Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 1


Đọc truyện Nghịch Ngợm Cổ Phi – Chương 1

“Rầm!” Một bàn tay nhỏ bé vỗ vào cái án màu đen “Cái gì? Lại bắt nhầm hồn rồi?”

“Ngươi có biết người Miêu chúng ta trở thành sinh viên rất không dễ dàng hay không? Ngươi có biết ta khổ công đọc sách mười mấy năm, thật vất vả mới trở thành người có tri thức, lương cao tháng đầu ta còn chưa có lấy được hay không …”

Long Phù Nguyệt xinh đẹp, đôi mắt to cháy lên lửa giận hừng hực, gần như muốn đem Diêm Quân mặt đen ở đối diện đốt thành mấy cái lổ thủng trên người ông ta.

Diêm Quân mặt đen cười lấy lòng, trong lòng cũng đang âm thầm nguyền rủa đám thủ hạ tiểu quỷ: “Hừ, gần đây con thỏ nhỏ chết tiệt kia liên tiếp làm lỗi, làm hại hắn bị khổ chủ giáo huấn giống như con cháu không bằng ai, xem ra đất địa phủ này phải chỉnh đốn chặt chẽ lại mới được…..”

“Được rồi, được rồi, ván đã đóng thuyền, cô nương cũng đừng oán thán nữa, chúng ta… chúng ta nhất định bồi thường cô nương.” Bên cạnh phán quan thật sự không đành lòng nhìn thủ lĩnh bị một phàm nhân mắng mỏ, đi ra giảng hòa.


“Bồi thường như thế nào? Hay là, các ngươi còn có thể đem ta trở về? Vậy được rồi, chỉ cần có thể đưa trở về ta liền không trách các ngươi nữa, coi như ta đã làm một chuyến du lịch miễn phí……” Trong đôi mắt to của Long Phù Nguyệt có tia hi vọng.

“Khụ, khụ, điều này e rằng không được rồi, xác của ngươi đã bị…… đã bị hoả táng……” Vẻ mặt của Diêm Quân khó xử.

“Ách, vậy các ngươi còn bồi thường ta thế nào?” Hi vọng như bọt xà phòng vô tình bị phá hủy, Long Phù Nguyệt nắm tay nhỏ nắm thành đấm rắc rắc vang lên.

“Chúng ta… chúng ta có thể an bài ngươi đầu thai đến một gia đình tốt, nổi tiếng, cao quý…”


“Hừ! Nếu các ngươi không bắt sai hồn…, thì ta bây giờ đang nổi tiếng, cao quý! Này, ta không muốn tiếp tục làm đứa nhóc mới sinh, buồn tẻ đến chết mất!”

“Vậy.. Vậy……” Diêm Quân cùng phán quan liếc mắt nhìn nhau, gần như là trăm miệng một lời: “Chúng ta đây có thể an bài ngươi đi xuyên qua!”

“Xuyên qua? Các ngươi cũng biết từ này? Đây chính là ngôn ngữ hiện đại mà.” Long Phù Nguyệt mắt to hiện lên một chút kinh ngạc.

“Hừ!” Diêm Quân lạnh lùng nheo mắt: “Hiện tại dân cư xuyên qua không có một vạn cũng có tám ngàn, bổn vương làm sao có thể không biết? Thế nào, ngươi muốn xuyên qua hay không?”

Long Phù Nguyệt di chuyển đôi mắt to vòng vo, nhanh chóng phân tích tình thế trước mắt, hình như xuyên qua cũng rất vui: “Được rồi, ta đồng ý, nhưng mà ta không muốn làm người nghèo, ta muốn làm công chúa!”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.