Nếu Chỉ Là Thoáng Qua

Chương 19


Đọc truyện Nếu Chỉ Là Thoáng Qua – Chương 19

Hóa ra cô cũng có thể
dằn lòng mình mà kiên quyết được đến thế! Từ khoảnh khắc anh xoay lưng
lặng lẽ bước đi, lòng cô chết lặng, mọi cảm giác đều đã tê liệt. Bây giờ thì cô đã biết, chết lặng chính là một cách nói khác của đau vô cùng
tận. Cô co mình trong chăn, nơi ấy còn lưu lại mùi của anh, mùi thuốc lá làn lạt, nhưng lại như hun rát mặt mày. Nước mắt bất giác lã chã tuôn
rơi. Giờ đây, cô cũng chẳng còn sức lực để lau đi, đành để chúng mặc sức tung hoành. Đã từng nghĩ đến việc tha thứ cho anh, nhưng tha thứ rồi
thì sao? Sẽ lại tái phạm mà thôi!

Thật ra cô không gạt Hình Lợi Phong khi nói mình ích kỷ. Cô yêu Giang Tu Nhân, nhưng tuyệt đối sẽ không cho anh biết, bởi cô không chấp nhận
chia sẻ người mình yêu với người khác. Trước đây chưa yêu thì có thể,
nhưng bây giờ thì khác. Nếu muốn đến với nhau thì anh phải thuộc về cô
một cách trọn vẹn, nhưng chuyện đó là không thể, cho nên cô tuyệt đối
không muốn cho anh biết.

Sáng Chủ nhật, dậy thật sớm, đánh răng rửa mặt xong, Tử Mặc gọi điện
cho Hình Lợi Phong. Bị lôi dậy từ trong giấc mộng, anh bắt máy với giọng ngái ngủ: “Alô.” Cô bật cười, nói: “Heo lười, mau rời giường đi!” Lúc
này anh mới tỉnh hơn một chút, đánh một cái ngáp: “Sao sớm vậy? Hôm nay
là Chủ nhật, không phải đi làm mà!”

Đồng hồ vừa điểm chín giờ, mặt trời mới ló ra từ những đám mây, ánh
sáng rất nhạt nhòa, chẳng có chút ấm áp. Trong những ngày đông gió rét
thét gào, giờ này quả thực còn sớm, nhưng kệ, giờ đã là bạn gái của
người ta rồi, phải có đặc quyền chứ! “Anh dậy đi! Trưa nay mình đi ăn
McDonald’s nhé!” Trước đây, mỗi lần đi làm, thấy những đôi trai gái tíu
tít kéo nhau đi ăn, cô thấy rất ngưỡng mộ, muốn sau này khi yêu cũng
được nắm tay người mình yêu chẳng chút ngại ngần mà đi ăn. Tuổi thanh
xuân có thể rộn tiếng cười vui, có thể đẫm lệ rơi, nhưng tuyệt đối không thể để vuột mất!

Đầu dây bên kia, Hình Lợi Phong bật cười. Qua điện thoại, giọng anh
trầm khàn đầy quyến rũ, có một lúc nào đó, nghe mà cô cứ ngỡ đó là giọng của người ấy thuở nào: “Là chuyện này à? Chuyện nhỏ! Bạn gái nói thì dĩ nhiên phải nghe lời rồi!” Cô cười: “Đương nhiên!” Có bạn trai quả là
tốt! Anh lại ngáp thêm một cái nữa: “Được rồi. Em ăn tạm chút gì đó
trước nhé! Một giờ nữa anh qua đón!”

Uống vài ngụm sữa nóng, cổ họng cô dịu lại, cả người ấm lên, tay lại

vô thức vuốt ve những đường vân nổi khắc hình con bướm trên chiếc cốc.
Hồi bé yêu bướm đến nỗi sau khi chiếc cốc đánh răng bị vỡ, mấy ngày liền không chịu đánh răng, giờ nghĩ lại, thấy làm trẻ con thật là tốt, chẳng trách người ta không muốn lớn lên, bởi người lớn có biết bao nhiêu là
chuyện phiền não.

Cô chọn lấy một chiếc áo khoác màu mận chín, ngang eo có một dây lưng cùng màu, cùng chất liệu, phối với áo len màu đen và quần dài. Đồ của
cô toàn màu tối, nên mỗi lần Phính Đình nhìn thấy đều cười: “Xin cậu đó, trào lưu bây giờ là màu hồng cơ mà!” Trong chuyện ăn mặc, cô hơi lạc
hậu, vì vốn chẳng quan tâm nhiều đến mấy thứ đồ thời thượng.

Lần đầu tiên hẹn nhau với tư cách là bạn gái của Hình Lợi Phong, Tử
Mặc thoa sơ một ít son bóng màu hồng, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh để xõa
xuống vai. Ngày ấy Trầm Tiểu Giai đã cố sống cố chết lôi cô đi làm tóc
với lý do để làm lại từ đầu. Nhìn vào trong gương, cô thấy mình có vẻ
tươi tỉnh hơn rất nhiều. Đây chính là cái người ta vẫn gọi là không có
phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười, chỉ cần trang điểm sơ sơ thôi là cũng có thể rạng rỡ hẳn lên.

Chưa tới giờ ăn, trong McDonald’s khá vắng khách. Hai người chọn một
chiếc bàn sát ngay ngoài đường. Cảnh vật bên ngoài thật đông đúc nhộn
nhịp, xe qua người lại ồn ào rộn rã, bên trong yên bình đến độ hầu như
tách biệt hẳn với thế giới. Xưa nay trước mặt Hình Lợi Phong chưa bao
giờ cô để ý đến hai chữ “hình tượng”, cánh gà được dọn ra là cầm lên gặm liền. Anh cười, đưa cho cô một ly nước ngọt: “Sao tự nhiên lại muốn đi
ăn McDonald’s vậy?” Hút căng một ngụm, nuốt xuống ừng ực, rồi cô mới
ngước lên trả lời: “Vì em muốn ăn!” Hình Lợi Phong nghiêng đầu suy tư,
có lẽ không tìm được câu gì để bác lại cái lý đó, bèn bật cười: “Vậy tối nay em muốn ăn gì?” Trong đầu chưa có sẵn kế hoạch gì, cô mỉm cười, hút thêm một ngụm lớn nước ngọt nữa rồi lắc đầu. Hình như tâm trạng anh rất vui, phá lên cười ha ha.

Đi xem phim xong, về nhà đã hơn 11 giờ. Suốt dọc đường về, hai người
mải mê bàn luận về nội dung bộ phim, tấm tắc khen Steven Spielberg quả
không hổ danh là đạo diễn thiên tài, búng tay một cái là ra một bộ phim
bom tấn cực kỳ đặc sắc. Giữ nguyên nụ cười nhìn Hình Lợi Phong lái xe
đi, cô thầm nghĩ ngày đầu tiên hẹn hò như vậy cũng rất suôn sẻ, rất ấm
áp rồi, cho dù không có cảm giác tim đập thình thịch. Nhưng cảm giác thì đáng mấy cân mấy lạng? Nếu người mình có cảm giác lại chẳng đoái hoài
gì đến mình, thì cần gì đến nó? Những thứ sôi nổi kia đã không còn hợp
với mình nữa, dù sao thì những tháng ngày cuồng dại của tuổi trẻ cũng đã qua rồi.


Cô xoay người trở lên phòng, trong thang máy không một bóng người.
Giữa mùa đông khắc nghiệt, giờ này người ta đã sớm tìm một nơi ấm áp để
đi. Đến trước nhà, cô giật mình – Giang Tu Nhân đang đứng ngay cạnh cửa. Tim cô đập loạn xạ liên hồi, không biết là vì cảm thấy may là hồi nãy
Hình Lợi Phong không lên, hay là sợ anh lên rồi lâm vào tình thế khó xử
như bây giờ, hoặc giả là vì người mà mình vẫn hằng mơ hồ mong đợi cuối
cùng đã ở ngay trước mắt. Trong nhất thời, cô không hiểu nổi tại sao tim mình lại đập điên cuồng như thế.

Thấy cô, anh bước ra khỏi chỗ tối. Trông anh không còn dáng vẻ bơ phờ như hôm nọ nữa mà thậm chí còn gầy hơn. Hôm ấy sau khi anh đi, hai
người chẳng liên lạc gì, vậy mà đột nhiên giờ đây lại đứng sờ sờ ngay
trước mắt, cô bỗng thấy cảm giác này không thực chút nào.

Anh nhìn cô không dời mắt, nét mặt khó dò: “Chúng ta cần nói chuyện!” Giọng anh vô cùng điềm tĩnh. Thấy ánh mắt anh nhìn mình đau đáu một vẻ không bỏ cuộc, không hiểu sao cô thấy lòng bối rối, có cảm giác rằng vẻ điềm tĩnh này chẳng bình thường chút nào, có lẽ đó chỉ là sự điềm tĩnh
trước khi cơn bão tố nổi lên mà thôi.

Cô gật đầu: “Được, anh nói đi!”, không hề có ý định mở cửa. Anh cười
cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt, giọng trầm xuống: “Đi chơi
vui chứ?” Cô không đáp mà chỉ nhìn anh, trong mắt hiện lên ánh hoang
mang. Người đang đứng trước mặt đây, hình như chẳng phải người cô từng
biết, chưa bao giờ cô thấy anh có vẻ mặt này cả.

Anh vẫn cười, mắt nheo lại: “Chúng ta thử bàn đến một chuyện nhé, em
nói một người đàn ông sẽ từ bỏ bao nhiêu vì một người đàn bà? Giới hạn
cuối cùng của anh ta là gì?” Cô không hiểu nổi ánh nhìn của anh, càng
không hiểu anh muốn ám chỉ điều gì. Anh vẫn đứng trong nhập nhoạng, nửa
sáng nửa tối, ánh đèn hành lang mờ mờ tỏ tỏ hắt xuống bóng anh, khiến cô chợt nhớ đến ánh trăng quê nhà ngày trước, một quầng cong nho nhỏ xanh
dìu dịu treo lơ lửng giữa không trung, ánh sáng hắt hiu đến độ những
vùng được chiếu sáng chỉ thoáng hiện lờ mờ, nhìn không thấy rõ.

Nụ cười vẫn nở trên môi, anh ung dung nhìn cô: “Ví dụ như, cái người
được gọi là bạn trai của em có thể vì em mà từ bỏ những gì? Công việc?

Hay tiền đồ tươi sáng? Hay những thứ khác nữa?” Thật chẳng ngờ những lời uy hiếp này lại có thể phát ra từ miệng anh một cách dễ dàng đến vậy!
Không ngờ anh lại là người hèn hạ đến thế! “Bốp” một tiếng, bàn tay cô
đã để lại dấu trên mặt anh: “Anh là đồ hèn hạ, là đồ…” Không còn từ nào
có thể hình dung nổi nữa!

Anh không tránh, chỉ cười, một nụ cười thê lương. Cả đời này chưa bao giờ tức giận đến mức độ này, nhìn dấu tay đỏ in trên má anh, cơn giận
trong cô vẫn chẳng thể nào nguôi. Không hiểu sao nụ cười ấy của anh lại
như một mũi kim, đâm vào mắt cô nhói buốt. Nắm chặt tay lại, Tử Mặc lãnh đạm nói: “Anh muốn gì?”

Anh xoa xoa má, khóe miệng nhếch một nụ cười khổ, nhìn thẳng vào cô:
“Em nói anh muốn gì nào?” Cô ngước lên nhìn thẳng vào anh, cả người như
sắp bốc hỏa, nắm đấm xiết chặt đến mức cảm giác móng tay đâm vào da thịt đau nhói. Kiềm chế lại thôi thúc muốn đánh anh lần nữa, cô nói dứt
khoát: “Không gì cả! Anh đừng nằm mơ nữa!” Anh thong thả bước tới: “Vậy
hãy xem anh ta có thể vì em đến mức nào!” Cô nhướng mày, nhìn anh đầy
giễu cợt: “Nếu anh ấy nguyện ý thì sao?” Anh dừng lại trước mặt cô: “Anh ta nguyện ý là một chuyện, còn em nguyện ý nhìn anh ta vì mình mà từ bỏ mọi thứ lại là chuyện khác!”

Có quyền có thế quả nhiên là tốt, giờ thì Hình Lợi Phong là thịt là
cá, anh ta là dao là thớt rồi! Cô hít sâu một hơi, lạnh lùng nhìn anh.
Lần đầu tiên thấy buồn nôn, sao mình có thể dính dấp đến một con người
như vậy hơn hai năm cơ chứ? Dạ dày Tử Mặc như đảo lộn, thiếu chút nữa là nôn ra ngay tại chỗ. Quay đầu, không còn muốn thấy anh thêm một lần nào nữa, cô chỉ vào thang máy, hét lên: “Anh cút đi cho tôi!” Anh chẳng xê
xích nửa phân, vẫn đứng bên cạnh cô, rất gần, gần đến nỗi có thể ngửi
được thứ mùi trên người anh, thứ mùi quen thuộc đến tê thắt từng sợi
thần kinh. Không gian yên lặng đến nỗi có thể nghe thấy nhịp tim anh
đập, cũng chẳng bình ổn hơn cô là bao.

“Cạch” một tiếng, có nhà nào đó mở cửa sổ hét lên: “Đã trễ thế này
rồi còn hò hét cái gì? Các người ngày mai không đi làm nhưng người khác
thì còn phải đi! Có ý thức công cộng một chút có được không?” Cô hoảng
hốt bừng tỉnh như từ trong giấc mộng. Trước đây, họ cũng đã từng cãi
nhau ở chính chỗ này, nơi đây như trở thành chứng nhân cho những vụ giận dỗi của hai người. Làm lành xong, lại sóng yên biển lặng, được một thời gian rồi lại đau khổ triền miên. Nhưng cho đến hôm nay mọi chuyện đã đi tới bước đường cùng, không còn có thể vãn hồi được nữa. Một nhà văn nào đã từng nói: trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi thì
thành đường. Nhưng khi nói câu ấy có một điều ông không nghĩ đến – bây
giờ tất cả mọi nơi đều đã có người đi qua, quá nhiều đường chẳng khác gì không có, bởi đi mãi người ta cũng không thể đến nơi mình muốn, bởi
đường là vô tận.

Đã không biết bao nhiêu lần cô mường tượng lại đêm hôm ấy, cố đoán ý
tứ trong lời anh là thật hay chỉ là dọa. Thi thoảng trong những cuộc
điện thoại với Hình Lợi Phong, cô nói gần nói xa, muốn thăm dò xem anh
có động tĩnh gì không, nhưng rốt cuộc không đánh hơi được điều gì.


Cầm chén trà trong tay, nhìn hơi nước bốc lên, cô trầm ngâm ngồi ngẫm nghĩ lời anh nói. Huơ qua huơ lại bàn tay trước mặt nhưng thấy cô chẳng mảy may phản ứng, Trầm Tiểu Giai mới lay lay: “Sao thế? Sao mới ba giờ
chiều mà chị đã ngồi ngẩn ra thế này rồi?” Bị làm cho giật mình khiến
nước trà sánh ra ngoài, cô giả bộ nổi giận quát: “Em làm cái gì thế hả?” Trầm Tiểu Giai vẫn dai dẳng: “Bây giờ vẫn chưa tới ngày xuân đâu bà chị ạ, xin chị đó, đừng vậy nữa!” Dám nói móc mình đang tơ xuân à! Cô chộp
lấy một mớ giấy tờ ném tới: “Da em ngứa lắm phải không?” Trầm Tiểu Giai
cười ha ha chụp lấy, để lại trên bàn: “Vậy nói cho em nghe chị đang nghĩ gì đi, em sẽ không quấy chị nữa.” Cô bật cười liếc Trầm Tiểu Giai:
“Đang nghĩ làm cách nào để lột da em đấy!” Cô nàng trêu lại: “Đồ lòng
lang dạ sói, có lột da em cũng chả đủ cho chị ăn một ngày, sao lòng dạ
chị lại đen tối như vậy chứ! Lúc chị ngã bệnh, em hao mòn cả thể xác lẫn tinh thần đi chăm sóc chị đó nha” Tử Mặc cười đầu hàng: “Phải, phải,
phải, chị lòng lang dạ sói, được chưa!” Lúc này Trầm Tiểu Giai mới chịu
buông tha: “Thôi bỏ đi, coi như chị thành tâm nhận lỗi.” Cô vừa mới uống xong một ngụm nước, cô bạn đồng nghiệp đã lại xán tới: “Tối nay đi mua
sắm với em nhé!” Cũng đã lâu rồi cô không đi dạo phố. Hình Lợi Phong gần đây bận ngập đầu, hai tuần nay không gặp, cô cũng chẳng thấy buồn, gặp
cũng được mà không gặp cũng chẳng sao. Anh bận, cô cũng vui vẻ với những tháng ngày một mình. Ngẫm thực mà nói, cũng cảm thấy mang tiếng là bạn
gái của người ta mà chẳng xứng chút nào. Lúc còn bên Giang Tu Nhân, cô
lại nhớ nhung nhiều hơn. Có lẽ cũng vì quen với việc anh thường xuyên ở
bên cô nên vậy… Tự trách mình rảnh rỗi quá lại đâm ra suy nghĩ lung
tung, cô gật đầu với Trầm Tiểu Giai: “Ok!” Dạo một vòng quanh trung tâm
mua sắm Thời Đại nhưng rốt cuộc cô cũng có tâm tình mua đồ, chỉ có Trầm
Tiểu Giai là thu hoạch rất khá khẩm, mới vài giờ trên tay đã đầy chiến
lợi phẩm. Sắp hết năm, đây là lúc người ta ủy lạo chính mình.

Ngồi trên taxi, nghĩ hai ngày nay không gọi cho Hình Lợi Phong, cô đánh điện qua. Chuông reo một hồi lâu mới có người nhấc máy, anh hạ thấp giọng nói:
“Tử Mặc, có chuyện gì vậy?” “Không có gì, anh còn đang bận việc à?” Cô
liếc nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ rồi. Hình Lợi Phong ừ một tiếng: “Anh còn chưa ăn tối nữa.” Cô cười: “Sao lại làm đến mức bán mạng như vậy?
Để em mua cơm đến cho anh.” Dù sao cũng tiện đường đi ngang qua đó, vả
lại anh luôn luôn tỏ ra là một người bạn trai tận tâm, giờ cũng đến lúc
người làm bạn gái này thể hiện rồi. Hình Lợi Phong chỉ đáp ngắn gọn, có
lẽ anh đang rất bận: “Em đến tầng mười lăm chờ anh”. Ghé qua một nhà
hàng Đài Loan mua cơm rồi cô đến công ty anh, báo tên với bảo vệ ở cửa
rồi đáp thang máy lên. Đại sảnh vẫn sáng trưng, cô ngồi xuống một chiếc
ghế đợi. Từ phòng phía cuối hành lang vẳng đến tiếng thảo luận xì xầm,
có lẽ cuộc họp này còn kéo dài một lúc nữa. Đợi thần cả người một hồi
lâu, cô mới nghe tiếng cửa phòng mở ra, tiếng người nghe to dần. Rồi
Hình Lợi Phong chạy tới, sượng sùng gãi đầu cười: “Em chờ lâu không?” Cô lắc đầu: “Không, em mới đến được một lát thôi.” Sờ thấy hộp cơm đã
nguội ngắt, Tử Mặc cười: “Anh về được chưa? Chúng ta đi ăn thịt dê đi,
bên ngoài lạnh lắm!” Vừa quay đầu, thấy người kia, nụ cười của cô cứng
lại ở khóe môi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.