Mỹ Nữ Là Dã Thú

Chương 2


Đọc truyện Mỹ Nữ Là Dã Thú – Chương 2

Vừa chạy ra khỏi quán bar, Lí Thi Mạn nhìn thấy bên ngã tư đường đã
có một vài người chạy tới. Cô sợ hãi đến nỗi chỉ muốn ngồi lên xe trốn
thoát khỏi cái nơi quái quỷ này.

“Gọi tắc xi nhanh lên!”

“Phía sau như thế kia mà còn muốn ngồi tắc xi? Đang tắc đường đông
nghịt người, chỉ cần ngồi lên xe thôi là bọn họ đã có thể dễ dàng chặn
đầu chúng ta.” Hạ Nhĩ Bình cầm chặt cánh tay nhỏ bé hơi run run, “chạy
theo hướng này.”

Nhìn anh kéo cô chạy vào một con ngõ nhỏ, Lí Thi Mạn thắc mắc khẩn
trương vùng vẫy, có thể nói đầu cô bây giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. “Sao
lại chạy vào con ngõ nhỏ này làm gì? Chạy đến nơi đông người cầu cứu
không phải tốt hơn sao?”

“Nơi đông người thì làm sao mà chạy được chứ, hơn nữa tôi đảm bảo,
chỉ cần nhìn thấy người truy đuổi chúng ta là một đám lưu manh, thì
tuyệt đối sẽ không có một ai chịu ra tay cứu giúp.”

Con đường vòng vo, ánh đèn chập choạng chiếu lên thân hình của một nam một nữ đang ra sức chạy.

Mặc dù hai người không hợp nhau nhưng Lí Thi Mạn biết Hạ Nhĩ Bình
không hề lừa cô. Bởi lúc ở quán bar khi nãy, đối mặt với sự quấy rầy của Hào ca, quang minh chính đại như vậy mà dường như không có một ai dám
giải vây cho cô, ngược lại còn lui rất xa.

Chạy theo anh, cô nghĩ mình thật là may mắn vì hôm nay đi giày vải,
bằng không thì chắc chắn cô đã tê liệt chân từ lâu. Chính lúc này đây
thì cô cảm giác đám người đằng sau đã đuổi kịp đến nơi, bởi những tiếng
kêu gào thô tục, chửi bới càng lúc càng to.

“Mẹ kiếp, chúng mày đứng lại, cấm được chạy nữa!”

“Chúng mày chết chắc rồi!”

Tuy rằng bình thường cô có thói quen vận động nhiều ở phòng tâp thể
thao, nhưng đột nhiên chạy nhanh như vậy, thực sự khiến cô không thể thở nổi.

“Vù vù ~~ mau gọi điện thoại báo cảnh sát…” Lí Thi Mạn thở gấp gáp
vừa chạy vừa hô. Đài Loan là một quốc gia có pháp luật mạnh mẽ, làm sao
có thể để cho đám lưu manh hoành hành như thế này được.

Liếc mắt nhìn cô gái vô duyên vô cớ gây chuyện đang chạy phía sau
mình, Hạ Nhĩ Bình nói: “Cô gọi cảnh sát, bọn họ cũng sẽ bắt đám lưu manh kia đi, nhưng nhanh nhất thì cũng phải nửa tiếng sau. Cô có biết nếu bị đám người kia tóm được, chỉ trong nửa giờ thôi, cô và tôi sẽ bị bọn
chúng đánh đến như thế nào không?”

“Tôi…” Tưởng tượng đến kết cục của cô khi bị đám xã hội đen kia bắt,
nhất thời sợ hãi, cô cảm thấy tay chân mình như đang nhũn ra, sắp không
thể chạy được nữa rồi.

“Đừng nói gì nữa, cố giữ sức đi.” Hơi thở của anh cũng bắt đầu không đều và dồn dập, chứng tỏ anh đã mệt.

Rẽ vào một chỗ tối, tứ chi của Lí Thi Mạn mềm nhũn, chiếc ba lô trên
tay rơi bịch xuống đất. Tất cả giấy tờ bên trong cũng rơi ra theo, một
bộ đồ màu hồng, nói đúng hơn là một bộ nội y có điểm một vài chiếc lông
chim nhỏ màu hồng đang nằm chiễm chệ trên mặt đất.

Liếc chiếc ba lô của cô, Hạ Nhĩ Bình khẽ ngừng lại, nhân lúc cô đang
nhặt các giấy tờ văn kiện khác, anh cầm bản thiết kế bộ nội y kia lên
nhìn.

“Hóa ra là cô đam mê với những thứ như thế này.”

Hai gò má Lí Thi Mạn ửng hồng, nhanh chóng giật lại bản thiết kế từ tay anh, “không phải, bộ nội y này là do tôi thiết kế.”

“Cô là nhà thiết kế?” Hạ Nhĩ Bình nhướng mày, vẻ mặt nghi hoặc, “thật vậy sao?”

“Anh đừng nói đến vấn đề này nữa, bây giờ không thích hợp.” Cô không
nghĩ anh và cô lại cùng nhau bàn luận về nội y, làm cô cảm thấy có phần
mất tự nhiên. Hơn nữa anh không nghe thấy phía sau có người vừa rống lên một tiếng sao?

Hạ Nhĩ Bình cũng nhận thức được, đồng ý, lại một lần nữa nắm lấy bàn tay non mịn nhỏ bé của cô, tiếp tục chạy về phía trước.

“Anh không cần nắm tay tôi như vậy, tôi có thể tự chạy mà.”

Anh làm như không nghe thấy, cũng không buông tay, vẫn gắt gao nắm lấy bàn tay của cô.

“Anh có nghe thấy tôi nói…”

“Nếu lần sau rảnh, mặc cho tôi xem.”

Cái gì? Hai vành tai của cô trong nháy mắt đã đỏ ửng lên, “biến thái! Ai thèm đi mặc mấy thứ đó cho anh xem chứ?”

“Hai đứa chúng mày dừng lại!”


“Mau chia nhau ra bắt tụi nó!”

Lí Thi Mạn nghe tiếng gào thét ở phía sau lưng mình, thấy được kế
hoạch của bọn chúng, cô cực kì sợ hãi, đồng thời cảm thấy chính mình
cũng đã hết sức lực.

Bước chân của cô chậm lại, “hù hù, thật xin lỗi… nhưng quả thật tôi không chạy được nữa rồi…hô…”

Hạ Nhĩ Bình dừng lại trước đoạn giao nhau giữa các đầu ngõ, nhìn sang Lí Thi Mạn đang thở hổn hển, cảm giác đám người phía sau đã đến gần,
anh nhìn xung quanh, nói: “Đi hướng này!”

Cô hoảng hốt, cũng có phần sợ hãi, chỉ có thể để mặc anh tùy ý lôi cô đi, sau đó cô mới phát hiện anh lại kéo cô vào một con hẻm vô cùng hẹp.

“Đại ca, con hẻm này hẹp quá…”

“Câm!”

“Nhưng….”

“Im mồm! Chúng mày cứ xông vào con hẻm này bắt bằng được hai đứa kia cho tao!”

“Nhưng…”

Hạ Nhĩ Bình khẽ cười nhẹ, cúi đầu xuống hôn cô gái hai má còn đang đỏ ửng vì chạy. “Bảo bối, đừng vội, tôi sẽ không để cho em bị tổn thương
đâu.”

Đôi môi bị phủ kín bất ngờ không khỏi làm cô kinh ngạc, hơn nữa, ai
là bảo bối của anh ta chứ! Khi Lí Thi Mạn định bắt anh sửa lại câu nói
vừa xong thì anh đột nhiên ôm lấy eo cô, đem cô ghì chặt vào trong lồng
ngực rắn chắc, sau đó nhanh chóng trốn vào một góc tường. Thân hình hai
người nhất thời biến mất trong bóng tối.

“Tên đại sắc lang chết tiệt, anh buông tôi ra ngay lập tức.”

Trốn chạy rồi lại trốn chạy, tất cả chỉ vì anh ta muốn ôm cô? Lí Thi Mạn suy nghĩ, giãy dụa muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh.

“Hư! Bọn họ đuổi tới nơi rồi!”

Lí Thi Mạn dừng động tác, nhìn về phía chỗ cô vừa đứng, do trời quá
tối nên cô không thể thấy gì ngoài năm đầu ngón tay của mình. Mãi cho
đến khi mắt cô thích nghi được thì mới thấy nguyên bản một đám lưu manh
đông nghẹt đang đứng chắn đường ở con hẻm nhỏ xíu.

Một đám lưu manh ở kia, ít nhất cũng phải có mười, hai mươi tên. Cô
nhìn thấy có người trên tay còn cầm gậy gộc linh tinh gì đó, hung thần
ác sát, thoạt nhìn rất đáng sợ. Cô thật sự không thể tưởng tượng, nếu
mình bị bọn họ tóm được thì kết cục sẽ ra sao.

Cảm thấy thân hình trong vòng tay mình đang run lên, Hạ Nhĩ Bình càng ôm chặt cô hơn: “Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em.” (OMG!!! Đoạn này mình edit có SẾN quá không?)

Người này đang làm cái gì vậy, bảo anh ta buông ra thì lại ôm càng
chặt? Cơ thể của hai người hiện giờ đang hoàn toàn dính vào cùng một
chỗ, anh ta lại còn thì thầm vào tai cô. Lí Thi Mạn có thể cảm nhận được rõ hơi thở có chút dồn dập nóng rực của anh, làm cho nhịp tim cô bỗng
nhiên đập nhanh hơn hẳn, không biết là do đám lưu manh ngoài kia, hay là do tên đại sắc lang đứng sau lưng mình.

“Anh buông tôi ra mau!” Cô nhỏ giọng nói xong thì bắt đầu giãy dụa,
dọa dẫm. “Chẳng phải tôi đã cảnh cáo anh cách xa tôi 10 mét sao?” Hiện
tại, đừng nói là 10 cm, giữa hai người lúc đó dường như không có khe hở.

“Không cần nói chuyện lớn tiếng như vậy đâu, nếu bị bọn họ tìm được,
chúng ta khả năng sẽ bị thân tàn ma dại.” Hạ Nhĩ Bình xoay người, ấn cô
về phía anh vừa đứng, chỉ muốn nhanh chóng lại ôm cô vào lòng.

“Nếu anh không buông tôi ra, tôi sẽ làm anh thân tàn ma dại trước
đấy!” Lí Thi Mạn vừa nói dứt lời, chợt nghe thấy trong đám lưu manh phía trước có người hô:

“Mấy đứa chúng mày qua bên kia tìm, bọn mày tìm ở chỗ này, tất cả các ngõ nhỏ đều phải tìm thật cẩn thận rõ ràng. Tuyệt đối phải bắt được con nha đầu làm tổn thương Hào ca lại đây, rõ chưa?”

“Rõ!”

Nghe được bọn chúng muốn tìm ở các ngõ nhỏ, cô thấp giọng nói: “Hay là chúng ta cứ chạy đi?”

“Không được, nếu bây giờ ra ngoài sẽ rất nguy hiểm, hơn nữa, chẳng phải cô đã hết sức để chạy rồi sao?”

Cứ như vậy, thỉnh thoảng Lí Thi Mạn lại muốn lao ra ngoài, nhưng cô
cứ nhìn thấy đám lưu manh cầm dao búa kia là lại sợ hãi, cả người con
trai đứng sau lưng cô cũng làm cô cảm thấy nguy hiểm. Tổng kết lại, cô
thấy mình cùng Hạ Nhã Bình mặc dù trong hoàn cảnh này nhưng không khí
lại có chút gì đó mờ ám, đặc biệt là hiện tại thân hình hai người họ còn đang dính chặt vào nhau.

Cô có thể chắc chắn rằng trong năm nay cô đã rất nhiều lần phạm phải
tội tày trời. Nếu không thì tại sao cô chỉ vào quán bar uống rượu thôi
mà cũng bị xã hội đen truy đuổi, đấy là còn chưa tính đến cái con người
đáng ghét sau lưng cô, vừa mới ra tay cứu giúp thì đã giở trò sờ soạng,

ôm siết lấy cô.

Thấy năm tên lưu manh đang đi tới con ngõ nhỏ mà họ trốn, Lí Thi Mạn
vội vã muốn chạy. Dù sao nếu bị tìm được, thì chắc chắn bọn chúng sẽ băm cô thành thịt vụn, nhưng người ở phía sau lưng lại kéo cô lại, ôm vào
lòng. “Đừng cử động, bọn chúng đang tới.”

Tuy rằng rất muốn né tránh Hạ Nhĩ Bình ôm ấp, nhưng thấy năm tên kia
càng lúc càng tới gần, trên tay còn cầm gậy gỗ. Cô cố gắng để giữ bình
tĩnh, tự trấn áp sự sợ hãi đang dâng cao trong lòng, chỉ có thể tạm thời để cho anh tùy ý ôm, không dám cử động.

Tiểu dã thú xinh đẹp mê người lúc nào cũng tức giận, vậy mà bây giờ
đây lại đang run rẩy trong lòng anh, bộ dáng vừa đáng thương. vừa đáng
yêu. Làm cho anh không thể nhịn được, chỉ muốn nhanh chóng ôm cô vào
lòng, yêu thương và nuông chiều.

Vì sao trước kia anh lại không phát hiện ra rằng cô đáng yêu đến mức này nhỉ?

Giới thượng lưu ở xã hội Đài Loan quả thật không lớn, chỉ có một vòng luẩn quẩn, anh cùng Lí Thi Mạn đã từng gặp mặt nhau vài lần ở các buổi
tiệc sinh nhật bạn bè. Cô làm cho người khác có cảm giác cô chính là một đại thiên kim tiểu thư cao ngạo, bốc đồng và xinh đẹp. Như vậy có thể
nói, anh và cô có chung một cá tính.

Có lẽ cô không biết, ngay từ đầu, đối tượng kết hôn với cô không phải là Hạ Tuấn Bình, mà chính là anh.

Phụ thân đã từng nói với anh, khi cha của Lí Thi Mạn đưa ra yêu cầu
muốn kết làm thông gia, phụ thân lập tức nghĩ tới anh chứ không phải là
Hạ Tuấn Bình. Không quan trọng việc hợp tác giữa hai tập đoàn, mà chỉ
đơn giản là do cá tính của anh với Lí Thi Mạn quá giống nhau, cho nên
phụ thân nghĩ anh và cô có vẻ sẽ thích hợp. Phụ thân của anh sợ rằng với cá tính lạnh lùng của Hạ Tuấn Bình sẽ không thể trị được cô nha đầu dã
man kia. Nhưng cuối cùng, cha của Lí Thi Mạn lại chọn Hạ Tuấn Bình là
đối tượng kết hôn cho con gái.

Nghĩ lại, phụ thân anh quả thật đã có dự kiến trước, đúng là không
thể trị được. Hôn lễ còn chưa tiến hành, cô đã giở trò khiến cho Hạ Tuấn Bình vì bảo vệ người con gái mình yêu thương mà không tiếc cùng phụ
thân tranh cãi. Mà ở quán bar khi nãy, chẳng phải cũng là do cô gây
chuyện đó sao?

Đêm hôm đó, ngay khi cô gọi điện cho Hạ Tuấn Bình bảo đi đón Vu Tâm
Lăng thì đã bị anh vạch trần quỷ kế. Cô chẳng những không nhận sai, mà
còn muốn dùng tiền để bịt miệng anh. Buồn cười, cô không biết Hạ Nhĩ
Bình anh là người như thế nào, thì quả thật quá ngây thơ rồi.

Cô là một người rất thú vị, không phải sao? Thật là làm anh tò mò và hứng thú quá.

Hơn nữa, khi vừa hôn xong, xem khuôn mặt xinh đẹp của cô thở phì phì, muốn anh về sau đừng tới gần cô. Nói thật, nếu không phải cô nhanh
chóng thoát ra khỏi vòng tay anh, thì có lẽ anh sẽ lại một lần nữa áp
sát môi mình lên môi cô, bởi vì khuôn mặt cô đỏ bừng, xinh đẹp phi
thường đến mê người.

Hạ Nhĩ Bình cúi đầu, đôi môi khêu gợi hơi hơi cắn vào vành tai cô,
giọng trầm trầm nói: “Cô biết không? Bộ nội y khi nãy, tôi đã nhìn qua.
Nói thật, nó có gắn quá nhiều lông chim, không hề quyến rũ một chút
nào!”

Này, anh không nói thì không sao, hễ cứ nói là khiến cho người ta bực mình, lại còn dám bình phẩm vể thiết kế của cô? Hơn nữa, bây giờ là
thời điểm như thế nào mà anh còn có thể nhàn hạ nói chuyện vậy chứ? Tuy
rằng tức giận nhưng đôi môi anh cứ mơn trớn nhẹ nhàng hôn lên vành tai
cô, sự đụng chạm da thịt này kích thích cơ thể khiến Lí Thi Mạn tê dại,
run lên một hồi, tức giận lại càng tức giận.

Đang muốn mở miệng mắng chửi anh, đột nhiên Hạ Nhĩ Bình không hiểu là cái gì đã chặn mồm cô khiến cô im re. Cúi xuống, hóa ra là cái caravat
trước ngực anh. Khi cơn tức giận sắp bùng nổ thì cô nhìn thấy mấy tên
lưu manh kia chỉ cách chỗ bọn họ đang đứng có vài mét, quá căng thẳng,
cô đành ngậm chặt miệng cắn lấy caravat của anh.

“Bảo bối yên tâm, bọn họ không nhìn thấy chúng ta.”

Giọng nói của anh nghe không hề e ngại, thậm chí còn có phần càng
ngày càng ngả ngớn, làm cho Lí Thi Mạn nhịn không được cắn chiếc caravat mạnh hơn, hận không thể trực tiếp cắn vào người anh.

Cô không biết từ khi nào Hạ Nhĩ Bình đã kéo khóa áo khoác gió của cô
xuống. Cảm giác được bàn tay của anh đang lần mò trên cơ thể mình, vuốt
ve bộ ngực của cô, làm cô vội vã muốn thoát.

“Tay!” Cắn caravat, Lí Thi Mạn phát ra một giọng nói nhỏ. Này tên
khốn chết tiệt kia! Nếu cô và anh không bị đám lưu manh kia chém thành
thịt vụn, thì nhất định cô sẽ chém anh thành hơn cả thịt vụn.

“Bộ ngực của phụ nữ không nên được che phủ bằng lông chim, có lẽ dùng vải mỏng sẽ thích hợp hơn, như ẩn như hiện, chắc chắn sẽ mê hoặc lòng
người.” Hạ Nhĩ Bình xoa xoa bộ ngực no đủ của Lí Thi Mạn. Cách một lớp
quần áo, anh may mắn tìm được hai nụ hoa nhỏ đang dựng đứng của cô, sau

đó lại cố tình xấu ý nhẹ nhàng túm lấy.

“A…” Khẩu khí của Lí Thi Mạn lập tức xuống dốc, giọng nói của cô bị
ngắt đoạn như đang không thể thở nổi, nghe có chút mờ ám, còn kèm theo
một tiếng rên rỉ. Từ trước tới nay, cô chưa từng trải qua cảm giác bị
kích thích, vậy mà hiện tại lại bị anh trêu đùa như vậy, làm tim cô đập
nhanh hơn, thân mình cũng có chút bấn loạn.

Người ở phía sau lưng cô không ngừng truyền đến hơi nóng của cơ thể
anh, hơn nữa, anh còn cố tình cọ xát vào người cô, làm cho một cảm giác
khô nóng khác thường không hiểu vì sao cũng đang dần dần nổi lên trong
cơ thể của Lí Thi Mạn. Phía trước có năm tên lưu manh đang càng ngày
càng đến gần, bầu không khí tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn khẩn trương làm
cô hô hấp dồn dập, hỗn loạn đứng lên.

Hạ Nhĩ Bình nghe được tiếng cô gái trong lòng mình đang rên rỉ như
một con mèo nhỏ, dường như muốn thúc giục, kích thích dục vọng đang bùng cháy trong anh. Không nhịn được, anh khẽ liếm lên vành tai nhỏ của cô,
bàn tay to nhanh nhẹn luồn vào trong lớp nội y, không hề ngại ngùng, bao trùm lên bộ ngực mềm mại đẫy đà của Lí Thi Mạn.

Động tác của anh có chút thô bạo, không ngừng chà mạnh lên thứ tròn
tròn non mịm mềm mại kia, bao phủ lấy. Da thịt chạm vào nhau, cọ xát còn kích thích hơn kiểu vuốt ve khi nãy vạn lần. Đặc biệt, anh còn mơn trớn cắn nhẹ vành tai nhỏ của cô. Chịu không được sự khiêu khích mãnh liệt
như vậy, Lí Thi Mạn chỉ còn cách căn chặt caravat để không phát ra tiếng kêu.

Cảm thấy được đôi nhũ hoa trong lòng bàn tay mình đang dựng đứng lên, Hạ Nhĩ Bình khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tuấn mị xấu xa. “Xem ra
cô đối với sự vuốt ve của tôi cũng có cảm giác.”

Đồ trời đánh! Ai thèm có cảm giác với cái hành động hạ lưu này của
anh chứ! Chẳng qua là bởi vì cô đang…đang…đang….rất tức giận!!! Đúng,
bởi vì tức giận nên bộ ngực của cô mới có phản ứng nhanh như vậy.

Không nghe thấy câu trả lời của Lí Thi Mạn, nhưng nhìn thấy cô lắc
đầu, rõ ràng chính là đang phủ nhận lời nói của anh. Xem ra cô chưa được ai dạy dỗ thì phải, không những không nhận lỗi sai, mà bây giờ còn dám
chối đây đẩy về cảm giác của mình. Có lẽ anh phải làm cho cô hiểu được
cảm giác của chính cô.

Mang theo ý nghĩ muốn trừng phạt, ngón tay thon dài của Hạ Nhĩ Bình nắm lấy đầu đôi nhũ hoa đang nổi lên, sau đó bóp mạnh.

Sự đau đớn mãnh liệt mang theo một chút cảm giác kích thích khoái cảm làm cho thân mình Lí Thi Mạn run run, cái miệng nhỏ nhắn buông caravat
của anh ra, bắt đầu rên rỉ. Hạ Nhĩ Bình nâng cằm cô lên, bất ngờ hôn lên bờ môi cô để chặn tiếng kêu.

Anh hôn lên đôi môi mềm đỏ mọng, đầu lưỡi linh hoạt lướt qua lướt lại.

Từ lúc cô định tiến vào quán bar, anh đã muốn ôm cô vào lòng, hôn cô. Bởi khi cô mặc đồng phục, toàn thân toát ra một luồng hơi thở bồng bột
cùng tinh thần phấn chấn, sự xinh đẹp của cô càng khiến mê hoặc lòng
người.

Anh nói có hứng thú đối với cô, cũng không phải là nói đùa, cô quá
quyến rũ. Anh chưa từng khát khao có một người phụ nữ nào đến vậy, cô là người đầu tiên.

Đôi mắt anh đen như bóng đêm nhìn mấy tên lưu manh đang lục đục rời
đi, sau đó chuyển ánh nhìn sang hướng khác. Đêm nay anh chỉ muốn ở cùng
duy nhất người con gái đang ở trong lòng anh mà thôi.

Quán bar khi nãy là do Hạ Nhĩ Bình đã góp vào một lượng cổ phiếu rất
lớn, có thể nói, anh mới chính là người quản lí thật sự, nhưng điều đó
không được công khai theo ý muốn của anh. Xem ra, mấy tên lưu manh này
căn bản không biết rằng đã gây chuyện trên địa bàn của ai. Nhưng may cho chúng, đêm nay tinh thần anh khá vui vẻ.

Khóe miệng nhếch lên cười yếu ớt, Hạ Nhĩ Bình hôn cô sâu hơn.

Lí Thi Mạn hoàn toàn không biết được rằng mấy người ở phía trước đã
rời đi, đáp trả nụ hôn của anh. Hơi thở nóng rực đập vào mặt làm cô hô
hấp dồn dập, trở nên càng hỗn loạn, loạng choạng đứng lên. Rõ ràng, cô
không hề chạy bộ nhưng hai gò má lại đỏ ửng, bởi vì Hạ Nhĩ Bình vẫn đang vuốt ve, dao động từng milimet da thịt trên cơ thể cô.

Anh hôn cô mãnh liệt, dồn dập, hoàn toàn không cho cô cơ hội để thở.
Lí Thi Mạn cảm thấy thiếu oxi, đầu óc không khỏi quay cuồng.

Đêm nay, quả thật cô chưa bao giờ trải qua… To gan lớn mật làm tổn
thương đến đại ca của nhóm xã hội đen, sau đó bị đuổi giết, và giờ phút
này đây, cô đang bị người đàn ông mà cô ghét nhất cưỡng hôn. Tức giận,
khẩn trương, sợ hãi, tim đập nhanh hơn,… chân cô nhũn ra như không thể
đứng nổi nữa.

Sau khi Hạ Nhĩ Bình buông cô ra, Lí Thi Mạn chỉ cảm thấy trống rỗng
như người mất hồn, cả người rã rời ngã bịch xuống, nhưng cô lại cảm thấy có người đã kịp thời đỡ cô.

Mất đi ý thức, thứ duy nhất cô đang nghĩ là, cô nhất định phải đem Hạ Nhĩ Bình ra băm vằm thành thịt vụn.

“Hạ Nhĩ Bình, tôi muốn chém anh ra làm trăm mảnh.”

“Vì sao muốn chém Hạ Nhĩ Bình làm trăm mảnh?”

A, đây chẳng phải là giọng nói của cha cô sao? Lí Thi Mạn mở mắt,
thấy mình đang nằm trên giường, còn cha cô đang ngồi lo lắng bên cạnh.

Nhìn cha mình, cô hoảng hốt: “Cha! Sao con lại về được nhà?”

“Xem ra đúng là con say nặng rồi.” Lí Long Nguyên mất hứng nhìn cô
con gái. “Một giờ trước, Hạ Nhĩ Bình lái xe đưa con về nhà, anh ta nói
vào quán bar uống rượu, thấy con đang say bí tỉ nên đành đưa về.”

Lí Thi Mạn khẽ lắc đầu, chậm rãi ngồi dậy.

“Anh ta nói như vậy với cha sao?” Cô nghiến răng nghiến lợi hỏi. Anh
ta kể với cha cô như vậy, dường như anh ta mới chính là người tốt.

“Thế là như thế nào? Hạ Nhĩ Bình nói như vậy, chẳng lẽ không đúng?”

Khi thấy Nhĩ Bình đưa con gái mình về, quả thật chính ông cũng cảm thấy
hoảng sợ, không ngờ rằng bảo bối của ông lại dám tới quán bar uống rượu, hơn nữa còn uống đến bất tỉnh nhân sự.

“Anh ta không nói gì thêm sao?” Tên kia chắc không đến nỗi đem chuyện cô làm Hào ca bị thương và lũ anh em của hắn đuổi giết cô gần chết nói
cho cha cô đấy chứ?

“Sao lại hỏi như thế? Hay là có chuyện gì rồi?” Lí Long Nguyên hỏi
lại. Ông đang định trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng lại tiện đường, vào
phòng của cô con gái để xem thế nào. Không ngờ cô tỉnh giấc nhanh như
vậy, bộ dạng không hề giống như vừa uống rượu, chẳng lẽ còn có nguyên
nhân khác?

Lí Long Nguyên cùng vợ mình sinh được một cô con gái duy nhất là Lí
Thi Mạn, bất hạnh thay, vợ ông lại mất sớm, ông thì sớm chiều lo nhiều
công việc khiến Lí Thi Mạn không nhận được nhiều sự quan tâm từ cha,
cũng vì như vậy mà tính cách của cô trở nên mạnh mẽ lạ lùng. Để bù lại
những thua thiệt của cô con gái, ông quyết định sẽ tìm được một vị hôn
phu thật tốt cho đứa con gái duy nhất của mình.

Nói thật, tuy rằng Lí Thi Mạn là một cô gái nghịch ngợm, nhưng lại là một đứa nhỏ vô cùng lương thiện. Hôn sự với Hạ gia thất bại, ông cảm
thấy vô cùng hối tiếc, bởi vì Hạ Tuấn Bình là một người hoàn hảo, rất
phù hợp với con gái ông.

Không thể kết thông gia với nhà họ Hạ cũng không sao, hơn nữa, để
chấm dứt một số lời đồn đãi, ông nhất định sẽ giúp Lí Thi Mạn an bài.
Ông biết con gái của ông đang buồn, vì vậy nên mới chạy đến quán bar
uống rượu.

Thấy phụ thân hỏi lại, còn nhìn cả nét mặt, Lí Thi Mạn cảm thấy hình
như cha cô chưa biết gì, nếu như biết rồi, thì chắc chắn cha cô sẽ rất
tức giận. “Không có gì ạ.”

Lí Long Nguyên nhìn cô, hỏi lại lần nữa: “Thi Mạn, con vừa mới nói sẽ đem Hạ Nhĩ Bình ra chém thành thịt vụn, rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy
ra?”

“À, cái đó…” Thật tình, cô không biết nên giải thích với cha cô như
thế nào nữa, mặc dù cô rất muốn đem tội lỗi của tên dê già kia phanh
phui trước ánh sáng. Nhưng việc này thật là khó mở miệng, cô không thể
nói là cô cùng anh chạy trốn rồi mới xảy ra chuyện… kia được.

Nhất thời nghĩ đến tên tiểu tử thối không còn muốn sống kia sờ soạng
người cô, hai má của Lí Thi Mạn lại nóng lên. Nếu không phải khi đó cô
bị anh khóa chặt trong lòng, thì cô đã đập nát người anh rồi ném cho cá
mập ăn.

Hình như con gái ông đang tức giận, thoạt nhìn thái độ thì có vẻ là
như thế, nhưng mặt lại đỏ ửng, đã có chuyện gì đây? Lí Long Nguyên không thể hiểu nổi tại sao tâm trạng Lí Thi Mạn lại thay đổi nhanh như thế,
đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy con gái mình lộ ra vẻ mặt thẹn thùng.

Chẳng lẽ cô cùng Hạ Nhĩ Bình có mối quan hệ nào đó. “Thi Mạn, con thích Nhĩ Bình sao?”

Nhà Hạ gia kia có 2 người con trai đều thật là hoàn hảo, nhưng sở dĩ
ông chọn Tuấn Bình làm đối tượng cho Lí Thi Mạn bởi vì anh là con
trưởng, hơn nữa, ông nghe nói, cậu con thứ hai Hạ Nhĩ Bình cá tính có vẻ tự cao tự đại, y hệt tính cách của con gái ông. Ông bạn già họ Hạ lại
muốn Nhĩ Bình và Thi Mạn thành đôi, nhưng chính ông lại chọn Tuấn Bình
làm con rể.

Giống như vừa nghe được một chuyện gì đó vô cùng kinh khủng, Lí Thi
Mạn trợn tròn mắt, hét to: “Làm sao có thể!!! Con làm sao lại có thể
thích tên đó!”

“Vậy tại sao con lại đỏ mặt?” Hơn nữa phản ứng còn rất gay gắt.

Mặt cô đỏ sao? Lí Thi Mạn đưa tay sờ soạng mặt mình. Cho dù cô có đỏ
mặt thật đi chăng nữa, thì cũng chỉ là do cô không biết cách mở miệng
nói chuyện với cha như thế nào mà thôi, tuyệt đối không liên quan đến Hạ Nhĩ Bình.

“Thi Mạn…”

“Cha à, con uống say rồi, con muốn ngủ. Nói tóm lại, con với Hạ Nhĩ
Bình không có liên quan gì hết, cha đừng nghĩ lung tung nha!”

“Ừm, vậy con nghỉ sớm đi, ngủ ngon!”

“Cha cũng ngủ ngon!”

Nhìn Lí Long Nguyên đi ra khỏi phòng, Lí Thi Mạn nằm trên giường thở dài thườn thượt.

Cô nghĩ chuyện xảy ra đêm nay cứ như từ trong truyện hay trên phim
ảnh bay vào cuộc sống của cô vậy, cô bị đại ca xã hội đen vây đánh đuổi
giết, thật là đáng sợ, lúc ấy, nếu Hạ Nhĩ Bình không kịp thời ra tay cứu giúp, thì chắc cả chai rượu đã phi thẳng vào mặt cô.

Mặc dù cô rất biết ơn anh ta khi đã giúp cô giải vây khi ở quán bar,
nhưng về sau, anh lại dám làm những chuyện vô lại với cô, làm cho cô
ngay cả cảm tạ cũng không muốn.

Tưởng tượng lại tình cảnh khi cô cùng Hạ Nhĩ Bình nấp trong góc tối,
đến tận bây giờ, bầu ngực của cô vẫn còn căng thẳng, dựng đứng. Anh ta,
kể cả trong tình huống nguy cấp như vậy mà vẫn lợi dụng để động tay động chân với cô. Nhớ lại bàn tay to ấm áp của anh chạm vào, còn có cả nụ
hôn nồng nhiệt khiến cô không thở nổi, không hiểu sao, cơ thể Lí Thi Mạn lại cảm thấy khô nóng, mặt đỏ bừng, tim đập nhanh hơn, bởi vì thứ cảm
xúc khi nãy thật khó thể quên được.

Lấy hai tay úp kín mặt mình, Lí Thi Mạn tự nhủ cô không nên nhớ tới
chuyện giữa mờ ám kia nữa. Quên rồi quên rồi, không nhớ một chút gì
nữa!!!

Về sau, nếu cô còn gặp anh một lần nữa, chắc chắn sẽ phải duy trì khoảng cách 10 mét!


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.