Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 10: Soái ca này rốt cuộc là ai?


Đọc truyện Nghịch Ngợm Cổ Phi – Chương 10: Soái ca này rốt cuộc là ai?

Tuấn nhan hắn tà mị ở trước mắt, gần như có một loại áp lực vô hình khiến nàng không thở nỗi. Nàng muốn lui về phía sau nhưng cằm lại bị người ta giữ, lực đạo tuy không lớn nhưng làm nàng không thể chạy thoát.

Trong mắt nàng chợt lóe lên ánh sáng tăm tối, nam tử kia cảm thấy hình như có cái gì hướng mình hung hăng cắn tới. Giác quan thứ sáu của hắn cực kì nhạy bén, ở thời điểm nguy hiểm nhanh tay rút trở về. Một trận gió nhẹ ngay lúc đó xẹt qua.

Là cái gì?

Đôi mắt sâu thẳm của Nam tử kia liếc xéo Long Phù Nguyệt nói: “Tiểu nha đầu, ngươi thật không đơn giản nha. Ngươi rốt cuộc là ai?”


Long Phù Nguyệt mờ ám lè lưỡi, ngón tay trấn an, vỗ vỗ tiểu thanh xà vẫn hay bảo vệ nàng, trong lòng niệm niệm cằn nhằn: “Tiểu thanh xà ngoan nha, không nên hơi một tí đã muốn cắn người…”

Thì ra vừa rồi nàng bị người giữ chặt, trong lòng có chút tức giận, Thánh vật bảo hộ nàng là tiểu thanh xà cảm nhận được, khó chịu chủ nhân mình bị người khác khi dễ, nổi giận lên muốn cắn tay của tên háo sắc kia.

May mà võ công người nọ tựa hồ cực cao, ở thời điểm suýt xảy ra tai nạn liền tránh khỏi.


Có thể tránh thoát công kích của tiểu thanh xà, soái ca vẫn là đệ nhất a!

Nam tử kia thấy đôi mắt to của nàng loạn chuyển nhanh như chớp, một tay lại vuốt vuốt tay kia như đang cưng chiều vật sủng. Trong lòng vừa động, trong đôi mắt hiện lên một chút tinh quang.

Long Phù Nguyệt đã kịch liệt suy nghĩ trong lòng. Soái ca này rốt cuộc là ai? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này?

Nhìn hắn có khí chất tựa hồ như vương công quý tộc, hiện tại lại ở nơi chiến trường hai quân đối chọi, mà phe của nàng rõ ràng đã chiến bại.

Vừa rồi nàng ở trong lòng sông cũng vô ý liếc nhìn vài cái tử thi, đại bộ phận đều là thái giám thị vệ, nói không chừng quốc gia của nàng đã bị đối phương tiêu diệt, mà chủ nhân thân thể này nhất định là vì né tránh loạn binh cho nên mới nữ cải nam trang trà trộn vào trong đám thị vệ kia.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.