Mê Hoặc Song Vương

Chương 109: Ngoại truyện Gia Luật Thức (hạ)


Đọc truyện Mê Hoặc Song Vương – Chương 109: Ngoại truyện Gia Luật Thức (hạ)

Lúc xe ngựa chạy về phương Nam, Ôn Nhứ đi theo phía sau thật lâu, một cước dẫm lên làn váy, người cũng ngã xuống. 

Cũng không giãy giụa, người cũng không đứng dậy, chỉ là ngẩng đầu lên, nhưng chỉ kịp nhìn thấy cái đuôi xe. 

Vương, ngươi nhất định phải trở về, nàng vươn một tay, buông trên tuyết, nước mắt nóng hổi rơi xuống hàn băng, chỉ phút chốc liền bị hòa tan sạch sẽ. 

Đến Nam Triều, sớm đã có người an bài toàn bộ, Gia Luật Thức lên tửu lâu, một tay đẩy cửa sổ, đối diện với cổng thành Nam Triều. 

“Khụ…….khụ…………..” Có thể là do đi đường mệt mỏi, một tay hắn chống lên bệ cửa sổ ho lên. 

“Vương, có phải lại tái phát hay không?” Hàn Hữu Thiên khẩn trương một tay đặt lên mạch tượng của hắn, lại bị Gia Luật Thức né tránh. 

“Không có việc gì, chỉ là có chút mệt mỏi.”

Đỡ hắn đến giường, Hàn Hữu Thiên lui người, “Ngài hãy nghỉ ngơi sớm đi, chuyện của nàng, sẽ lập tức có tin tức.”

Gia Luật Thức vô lực gật đầu: “Ngươi ra ngoài đi.”

“Dạ.”

Hắn lại đứng lên, đứng dựa vào cửa sổ, vết máu trên khóe môi, chịu đựng không nổi, rỉ ra. Sợ là không đợi được bao lâu nữa.

Người phái đi ra ngoài, không hề có tin tức, xem ra, hắn che chở cho nàng cực kì tốt. 

Trên phố Trường An, một chiếc xe ngựa xa hoa cố ý che lại ánh sáng rực rỡ, hai người ngồi bên trong, một bên, Hàn Hữu Thiên xốc màn kiệu bên cạnh. 

Một nhuyễn kiệu không hẹn mà gặp, nữ tử cũng thò nửa cái đầu ra thăm dò, hé ra một dung nhan khuynh thành, chỉ lộ ra nửa bên mặt. 

Gia Luật Thức chỉ liếc nhìn, trong nháy mắt liền nhận ra. 

Hàn Hữu Thiên sững sờ, nhưng cũng buông màn kiệu xuống. 

Đôi mắt nàng lưu chuyển, lướt qua nhau, cả trận hương vị quen thuộc kia, cũng bị gió thổi đi hầu như không còn. 

“Đuổi theo.” Gia Luật Thức tựa người lại, nhắm nghiền mắt. 

Xe ngựa không dấu vết quay ngược lại, đi theo sau cỗ kiệu kia. Cho đến khi ngừng lại một chỗ. 

Hàn Hữu Thiên xốc màn kiệu, mắt vừa ngẩng lên, Minh Vương phủ. 

Bách Lý Hội xuống kiệu, bên người đi theo vài tên công công, một người trong đó, trên tay còn đang cầm thánh chỉ vàng rực. 

Gia Luật Thức lẳng lặng nhìn nàng, phần hồn nhiên kia đã bớt đi, vẻ yêu mị vẫn như trước, lại có thêm vài phần âm ngoan xa lạ. 

Hội nhi của hắn, đã học được cách lợi dụng người, đã học được cách mượn sức mạnh của người khác để bản thân sống tốt hơn. 

Nha hoàn một bên tiến lên, nâng đỡ nàng bước lên bậc thềm, làn váy nặng nề kéo dài phía sau, vẽ ra một đường mềm mại trên mặt đất, chân nhấc lên, liền đi vào phủ. 

“Vương.” Hàn Hữu Thiên nới tay: “Xem ra, nàng sống rất tốt.”

Gia Luật Thức ngừng âm thanh khụ khụ trong cổ, chua xót lắc đầu: “Không, nàng sống không tốt, nơi này quá mệt mỏi.”

Một tay hắn phủ lên trái tim mình: “Bằng không, nàng sẽ không tìm đến Minh vương gia.” Liếc mắt nhìn Hàn Hữu Thiên bên cạnh: “Có phải bổn vương đã làm sai rồi không?”

Hàn Hữu Thiên không nói một lời, môi mấp máy, vẫn là lắc lầu. 

Hắn tự nhiên nói tiếp: “Bổn vương đẩy nàng lên nơi đầu sóng ngọn gió, vốn cho là, chỉ cần giữ được tính mạng nàng là tốt. Nhưng hiện nay, xem ra………..Nếu như, ngày đó nàng biết rõ, có thể hay không oán giận ta? Có thể hay không trách ta?”

Hàn Hữu Thiên ngẩng đầu, nhìn hắn: “Vương……….”

Khóe miệng Gia Luật Thức khẽ câu lên, nhìn ra ngoài kiệu: “Bổn vương hồ đồ rồi, không để nàng biết liền không có chuyện gì sao.”


Hàn Hữu Thiên khổ sở xoay người, thấy nàng đã đi ra. 

Đuổi tùy tùng bên cạnh đi, cả một nha hoàn cũng không lưu lại. 

Bách Lý Hội nhấc váy, giày thêu khéo léo dẫm lên ánh mặt trời trải trên đá lát, nàng đi không hề cấp bách, một mạch cúi đầu, giống như đang đếm bước chân. 

Gia Luật Thức ngồi vào chỗ gần cửa sổ, đôi mắt chăm chú nhìn nàng, Bách Lý Hội chỉ cảm thấy lòng run lên, theo bản năng quay đầu lai, nhưng chẳng có gì. 

Rất xa, chỉ có một chiếc xe ngựa đứng một chỗ. 

Nàng tiến lên vài bước, dừng bước trước xe ngựa. 

Một tay phu xe cầm roi, thấy nàng đi tới, lại không chút hoang mang.

Ngoài màn kiệu nặng trĩu, là một dải tua mềm nhẹ, theo gió thật nhẹ, lộ ra một khe hở ở hai bên.

Người bên ngoài không nhìn thấy bên trong, người bên trong lại nhìn thấy rõ. 

Bách Lý Hội nghi hoặc liếc nhìn, chiếc xe ngựa này, hẳn là đã từng thấy trên đường phố Trường An. 

“Cô nương, muốn thuê xe sao?” Phu xe che phía trước, cũng chặn lại đôi mắt tràn ngập tìm tòi của nàng. 

“Không, không cần.” Bách Lý Hội xấu hổ cười, thật là thất lễ. 

Nàng cúi người, phu xe chưa chuẩn bị, mặt len lén ngó vào bên trong, rất đen, không có gì cả. 

Lơ đãng bĩu môi, Bách Lý Hội xoay người, đi sang hướng khác. 

Khoảng cách gần như thế, gần đến mỗi một biểu cảm trên mặt nàng đều nhìn không sót thứ gì. 

Nàng vươn một tay, chọc chọc đầu mình, ngay sau đó lắc lắc đầu, liền đi. 

Gia Luật Thức khẽ cười ra tiếng, ra hiệu cho Hàn Hữu Thiên trở về. 

Bước chân Bách Lý Hội không hề do dự, đi thẳng đến phủ tướng quân. 

Phía sau, màn kiệu xốc lên, nam tử khẽ cười. 

Từ nay về sau, Minh vương gia được đặc xá, thời điểm rời khỏi, chính là khi Bách Lý Hội được sắc phong. 

Nguyên là, ngày ấy Hàn Hữu Thiên đã sai người thu thập hành lý, một tờ cáo thị, đã ngăn lại bước chân của hắn.

Khắp chốn vui mừng, Nam Triều đổi hậu, trong một ngày, nàng đã đạt đến đỉnh cao quyền lực. 

Ngày ấy, toàn bộ hoàng thành, cả đêm tối cũng lóe sáng. 

Trên cổng thành cao cao, một tay Tập Ám vươn ra, Bách Lý Hội khẽ cười, đặt tay vào trong tay hắn. 

Phó thác cả cuộc đời, mũ phượng của nàng, phượng hoàng màu vàng bay lượn trong đêm tối, môi không tô mà đỏ, lại hơi câu lên. 

Gia Luật Thức đứng trước cửa sổ ở lầu hai, rất xa, đem bóng dáng nữ tử thu hết vào trong đáy mắt. 

Trên vạn người, hai người nhìn nhau cười, bầu trời của nàng, đã có người chống đỡ. 

“Hàn Hữu Thiên, trở về thôi………….” Gia Luật Thức xoay người, đem màn trúc sau người kéo xuống. 

“Vương, ngài không đi gặp nàng một lần sao?”

Hắn suy yếu lắc đầu, một tay chống lên mép bàn: “Hy vọng, thân thể này của ta còn có thể chống đỡ được đến khi trở về.”


Hàn Hữu Thiên bất đắc dĩ tựa vào một bên, thấy thân thể Gia Luật Thức chợt mềm nhũn, cả người ngã nhào trên đất. 

“Vương…………” Hắn kinh hô, bước lên phía trước đỡ lên: “Vương, đêm nay chúng ta liền trở về đi.”

Gia Luật Thức khó nhọc ngồi vào một bên, lắc đầu: “Ngươi đi chuẩn bị một chút, ngày mai đi.”

Hắn không thể lay chuyển được, lấy thuốc nha hoàn đưa tới để hắn uống vào, liền đi ra ngoài.

Đêm đã khuya. 

Cuối cùng Gia Luật Thức cũng không tha, vén rèm, mọi người đều đã giải tán, cái nhìn kia, cũng là kí ức cuối cùng. 

Ở phương Bắc xa xôi, Ôn Nhứ ngày ngày trông mong, cả vẻ mặt đều đã tiều tụy đi vài phần. 

Trên xe ngựa, trên người nam tử đắp một cái chăn mềm mại, chạy về phía thảo nguyên. 

Đồng thời, trên không trung, một con chim thương ưng khỏe khoắn từ phương Bắc đến, bay về phía hoàng cung Nam Triều. 

Ôn Nhứ khoác một cái áo choàng lông, đứng trong gió lạnh lẽo, đôi mắt chăm chú nhìn mảnh mênh mông vô ngần kia. 

Thân thể cực kì lạnh, đôi tay nhỏ bé đặt bên môi, nhẹ nhàng hà hơi, lại xoa nắn vài cái. 

Trước mắt, sương mù nhấp nhô dày đặt, trong tầm mắt, đập vào một chiếc xe ngựa chạy như tên bắn. 

Nàng không dám xác định, vội vàng dụi mắt, là thật.

Ôn Nhứ chạy tới, xe càng gần, chạy thẳng vào trong viện. 

Lòng nàng chợt lạnh, cực kì bất an.

Bước nhanh tiến lên, đã thấy vài người nâng Gia Luật Thức đi ra, lên nhà sàn bên cạnh. 

Nam tử đã hôn mê, không còn một điểm ý thức. 

Khi nào, vương của nàng đã yếu ớt như vậy rồi. Trong trí nhớ, nam tử này là chim thương ưng hùng tráng nhất thảo nguyên này, một tay che trời, nhìn xuống thiên hạ, vương của nàng, là một người tà tứ độc tài, không phải vương giả bình thường. 

Nàng không biết đã bước đi như thế nào, chỉ như một con rối, một đường đi theo phía sau bọn họ. 

Gia Luật Thức được mang lên giường, cũng đang không ngừng ho ra máu. 

Hàn Hữu Thiên luống cuống sững sờ một bên, cho những người khác lui ra. 

“Hàn Hữu Thiên, ngươi mau cứu hắn.” Ôn Nhứ nóng lòng tiến lên, lấy khăn gấm trong tay, che khóe môi hắn. 

Thế nào vẫn không dừng được, ngươi đừng ói ra nữa, máu kia sẽ chảy hết. 

“Vô dụng, đã không cứu được nữa.”

Nàng khó mà tiếp nhận được, vẫn cố chấp, muốn lấy khăn trong tay làm ngừng máu hắn: “Không, không thể, làm sao có thể như thế, ai nói cho ta biết a…………”

“Nhứ phi………..” Hàn Hữu Thiên bất đắc dĩ lặp lại: “Cô đĩnh này, không có thuốc chữa.”

“Không, ta không tin.” Nàng cố chấp lắc đầu: “Đã có loại bệnh này, sẽ có phương pháp chữa trị.”

Hắn khẽ thở dài: “Chỉ có Tuyết hồ trên đỉnh Tuyết Sơn kia, nhưng, trên đời này chỉ có một con, hơn nữa, đã cứu nàng rồi.”

Ôn Nhứ lặng người nhìn Gia Luật Thức đang hôn mê: “Là Bách Lý Hội sao?”


Nàng đã thấy, Bách Lý Hội cũng hộc máu như vậy. 

Hàn Hữu Thiên không nói, nhưng trong lòng lai nặng nề gật đầu. 

“Phịch” một tiếng, toàn bộ ảo tưởng đã bị đánh nát, hóa ra, hắn bất chấp hết thảy đuổi nàng đi, là bởi vì thế này. 

Ngày ấy, hắn nói muốn đưa nàng đến đây ở, hóa ra, nàng trong lúc vô hình, đúng lúc lại là lợi thế để nàng ta tin tưởng. 

“Ha ha ha……….” Nàng bỗng nhiên cười ra tiếng, hết thảy đều chậm chọc biết bao a.

“Hàn Hữu Thiên.” Ôn Nhứ vội vàng rửa sạch vết máu trên cần cổ cho hắn: “Vì sao, loại bệnh này lại liên tục ho ra máu.”

“Chủ yếu là do máu, theo thông tục nói, đó là do máu toàn thân đã bị thối rửa, cho nên mới không có thuốc chữa.”

Nàng không hiểu, như khúc gỗ gật đầu. Đột nhiên trước mắt sáng ngời, lộ ra một khuôn mặt tràn đầy hy vọng: “Nếu máu đã hỏng, vậy thì đem máu của vương đổi đi, có thể chứ?”

“Này……….” Hàn Hữu Thiên kiên quyết lắc đầu: “Không thể. Máu sau khi bị cô đĩnh xâm nhiễm toàn bộ đã bị thối rữa, nếu như đổi máu, không có máu Tuyết hồ hộ thể, hai người đều sẽ chết. Hơn nữa, đổi máu vừa nói cũng chỉ là nghe kể lại, không có ai thử qua. Quan trọng là, đất trời, không có Tuyết hồ thứ hai.”

Ôn Nhứ đau khổ nhắm mắt lại: “Vậy vương, thật sự cứ như vậy mà chết sao?”

Hắn nhìn hai người, gật đầu: “Đúng.”

Hai hàng lệ, kìm nén không được, tràn mi………

Một tiếng xé rách, nàng nằm trước ngực hắn, vùi đầu thật sâu: “Hàn Hữu Thiên, đêm nay, có thể để ta cùng hắn ở riêng một mình được không?”

Hắn không nói gì rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Trăng lạnh lẽo trên ngọn cây, trăng tròn khuyết. 

Trong phòng, nàng đứng dậy, trán đối diện nhau, khẽ vuốt cằm kiên nghị của hắn, “Thức, kêu tên của ngươi như vậy, thật là khó khăn, hôm nay, để cho ta vượt qua khuôn phép một lần, lấy danh nghĩa thê tử, gọi tên ngươi. Ta biết ngươi sẽ không đồng ý, bởi vì, tên của ngươi chỉ nàng mới có thể gọi. Nhưng ta không quản nhiều như vậy, ai bảo ngươi hôn mê, ngươi phải nghe ta.”

Ngón tay Ôn Nhứ vẽ nhẹ lên môi hắn: “Thức, ngay cả lúc ngã bệnh, ngươi vẫn là nam nhân đẹp mắt nhất Đại Liêu chúng ta.”

Dòng lệ kia, không ngừng chảy xuống, rơi vào vạt áo trước của hắn, theo xương quai xanh vô cùng gợi cảm của hắn, “Nếu như Nhứ nhi đi rồi, ngươi sẽ nhớ ta suốt đời sao?”

Hắn đã không thể nói, Ôn Nhứ cúi người nhìn hắn, lệ, từng giọt nhỏ giọt, rơi vào mắt hắn, theo khóe mắt, tan biến hầu như không còn. 

“Mặc kệ là thế nào, Nhứ nhi phải thử một lần, nếu như không thể đổi được mạng của ngươi, như vậy thì chúng ta cùng chết. Nếu như có thể, ta chỉ xin ngươi, nhớ kĩ ta, suốt đời.” Ôn Nhứ chậm chạp thì thầm: “Thức, ngươi biết không, lúc nhỏ ta cũng mắc phải một loại quái bệnh, khi đó, cha ta săn được một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết, lấy máu cho ta uống. Hôm nay, ta mới biết được, đó chính là Tuyết hồ. Người đời đều cho rằng, trên đỉnh Tuyết sơn chỉ có một con Tuyết Hồ, lại không biết, một con khác, ngay từ mười năm trước đã bị người ta lấy máu. Ta không hiểu y thuật, nhưng ta chỉ muốn thử một lần, cược một lần.”

Nàng đứng dậy, lộ ra một khuôn măt tràn đầy dứt khoát. 

Liền lấy mạng của ta, đổi lại mạng của ngươi. 

Ở trong phòng đốt một nhánh Mê Điệt hương, Ôn Nhứ ngồi trước gương đồng, đem mái tóc thả xuống sau ót, tháo xuống trang sức trên đầu, chỉ búi tóc đơn giản. Trong kính, nhìn về phía nam tử, giống ngủ say, cả hô hấp cũng vô lực như vậy. 

Cảm thấy một hồi đau thắt. Cuối cùng Ôn Nhứ liếc mắt nhìn chính mình trong gương, đem lược gỗ đào đặt sang một bên. 

Trong một cái tủ thấp, cất giấu một thanh chủy thủ bén nhọn, rút vỏ đao, ánh sáng lạnh lẽo hiện ra. 

Nàng không chút do dự ngồi lên giường, đỡ Gia Luật Thức lên. Hai người ngồi đối diện nhau, trên người hắn vô vực, xụi lơ trên người Ôn Nhứ. 

Dùng sức kéo hắn lên, để hắn tựa vào cột giường bên cạnh, đắp chăn lên người hắn. 

Kéo một tay hắn, lòng bàn tay hắn quét xuống một vết sẹo, xuyên qua cả bàn tay. 

Ôn Nhứ cầm chủy thủ trong tay, hạ quyết tâm, rạch xuống. 

Máu, bắn tung tóe, nàng kéo một tay kia của hắn, rạch xuống. 

Máu màu đỏ, chảy trên quần áo trắng của Gia Luật Thức, chỉ chốc lát, liền tiến vào bên trong, nhanh chóng thiêu cháy. 

Ôn Nhứ cắt bàn tay mình, tay trái dán lên lòng bàn tay hắn, lúc nhỏ, tuy là không có võ công, nhưng đã học qua nội lực. Khi đó cha nói, là dùng để thân thể khỏe mạnh. Lại không biết, lại phát huy tác dụng như vậy. 

Một cỗ nội lực ùa vào trong cơ thể hắn, máu của nàng cũng hội tụ trong cơ thể Gia Luật Thức, mà máu của hắn, cũng từng rơi từng giọt xuống giường, trên áo ngủ bằng gấm. 

Thức, tha thứ cho sự ích kỉ của ta, muốn dùng phương thức này để ngươi nhớ kĩ ta, ta đã không còn gì, chỉ muốn ngươi có chút nào đó nhớ đến ta. Cho dù là, thỉnh thoảng nghĩ đến, ta cũng cảm thấy mỹ mãn. 

Máu, nhanh chóng dung nhập vào người hắn, khuôn mặt nàng cũng chầm chậm tái nhợt. 

Dưới thân, máu nhiễm đỏ hơn nửa người Gia Luật Thức, bất đắc dĩ, hắn vẫn khép chặt mắt, không hề nhúc nhích. 


“Thức, ngươi nhất định phải tỉnh lại, nhất định…………..” Ôn Nhứ suy yếu mấp máy môi, hai gò má hồng nhuận ban đầu đã sớm trắng bệch trong suốt, đôi môi kia lại càng ảm đạm vô sắc. 

Lòng bàn tay thật nóng, máu của hai người đã hòa tan, chất lỏng đỏ tươi theo chỗ giao nhau, một giọt, một giọt, rơi xuống. 

“Thức, ta đã thay đổi chủ kiến, không muốn ngươi chết, ta không cần ngươi ở cùng ta, ngươi nhanh một chút……….Sống lại, cho dù ngươi yêu người khác cũng không sao, ta không muốn sau khi chết, không còn người nào nhớ ta, cho nên, ngươi phải sống, nhớ ta……….., Nhứ nhi không phải là người tốt, Nhứ nhi rất ích kỉ……” Nàng vô lực lắc đầu, không muốn ngã xuống bây giờ. 

“Nếu như, thật sự có kiếp sau, ngươi cũng phải nhận ra ta. Nếu như, thật sự có kiếp sau, Nhứ nhi có thể hay không hy vọng ngươi, kiếp sau yêu ta?” Đôi mắt Ôn  Nhứ vừa khép lại, nước mắt trong suốt liền chảy xuống. 

“Nếu như, thật sự có kiếp sau, ngươi nhất định phải nhận ra ta………….”

Thật sự, rất mệt mỏi, mắt rất nặng nề, Thức, ta muốn ngủ………….

Tha Thứ cho Nhứ nhi trước đây tùy hứng, một năm kia được độc sủng, đã làm cho Nhứ nhi cả đời này không còn gì tiếc nuối. 

Đầu, càng lúc nàng mệt mỏi, nàng đột nhiên có chút sợ hãi, một tay kia xoa nhẹ lên khuôn mặt vẫn ngủ say của nam tử, thân thể mạnh mẽ ngã về phía trước, gối lên vai hắn. 

Lòng bàn tay, vẫn còn dính vào nhau, cho đến khi, một giọt máu cuối cùng của nàng chảy hết, một giọt lệ sau cùng. 

Hồng nhan mất đi, nhưng một chút cũng không thấy nam tử tỉnh lại. 

Gia Luật Thức chỉ lưu lại một hơi thở cuối cùng, trên tay buông lỏng, tay hai người tách ra, vô lực thở dốc. 

Trong mộng, nét mặt tươi cười của Bách Lý Hội cũng vỡ nát, túm lấy cũng không được, kiếp này là đoạn tuyệt…………..

Vết máu trên giường, theo mép giường chảy xuống như thác nước, tí tách, tí tách, liền mang theo sinh mệnh của con người. 

Từng dòng máu đỏ, yêu dã tạo thành một cái mành, lưu lại trên thảm lông mềm mại, trong không khí tràn ngập mùi máu tươi. 

Hai tay Ôn Nhứ buông xuống bên người, đầu ngón tay, còn đọng lại những giọt máu đỏ tươi. 

Thấy nàng thật lâu vẫn không ra, Hàn Hữu Thiên bất an ở ngoài cửa khẽ gọi: “Nhứ phi? Nhứ phi?”

Không có tiếng trả lời, một mảnh tĩnh mịch. 

Lòng hắn lạnh lẽo, mạnh mẽ đẩy cửa đi vào. 

Liền thấy kinh hãi tại chỗ. 

Cả thân thể Ôn Nhứ xụi lê trên người Gia Luật Thức, trên giường, màu trắng trên người hai người đã bị nhuộm đỏ. 

Hàn Hữu Thiên vội vàng tiến lên, nhưng thân thể đều đã lạnh………….

Hắn đã sớm nói qua, phương pháp như vậy không thể. 

Tình, thật sự có thể khiến người ta như vậy sao?

Gia Luật Thức vì Bách Lý Hội, tặng đi mạng sống. Mà Ôn Nhứ, lại vì Gia Luật Thức, mà vô ích chảy đến giọt máu cuối cùng. 

Là cái gì, rốt cuộc khiến cho người ta liều mạng như vậy, biết rõ là tự tìm lấy cái chết, cũng muốn thử một lần. 

Hàn Hữu Thiên nhìn hai người trên giường, nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Thất thần ngồi xuống bên cạnh. 

Còn nhớ rõ, Bắc Viện vương của Đại Liêu ngày xưa hăng hái cỡ nào, chinh chiến sa trường, một đời tung hoành ngang dọc. 

“Vương, ngài như vậy, cũng phải tìm lấy một nữ nhân để kìm chế trái tim rồi.” Nhiều năm trước, Hàn Hữu Thiên nói với hắn như vậy. 

“Nữ nhân? Trừ bỏ hầu hạ dưới thân bổn vương, còn có thể có lợi ích gì?” Hắn cuồng vọng cười ra tiếng: “Hàn Hữu Thiên, tiểu tử ngươi muốn nữ nhân sao?”

Khóe miệng Hàn Hữu Thiên nhếch lên: “Vương, thuộc hạ chỉ là đang suy nghĩ, là dạng nữ nhân gì mới có thể chiếm được trái tim ngài.”

“Chiếm được trái tim bổn vương?” Hắn mạnh mẽ vung roi ngựa trong tay: “Bổn vương cũng mỏi mắt mong chờ.”

………..

Giờ đây……………….

Hàn Hữu Thiên ngẩng đầu lên, đem giọt lệ kia ép trở về, thôi, khi còn sống không thể gần nhau, sẽ thành toàn cho Ôn Nhứ, sau khi chết, để cho bọn họ cùng huyệt mà ngủ đi…………

( Ngoại truyện hoàn)


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.