Ma Giáo Giáo Chủ Của Ảnh Hậu - Mộ Vũ Hề Hề [bh]

Chương 11: Biết Được Chân Tướng


Bạn đang đọc Ma Giáo Giáo Chủ Của Ảnh Hậu – Mộ Vũ Hề Hề [bh] – Chương 11: Biết Được Chân Tướng

Lạc Huyền Ca quẹo tới quẹo lui rốt cuộc tìm được phòng mình, sau khi đi vào kinh ngạc phát hiện Mạnh Tiểu Manh cũng ở đây.


Mới vừa vào cửa, liền thấy Mạnh Tiểu Manh chính đang trải đệm giường.

Nơi này tổng cộng có bốn cái giường, nhìn có vẻ như bốn người cùng ở, chỉ là không biết hai người khác là ai.

Mạnh Tiểu Manh thấy Lạc Huyền Ca, liền lập tức dừng lại công việc trên tay, lòng tràn đầy vui mừng chạy đến trước mặt Lạc Huyền Ca: “Huyền Ca, ngươi về rồi.”

“Ừ.” Lạc Huyền Ca cũng rất vui vẻ, nàng đối Mạnh Tiểu Manh ấn tượng rất tốt, tiểu cô nương tính tình đơn thuần không có tâm cơ, tâm địa cũng rất tốt. Sống chung không phiền toái.

Chờ Lạc Huyền Ca vào phòng, lúc này mới phát hiện giường Mạnh Tiểu Manh vừa trải là của nàng. Độ hảo cảm của Lạc Huyền Ca đối với Mạnh Tiểu Manh lại tăng lên rất nhiều, quyết định bảo bọc cô em gái này!

Mạnh Tiểu Manh thấy Lạc Huyền Ca nhìn chằm chằm giường nàng, Mạnh Tiểu Manh đi qua vỗ ngực một cái: “Huyền Ca, ngươi không cần để ý. Ở trong lòng ta, ngươi giống như em gái vậy. Ngươi yên tâm, ta sẽ luôn luôn chiếu cố ngươi!”

“…” Lạc giáo chủ nội tâm xoắn xuýt một phen, kỳ thực nàng mới chuẩn bị xem Mạnh Tiểu Manh như em gái để che chở, không nghĩ tới Mạnh Tiểu Manh lại đem nàng làm em gái.

“Tiểu Manh, ngươi bao lớn rồi?” Lạc Huyền Ca quyết định dùng tuổi giải quyết hết thảy.

Mạnh Tiểu Manh vừa giúp Lạc Huyền Ca trải giường chiếu, vừa trả lời: “Ta 21.”

“Ờ, vậy ngươi lớn hơn ta một tuổi.” Bất kể kiếp trước hay nguyên thân, Lạc Huyền Ca đều là 20 tuổi, cho nên căn cứ so tuổi lớn nhỏ, Lạc giáo chủ không chút hồi hộp trở thành em gái rồi.

Mạnh Tiểu Manh vừa nghe càng hưng phấn hơn: “Đúng vậy đúng vậy, vậy ngươi về sau phải gọi ta là tỷ nga.”


“Tiểu Manh tỷ?” Lạc Huyền Ca thử mở miệng kêu một tiếng.

Mạnh Tiểu Manh đột nhiên hưng phấn kêu thành tiếng: “A a a! Huyền Ca, ngươi kêu một lần nữa!”

“…” Lạc giáo chủ không tính phản ứng cái người thần kinh thác loạn này, thấy Mạnh Tiểu Manh trải giường xong rồi, Lạc Huyền Ca cầm quần áo lên tiến vào phòng tắm: “Ta đi rửa mặt trước.”

Chỉ lưu lại một mình Mạnh Tiểu Manh đắm chìm trong vui sướng có thêm một cô em gái.

Thời điểm Lạc Huyền Ca đang tắm, trừ tiếng nước chảy bên tai, có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã bên ngoài phòng.

Lạc Huyền Ca hơi khẽ cau mày, chẳng lẽ bạn cùng phòng mới tới xảy ra tranh chấp với Mạnh Tiểu Manh?

Bên trong căn phòng, Mạnh Tiểu Manh ngồi ở đó sửa sang lại y phục, đột nhiên một vị bạn cùng phòng tiến vào, Mạnh Tiểu Manh quen mắt nhận ra đó là Giang Ý Hàm hôm nay trình diễn thổi sáo.

Vốn là fan nhỏ của Giang Ý Hàm, Mạnh Tiểu Manh mười phần nhiệt tình tiến lên thăm hỏi.

Lại bị Giang Ý Hàm lạnh lùng nhìn lướt qua, sau đó Giang Ý Hàm nhìn hai giường số 20 và 21.

Giường số 21 của Lạc Huyền Ca đã được thu xếp gọn, hơn nữa vị trí hơi dựa vào bên trong, tương đối mà nói độ riêng tư khá cao.

Vì vậy Giang Ý Hàm tiến lên hoán đổi số thứ tự của hai giường.


Mạnh Tiểu Manh thấy vậy nổi giận, tiến lên ngăn lại Giang Ý Hàm, lại bị Giang Ý Hàm vô tình đẩy ra đất.

Mạnh Tiểu Manh yếu một chút, nhưng cũng không đến nỗi ủy khuất phát khóc, liền lập tức chuẩn bị phản kích, kết quả trong quá trình cùng Giang Ý Hàm lý luận, thành công bị Giang Ý Hàm chọc phát khóc.

Lạc Huyền Ca vừa lau chùi tóc còn ướt, vừa từ trong phòng tắm đi ra.

Thấy Mạnh Tiểu Manh trên mặt mang nước mắt, lại thấy giường mình nguyên bản đã bày xong giờ lại một mảnh lộn xộn, mặt nàng tức thì đen lại.

Giường là Mạnh Tiểu Manh làm loạn, tiểu nha đầu nghĩ: Nếu đã tranh không lại ngươi, vậy ta liền đem chăn giường làm loạn, cho dù ngươi muốn ngủ, cũng phải trải đệm lại từ đầu. Hừ hừ, muốn không công chiếm tiện nghi chắc.

Giang Ý Hàm thấy Lạc Huyền Ca đi ra, kinh hãi một phen, đột nhiên nhớ tới Lạc Huyền Ca chính là thí sinh số 21. Mà cái giường mình vừa cướp này chính là giường của Lạc Huyền Ca.

Hôm nay ở thời điểm tranh tài nàng đã chú ý tới vị kình địch là Lạc Huyền Ca, không ngờ Lạc Huyền Ca lại đổi cây sáo thành tay huân tiến hành biểu diễn, đem ra so sánh nàng liền rơi xuống một đoạn.

Không nghĩ rằng oan gia ngõ hẹp, hiện tại lại gặp trong ký túc xá. Ba tuần tiếp theo, giữa nàng và Lạc Huyền Ca sợ là phải đánh một trận trực diện.

Lạc Huyền Ca cũng không ngờ ở bên ngoài sẽ là Giang Ý Hàm, hôm nay ánh mắt mang theo địch ý cảm nhận được ở sân khấu so tài, sợ là có một phần đến từ Giang Ý Hàm.

“Xin chào, ta là số 20 Giang Ý Hàm.” Giang Ý Hàm dẫn đầu trước một bước cùng Lạc Huyền Ca chào hỏi.

Mà Lạc Huyền Ca thoáng nhìn nàng một cái, lại hỏi Mạnh Tiểu Manh đang ở bên cạnh nhỏ giọng thút thít.


“Làm sao vậy?”

“Hu ~ Huyền Ca, nàng cứ muốn đổi vị trí với ngươi. Ta không cho, sau đó chúng ta liền cãi lộn.” Mạnh Tiểu Manh giải khóa kỹ năng đặc thù, đem ủy khuất nói qua loa một lượt.

Lạc Huyền Ca gật đầu một cái, sau đó nói với Giang Ý Hàm: “Ờ, đổi đi.”

Giang Ý Hàm vốn tưởng rằng Lạc Huyền Ca sẽ giống như Mạnh Tiểu Manh không chịu nhượng bộ, kết quả không nghĩ tới Lạc Huyền Ca chỉ hỏi Mạnh Tiểu Manh một câu, liền đồng ý đổi vị trí.

Cuộc nháo kịch này lặng yên không tiếng động bắt đầu, lại không hiểu ra sao lắng xuống, trong chốc lát lại có thêm một vị bạn cùng phòng tới.

Mạnh Tiểu Manh nhỏ giọng nói với Lạc Huyền Ca: “Đó là thí sinh Bạch Liễu số 45, hôm nay biểu diễn ca hát.”

“Ừ, giọng hát của nàng rất có linh khí.” Lạc Huyền Ca cũng nhỏ giọng đáp lại Mạnh Tiểu Manh một câu, sau đó chờ Bạch Liễu đi vào phòng tắm, hai người liền chui vào chăn bắt đầu ngủ.

Từ đầu đến cuối Bạch Liễu không cùng Lạc Huyền Ca Mạnh Tiểu Manh tiến hành bất kỳ giao lưu nào, Giang Ý Hàm tiến lên chủ động cùng nàng chào hỏi, nàng cũng chỉ không lạnh không nóng đáp lại một cái, không chút nào có ý đồ thâm giao.

Lạc Huyền Ca nằm ngã xuống giường, trong đầu một mảnh hỗn loạn, trong trí nhớ có nàng kiếp trước, còn có nàng bây giờ, đủ loại ký ức bất đồng đan xen một chỗ, khiến cho nàng cảm thấy hoảng hốt.

Mạnh Tiểu Manh vốn định cùng Lạc Huyền Ca thảo luận một chút chuyện tranh tài ngày mai, kết quả phát hiện Lạc Huyền Ca nằm xuống gối liền ngủ mất.

Giang Hải Khê đuổi nhanh đuổi chậm cuối cùng hôm nay cũng quay xong được 《Thanh Khâu》, An Nhược Thủy từ chối tiệc hoàn công chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi một thời gian cho khỏe, kết quả nhận được điện thoại của huynh trưởng nhà mình.

Sau khi đến công ty, phát hiện đại ca đang quan sát video Lạc Huyền Ca tranh tài hôm nay.

An Tuấn Phong thấy muội muội tới rồi, hắn đem màn ảnh máy vi tính dời về phía muội muội.


“Ngươi xem ta ở trong cuộc tuyển chọn phát hiện ai.”

“Ca, ngươi nói với ta nàng là cô nhi. Hơn nữa ban đầu cũng cho nàng một khoản tiền lớn, tại sao mỗi lần ta thấy nàng, đều là bộ dáng nghèo sắp chết đói?” An Nhược Thủy vốn tính toán lúc nào rảnh hỏi kỹ đại ca một chút, tình huống thật sự của Lạc Huyền Ca rốt cuộc là như thế nào. Vừa vặn hôm nay anh nàng nhắc tới Lạc Huyền Ca, nàng liền dứt khoát hỏi ra.

An Tuấn Phong trầm mặc một hồi, ưm ưm a a có chút không muốn, nhưng không chịu nổi An Nhược Thủy luôn dùng ánh mắt tra hỏi phạm nhân nhìn chằm chằm hắn.

Nuốt nước miếng một cái, An Tuấn Phong nhỏ giọng giải thích với muội muội: “Kỳ thực, chuyện này là chúng ta thừa dịp người gặp nguy.”

An Nhược Thủy hơi nheo lại cặp mắt phượng xinh đẹp: “Là ý gì?”

“Ta phái người điều tra qua Lạc Huyền Ca, đoạn thời gian đó hai tiểu cô nhi nàng nhận thức vừa vặn xảy ra ngoài ý muốn, sinh một trận bệnh nặng.

Ta ở thời điểm nàng cùng đường tìm tới nàng, hứa rằng chỉ cần nàng chịu kết hôn với ngươi, ta tìm bác sĩ chuyên nghiệp tốt nhất trị liệu hai đứa bé kia, hơn nữa sẽ cho nàng một khoản tiền lớn.

Nhưng mà nàng chỉ cần số tiền để có thể trả tiền thuốc thang cho hai tiểu cô nhi, bản thân nàng căn bản không lấy một chút xíu chỗ tốt nào từ An gia chúng ta.” An Tuấn Phong khẩn trương nói ra bí mật ẩn giấu mấy tháng này.

An Tuấn Phong biết muội muội là tính tình gì, trước kia mỗi lần muội muội thấy Lạc Huyền Ca đều là tư thái nhìn không thuận mắt, đó là bởi vì trong đầu muội muội xem thường nữ hài kia ái mộ hư vinh vì kim tiền cam nguyện bán thân.

Nhưng mà sự thực là, An gia bọn họ thừa dịp người gặp nguy, nói khó nghe, chính là dùng tiền chữa bệnh bức hiếp Lạc Huyền Ca tới kết hôn.

Quả nhiên, An Nhược Thủy nghe xong huynh trưởng nhà mình nói một phen, nàng trầm mặc ngồi ở một bên, lẳng lặng xem trận tranh tài trong màn ảnh.

Chả trách ngày hôm qua đối ta bộ dáng lạnh như băng, có lẽ trong lòng nàng, ta cũng chỉ là một kẻ chuyên ỷ vào tiền thế trong nhà đi uy hiếp người khác. An Nhược Thủy có chút mất mát buồn bã nghĩ.


┬┴┬┴┤炎炎炎├┬┴┬┴


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.