Ly Hôn Là Chuyện Nhỏ

Chương 5: Ở chung (2)


Đọc truyện Ly Hôn Là Chuyện Nhỏ – Chương 5: Ở chung (2)

Dương Vi sau khi uống rượu ở Thịnh Lôi xong, tự mình lái xe về nhà. Đi
ngang qua siêu thị trước cửa nhà, cô thuận đường vào mua chút đồ ăn.

Đẩy xe mua sắm đi quanh những gian hàng, Dương Vi có chút không thoải
mái. Cô nhớ tới trước đây hay cùng Kỳ Tiếu Ngôn đi siêu thị, việc thích
nhất chính là để cho hắn đoán tổng số tiền trong xe mua sắm, đoán sai
phải bị trừng phạt. Nhưng Kỳ Tiếu Ngôn chỉ cần liếc mắt vào xe mua sắm,
có thể tính chính xác tổng giá trị, không sai một số, cho nên cuối cùng
người nhận trừng phạt luôn là cô.

“Hôm nay cô và chồng không đến cùng nhau à?”

Câu hỏi của nhân viên thu ngân làm cho Dương Vi ngẩng đầu lên nhìn cô ta một cái, cô không nhớ nhân viên thu ngân này, nhưng đối phương hình như có quen biết cô. Cô ậm ờ hai tiếng cho có lệ, lại nghe nhân viên thu
ngân nói: “Vậy cô tính xem tổng cộng hết bao nhiêu tiền?”

Dương Vi:“……”

Tính cái em gái cô.

Hình như cô đã nhớ ra cô nhân viên thu ngân này. Có lần Kỳ Tiếu Ngôn nói ra tổng giá trị đơn hàng, nhân viên thu ngân cười nhạt nói để họ lấy
máy tính tính lại cho đúng, khi nhìn đến kết quả trên màn hình giống hệt kết quả Kỳ Tiếu Ngôn đã nói, không sai một số, cô ta nhìn Kỳ Tiếu Ngôn
với ánh mắt hâm mộ.


Dương Vi rất tức giận, quyết định trong vòng một tháng tới sẽ không đến siêu thị này.

Về nhà, mở cửa ra, Dương Vi liền cảm thấy trong nhà đặc biệt trống trải, nhưng nhìn kỹ, trừ bỏ thiếu vài cái khung ảnh, những thứ khác vẫn đầy
đủ. Cô đem mấy túi vừa mua sắm đặt lên bàn trà, nghĩ rằng nhất đinh Kỳ
Tiếu Ngôn đã trở về nhà thu dọn một số đồ. Cô mở cửa thư phòng ra, trên
bàn làm việc mọi thứ bị mang đi hơn phân nửa, trên giá sách cũng chỉ còn vài quyển sách chuyên nghành của cô và một vài bộ tiểu thuyết. Máy tính trên bàn học cũng không thấy, Dương Vi vốn cho rằng, Kỳ Tiếu Ngôn để
lại nhà ở cho mình, thì sẽ mang một số đồ dùng đi, nhưng anh chỉ mang
mỗi chiếc máy tính của mình đi.

Cô đứng ở cửa một lúc, sau đó đi vào phòng ngủ. Tủ quân áo quả nhiên
cũng ít đi một nửa, cô không thay cởi quần áo, nặng nề đặt mình nằm
xuống giường.

Cho đến bây giờ, cô mới cảm nhận được mình cùng Kỳ Tiếu Ngôn đã thật sự ly hôn.

Ánh mắt cô quét qua một đống giấy vẽ ở trên bàn máy tính, Dương Vi đi
qua cầm lấy những bức vẽ, tùy tay lật lật. Trên giấy là vẽ chân dung một người, người mẫu đương nhiên là Kỳ Tiếu Ngôn. Kỳ Tiếu Ngôn tuy rằng là
giáo sư đại học, nhưng khi có thời gian cũng sẽ vận động, cho nên dáng
người được rèn luyện vô cùng tốt. Kể cả là độ cong hoàn mỹ của thắt
lưng, cũng có sức hấp dẫn tuyệt đối, làm cho Dương Vi rất yêu thích, tất nhiên, còn có đôi chân dài cùng cơ bụng hoàn hảo. Nhưng Kỳ Tiếu Ngôn
chưa bao giờ có kiên nhẫn làm người mẫu cho cô, những bức họa này đều là cô nhanh chóng khắc họa được, một năm số lượng tích lũy cũng đủ làm
thành một quyển truyện tranh.

Chẳng qua Kỳ Tiếu Ngôn chưa bao giờ biết Dương Vi vẽ rất nhiều hình của anh như vậy.

Dương Vi lại lật đi vài tờ, thấy một loạt những chữ viết bằng bút máy rất đẹp.

X bình phương cộng y bình phương bằng z bình phương, z là một số nguyên.

Dương Vi khóe miệng không nhịn được co rút. Ngày trước Kỳ Tiếu Ngôn chỉ
lo viết luận văn, Dương Vi chạy tới thư phong tìm hắn, nói mình thật là
nhàm chán, vì thế Kỳ Tiếu Ngôn đưa ra một phương trình để cho cô giải.

Đúng vậy, ra một phương trình cho cô giải!

Dương Vi bây giờ nhớ tới còn cảm thấy chính mình thật là ngu xuẩn, lúc
ấy cô thật sự cầm phương trình mang đi nghiêm cứu tìm cách giải, sau đó
mới cảm thấy mình bị Kỳ Tiếu Ngôn đùa giỡn. Hổn hển đẩy cửa thư phòng
ra, Kỳ Tiếu Ngôn nâng mắt lạnh nhạt nhìn cô một cái: “Giả thiết z và y

là hai số tự nhiên liên tiếp, thử giải lại đi.”

Sau đó Dương Vi thật sự đi giải thử, vui vẻ mải mê giải nửa giờ, mói đột nhiên tỉnh ngộ: “Kỳ Tiếu Ngôn! Em không nhờ anh làm thầy giáo dạy toán
cho em!”

Nghĩ đến đây, Dương Vi có chút buồn phiền đem hình vẽ để lại trên bàn
máy tính, nơi đây như thế nào cũng đều là hình ảnh của Kỳ Tiếu Ngôn?

Cô đứng lên xoay người, đi vào phòng tắm tắm rửa, quyết định đi ngủ sớm. Cô không tin trong giấc ngủ cũng có thể mơ thấy Kỳ Tiếu Ngôn.

Đúng là cô không mơ thấy Kỳ Tiếu Ngôn, bởi vì cô căn bản là không ngủ được.

Không có Kỳ Tiếu Ngôn nằm bên cạnh, giường hình như là rộng lớn hơn rất
nhiều, nhưng lại làm cho cô cảm thấy trống trải. Trên tường trước mặt là bức ảnh họ chụp lúc kết hôn, tuy không bật điện, nhưng cô cũng có thể
thấy rõ hai người đang cười. Bức ảnh cưới chụp rất là đẹp, ngay cả ông
chủ ảnh viện đều muốn treo để làm ảnh quảng cáo, nhưng là bị Kỳ Tiếu
Ngôn từ chối.

Dương Vi lấy chăn che kín mặt mình, không nhìn đến khuôn mặt tươi cười
kia của Kỳ Tiếu Ngôn nữa. Vươn một tay sờ mó gối đầu bên cạnh, sờ thấy
di động của mình.

Đã gần mười giờ, nhưng cô còn chưa buồn ngủ. Cô đăng nhập vào trang khai phổ giang võng, tìm tiểu thuyết để đọc. Tiêu đề đầu tiên là bài viết
[Giới hôn], Dương Vi cảm thấy rất giống tâm tình hiện tại của mình, liền kích vào bài.

Văn án giới thiệu chỉ viết ngắn gọn một câu – Giới hôn, chỉ vì trả thù anh.


Dương Vi trong lòng hô một tiếng, hứng thú dạt dào đọc bài viết.

Vì một thành quả nghiên cứu mà cả nhà nữ chủ bị cha của nam chính hại
chết, nữ chính vì báo thù cố ý tiếp cận nam chính. Nam chính rất yêu
thương nữ chính, nam chính cưới nữ chính, nữ chính giết hết cả nhà nam
chính, sau đó nữ chính giết nam chính. Nữ chính hối hận, nữ chính liều
mạng cứu sống nam chính, nam chính trải qua nghìn vạn đau khổ cuối cùng
sống lại, nữ chính vui mừng mà khóc, nam chính mở mắt ra liền đâm một
dao vào tim nữ chính.

Dương Vi:“……”

Cô trầm mặc một lúc, mới nhìn đến phần bình luận, ấn vào ô thứ nhất -2
điểm cho tác giả này: “Cuộc sống vốn đã gian nan, việc gì phải gây tổn
thương cho nhau. [thủ động tái kiến ]”

Cô rời khỏi trang web, phát hiện đã là 2 giờ sáng. Cô mở danh sách liên
lạc ra, nhìn nhìn cái tên: “Tập bài thi.”, khóe miệng co quắp, tay dùng lực nhét điện thoại vào dưới gối đầu của Kỳ Tiếu Ngôn.

Ngày đầu tiên ly hôn, cô phải mơ một giấc mơ đẹp.

Chúc mình, ngủ ngon.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.