Lương Sinh Liệu Đôi Ta Có Thể Không Đau Thương

Chương Q.1 - Chương 21: Khương Sinh, Cái Đầu Em Đang Chứa Gì Vậy Chứ


Bạn đang đọc Lương Sinh Liệu Đôi Ta Có Thể Không Đau Thương: Chương Q.1 – Chương 21: Khương Sinh, Cái Đầu Em Đang Chứa Gì Vậy Chứ


Từ lúc bước vào giai đoạn ôn tập cuối kỳ, mỗi học sinh đều có ý định nghỉ hè sẽ đi đâu đó chơi.
Bắc Tiểu Vũ tính toán làm cách nào để xin ba cậu được nhiều tiền hơn còn nói vòng vo sẽ đến núi Ngũ Thai cắt tóc đi tu, cậu nói: Khương Sinh à, dù sao thì cũng không ai cần tớ. Lúc nói những lời này, mắt của cậu hơi hồng, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Cửu đang đứng bên cạnh tôi.
Tiểu Cửu cũng không thèm để ý đến cậu, tôi biết cô ấy đang tìm một cuộc sống mới, làm cách nào để trả tiền cho Thiên Hữu, làm cách nào để quên đi những buồn bực đã qua.
Kế hoạch của Kim Lăng là đi tham quan thành Nam Kinh, cậu ấy nói cậu ấy sinh ra ở Nam Kinh nhưng mới một tuổi thì ba mẹ đã ly hôn, cuối cùng cũng có thể đi qua tòa thành ấy, cậu rất muốn nhìn thử đó là tòa thành như thế nào.
Tôi rất tán thành ý kiến của Kim Lăng, vì tôi nghĩ thời kỳ Nam Bắc triều tiền bạc, đồ làm đẹp rực rỡ phồn hoa rất thích hợp với khí chất của Kim Lăng. Rất dịu dàng rất mạnh mẽ.
Còn về tâm tư của Lương Sinh, tôi cũng không thèm nghĩ nữa, vì có nghĩ cũng chẳng để làm gì. Xa cách lâu như vậy, tôi đã sớm không còn hiểu được anh nữa rồi.

Suy nghĩ của tôi rất đơn giản, tôi chỉ muốn quay về Ngụy Gia Bình, quay về thăm người mẹ già nua, nhìn đồng cỏ xanh biếc ở Ngụy Gia Bình, còn có cây táo nằm trong phạm vi hoạt động của tôi mà Lương Sinh đã giành được.
Sau khi kỳ thi kết thúc, Bắc Tiểu Vũ nói với tôi: Khương Sinh, tớ thi không có vấn đề gì cả.
Tôi nói: Vậy thì chúc mừng rồi.
Cậu nói: Tớ nói tới tám môn lận.
Tôi nói: Vậy thì chúc mừng cậu có tám môn được một trăm điểm.
Cậu thật đáng ghét quá, tớ còn chưa nói hết mà. Tớ muốn nói, tám môn này không có chút hy vọng nào được một trăm điểm. Ví dụ như thầy giáo nhân từ nương tay; tớ điền câu trả lời là đề chính xác với xác suất một trăm phần trăm…
Tôi nói: Được rồi, cậu đừng nói nữa, cậu vẫn muốn đi núi Ngũ Thai đấy chứ.
Bắc Tiểu Vũ hừ lạnh: Mẹ, Khương Sinh, cậu với anh cậu đều không có lương tâm như nhau. Nói xong, cậu dừng lại một chút rồi hỏi: Khương Sinh, gần đây Lương Sinh khỏe không?
Tôi cúi đầu nhìn chân mình, không lên tiếng.
Thực ra tôi cũng không biết Lương Sinh ra sao.
Lúc chiều thu dọn đồ ở ký túc thì Lương Sinh đến tìm tôi.
Anh mua cho tôi một chai nước cam có ga, đưa cho tôi rồi nói: Khương Sinh, giờ chúng ta về nhà đúng không?

Tôi nói: Em muốn về bây giờ, chỉ có điều anh có chuyện gì thì mau đi đi, em ở đây chờ anh vài ngày là được rồi.
Lương Sinh cười: Anh cũng không có việc gì. Chỉ là muốn biết em có cần sắp xếp chuyện gì khác không. Nếu như không thì chúng ta về nhà.
Tôi nói: Vậy được rồi, chỉ là em phải cùng Tiểu Cửu đi mua sắm, sau đó mới trở lại tìm anh rồi về nhà. Ừm, vậy anh cũng có thế trò chuyện cùng Vị Ương nhiều hơn rồi.
Lương Sinh cười cười nói: Vị Ương là đã về nhà từ sớm rồi, cô ấy nói mình thi không được, tâm trạng hơi tệ nên muốn về nhà sớm.
Tôi bĩu môi nhìn Lương Sinh: Chẳng trách anh muốn về nhà sớm.
Lương Sinh lắc đầu, thở dài: Khương Sinh, cái đầu nhỏ của em nghĩ bậy bạ gì nữa đấy.
Tôi nói: Anh, em không thèm nghe anh nói nữa, em phải đi tìm Tiểu Cửu, không chừng cô ấy đang đứng ở cổng trường chờ em.
Lương Sinh gật đầu nói: Em chú ý an toàn đó.
Tôi cũng không kịp suy nghĩ gì thì vội chạy đến cổng trường.

Tiểu Cửu đứng ở cổng trường như một con ruồi bay qua bay lại, tôi nghĩ cô ấy đã chờ lâu rồi. Quả nhiên, vừa thấy tôi thì cô nàng hét lên: Khương Sinh, mụ nội nó vào phòng thi xong rồi ngủ trong đó luôn hả? Trễ thế này mới chịu xuất hiện?
Tôi cười với cô ấy: Không phải đâu, vừa rồi tôi bàn bạc với Lương Sinh khi nào thì về nhà nên ra trễ một chút. Tiểu Cửu, cô đừng giận mà.
Hôm nay Tiểu Cửu ăn mặc rất đặc biệt, một bộ đồ vàng chóe giống hệt như cây chanh vậy, nói đúng hơn chính là cây chanh đang tức giận. Nếu thêm màu vàng tươi thì giống hệt con gà con mới nở.
Tôi nói: Tiểu Cửu, rốt cuộc tôi đã hiểu vì sao Bắc Tiểu Vũ lại nhớ mãi không quên cô rồi. Mỗi làn cô ăn mặc đều khiến người ta nhớ mãi không quên mà, bảo sao cậu ấy muốn quên cũng không quên được.
Tiểu Cửu nói: Khương Sinh, cậu bớt nói đi, tôi không nói nhiều với cậu nữa. Chúng ta mau đi làm chính sự thôi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.