Người Rối Tướng Công

Chương 73: Giải Cứu


Đọc truyện Người Rối Tướng Công FULL – Chương 73: Giải Cứu


Đã nhiều ngày, Ngọc Vô Hà dưới sự trợ giúp của Cố Ngôn Tích, tra rõ hoàng cung thông hành ký lục, cuối cùng tìm ra dấu vết Hoàn Ý như bị bắt đi.

Chiếc xe ngựa kia là chở rau dưa của Ngự Thiện Phòng, lén lút trà trộn vào hoàng cung, sau khi ra khỏi cửa cung còn cố ý ẩn tàng hành tung, đến nỗi muốn tra ra được đi nơi nào thập phần phiền toái.

May mắn Ngọc Vô Hà có thủ hạ là Phó Mạc, một người tài ba dị sĩ, có thể từ quỹ đạo bánh xe hỗn độn phân biệt ra hướng đi của xe ngựa.

Đoàn người Ngọc Vô Hà cùng Phó Mạc tìm theo vết bánh xe ngựa, xuyên qua đầu đường phố sá sầm uất cùng hẻm phố nhỏ sâu, đến vùng ngoại ô kinh thành thì tìm được xe ngựa bị vứt bỏ lại.

Phó Mạc nhìn vết bánh xe nói: “Những ngày gần đây trừ bỏ chiếc xe ngựa này thì bốn phía đều không có cái nào khác.

Xem ra những người đó tương đối cẩn thận, cư nhiên đem xe ngựa ném lại dây, chỉ mang người đi.”
Hốc mắt Ngọc Vô Hà che kín tơ máu, một quyền manh mẽ đấm trên thân cây, rung động đến mức lá cây sàn sạt bay xuống.


Một hồi lâu sau, hắn ngưng thần hạ mệnh lệnh, chia đoàn người thành hai đường cùng Cố Ngôn Tích tìm kiếm Hoàn Ý như.

Nếu gặp được tình huống đặc biệt thì phóng tên lệnh lên không trung.

Sau khi Cố Ngôn Tích mang theo một nửa binh mã rời đi, Ngọc Vô Hà trầm giọng nói với Phó Mạc đang đứng sững tại chỗ: “Ngươi có thể phân biệt được vết bánh xe ngựa, hẳn là cũng có thể phân biệt dấu chân người đi.”
Phó Mạc vuốt vuốt cái ót, cười nói: “Dấu chân người đâu có sâu được như bánh xe ngựa, ấn ký mờ như vậy, nhìn tròng mắt đều sẽ đau.”
Lời vừa nói ra, hàn quang bỗng chốc lóe lên, Phó Mạc cúi đầu thấy một thanh lợi kiếm đang kề bên cổ.

Ngọc Vô Hà một tay cầm kiếm, lạnh lùng quát: “Vậy trừng lớn mắt chó của ngươi mà nhìn kỹ mặt đường đi, trước khi mặt trời lặn phải tìm thấy nàng.”
Phó Mạc sợ tới mức ra một thân mồ hôi lạnh, ngoan ngoãn ứng thanh, ngồi xổm xuống cúi người tra tìm dấu chân, cơ hồ sắp đem mặt dán ở trên bùn.

Hoàng hôn nhiễm đến đầy trời rặng mây đỏ, đem thân ảnh Ngọc Vô Hà kéo đến nghiêng dài, thanh trường kiếm của hắn cắm vào thổ nhưỡng thưa thớt, phảng phất như hạ xuống một cọc lời thề.

Ý Như, sẽ không lâu nữa đâu, ta và nàng rất nhanh sẽ gặp nhau, chờ ta…!
Mà giờ khắc này, Hoàn Ý Như đối mặt với Lý Mạc Phi bị hủy dung đang đứng trước mặt cảm thấy vô cùng khiếp sợ khó có thể miêu tả.

Từ sau sự kiện vu cổ, nàng chưa từng thấy qua Lý Mạc Phi, không thể tưởng tượng được hắn lại biến thành dáng vẻ này.

Lý Mạc Phi trảo ra vẻ mặt mủ huyết, cười khanh khách nói: “Rất dọa người đúng hay không, cố sống với khuôn mặt ghê tởm này so với chết còn thống khổ hơn, khó có thể tưởng tượng hắn còn có thể sống tốt đẹp ngăn nắp như vậy, ta liền cố chống một hơi thở.”
Hoàn Ý Như nhịn xuống ghê tởm hỏi: “Ở trên người ngươi đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Mạc Phi kích động hô lớn: “Tiện nhân, còn không phải bởi vì ngươi.


Tốt xấu gì ta vì hắn tận lực ba năm, không có công lao cũng có khổ lao, cư nhiên vì một nha đầu không biết từ đâu tới, đem ta còn sống sờ sờ mai táng ở bãi tha ma.

May mắn một ám vệ cùng ta quan hệ không tồi, để lại có lỗ hổng cho ta hô hấp, ta thật vất vả trốn ra từ mồ, không nghĩ lại gặp phải gấu chó ở trên núi, bị súc sinh này cắn nát mặt.”
Hoàn Ý Như không thể tưởng tượng được Ngọc Vô Hà cũng sẽ nhẫn tâm như thế, con rối nhỏ từng nói qua nàng tồn tại làm thay đổi lịch sử, Lý Mạc Phi cũng là một việc trong đó đi, trước mắt chính là hòa hoãn cảm xúc của hắn.

“Nam Cương có vị thần ý có thể nhổ trồng da người, mặt ngươi nói không chừng có thể chữa khỏi.”
Lý Mạc Phi nghe vậy hơi hơi sửng sốt, rất nhanh liền phun một bãi nước bọt trên mặt đất, nhanh chóng bước ra cửa phòng: “Ta đã sớm không muốn sống nữa, mặt này cũng không sao cả, nhưng mệnh của hắn nhất định là của ta, còn có cốt nhục trong bụng ngươi cũng vậy.”
Hoàn Ý Như theo bản năng bảo vệ bụng, nghe âm thanh cửa đóng lại thật mạnh, nằm liệt ở đầu giường phát ra một tiếng thở dài.

.

||||| Truyện đề cử: Nuông Chiều Riêng Em |||||
Hai nô bộc trông coi nàng thấy Lý Mạc Phi phẫn nộ rời đi, nở nụ cười dâm đãng nói chuyện với nhau.

“Nữ nhân này là cái thân phận gì, như thế nào làm lão đại tức giận thành như vậy?”
“Nghe nói là nữ nhân của Thái tử, lớn lên còn rất xinh đẹp.”

“Nói Thái tử kia không phải bị phế rồi sao, nàng ta bị nhốt ở trong phòng không ai biết, hắc hắc, không bằng chúng ta đi vào hưởng dụng nàng ta một phen, thế nào?”
“Chủ ý này thật ra không tồi, phỏng chừng đại ca ước gì chúng ta vì hắn ra khẩu ác khí này đâu.”
Một nô bộc khác nghe được âm thanh thảo luận đáng khinh của hai người, quát khẽ: “Hai người các ngươi nói cái gì vậy, con rối trên nóc nhà kia là các ngươi phóng sao?”
“Không có, con rối ở đâu ra vậy?” Hai người hoang mang hai mặt nhìn nhau, hướng mái hiên cao nhất nhìn lên.

Chỉ thấy phía trên mái ngói màu đen, một con rối mặc quần áo màu nguyệt bạch ngồi ngay ngắn, khuôn mặt khuất bóng như ẩn như hiện, tinh mỹ tuyệt luân như một tòa chạm ngọc.

Nô bộc đều tấm tắc khen ngời con rối này thật là tinh mỹ, đang muốn hỏi là oa oa nhà ai mang lên, con rối nhỏ đang treo ở mái hiên bỗng nhiên lắc lư hai chân, vạt áo bị gió cuốn như mây bay lên, cũng không biết là khó thổi hay là chính nó tự động.

Con rối nhỏ chậm rãi nghiêng đầu, liếc xéo nhìn xuống bọn họ, khóe miệng hiện lên độ cong khinh miệt.

“Cư nhiên dám chạm vào nàng, xem ra các ngươi đều không muốn sống nữa.”.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.