Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh

Chương 64: Lục Vân Trạm nhận sai


Đọc truyện Nếu Như Chưa Từng Yêu Anh – Chương 64: Lục Vân Trạm nhận sai

“ Là anh không tốt.” Lục Vân Trạm kéo Ngôn Tiểu An ngồi trên đùi, nghe người đàn ông ôm cô nói, lời nói trách cô, Ngôn Tiểu An không biết mạnh mẽ từ đâu đến, trả lời một câu, chính là không chịu thừa nhận lỗi của cô.

Lục Vân Trạm vừa nghe, trong lòng lại như bốc hỏa…….hừm! nói lời đó, chọc tức hắn, khác gì bảo hắn sai?

Cúi đầu nhìn đôi môi hồng đó, nhớ lại lúc nãy, chính đôi môi này nói ra những lời khiến người ta tức điên đó.

trong lòng cô.

Cái gì mà bảo muốn thay người đàn ông khác sinh con chứ?

Không chỉ là Hứa Nguy Phó Địch, cả Mộ Dung Túc, Thẩm Việt và Ngụy Đồ Phong, ba tên bạn thân của hắn cũng không tha.

Ngôn Tiểu An gan em lớn quá đấy!

Bực tức, Lục Vân Trạm đưa tay xoay lưng cô nằm trên đùi hắn.


“ A!” Sau khi bị xoay chuyển, Ngôn Tiểu An phát hiện tình hình có gì đó khác thường, “ Lục Vân Trạm, anh muốn làm….uh!” Lời còn chưa dứt, đã thấy lạnh phần hông, Ngôn Tiểu An trợn tròn mắt, trong đầu như có gai đâm, nhưng ngay sau đó…….. “ Bốp!”

Cuối cùng cô cũng biết, Lục Vân Trạm đã làm chuyện gì!

“ Lục Vân Trạm! Anh là đồ khốn!” Cô hét lên,

“ Bốp!”

“ Em là người bệnh! Anh không thể!”

Cô cuối cùng hiểu ra, tên khốn này đang làm gì với cô…….cô là người bệnh, bị anh ra ấn lên đùi rồi đánh vào mông, thật là quá đáng.

“ Lục Vân Trạm, em ghét anh! Ghét anh!”

Lườm người đàn ông của cô,……còn dám hống hách?

Xem ra là đánh chưa đủ đau rồi.

Ghét hắn.

Ánh mắt người đàn ông lóe lên, nhấc tay ra sức “ bốp bốp bốp”, liên tiếp đánh vào phần mông tròn lẳn của cô, đánh liền ba cái.

“ Ôi………” Đưa tay bế cô dậy, đặt cô ngồi lại lòng mình như lúc đầu: “ Được rồi được rồi…..” Vốn dĩ muốn an ủi hai câu, nào biết, người phụ nữ trong lòng thẳng người, ngẩng đầu nhìn….lập tức, trong lòng hắn như phát hoảng.

Người phụ nữ trong lòng, mắt đang ngân ngấn nước, trên đôi mi dài, còn có giọt nước mắt, không gào khóc mà ấm ức nhìn hắn như thế……Trái tim lập tức như hóa tan, không có bất cứ tức giận nào nữa.

“ Đừng khóc nữa, có được không?” Hắn mềm giọng dỗ dành cô, nhưng cô vẫn mở mắt nhìn hắn mà chảy nước mắt, vẫn khóc chảy nước mắt mà không có bất cứ âm thanh nào.


Đây……

“ Không khóc không khóc, anh không đánh em nữa.”

Nói như thế, Ngôn Tiểu An vừa mới rưng rưng nước mắt, bây giờ, đã thi nhau tuôn rơi hai hàng.

Trong lòng Lục Vân Trạm như nhói đau, ra sức mà dỗ dành: “ An An, không khóc nữa, em nói em muốn gì, anh đều đáp ứng em.” Bà cố nội, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, hắn biết sai rồi.

Khuyên mãi không được, Lục Vân Trạm chỉ có thể đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng cũng vô tác dụng….cuối cùng, Lục đại tổng tài cuối cùng cũng hiểu một câu triết lý—phụ nữ là do nước làm ra, đàn ông là do bùn làm thành, khiến người phụ nữ khóc, thân hình người đàn ông cũng mềm theo.

Bùn gặp nước, sao không mềm được chứ.

Ôi…….

Lục đại tổng tài hôm nay là lần thứ hai thở dài rồi.

“ Em nói đi, An An, rốt cuộc muốn anh làm thế nào?” Lục Đại tổng tài cuối cùng cúi đầu cao ngạo xuống, vẻ mặt bi thương.


“ Là lỗi của anh.” Đột nhiên, Ngôn Tiểu An mãi không lên tiếng, giờ lại bật ra bốn chữ.

Ngôn Tiểu An sững người, nhìn vẻ mặt mạnh mẽ của người phụ nữ, khuôn mặt đó tràn đầy kiên định, Ngôn Tiểu An cười đau khổ một tiếng, “ Đúng, là lỗi của anh, đều là lỗi của anh, là anh không tốt, An An nói đúng.”

“ Anh còn đánh mông em.”

An An nói thêm câu nữa.

“ uhm, anh không nên đánh mông An An, mông của An An là dùng để vuốt để hôn, không phải dùng để đánh……”

“ Lục Vân Trạm! anh không thật lòng hối cải!” Mặt Ngôn Tiểu An đã đỏ như mông khỉ rồi!

Bực tức nhìn Lục Vân Trạm, lời nói đó mà Lục Vân Trạm cũng nói ra được!

Nói cái gì mà mông cô dùng để……..ôi, dù sao cô cũng không nói ra được.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.