Mua Bán (Mãi Mại)

Chương:3Quyển 2 -


Đọc truyện Mua Bán (Mãi Mại) – Chương 13Quyển 2 –

Ba ngày sau, trong hội trường của buổi biểu diễn thời trang đông nghìn nghịt người, giới truyền thông và báo chí không ngừng chụp hình trên đài biểu diễn, để lưu lại ký ức về ngày hội thời trang lớn nhất thế kỷ này. Ngọn đèn nhiều màu chiếu sáng trên đài, nhạc nền vang vọng khắp hội trường.

Lâm Á Viên ngồi bên cạnh Anthony, một bộ dáng cực kỳ đắc ý và thỏa mãn. “Đường Tình thật là có mị lực, anh có phát hiện không? Hầu như giới truyền thông đều chụp hình cậu ta, cậu ta có cái đẹp thu hút lòng người, khiến cho tầm mắt của bọn họ chỉ có thể chạy theo cậu ta, tôi cam đoan bắt đầu từ ngày mai, cậu ta sẽ trở thành một người nổi tiếng.”

“Em ấy biểu hiện rất tốt.” Thanh âm Anthony trầm thấp áp lực, anh không thích ở trước mặt bất kỳ kẻ nào biểu hiện ra tình cảm của mình đối với Đường, nhưng ánh mắt của anh cơ hồ không thể rời khỏi con người đang cực kỳ tỏa sáng kia.

Đường Tình đi trên đài catwalk cực kỳ chói sáng, ở trong mắt anh, cậu vĩnh viễn đều xuất sắc và hấp dẫn người khác như vậy, cho dù cậu chỉ mặc một cái sơ mi và một cái quần đùi bình thường, thì cũng đã khiến cho anh say mê không thôi. Anh nhớ lại khi Đường Tình là một du học sinh vừa bước vào đại học, bộ dáng của cậu cực kỳ thanh thuần, khí chất của cậu vô cùng đặc biệt, khiến cho ánh mắt của anh luôn dõi theo từng bước chân của cậu. Mà người khiến cho anh say mê không thôi này, hiện tại đã hoàn toàn thuộc về anh, nghĩ đến chuyện này, anh liền không thể ức chế được sự rung động trong trái tim mình.

“Có lẽ bởi vì kế hoạch của hai người sau buổi biểu diễn, đã khiến cho cậu ta trở nên cực kỳ hưng phấn tựa như trẻ con được quà vậy, tôi đã hỏi cậu ta – có phải ông chủ đã sắp xếp tiết mục gì đặc biệt không? Cậu ta vừa nghe thế, khuôn mặt liền đỏ bừng lên.”

“Em ấy biểu hiện rất tốt, tôi nên chúc mừng cho em ấy.”

Lâm Á Viên bật cười, rồi nói tiếp. “Ông chủ, anh có thể lừa người khác, nhưng không thể lừa tôi, sở dĩ anh bỏ ra mấy ngàn vạn tài trợ cho buổi biểu diễn này, không phải vì anh có hứng thú với thời trang, mà là vì anh muốn lăng xê cho Đường Tình!”

Đôi mắt màu đen tựa như bảo thạch của Anthony nhìn phía về Lâm Á Viên, không thừa nhận cũng không phủ nhận. “Đúng là buổi biểu diễn thời trang lần này tốn của tôi một số tiền khá lớn, nhưng bảo đảm sau khi buổi biểu diễn kết thúc sẽ có khá nhiều công ty ký hợp đồng với tôi, xem ra năm nay cổ phiếu của công ty tôi sẽ tăng lên không ít đây.”

Lâm Á Viên nhẹ thở dài. “Tôi thực không hy vọng cậu ta và anh có quan hệ với nhau, bởi vì danh tiếng chơi đùa của anh trong giới làm ăn rất xấu, mà Đường Tình quá non trẻ, tôi có thể đoán ra được kết thúc thê thảm của cậu ta khi mà anh chán ngán cậu ta.”

“Sang năm chú không muốn làm một buổi biểu diễn như vậy nữa sao?”

Lâm Á Viên há to miệng, ông đương nhiên nghe ra ý tứ trong lời nói của Anthony: “Ông chủ, sang năm anh sẽ tài trợ tiếp sao?”

“Nếu chú im miệng của chú lại, thì tôi sẽ suy sét.”

Những lời này làm cho Lâm Á Viên ngoan ngoãn ngậm miệng lại, bởi vì tổ chức một buổi biểu diễn như thế này cần một số tiền rất lớn, nếu không có ông chủ lớn tài trợ, thì rất khó thực hiện, cho nên ông sẽ không ngu mà đánh mất cơ hội. Mà theo ông quan sát, trong khoảng thời gian sắp tới Anthony vẫn chưa thể chán ngán Đường Tình, bởi vì trong suốt buổi biểu diễn, ánh mắt Anthony chưa từng rời khỏi người Đường Tình, điều đó đã nói lên sự mê luyến của anh đối với Đường Tình.

☆☆☆

Tiếng vỗ tay ở dưới đài vang lên như sấm, làm cho trong lòng Đường Tình rộn ràng như đánh trống, Lâm Á Viên nắm tay cậu đi đến phía trước tiên của đài biểu diễn, cậu khom người đáp tạ những người đã xem ở phía dưới đài, ánh sáng của máy ảnh không ngừng hướng về phía cậu chớp chớp lên.

Đây là lần đầu tiên sau khi Đường Tình đi catwalk xong, thì cảm thấy mình tựa như một siêu ngôi sao vậy. “Thầy Lâm, cám ơn thầy.”

Lâm Á Viên nhìn cậu nở nụ cười. “Mau đi chuẩn bị đi, có người đang chờ chúc mừng cho cậu kìa!”

Đường Tình đỏ mặt thẹn thùng, ở trong này chỉ có mỗi mình thầy Lâm là biết rõ mối quan hệ giữa cậu và Anthony. Chẳng lẽ hôm nay cậu biểu hiện rõ ràng như vậy sao? Ngay cả thầy Lâm cũng nhìn ra được tâm thần của cậu không yên? Cậu nôn nóng như thế này là bởi vì cậu luôn nghĩ tới kinh hỉ mà Anthony nói rốt cuộc là thứ gì? Nhưng cậu suy nghĩ đến sắp bể đầu rồi, mà vẫn không đoán ra được, cho nên làm cho cậu tò mò muốn chết.


Cậu vừa bước vào phòng nghỉ, lập tức có người ôm một bó hoa thật to đưa tới trước mặt cậu, Đường Tình lập tức nở nụ cười thật tươi chào đón đối phương: “Cám ơn hoa của anh, An…”

“Tình, em biểu hiện quá mức tuyệt vời, đây là lần đi catwalk tốt nhất của em, may mắn anh có thể xem được, sau này khi em quay về Âu Châu, bảo đảm sẽ có rất nhiều nhà thiết kế tới mời em đi catwalk cho họ.”

Đường Tình kinh ngạc mà nuốt cái tên Anthony vào lại, bởi vì người tới không phải là Anthony, mà là anh trai của Anthony — Eddie.

Cậu sững sờ đứng yên tựa như trời trồng vậy, sau một lúc lâu vẫn chưa thể lấy lại tinh thần, bởi vì cậu hoàn toàn không nghĩ tới sẽ gặp được Eddie ở Đài Loan. Nhưng ngay sau đó, cậu cảm thấy trái tim của mình như muốn vọt ra khỏi miệng vậy, cả người nhất thời có chút đầu váng mắt hoa, thiếu chút nữa đã lộ ra nụ cười ngây ngô đến mất hết hình tượng. Tất cả đều là vì Eddie đột nhiên xuất hiện ở trước mắt cậu! Cậu tựa như thanh niên mới lớn gặp được người tình trong mộng mà tỏ ra bối rối, nhưng mà cậu thật sự rất cao hứng!

“Eddie, này, này… Thật là một kinh hỉ, sao anh không nói cho em biết, anh muốn tới Đài Loan chứ, bằng không em nhất định sẽ đi đón anh.”

Gương mặt Eddie so với trước có chút gầy, nhưng nụ cười của anh ta vẫn ôn hòa tựa như trước đây, làm cho cậu ái mộ không thôi.

“Anh muốn để cho em một bất ngờ, thế nhưng không ngờ chính anh lại bị bất ngờ, lần biểu diễn này, em thể hiện quá mức tuyệt vời.” Eddie bước lên trước một bước dài, ôm lấy Đường Tình.

Đường Tình không dám tin mà ôm lại anh ta. Khi cậu được Eddie ôm, trái tim của cậu đập cực kỳ nhanh, bởi vì cậu chưa từng nghĩ tới mình lại có thể dựa vào gần Eddie như vậy, gần đến có thể ngửi thấy mùi hương trên người Eddie, trước kia, cậu ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ sẽ có lúc cậu được anh ta ôm vào lòng như vậy.

Eddie là tình nhân trong mộng của cậu, là mối tình đầu của cậu. Mà từ khi cậu quen Eddie tới nay, anh ta chưa từng đối với cậu nhiệt tình đến như vậy. Hay là … Eddie nguyện ý nhận tình cảm của cậu? Ý tưởng này khiến cho máu trong người Đường Tình sôi sục lên.

Ban đầu cậu đến Đài Loan tìm Anthony, là bởi vì vụ buôn bán gián điệp. Anthony là rác rưởi của gia tộc Reason Lando, anh thiết kế bẫy sập, làm hại công ty của gia tộc Reason Lando có thể bị phá sản. Ông Reason Lando muốn Đường Tình đến Đài Loan tìm Anthony đàm phán, hơn nữa chính miệng ông ta đã hứa với cậu, chỉ cần cậu có thể làm cho Anthony hủy bỏ án kiện về vụ buôn bán gián điệp, thì ông ta nguyện ý giúp Đường Tình, làm cho Eddie cũng thương cậu.

Ngay từ thời đại học cậu đã thầm mến Eddie, cậu đồng ý tới Đài Loan cũng là vì muốn cuộc tình giữa cậu và Eddie có thể đâm hoa kết trái.

Khi cậu tới Đài Loan gặp được Anthony, Anthony liền đưa ra điều kiện chỉ cần cậu bán mình cho anh, thì anh nguyện ý hủy bỏ vụ kiện buôn bán gián điệp kia. Vì Eddie, cậu lập tức gật đầu đáp ứng.

Vừa nghĩ tới Anthony, cậu liền hoảng hốt, vạn nhất Anthony gặp được Eddie thì phải làm sao bây giờ? Cậu không thể để cho Eddie biết được hiện tại cậu và Anthony có quan hệ, cho dù cậu là vì Eddie mới hy sinh bản thân mình, nhưng cậu cũng không muốn để cho Eddie biết, càng không muốn để cho Eddie xem thường cậu.

“Nơi này quá ồn, chúng ta … chúng ta tìm nơi khác để trò chuyện được không?”

Cậu vội vàng thay đổi y phục, lôi kéo Eddie, muốn khẩn cấp rời khỏi nơi này. Cậu sợ Anthony đến phòng nghỉ tìm cậu, nếu để cho hai người bọn họ gặp nhau, có lẽ Anthony sẽ làm trò ở trước mặt Eddie nói ra mình đã nhiều lần ngủ với anh, cậu thật sự sợ hãi khi nghĩ tới Eddie có thể biết được việc này, cho nên vội vả mang Eddie rời đi. Mà bởi vì cậu quá kích động, cho nên hoàn toàn không phát hiện ra Anthony đang đứng ở nơi cách cậu không xa.

Anthony đứng thẳng bất động ở một bên, khi anh nhìn thấy Đường Tình áp sát người lên trên người Eddie, một bộ dáng say mê không thôi, thì biểu tình trên mặt anh nháy mắt trở nên âm trầm. Tuy anh vốn là một người âm trầm, nhưng mà vẻ mặt của anh vào lúc này đáng sợ không thua gì quỷ dữ. Anthony quay đầu rời khỏi hội trường, bó hoa hồng màu đỏ trong tay anh, bị anh không chút nào lưu tình dùng sức quăng vào trong sọt rác.

☆☆☆


“Anthony!”

( ân?) Trong di động truyền đến thanh âm trả lời cực kỳ trầm thấp.

Trong phòng WC của nhà hàng, Đường Tình đang gọi điện thoại di động, người nhận cuộc gọi chính là Anthony. Quan hệ giữa Anthony và gia tộc của anh vô cùng rắc rối và phức tạp, hơn nữa Anthony đối với gia tộc của mình đầy lòng oán hận, cho nên Đường Tình không muốn để cho anh biết hiện tại mình đang ở cùng với Eddie. Cậu khó khăn lắm mới có thể ở cùng với Eddie, cho nên cậu không muốn để cho bất kỳ kẻ nào hay bất kỳ chuyện gì phá hư khoảng thời gian tốt đẹp này.

“Thực xin lỗi, hôm nay em có việc đột xuất, không thể đi chúc mừng với anh được, em có hẹn với một người bạn cũng làm nghề người mẫu, có lẽ chúng ta để hôm khác …”

Anthony đánh gảy lời nói dối đầy sức sẹo của cậu: ( không sao, em cứ đi việc của em đi, tôi cũng vừa có việc đột xuất.)

“Thật tốt quá!” Phát hiện ngữ khí của mình hình như quá độ hưng phấn, Đường Tình lập tức áp chế tiếng hoan hô của mình xuống, cậu không muốn để cho Anthony phát hiện mìn thất thường. “Tối nay em sẽ về trễ một chút.”

(tùy em.) sau hai chữ ngắn gọn lãnh đạm, Anthony cũng không nói tạm biệt, liền cúp máy.

Đường Tình cũng không thèm để ý thái độ âm dương quái khí của anh, giờ phút này tâm tư của cậu hoàn toàn đặt hết lên trên người Eddie. Cậu lau khô mồ hôi ở trên trán mình, cậu không thể ở trong toilet quá lâu, Eddie còn đang chờ cậu a!

Đường Tình đứng ở trước gương sửa sang lại dung nhan của mình, sắc mặt của cậu ở trong gương ửng đỏ, thoạt nhìn tựa như uống rượu hơi bị nhiều, nhưng cậu biết chính là vì mình hưng phấn quá độ mới có thể như vậy. Sau khi xác định mình đẹp đến không thể chê vào đâu được, thì Đường Tình mới đi ra khỏi toilet. Cậu vừa mới trở lại chỗ ngồi, thì Eddie liền cho cậu một nụ cười vô cùng ôn nhu, làm cho cõi lòng cậu tan chảy.

Cậu nói chuyện với Eddie cực kỳ vui vẻ, cơ hồ làm cho bọn họ quên mất thời gian, bất tri bất giác cho tới khi nhà hàng đóng cửa, cậu vẫn lưu luyến mà cùng Eddie đi ra khỏi nhà hàng.

Gió đêm nhẹ nhàng lướt qua bọn họ, Đường Tình nhỏ giọng hỏi: “Anh sẽ ở Đài Loan bao lâu?”

Eddie ngẩng đầu nhìn thoáng qua không trung, cân nhắc nói: “Đại khái một, hai tháng đi, ta muốn ở đây tìm hiểu xem có người nào thích hợp làm đại lý của công ty không.”

Đường Tình vô cùng mừng rỡ, nếu Eddie ở lại Đài Loan lâu như vậy, thì cậu có thể thường xuyên gặp được anh, nghĩ đến đây, cậu không khỏi nở nụ cười ngọt ngào.

Eddie đón một chiếc taxi, hai người bọn họ ngồi vào chỗ ngồi ở phía sau, Eddie lập tức hỏi: “Em đang ở đâu? Anh đưa em về trước.”

Đường Tình thiếu chút nữa nói ra mình đang ở chỗ của Anthony, cũng may cậu thắng lại kịp lúc, cậu sao có thể để người trong lòng biết được cậu đang chung sống với Anthony chứ! Cậu thuận miệng nói ra địa chỉ khách sạn mà trước đây cậu đã ở.

Eddie không nghi ngờ gì liền bảo tài xế taxi đưa cậu đến khách sạn đó, anh ta còn thân thiết hỏi cậu, “Muốn anh đưa em lên phòng không?”


Cậu vội vàng lắc đầu, căn bản cậu chẳng có phòng nào ở trong này, nếu để cho anh đưa cậu lên, thì chẳng phải là “lạy ông con ở bụi này” sao?

“Không cần, em tự mình lên được rồi, à, đây là số điện thoại di động của em, anh vừa tới Đài Loan, nhất định là chưa quen với nơi này, em rất sẵn lòng đưa anh đi tham quan khắp nơi một chút, để anh có thể quen với hoàn cảnh ở đây.”

Eddie bóp nhẹ cách tay cậu một cái.” Ngày mai anh sẽ tới tìm em, ngủ ngon.”

Mặt Đường Tình đỏ bừng, tim cậu thật đập nhanh, cậu vội gật mạnh đầu, chờ đến khi taxi đã đi xa thật xa, cậu vẫn còn đắm chìm trong hơi ấm ở trên cánh tay.

☆☆☆

Đường Tình nhẹ nhàng mở cửa nhà của Anthony ra, rón ra rón rén bước vào.

Sau khi rửa mặt thay đồ ngủ xong, cậu lại nhẹ nhàng nằm lên trên giường, tuy cậu không muốn đánh thức Anthony, nhưng cậu vẫn mở miệng khẽ gọi: “An… Anthony.”

Anthony xoay người qua, ôm mạnh lấy vòng eo của Đường Tình, đem sức nặng của mình đặt lên trên người cậu, vội vàng xé rách y phục của cậu, cùng lúc sử dụng lực cắn lên trên cổ cậu một cái thật mạnh.

Đường Tình đau đến hét lên một tiếng: “Đau quá…”

“Nâng thắt lưng lên, hiện tại tôi muốn em.” Thanh âm của anh lạnh như băng, hoàn toàn không có độ ấm.

Đường Tình thở hào hển, cậu cảm thấy nơi vừa bị anh cắn qua rất là đau, không khỏi cảm thấy có chút ủy khuất. Hơn nữa cậu vừa mới vui vẻ với Eddie thân yêu của cậu, nên hiện tại cậu không muốn xảy ra quan hệ với Anthony, như vậy sẽ phá như mất một ngày đẹp đẻ của cậu.

“Đừng mà, Anthony, hôm nay em đi catwalk mệt chết đi được, hiện tại em muốn ngủ, hơn nữa em có lời muốn nói với anh.” Tuy cậu nói thực uyển chuyển, nhưng ý tứ cự tuyệt cũng rất rõ ràng.

Anthony giống như chẳng nghe cậu nói cái gì, vẫn tiếp tục xé nát áo ngủ trên người cậu, nụ cười vặn vẹo, đầy trào phúng nói: “Không sao, chờ chút nữa em sẽ thích.”

“Anthony, em muốn với anh một chuyện, em cảm thấy … cảm thấy …”

Cậu đè tay Anthony lại, nghiên mặt qua một bên, trốn tránh tầm mắt của Anthony, rồi mở miệng: “Em muốn chuyển ra ngoài, em cảm thấy em ở nơi này không thích hợp.”

Anthony nhướng mi, trên người anh tản mát ra hơi thở băng hàn tựa như kim châm vào người ta vậy, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn Đường Tình, ngữ khí âm trầm lập lại cậu nói mà cậu vừa nói xong. “Em nói em muốn chuyển ra ngoài ở?”

Đường Tình bị khí thế lãnh khốc của anh khiến cho gần như mất hết tất cả khí lực, hơn nữa còn có chút chột dạ. Nguyên nhân cậu muốn chuyển ra ngoài ở, là vì Eddie đã tới Đài Loan, cậu không thể tiếp tục sống cùng Anthony nữa, nếu lỡ như bị Eddie phát hiện thì làm sao bây giờ?

“Em … em ở nơi này rất … không quen, quan hệ của chúng ta chỉ là giao dịch tiền tài, anh đã nói nếu anh chán em thì anh sẽ cho em đi, anh cũng từng nói kỳ hạn anh đổi mới người tình cũng chỉ một, hai tháng. Em nghĩ … em nghĩ em sống với anh đã hai tháng, có lẽ cũng sắp đến lúc anh chán em rồi, mà em không muốn đến lúc đó mới rời đi, nếu đến lúc đó mới rời đi thì em rất xấu hổ, cho nên … cho nên …” Cậu ấp a ấp úng giải thích, đương nhiên đây chỉ là cái cớ để cậu chuyển ra ngoài mà thôi.

Anthony thô bạo đẩy mạnh cậu lên trên giường, nhướng mi nhìn cậu. “Em đang muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao? Và em đang cầu cho tôi mau chóng phiền chán em đúng không?”


Lời Anthony nói vô cùng chính xác, nhưng cậu nào dám ở trước mặt Anthony làm trò thừa nhận điều đó. Đường Tình im lặng không nên biết nói gì để chống đỡ, cũng không dám nâng mặt lên nhìn Ạnthony, cậu trong lúc bối rối liền đưa ra phương thức bồi thường cho anh.

“Em không có ý này, Anthony, em biết có vài người mẫu rất có hứng thú với anh, nếu anh muốn, em có thể giới thiệu cho anh, trai hay gái đều được, mấy người bọn họ so với em đẹp hơn nhiều, anh nhất định sẽ càng thích.”

“Câm miệng!” Anthony tức giận rống lớn lên, toàn thân anh vì tức giận mà run run, ánh mắt anh cực kỳ tàn nhẫn cơ hồ muốn bắn thủng mặt cậu.

Đường Tình sợ tới mức nhắm mắt lại, nháy mắt, cậu cảm giác được Anthony đang áp sát lên trên người mình, một cỗ hơi thở vừa nóng vừa lạnh phất quá lỗ tai cậu.

“Đường Tình, cởi quần của em xuống.”

“Anthony, em thật sự rất mệt … rất mệt.” 

Ngay khi cậu nói hết lời, thì đột nhiên hơi thở của cậu ngừng lại, bởi vì bàn tay của Anthony đã nắm lấy lưng quần cậu, cậu nhịn không được mà sợ run cả người, Anthony lập tức kéo quần của cậu xuống, nháy mắt đã làm cho cậu trần trụi nửa người dưới, một bên ống quần vẫn còn mắc ở trên cẳng chân phải của cậu.

Cậu lập tức vặn vẹo thắt lưng để phản kháng, nhưng vẫn không thể cản được ngón tay Anthony đang đâm sâu vào trong cơ thể cậu, bất ngờ bị xâm phạm, khiến cho thanh âm của cậu trở nên khàn khàn. Một cỗ cảm giác chán ghét bỗng nhiên nổi lên, cậu thật sự không muốn sau khi trải qua một đêm vô cùng tốt đẹp với Eddie, mà giờ đây lại xảy ra quan hệ với Anthony.

“Anthony, em thật sự không muốn làm.”

Biểu tình của Anthony lạnh như băng, anh kéo mặt cậu lại. “Em cũng biết em là do tôi bỏ tiền ra mua về, thế nên tôi muốn chơi em như thế nào thì chơi em như thế đó.”

Biểu tình của Anthony tựa như ác ma từ trong địa ngục bước ra vậy, vô cùng tà ác khiến cho trái tim Đường Tình co rút một trận, cậu cố khống chế thanh âm của mình tựa như lúc bình thường, nhưng khi mở miệng ra thì thanh âm vẫn không khống chế được mà run rẩy.

“Anh đang tức giận sao? Anthony, anh không thích đề nghị vừa rồi của em sao?”

Anthony cười lạnh, “Không, tôi sao lại không thích chứ? Tôi thích chết đi được, bất quá em không cần phải giới thiệu đám kỹ nam, kỹ nữ này đâu, bởi vì có rất nhiều người muốn ngủ cùng tôi.”

Đường Tình thờ phào một hơi, cậu hy vọng cùng Anthony hảo tụ hảo tán*, càng hy vọng Anthony có thể giữ bí mật về mối quan hệ giữa bọn họ, như vậy Eddie vĩnh viễn cũng sẽ không biết cậu đã từng ngủ với Anthony. (*: Dễ đến với nhau thì dễ chia tay.)

Cậu áp mặt lên trên ngực Anthony, tràn ngập chờ mong nói: “Anthony, em hy vọng mối quan hệ giữa chúng ta sẽ không có bất kỳ ai biết được, anh cũng biết… Biết…”

Đường Tình đỏ mặt tựa như đứa trẻ nói lên mối tình đầu. “Em vẫn rất yêu anh trai của anh, em không hy vọng để cho anh ấy biết được em đã từng ngủ với anh, em không muốn để cho anh ấy xem thường em, cho nên em xin anh, ngàn vạn lần đừng để cho Eddie biết về mối quan hệ giữa chúng ta, em thật sự rất yêu Eddie, thật không muốn mất đi anh ấy.”

Anthony nhìn gương mặt ngượng ngùng không thôi của cậu, tay anh nắm chặt thành quyền, cậu chưa bao giờ đối với anh lộ ra biểu tình khờ dại cùng không phòng bị như vậy. Bởi vì Đường Tình chưa bao giờ thiệt tình khát cầu anh, là anh dùng hết thủ đoạn, bỏ ra một đống tiền mới có thể có được cậu ở bên cạnh anh, mặc kệ anh mê luyến cậu cỡ nào, thì trong lòng Đường Tình vĩnh viễn cũng chỉ có một mình Eddie, thậm chí vì Eddie mới đồng ý ngủ cùng anh.

“Eddie tới Đài Loan, em gặp được hắn ta rất cao hứng nhỉ?” Anthony kề sát gương mặt Đường Tình, mỉm cười đầy ác ý.

Đường Tình cứng họng nói không nên lời, cậu không ngờ Anthony lại biết Eddie tới Đài Loan.



Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.