng của nó lộ ra niên đại và
nơi sản xuất, tổng cộng có 36 loại
rượu đỏ cũ mới trên toàn thế giới.
“Cuộc thi bắt đầu!“ Đông Anh
vỗ nhẹ bàn tay, bắt đầu đọc tên các
ứng viên.

“Lại Ngọc Lan…“ Đông
Anh đọc đến dây, nhẹ giọng kêu.
Tưởng Quang Long hoàn toàn
lạnh lùng không lên tiếng, chỉ nhìn
lên mấy vị chuyên gia pha rượu ở
trước mặt, đang dùng phương pháp
đặc biệt để giải rượu, thậm chí bắt
đầu nếm thử rượu…
Laurence nhìn Đông Anh một
cái, liền cũng cầm lấy tài liệu, mở ra
trang thứ năm, nhìn tư liệu cá nhân
Lại Ngọc Lan ở phía trên, kêu nhỏ:
“Là cô ấy?”
Tưởng Quang Long quay đầu,
nhìn Laurence, hơi cười hỏi:
“Laurence tiên sinh biết cô ấy?”
Laurence có chút cảm thán nhìn
Tưởng Quang Long, mỉm cười nói:
“Vị tiểu thư này là nhân tài, nếu được
bồi dưỡng, chờ một thời gian sẽ
thành tựu rất lớn.

Mặc dù có hơi trẻ

tuổi, rất nhiều thứ ngây ngô, nhưng
tôi vô cùng mong đợi đối với cô ấy!”
Tưởng Quang Long đã hiểu, liền
ngửa mặt lên, không lên tiếng.
Vòng tranh tài thứ nhất kết thúc
nhưng Lại Ngọc Lan vẫn không đến,
Đông Anh có chút tiếc nuối nhìn
Tưởng Quang Long.
Laurence lại tiếc nuối lắc đầu
nói: “Tôi rất muốn gặp cô gái có cách
nhìn đặc biệt đối với thức ăn.

Thật
tiếc quá…”
Tưởng Quang Long nghe xong,
lạnh lùng chậm rãi ra lệnh: “Tìm cô ấy”
Ánh mắt của Đông Anh sáng lên,
mỉm cười nói: “Dạ!”
Bên trong đại sảnh bữa tiệc, rối
rít bận rộn, bên ngoài đại sảnh bữa
tiệc, quản lý hành chính càng không
ngừng gọi vào số điện thoại của Lại
Ngọc Lan nhưng điện thoại luôn ở
trong trạng thái tắt máy, sau khi
Đông Anh nhận được tài liệu của Lại
Ngọc Lan, ngay lập tức phái vệ sĩ vội
vàng di ra đại sảnh Club tự mình đi
tìm người.
Không lâu sau, khi mọi người
nghỉ ngơi giữa buổi, Đông Anh
nhanh chóng đi tới bên cạnh Tưởng
Quang Long, cúi người xuống nói:
“Đã tìm được cô ấy rồi…”
Tưởng Quang Long mặt hơi
nghiêng, chậm rãi hỏi: “Ở nơi nào?”
Đông Anh nhỏ giọng nói với
Tưởng Quang Long: “Thì ra là Lại
Ngọc Lan và Phó quản lí Nhã Tuệ nhà
hàng Tây chúng ta là bạn thân, rạng
sáng nay, nghe nói Lại Ngọc Lan bị
thương nằm viện nên chạy tới chăm
sóc, đây là người nhà của Nhã Tuệ
nói, vừa rồi chúng tôi gọi điện thoại
cho Nhã Tuệ, cô ấy cũng không nhận.”
Tưởng Quang Long nghe xong,
lúc này mới nhớ tới sáng nay Nhã
Tuệ gọi điện thoại cho mình, nghe
giọng của cô rất gấp, ánh mắt anh
lóe lên rồi chớp một cái, nhớ tới đêm
qua, sau khi mình rời đi Lại Ngọc Lan
một mình đứng ở giữa đường tối
tăm.
Đông Anh đứng ở một bên, chờ
đợi một lúc, mới hơi nghi ngờ cúi
người, nhắc nhở “Tổng Giám đốc?”
Tưởng Quang Long chớp mắt,
lấy lại tinh thần, sắc mặt hơi nặng nề
hỏi: “Cô ấy bị thương như thế nào?”
Đông Anh lại nói: “Tình huống
cụ thể không rõ lắm, chỉ nghe người
nhà của Nhã Tuệ nói, bị thương thật
nghiêm trọng nhưng mà vì con gái
vẫn không nhận diện thoại, cho nên
không có cách để thông báo.”
Tưởng Quang Long suy nghĩ
một lúc liền lạnh nhạt nói: “Nếu bị
thương nằm viện, khả năng tới đây
dự thi không lớn, hủy bỏ tư cách thi
của cô ấy di.”
Đông Anh nhìn anh một cái, khẽ
gật trả lời: “Vâng.”
“Tổng Giám đốc, cậu biết tình
hình của cô gái kia sao?” Laurence
nhìn Tưởng Quang Long, có chút
quan tâm hỏi.
Tưởng Quang Long mỉm cười
nghiêng người, chậm rãi nói với
Laurence: “Nghe nói hôm nay cô ấy
bị thương nằm viện, tình trạng tương
đối không lạc quan cho nên sẽ
không tới.”
“Ồ… thật đáng tiếc.” Laurence
thất vọng nói.
Tưởng Quang Long không lên
tiếng, tiếp tục xem cuộc tranh tài.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.