Nghịch Thiên Thần Châm Quỷ Y Độc Vương Phi

Chương 1: Tiết Tử - Cướp Quan Tài Của Vương Phi


Đọc truyện Nghịch Thiên Thần Châm Quỷ Y Độc Vương Phi – Chương 1: Tiết Tử – Cướp Quan Tài Của Vương Phi


Gió thu nổi lên, trong đêm trường, ánh trăng lạnh lẽo chiếu vào Phượng vương phủ, mặc dù có vạn ngọn đèn soi sáng nhưng vẫn không che giấu được vẻ đau thương đang ngập tràn toàn bộ vương phủ.
Màu trắng, đưa mắt nhìn, cả vương phủ trừ màu trắng và màu đen phối với nhau ra thì không còn một màu sắc nào khác.
Hạ nhân mặc đồ tang, lúc đi ngang qua chánh đường của vương phủ, trên mặt mỗi người đều toát ra vẻ cực kỳ bi ai, cung kính dập đầu ba cái với linh đường rồi mới lưu luyến rời khỏi.
Trong đại sảnh thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng than khóc buồn bã nghe mà não lòng.

Đưa mắt nhìn, trong linh đường to lớn đặt một cái quan tài được chế tác cẩn thận, hai bên quan tài là hai hàng thị nữ mặc đồ tang đang quỳ đốt vàng mã, tiếng khóc cũng là truyền ra từ trong miệng bọn họ.

Đôi mắt của mỗi người đều sưng như hạt đào, chóp mũi đỏ tím, hiển nhiên đã khóc rất lâu.
Phía trước quan tài là một nam nhân hơi nhếch nhác, tinh thần chán chường đang ngồi.

Một tay hắn cầm ly rượu, tay còn lại vuốt ve bức họa trên đùi, đôi mắt vô thần thể hiện rõ nét bi ai tột cùng: “Diên Nhi ơi, Tiểu Diên của ta, nàng trở về đi, trở về với bổn vương đi.


Chỉ cần nàng trở về, bổn vương cam đoan với nàng, sau này sẽ không bao giờ khiến nàng phải nhăn mặt, không bao giờ trốn nàng nữa, cầu xin nàng, trở về đi, trở về đi…”
Hắn chính là Phượng vương của nước Tư U – Vệ Giới, kẻ được mệnh danh tàn bạo và khát máu.

Khó có thể tưởng tượng được nam tử anh tuấn bất phàm như tiên mắc đọa trong truyền thuyết kia, hôm nay lại dùng hình tượng khác hẳn một trời một vực như vậy quỳ trước một cái quan tài khóc lóc thảm thiết.

Mái tóc đen của hắn xõa tung, hai mắt vô thần, râu ria xồm xoàm, quần áo nhăn nhúm, không còn dáng vẻ cao cao tại thượng, ung dung sang trọng như xưa.

Cảnh tượng này khiến bốn nam nhân dáng vẻ bất phàm sau lưng hắn lũ lượt quay đầu, đường đường một đám nam tử hán, vậy mà vào lúc này lại rơi nước mắt bi thương.
Đêm đã khuya, gió lạnh thấu xương lùa vào từ cửa sổ chưa đóng kín, như thể tấu lên khúc nhạc buồn cho nơi tràn ngập đau thương này.

Cho dù gió rét thổi qua nhưng người ở linh đường lại như không cảm giác được, rối rít ngẩng đầu nhìn về phía bức họa tươi cười trên linh đường, Phượng vương phi Ly Diên, một nữ tử khôn khéo giảo hoạt, một nữ tử mới mười hai tuổi, đương độ xuân thì, cứ vậy mà rời khỏi bọn họ…
“Gia, đêm đã khuya rồi, thuộc hạ đỡ ngài ra sau nghỉ ngơi nhé?”
Nam tử anh tuấn mặc trường bào màu xanh, mặt mày như ngọc, âm thầm che giấu nỗi đau trong lòng, khàn giọng hỏi nam nhân còn đang liên tục uống rượu trước mặt.

“Đúng vậy đó gia, chuyện còn lại giao cho bọn ta xử lý là được, ngày mai là lúc đưa tang vương phi, ngài phải giữ gìn thân thể!”
Một nam tử khác mặc trường bào đen, mặt mày nghiêm nghị anh tuấn lo lắng nhìn vị chủ tử từng đã từng hăng hái, khí phách lẫm liệt kia.

Từ khi vương phi đi, cả ngày hắn dùng rượu giải sầu, hắn như vậy, cuối cùng còn có thể kiên trì bao lâu đây?
“Đừng tốn công nữa, bây giờ thất ca như vậy, làm sao còn nghe lọt?”
Một nam tử có khuôn mặt ôn văn nho nhã mặc trường bào màu trắng thản nhiên liếc Vệ Giới, rồi dời mắt nhìn bức tranh thủy mặc trên linh đường.

Nữ tử trong tranh ngồi bên bờ ao sen vui cười xinh đẹp, nụ cười rạng rỡ như vậy, bọn họ không còn được nhìn thấy nữa ư?
“Nhưng vương gia, chủ tử liên tục đã bốn ngày bốn đêm không chợp mắt, ngày mai là lúc đưa tang vương phi, làm sao cơ thể của ngài ấy chịu nổi?” Nam tử áo xám mặt mày lạnh lùng không nhìn ra cảm xúc phía sau im lặng không nói, nhưng lo lắng trong mắt lại lộ rõ.
Ánh mắt của nam tử áo trắng nhìn thẳng vào nam nhân đã sớm thần trí ngơ ngác trước mặt, sống lưng lại ưỡn thẳng tắp: “Sớm biết có hôm nay, sao lúc trước huynh còn làm thế? Hôm nay tẩu tẩu đã đi rồi, đi rồi, hiểu chưa? Tẩu ấy không về được nữa…!Huynh cho rằng tra tấn bản thân như vậy là có thể xóa sạch hổ thẹn đối với tẩu ấy hay sao? Muộn rồi, muộn rồi!”
“Xoảng” một tiếng, nam tử mặc tử sam ngồi co quắp dưới đất phẫn nộ ném ly rượu đi, ôm bức họa loạng choạng đứng dậy, trên khuôn mặt anh tuấn là lạnh thấu xương, cười thê lương khẽ nâng cằm: “Ngươi vừa mới nói gì? Hả? Có gan, có gan, ngươi nói lại với bổn vương lần nữa…”

Bàn tay run run giơ lên, đôi mắt mơ màng hơi nheo lại, không chớp mắt nhìn nam tử đối diện, thâm trầm khó lường.
Nam tử áo trắng nhìn người ca ca xa lạ trước mặt, lửa giận trong lòng lập tức bộc phát.

Hắn siết chặt nắm đấm, trong mắt lộ ra đau lòng và trào phúng: “Lặp lại lần nữa thì sao? Huynh xem dáng vẻ bây giờ của mình đi? Bình tĩnh của huynh, nhìn xa trông rộng của huynh, khí phách của huynh đi đâu hết rồi? Cả ngày co quắp ngồi đây uống rượu ngẩn người, có tác dụng không? Tẩu tẩu còn có thể trở về được hả? Ta nói sai ư? Huynh vì nữ nhân kia mà bỏ rơi tẩu tẩu không thèm để ý tới, giờ thì hay rồi, tẩu tẩu đã chết, huynh hài lòng chưa? Hài lòng chưa?”
Vệ Giới nghe đến đó, quai hàm hơi nâng, mắt phượng hẹp dài nhìn về phía bức họa trên linh đường, mặt lộ vẻ đau buồn.

Diên Nhi, Diên Nhi của ta…
“Ai? Ai dám cả gan xông vào Phượng vương phủ?”
Trong lúc Vệ Giới đang ngơ ngác nhìn bức họa, một vài cơn gió mạnh ập tới, linh đường đang bị bao trùm bởi bầu không khí đau buồn vừa nãy lập tức vang đầy tiếng la hét ầm ĩ: “Người đâu, bắt thích khách, bắt thích khách…”
Đám tỳ nữ quỳ rạp hai bên quan tài lập tức đứng dậy chạy vào nội viện, mà bên này, thoáng chốc có hơn bốn hắc y nhân cao to rắn rỏi che mặt, đồng thời xuất hiện hàng chục bóng dáng nhẹ nhàng như gió, lập tức bao vây vương phủ.
Vệ Giới cười lạnh một tiếng, từ từ xoay người lại, đẩy ba vị hộ pháp cản trước mặt: “Tránh ra!”
“Vương gia…” Nam tử áo xanh kêu lên, Vệ Giới lạnh nhạt xua tay: “Bạn cũ tới thăm, không biết muốn làm gì, hả?”
Dứt lời, hắn lười biếng nhìn tên sát thủ bình tĩnh lạ thường đứng trước mặt bọn họ.
Một trong số bốn tên hắc y nhân nghe Vệ Giới nói xong, không khỏi cười khẽ một tiếng: “Nếu đã là bạn cũ, vậy thì không cần nói nhảm nữa, tránh ra, bọn ta muốn mang người trong quan tài đi.”
“Cút con mẹ ngươi đi, tẩu tẩu của ta mà ngươi cũng dám mang đi hả? Mở to mắt chó của bọn ngươi ra mà nhìn cho rõ đây là nơi nào rồi hẵng mở miệng, nếu không lão tử sẽ khiến các ngươi hối hận.”

Nam tử áo trắng nghe xong câu này, tức giận đến nỗi vứt đi mặt dịu dàng nhã nhặn thường ngày, lần đầu tiên nói tục.
“Muốn mang nàng đi? Không bằng bước qua xác của bổn vương trước đi.”
Vệ Giới đẩy nam tử áo trắng ra, đi lướt qua hắn, ánh mắt phút chốc trở nên lạnh lùng sắc bén, giống như tảng băng lạnh nhất trong mùa đông, vô cùng âm trầm.
Nhưng, nam tử áo đen đối diện chỉ hơi cong môi, nụ cười lại không có độ ấm gì: “Ồ? Nếu như thế còn nói nhảm làm gì? Lên đi! Vừa rồi bọn ta chỉ thông báo cho các ngươi một tiếng mà thôi!”
Dứt lời, hắn vỗ tay một tiếng, trong mắt là sát khí mãnh liệt, trong nháy mắt, mấy tên hắc y nhân giơ kiếm sắc trong tay, đâm tới…
Sau khi chiến đấu kịch liệt một phen ——
Vệ Giới nhìn trường kiếm lóe ánh sáng lạnh trên cổ, sắc mặt vô cùng âm trầm nhìn hắc y nhân trước mặt, lạnh giọng quát lớn: “Hèn hạ!”
“Hèn hạ? Có lẽ…!Nhưng mà, nếu bọn ta không dùng Nhuyễn Cân Tán, làm sao có thể chế ngự ngươi? Ai không biết sự lợi hại của Chiến vương nước Tư U cơ chứ?”
Nam tử che mặt cười lạnh, đưa tay nhanh chóng điểm huyệt của hắn, sau đó liếc mắt ra hiệu cho người phía sau, động tác ra sức chống cự của bốn nam tử khác cứng đờ, bị bọn họ hoa lệ bị đánh ngất xỉu.
Trong mắt Vệ Giới hiện ra huyết quang, cắn chặt răng, nhìn chòng chọc hắc y nhân trước mặt: “Nếu muốn mang nàng đi thì giết bổn vương trước, các ngươi cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện?”
Lúc này, trong mắt hắn ngoại trừ bi thương còn có ảo não, nếu không uống rượu, sao tính cảnh giác của hắn lại giảm xuống? Sao lại để người này thành công? Diên Nhi…!Ngay cả di thể của nàng ta cũng không bảo vệ được sao?
“Giết ngươi? Nếu có thể giết, bọn ta hận không thể phanh thây xé xác ngươi…! Nhớ kỹ đây, Vệ Giới, ngươi phải sống thật tốt, ba năm sau sẽ có cố nhân tới tìm ngươi!”
Sau khi hắc y nhân ý tứ sâu xa nhìn hắn một cái, thận trọng ôm cơ thể nhỏ xinh từ trong quan tài ra, bàn chân nhấn nhẹ, biến mất dưới màn đêm…


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.