Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses)

Chương 16


Đọc truyện Lời Thì Thầm Của Những Đóa Hồng (A Whisper Of Roses) – Chương 16

Sabrina không hề nghĩ một gã cao nguyên cao một mét chín đang cười nhơn nhơn lại là một vấn đề nho nhỏ. Có mà là chướng ngại vật đồ sộ thì có ấy. Từ lúc nàng phát hiện ra dáng vẻ thích thú của anh ta trước toàn thể kế hoạch chốn chạy và từ bỏ nhát gan của nàng, nàng đã chọn cách tấn công thay vì chờđợi anh ta xông lên trước.

“Anh đã đi theo chúng tôi,” nàng buộc tội.

“Phải, và chóng hết cả mặt đây này.”

“Chóng mặt?”

Morgan bước sang một bên rồi khoát tay về hướng khu đất. Cái nhìn của Enid vừa trông cực kì tội lỗi lẫn hạnh phúc khôn nguôi khi phát hiện ra Ranald đứng cạnh Morgan, tay đang nắm dây cương của Pookah. Sabrina thề là nàng đã trông thấy tia nhìn thỏa mãn điên cuồng trong đôi mắt của con ngựa xấu xa ấy.

Lúng túng, nàng chợt hiểu con đường sẽ tách nàng ra khỏi Enid nếu Morgan không chặn họ lại. Nhữngbông tuyết huyền ảo rơi nhè nhẹ, để lộ những nhánh cây trơ trụi cùng những bụi dương xỉ sạch bong tuyết nằm im lìm dưới đất, trông như có ai đó đã dùng chổi và quét lớp tuyết đi. Sabrina thoáng nhìn qua vai để thấy phần đuôi áo choàng lông của nàng đã ngấm đầy nước.

Morgan gật đầu, xác nhận ngờ vực đang dần chìm xuống của nàng rằng áo choàng của nàng chẳng cótác dụng gì ngoài việc kéo lê lượt thượt từ lúc rời lâu đài, vẽ cho Morgan một tấm bản đồ hết sức rõ ràng khiến anh có thể theo sau họ trên bất kì con đường nào dẫn tới trang viên Cameron mà anh chọn.

“Anh tự hào lắm nhỉ?” nàng hỏi.

“Em có thể đã khiến nó trở nên khó khăn hơn.” Anh giật Pugsley ra khỏi vòng tay nàng. Chú chó cong lưng, ngọ nguậy điên cuồng để liếm được vào mặt Morgan.

“Đồ phản bội,” nàng lầm bầm.

Anh đưa chú chó cho Ranald. “Mang con chó cùng người đàn bà về lâu đài.”

Vờ như anh đang nói về nàng, Sabrina hướng về nơi trú ẩn bên cạnh anh họ của chồng nàng. Morgan tóm lấy mũ trùm đầu của nàng. “Người đàn bà kia.”

Sabrina quay ngoắt lại trừng mắt với anh. “Chị ấy có tên đó, Morgan!”

Morgan thở dài. “Thưa ông MacDonnell, ông sẽ vui lòng hộ tống quý ngài Pugsley cùng tiểu thư Belmont quay về lâu đài chứ?”

“Vâng, rất sẵn lòng.” Ranald liếc ngang. “Vinh dự của tôi.”

Ném cho anh ta một cái nhìn xin lỗi, Enid hụp xuống vòng tay rộng mở của Ranald rồi lao đến ôm cứng lấy Sabrina. ”Tôi sẽ không để cậu đi cùng con bé đâu.”

Morgan đảo mắt hướng lên trời rồi chắp hai tay sau eo. Giọng của anh điềm nhiên đến nhức nhối.”Thưa cô Belmont, tôi đã rất kiên nhẫn với sự can thiệp của cô vào hôn nhân của tôi, kể cả chọn cách tha thứ cho hoài nghi về cố gắng quá vụng về của cô để ám sát tôi.” Enid tái nhợt. Anh hướng cái nhìn về phía Sabrina, bừng lên với luồng sáng khủng khiếp. Nàng bám dính lấy Enid, cảm giác như hai đầu gối đông cứng vì lạnh của nàng đang tan ra dưới sức nóng của đôi mắt ấy. “Nhưng không một ai, dù làcô, lẫn cả đội quân nhà Cameron, hay tên quỷ nào có thể ngăn tôi không được đi cùng với vợ tôi đêm nay.”

Với những lời đó, Morgan cúi xuống rồi gần như nâng Enid lên vai anh. Ranald lảo đảo đỡ lấy cô khi Morgan thả cô xuống. Pookah né hàm răng đang cạp vào không khí liên hồi của nó sang một bên, Rananld ráng sức đẩy Enid lên lưng ngựa trước. Enid lôi một chiếc khăn tay từ áo choàng của cô và trao cho Sabrina một cái vẫy tay khe khẽ đau khổ khi Ranald thúc con ngựa bước đi. Họ cứ thế tan dần vào những rặng cây, bỏ lại nàng trơ trọi một mình với chồng nàng.

“Anh không định…?” nàng nói, bước lùi khỏi anh.

“Có đấy.”

Anh làm thật.

Sabrina nảy lên trên vai anh, hai bàn tay nắm chặt giống như nàng có thể làm cách nào đó phủ nhận cảm giác bị sỉ nhục vì bị vác đi không khác gì một bao củ cải thế này. Nhưng khi những bước dài gần như hất văng nàng vào những đụn tuyết bị gió cuốn đi, anh liền xốc lên để giữ chặt mông nàng trên vai anh. Hơi nóng từ đôi bàn tay chiếm hữu của anh gờ trên chiếc áo choàng ướt đẫm xộc thẳng đếnnhững đường cong dễ tổn thương của nàng.

“Kế hoạch của em làm tôi ấn tượng đấy, cô bé,”

“Thế hả?”

“Ừ, nhưng có một chuyện em không suy xét đến.”

“Ngoại trừ sự thật rằng chúng tôi không hề đi xa quá ba mươi phút cách lâu đài phải không?”

Anh gật đầu. “Ngoại trừ chuyện đó. Nếu chuyến đi đến trang viên Cameron của em thành công, tôi sẽ bị buộc phải tuyên chiến với cha em.”


Nàng cố gắng quay lại để trông thấy gương mặt anh, nhưng vòng tay kẹp chặt của anh đã ngăn nàng. “Vì tôi sao? Anh sẽ đẩy cả thị tộc của anh vào hiểm nguy vì tôi sao?”

Cái nhún vai của anh gần như đã hất văng nàng. “Tôi không thể để cả thị tộc Cameron nói rằng một gã MacDonnell không đủ sức giữ nổi vợ của anh ta được, phải không nào? Đó là vấn đề liên quan đến lòng tự trọng, cô bé ạ.”

Tất cả mọi thứ đều liên quan đến lòng tự trọng của Morgan, Sabrina cay đắng nghĩ. Thanh danh củaanh. Thị tộc của anh. Cuộc hôn nhân của anh. Nàng đã cầu nguyện nàng có đủ kiêu hãnh cho chính nàng để chống lại anh. Một chùm bông tuyết rơi xuống cù vào mũi nàng. Nàng cáu kỉnh gạt phắt nó ra. Họ đáng lẽ đã đến lâu đài từ lâu rồi mới phải. Có lẽ anh sẽ quẳng nàng xuống những vách đá đầy băng để trừng trị nàng vì đã cả gan chạy trốn. Một cái chết nhanh chóng sẽ thích hợp hơn một cái chết từ từ, dề dà dưới đôi bàn tay đậm chất nghệ thuật lỗ mãng của anh ta.

Họ đã đến một nơi thoáng đãng. Sabrina hé mắt dưới cánh tay của Morgan để trông thấy một ngôi nhà bằng đá tối tăm với mái tranh phủ đầy tuyết trắng. “Thật lạ mắt,” nàng lẩm bẩm. “Và ai mà tưởng tượng được, tôi đã mong đợi một cái hang kia đấy.”

Anh thúc vào mông nàng một cái khiến nàng điên tiết. “À, nhưng đồ tốt thì ngay cả những kẻ man rợ như chúng tôi cũng thích dùng.”

Cánh cửa bật ra mang theo luồng không khí thật ấm áp. Khung cảnh lại đứng thẳng như bình thường khi Morgan nhẹ nhàng hạ nàng xuống. Nàng hầu như không mấy chú ý khi anh đóng cửa, rồi cởi chiếc áo choàng ướt nhẹp của nàng ra, và giật phăng đôi dép nhẹ bẫng khỏi chân nàng. Mà nàng cũng không hề trông thấy ánh nhìn khao khát của anh đang trùm lấy nàng, không chứa đựng gì ngoài niềm vui thích rõ ràng bởi phía trên đôi bít tất dày của nàng chỉ có duy nhất chiếc váy rách nát nàng đã mặc lúc bước vào đại sảnh.

Nàng đang quá bận rộn quan sát. Căn nhà không hoàn toàn tối om. Những bộ lông thú tuyệt đẹp đã được phủ lên trên những khung cửa sổ, để gìn giữ lại ánh lửa yếu ớt cùng hơi ấm. Không gian như nhảy múa cùng làn sáng lưa thưa tỏa ra từ những cây nến nhỏ nhắn, cao cao đầy quen thuộc. Một tấm nệm nhồi từ cây thạch nam đã được trải những tấm ga trải giường xinh xắn và đặt bên cạnh lò sưởi bằng đá. Những cánh hoa hồng khô sôi liu riu trong chiếc bình đặt trên ngọn lửa. Làn hương nồng nàn thơm phức của chúng phảng phất quanh Sabrina, khiến nàng cảm thấy say sưa không còn chút lo âu. Nàng chợt nhận ra mình đã ở trong tình trạng vô cùng nguy hiểm. Nơi đây sẽ không xảy ra cảnh tượng cưỡngbức, mà sẽ là nơi của cám dỗ đam mê.

Ánh mắt chiếm hữu của Morgan ve vuốt nàng.

“Gì thế, đồ vô lại! Anh đã chuẩn bị trước những thứ này.” Nàng xoay mòng mòng để tìm cánh cửa.

Đôi bàn tay của anh đã với đến nó trước, rồi nghiêng người sang phía bên kia của nàng. “Em cho tôi quá ít lựa chọn, cô bé. Tôi không thể mạo hiểm để em lén lút hủy bỏ hôn nhân của chúng ta vào tất cả những lần chúng ta cãi nhau được.”

Nàng quay ngoắt lại để đối mặt với anh, nửa lo sợ anh có thể nghe thấy nhịp đập hoang dại của trái tim nàng. ”Thế anh định làm gì tôi?”

Nét mặt của anh cương quyết nhưng không hề dữ tợn. “Điều tôi nên làm vào đêm tân hôn của chúng ta.”

Sabrina không hề được chuẩn bị cho cơn sốc khi bàn tay to lớn của anh lang thang xuống bụng nàng. Sự dịu dàng ẩn chứa trong đó là thứ gì đó còn mật thiết hơn cả những cái vuốt ve từ trước của anh.Những dải hơi nóng mở ra từ những đầu ngón tay anh giống như những mầm cây của một loài hoa mới e thẹn đâm chồi vậy.

“Tôi sẽ khiến em mang thai đứa con của tôi, Sabrina Cameron. Đó là bổn phận của chúng ta để duy trì hòa bình giữa hai thị tộc bằng cách trao cho cha em đứa cháu mang tên MacDonnell.” Anh khẽ nâng cằm nàng lên. ”Đừng trông quá bối rối như thế, cô bé. Nếu tôi đã sẵn sàng chịu đựng để vượt qua nó,thì em cũng nên như vậy.” Hơi thở của họ hòa quyện khi đôi môi anh hạ thấp xuống. “Hãy nhớ đến sự hy sinh mà chàng Odysseus dũng cảm của em đã thực hiện vì những người bạn của anh ta.”

Không hoảng sợ việc anh ám chỉ nhiều bằng cách anh định hoàn thành nó, Sabrina ngụp xuống dưới cánh tay anh. Tất cả những lời cảnh báo về anh mà nàng chưa bao giờ để tâm giờ đây đều trôi vụt qua tâm trí nàng. Nàng biết anh đã quen với việc trở nên hoang dã để thỏa mãn nhu cầu của chính anh, mà không hề quan tâm đến khoái lạc của người đồng hành cùng với anh. Anh có thứ sức mạnh có thể xé tan nàng thành từng mảnh mà không cần phải có ý định đó, để làm tan vỡ cả cơ thể lẫn trái tim của nàng. Trong một khoảnh khắc nàng sợ rằng nàng sẽ ngất đi như bất kì một trinh nữ cảm thấy khiếp hãi trong đêm tân hôn nào đó mất. Làm sao nàng có thể từng nghĩ bản thân nàng đủ đàn bà để có thể nắm được người đàn ông như anh?

Anh tiến thêm một bước chậm rãi về phía nàng.

Nàng giật lùi lại. “Tôi sẽ hét lên đấy.”

Một nụ cười nhăn nhở đểu cáng cong trên môi anh. Anh tháo chiếc ghim cài khỏi áo choàng của mình. “Phải rồi, cô bé. Đó là điều em sẽ làm trước khi đêm nay kết thúc.”

Khát khao đột ngột dâng lên trộn lẫn với nỗi sợ hãi của nàng. Anh quẳng phần gấp lại của chiếc áo choàng qua vai anh, để lộ một khoảng da trần vàng óng trải ra đầy quyến rũ. “Không cần phải sợ đâu. Tôi là một người thầy kiên nhẫn. Cứ hỏi bất kì một đứa con trai nào được tôi huấn luyện kiếm hay rìu thì biết.”

Dáng điệu đàn ông tự tin chứa đựng bao sức mạnh của anh khiến nàng càng lùi sâu về phía những tảng đá ấm áp của lò sưởi. “Thế bao nhiêu người phụ nữ được anh huấn luyện cho thì cảm thấy thế nào? Họcũng nhận ra được tính kiên nhẫn của anh chứ hả?”

Ánh mắt trách cứ của anh rơi xuống làm nàng hổ thẹn. Một phần áo choàng được gấp lại khác lại được gỡ bỏ, phơi bày cả một mặt phẳng như mạ ánh mặt trời của ngực và bụng anh. Như thể bị bao vây bởi tính e lệ thình lình xuất hiện, anh để tấm áo choàng treo lơ lửng phía dưới thấp trên hông anh, nơi đang neo chặt nắm tay anh. Sabrina biết rằng chỉ cần một cú giật thôi cũng đủ khiến nó rơi xuống. Nàng cố gắng nuốt, nhưng cổ họng của nàng khô như rang. Một lần nữa Morgan MacDonnell lại chơi không côngbằng. Nàng thấy bản thân mình chẳng còn nơi nào để trốn tránh ngoại trừ quá khứ.

“Chết tiệt em đi!” Morgan thụp xuống khi một ngọn nến cháy lung linh rơi thẳng xuống đầu anh. Sáp nến bắn tung tóe trên bức tường đằng sau anh. Đôi mắt anh mở lớn. ”Có phải tại điều gì tôi đã nói không?”

Sabrina hơi nghiêng mặt về phía anh. “Đó là điều – điều anh đã làm. Một điều vô cùng xấu xa, đồi bại và không thể tha thứ. Anh có nhớ Isabella không?”

Anh nhíu mày, rõ ràng trông cực kì bối rối.

“Đó không phải là một trong những cô hầu gái anh đã ve vãn ở trang viên Cameron. Mà là con mèo của tôi.”

Một khoảng kí ức mơ hồ dần hiện lên trong tâm trí Morgan. Một mảng lông lem nhem đủ màu. Cái dáng đi run lẩy bẩy đến tức cười. “Isabella! Cái con hổ nhỏ đã gặm ngón chân tôi.”


“Vậy là anh còn nhó! Papa nói với tôi rằng nó đã bỏ đi, nhưng tôi đã trông thấy anh nói chuyện với người bán hàng rong vào buổi sáng nó biến mất.” Trước cơn rùng mình của nàng, Sabrina để những giọt nước mắt lãng quên từ rất lâu nghẹn lại trong cổ họng nàng. Hai bàn tay nàng siết chặt. “Tôi biết anh đã bán nó cho gã đàn ông kinh khủng đó. Nhưng tôi đã giữ lời thề của tôi. Tôi không bao giờ mách Papa. Tôi không bao giờ nói một lời.”

Không cho Sabrina một cơ hội kháng cự nào, Morgan đã ôm nàng tựa vào anh, khẽ cà má anh trên mái tóc nàng. “Tôi xin lỗi, cô bé.” Một trong những giọt nước mắt của nàng rớt xuống cù vào bụng anh. “Nhưng Sabrina này?”

Hai lòng bàn tay nàng nằm tĩnh lặng trên ngực anh, khiến trái tim anh nhảy nhót điên cuồng. “Tôi không còn gì để nói với anh hết.”

“Nhưng tôi phải nói điều này với em. Tôi không hề bán con mèo của em. Nó nuốt phải một con bọ rồi nghẹn mà chết, cha em nghĩ chuyện đó sẽ trở nên dễ dàng với em hơn nếu để em tin nằng con mèo đã chạy đi mất. Tôi đã mua một hộp đựng xì gà rất đẹp từ người bán hàng rong và giúp Brian với Alexchôn nó trong khu vườn của mẹ em.”

Trong một giây phút mong manh Morgan không thể cảm nhận được điều gì ngoại trừ hơi thở xào xạcsửng sốt của nàng trên da anh. Một cơn rùng mình yếu ớt cuốn lấy nàng, rồi thêm một cơn rùng mình nữa. Đôi vai nàng run rẩy dưới bàn tay anh và anh bắt đầu nhận ra nàng đang… cười. “Tất cả những năm qua… em đã nghĩ đó là điều tồi tệ nhất anh đã làm… sao lại thế, em đã gần như căm ghét anh!”

Morgan quá bất ngờ trước những phần thưởng từ việc gỡ bỏ tội lỗi mà anh chưa bao giờ dính dáng. Một cơn rùng mình cũng nhảy nhót trên da anh khi đôi bàn tay nàng vuốt ve và tỉ mẩn khám phá những bắp thịt rắn chắc trên ngực anh. Và còn gai người hơn khi một luồng cảm xúc êm ái chiếm lấy anh khi nàng hé làn môi mềm mại dọc theo xương ức, xuống nơi trái tim đang đập rộn ràng, qua núm vú căng phồng của anh. Một tiếng rên thoát ra khỏi anh.

Anh chưa bao giờ có thể nghĩ rằng cái chạm của một người đàn bà có thể trìu mến đến nhường này. Tất cả những người đàn bà anh biết đều muốn bị khuất phục, bị xâm chiếm và bị cai trị dưới sự hànhhạ từ trọng lượng của cơ thể anh. Không một ai trong số họ dám làm tình với anh bằng đôi tay, bằng miệng hay bằng đôi mắt rực rỡ Sabrina dịu dàng đặt lên khuôn mặt anh. Xúc cảm thuần khiết nén phía sâu tận trong đôi mắt ấy đã phá hủy anh hoàn toàn.

Tiếng gầm trầm đục dội lên từ cuống họng anh, anh sục cả hai tay vào mái tóc đen mượt của nàng và đẩy nhẹ đầu nàng ngửa ra. “Anh có thể không bán con mèo của em, Sabrina, nhưng anh đã xử tệ vớiem. Anh không phải một quý ông đâu.”

“Em chưa bao giờ yêu cầu anh phải như thế.”

Cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân nhưng anh đã thất bại thảm hại khi đôi môi nàng tan chảy dưới môi anh, để cho chiếc lưỡi tham lam của anh hòa vào với nàng. Cái miệng ẩm, mềm mượt như tơ củanàng xúi giục anh, dày vò anh, khiến anh đau đến nhức nhối trước tất cả những insơ ngọt lịm của nàng đang vây quanh anh.

Sabrina cảm thấy tấm khăn choàng dệt từ lông cừu của Morgan trượt dần xuống phủ lên đôi chân nàng.Nàng giật mình lùi lại một bước.

Một người đàn ông khác có thể sẽ hiện lên với dáng hình dễ tổn thương, và xấu hổ trước sự trần trụi của bản thân anh ta, nhưng người đó không phải Morgan. Không một điều nào trong số những lời mẹ nàng đã nói với nàng có thể chuẩn bị cho nàng trước cảnh tượng cơ thể chiến binh nhẵn bóng của anhđể cho ánh lửa thêm tô đậm.

“Sabrina?” lời cầu xin khàn khàn của anh cho nàng biết anh đang gần gũi biết bao, để van nài một người con gái Cameron hãy chấp nhận anh.

Nàng duỗi thẳng bàn tay run rẩy mời gọi. Morgan hiểu rằng hành động đơn giản ấy của nàng quý giá nhường nào, anh vẫn nhớ rõ bao nhiêu lần anh đã cự tuyệt bàn tay nàng trao cho anh. Anh vượt qua khoảnh cách ngăn giữa hai người chỉ với một bước thật dài, tham lam giật mạnh quần áo của nàng cho tới khi nàng đứng khỏa thân và kiều diễm trước anh như ánh lửa tỏa lung linh trên những ngọn nến.

Đôi mắt anh ngấu nghiến lấy nàng, uống dòng suối tóc đổ tràn của nàng, đường cong tao nhã của hông nàng, cặp nụ hồng đỏ ửng ngụ trên ngực nàng và đôi má ửng màu dưới sự quan sát đầy khao khát của anh, và nơi nép giữa hai bắp đùi trắng sữa của nàng.

“Anh không xứng đáng với điều này,” anh thì thầm, ép một nụ hôn lên phần hõm trên cổ nàng.

Chiếc má lúm đồng tiền của nàng khẽ lún xuống trong một nụ cười yếu ớt. “Em biết.”

Sabrina không hề hy vọng một người đàn ông như Morgan sẽ lãng phí thời gian quý báu vào những nụ hôn hay những cái vuốt ve, bởi vậy khi bàn tay anh rẽ lối, cơn sốc nhân lên gấp đôi. Nàng níu lấy vai anh, chiến đấu từng chút một để trụ vững được trên đôi chân nàng. Chưa một ai từng chạm vào nàng ở nơi đó trước đây, và tiếp nhận những ngón tay to lớn, thô nhám của anh đang âu yếm khiến ngọn lửa phuntrào tới mức gần như nàng không thể nào chịu đựng nổi. Nàng quằn quại, phát điên lên bởi khoái cảm cuốn phăng lấy nàng cùng những lời bằng thứ tiếng Gaelic êm như ru anh thì thầm trên đôi môi nàng.

Khi Morgan cảm nhận được nếp hoa mịn màng bao lấy ngón tay dài nhất của anh, kèm theo cơn rung động khẽ lay trên khắp cơ thể nàng, anh đã thực hiện cái điều anh đã nghĩ anh sẽ không bao giờ làm. Anh đã hạ đầu gối quỳ xuống trước một người Cameron. Anh đặt môi lên đám nhung mượt ẩm ướt, chưa bao giờ mơ rằng đầu hàng lại có thể quá ngọt ngào, quá tuyệt vời đến mức này.

Nhất quyết khiến sự đầu hàng của anh sẽ trở thành sự đầu hàng của chính nàng, anh đưa hai tay đỡ lấy mông nàng rồi nâng nàng lên, đặt lưng nàng ngả người trên tấm đệm phía trước, anh đẩy đùi nàng lên hai vai cho đến khi nàng bị tấn công hoàn toàn bởi cuộc công kích dịu dàng từ đôi môi và lưỡi của anh.

Sabrina khẽ rên lên, điếng người vì xấu hổ khi mái tóc của anh cù dọc theo bụng nàng. “Morgan, anh không thể làm thế! Nó không đứng đắn!”

Anh ngẩng đầu lên. Nụ cười nhăn nhở xảo quyệt của anh khiến nàng lại rùng mình. “Em có còn nhớ tất cả những câu chuyện bịa đặt kinh khủng mà các anh em đã từng kể cho em nghe về thị tộc MacDonnell không?”

Nàng chống lại một cơn bất tỉnh khi anh đưa đẩy ngón tay anh quá nhẹ nhàng khiến nàng tê liệt. Từng từ của nàng hổn hển bật ra, đôi khi ngắt quãng bởi những tiếng thút thít thật khẽ. ”Các anh ấy bảo anh có những chùm lông vĩ đại ở chân, và anh” – giọng nàng vỡ vụn trong tiếng rên khi anh đẩy vào sâu hơn, ước lượng, lấp đầy, và tắm cho nơi huyền bí của nàng một đợt khoái cảm dần tới. Những từ còn lại tràn ra khỏi nàng – “rằng anh ăn những cô bé tóc đen giống như em vào bữa sáng.”

“Đó là một lời nói dối xấu xa, công chúa à. Anh chỉ có một chút lông chân, và anh chỉ ăn những cô bé tóc đen đáng yêu như em vào bữa điểm tâm thôi.”

Hàm răng của anh ập xuống, day lấy phần nhạy cảm nhất của nàng với sự cẩn thận quá đỗi tinh tế. Nàng hét lên, oằn người trong cái ôm ghì của anh khi lưỡi anh, những ngón tay anh, đôi môi anh lướt đi theo điệu nhảy đen tối của niềm hân hoan trên da thịt nàng. Nàng đã để mất trái tim nàng vào tay cậu bé đãtừng là anh, nhưng nàng sợ rằng nàng có thể sẽ đánh mất chính tâm hồn nàng cho người đàn ông uy quyền, tàn nhẫn nhưng cũng không kém dịu dàng mà anh đã trở thành.


Ngay khi nàng cố gắng trườn khỏi anh, đôi bàn tay to lớn, ấm áp của anh liền khum lấy mông nàng, níu chặt, nâng lên, rồi trải căng, từ chối để nàng chạy trốn khỏi khoái cảm dữ dội anh sẽ trao cho nàng.

Nàng dâng lên, lơ lửng trên những chiếc cùm từ cuộc tra tấn ngọt ngào của anh cho đến khi lưỡi anh mang hạnh phúc đến cho nàng đồng thời giải phóng cho nàng. Rồi nàng rơi xuống, cơ thể nàng rung chuyển, rã rời bởi những đợt rùng mình vì ngây ngất tinh khôi.

Moragan hạ người xuống với nàng, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của nàng bằng hơi nóng tỏa ra từ anh. Đôi môi anh chạm lên cổ nàng, dỗ đôi mắt nàng hé mở. Nàng ngạc nhiên khi cảm nhận được đôi má ướt đẫm những giọt nước mắt chưa phai của nàng.

“Anh vẫn còn là một kẻ chuyên đi bắt nạt, Morgan MacDonnell,” nàng nói khẽ.

Anh chiếm lấy một giọt nước mắt bằng đầu lưỡi mình. “Phải đấy. Và em đã phá vỡ lời thề của em rồi, cô bé à. Đây là lần thứ ba trong đêm em khóc vì anh.”

Nàng hít sâu. “Em không định biến nó thành thói quen. Em chỉ chưa bao giờ…” Đâu đó cơn rùng mình lại âm ỉ xuất hiện.

“Anh cũng vậy.”

Đôi mắt nàng mở lớn trong cơn sốc mơ hồ. ”Chưa bao giờ sao? Không cả với Alwyn… hay bất kì một người nào khác ư?”

Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt anh sôi lên với những xúc cảm thật trái ngược. “Anh chưa bao giờ muốn… cho đến khi có em.”

Với một người đàn ông kinh nghiệm như anh, anh không thể trao cho nàng món quà nào quý giá hơn thế. Sabrina muốn trao lại cho anh một thứ gì đó. Nàng khóa hai cánh tay mình quanh cổ anh rồi kéo đôi môi anh xuống, miệt mài trong cái miệng có vị ngọt ngào dữ dội lẫn vị mặn từ những giọt nước mắt của nàng cùng hương thơm hạnh phúc trọn vẹn của nàng. Tiếng gầm vọng lên từ tận cùng cuống họng thoát ra khỏi anh.

Sabrina nghĩ lúc này chắc chắn anh đã mất kiểm soát, chắc chắn anh sẽ kết hợp với nàng với sự tham lam cục súc như nàng vẫn nghĩ. Nhưng đôi bàn tay anh lại êm ái vuốt ve bầu ngực của nàng, bắp đùitrong của nàng, dỗ dành chúng tách ra. Nàng cảm thấy sức ép dữ dội từ cơ thể anh chèn lên nàng. Khi nàng quay mặt nàng vào trong mái tóc để giấu đi nỗi sợ hãi đột ngột dâng lên của nàng, Morgan chầmchầm ôm lấy hai má nàng trong đôi tay anh, ánh mắt mờ sương của anh cũng không hề kém thấu suốt so với sức nặng thô lỗ từ phần đàn ông của anh.

Tiếng khàn khàn vọng ra từ chất giọng nam cao đã phản bội lại tất cả những phí tổn anh phải bỏ ra để giữ lấy sự kiềm chế của bản thân anh. “Anh muốn nhìn vào mắt em khi anh chiếm lấy em, SabrinaCameron. Anh muốn biết lúc em trở thành của anh.”

Sabrina đã thuộc về anh từ rất lâu rồi, từ lúc nàng bắt đầu có thể ghi nhớ. Anh là tình yêu đầu tiên và duy nhất của nàng. Đôi mắt nàng chấp chới cả nỗi đau lẫn khoái cảm khi anh trượt vào trong nàng, nhích từng insơ, từng insơ nhức nhối, từ từ xuyên qua tấm rào chắn tượng trưng cho sự trong trắng của nàng với nhẫn nại không hề suy giảm. Nàng quằn quại bên dưới anh, vừa muốn đẩy anh ra, vừa muốn kéo anh chìm vào sâu hơn nữa. Những móng tay của nàng cắm chặt vào lưng anh, nhưng anh chưa lúc nàolưỡng lự, chưa lúc nào dao động trước quyết tâm biến nàng trở thành người đàn bà của anh. Vợ của anh.

Hàm răng anh nghiến lại. ”Đón nhận anh đi. Tất cả của anh. Đúng rồi, thiên thần. Một chút nữa. Ah…” Tiếng rên khàn đục của anh mang cả khẩn cầu lẫn đòi hỏi. “Chỉ một chút nữa… một chút… một chút nữa thôi.”

Sabrina rền rĩ, tin rằng một chút của anh có lẽ sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Nhưng cuối cùng nàng cũng nằm bất động bên dưới anh, hoàn toàn được lấp đầy. Nàng đã được chứng kiến một vài ví dụ về tự chủsắt đá của Morgan trước đây, nhưng chưa bao giờ nàng lại hình dung được một sự kìm nén quá sâu sắc, kiên nhẫn đến hao mòn nhường vậy.

Quai hàm anh khóa chặt, đôi mắt anh mịt mờ với cơn đói thô ráp. Những bắp thịt của anh siết lại theo tất cả bản năng ban sơ, tuy vậy anh vẫn hoàn toàn bất động, chờ đợi cho đến khi nhịp đập dữ dội ở thân dưới của hai người bắt đầu hòa làm một. Cứ mỗi nhịp điên cuồng đó lại khiến Sabrina rùng mình, nhảy nhót trong cuống họng, trong trái tim và giữa hai chân nàng, nơi trọng lượng lỗ mãng từ cơ thể anhcũng đang rộn ràng.

Chỉ đến khi Morgan cảm nhận được nếp lụa của Sabrina vuốt căng để điều chỉnh cho vừa với toàn bộ chiều dài của anh, chỉ đến khi anh nhìn thấy đôi mắt của nàng đảo tròn nửa như muốn ngất xỉu bởi khoái cảm trần trụi, Morgan mới bắt đầu khép mi và bắt đầu chuyển động.

Anh chưa bao giờ có cảm giác giống như một người đàn ông. Anh đã đánh mất lần đầu tiên của mình năm mười bốn tuổi vào tay một cô hầu gái Cameron vô cùng háo hức, nhưng tất cả kinh nghiệm từ những lần lăng nhăng trong quá khứ của anh giờ đây dường như không hơn gì những lóng ngóng vụng về của một con thú đang động dục.

Cha anh đã từng khẩn khoản anh “Hãy trở thành đàn ông!” trước cả khi anh hiểu được câu đó có nghĩa là gì, nhưng anh biết đêm nay, cùng với người phụ nữ xinh đẹp ngây thơ này, sẽ biến anh thành một người đàn ông thực thụ.

Dồn trọng lượng mình lên hai lòng bàn tay, anh nghiêng hông, nhấn chìm những cú đẩy sâu để cơ thể phàm ăn của anh có thể nếm được mọi cm ngon lành của nàng. Rồi việc kiềm chế nhu cầu dữ tợn đang bị đè nén của anh dần trở nên khó khăn, nhưng anh vẫn lùi lại, bởi anh thừa hiểu anh có thể khiến nàng thâm tím với kích thước của anh, với sức mạnh như dã thú của anh dễ dàng tới mức nào.

Cơ thể mong manh của Sabrina miệt mài với từng cú đâm nóng bỏng, chậm chạp của Morgan như những cú đánh nện thẳng vào trái tim nàng, những cú đánh đã đập tan tấm khiên nàng bao bọc quanhnó, để lại một mình nàng hoàn toàn không còn khả năng chống cự trước người đàn ông sở hữu cả một thân hình lộng lẫy đang ôm nàng trong vòng kìm kẹp. Tên anh tràn ra khỏi môi nàng như một lời cầu kinhđứt quãng, mà chỉ bi ngưng lại khi sức nóng của đam mê thô sơ từ miệng anh đang bao phủ trên môi nàng. Khoái cảm vỡ tan hoang. Thế rồi nhịp điệu chiếm hữu mạnh mẽ, hoang dã của anh tăng lên, đưa nàng quay trở lại cho đến khi nàng mò mẫm tay ra phía sau và chống hai lòng bàn tay nàng lên những phiến đá của lò sưởi, ưỡn cong người để anh có thể vào sâu tận trung tâm của nàng.

Một lời thề bằng tiếng Gaelic bật ra khỏi môi Morgan, sự tôn kính mãnh liệt mà nó thể hiện trái ngược hoàn toàn với tiếng gầm đầy thỏa mãn của bản chất đàn ông thuần khiết nhất vọng lên từ cổ họng anh trong hơi thở tiếp theo khi anh chịu đựng cái chết ngọt ngào nhất mà một kẻ MacDonnell được đón nhận bởi tay của một thiếu nữ Cameron.

Sabrina thức giấc bởi cảm giác kích thích khi được lau nhè nhẹ giữa hai chân nàng. Đôi mắt nàng hấp háy mở ra để thấy chiếc bóng của Morgan đổ dài theo ánh lửa đang lụi dần. Không hay biết nàng đang dõi theo anh, anh nhúng một mảnh vải vào trong chậu nước, rồi khẽ chấm dọc theo bắp đùi trong của nàng, đôi bàn tay anh dịu dàng không tả xiết khi chúng xoa dịu phần mô mềm căng mọng, mong manhcủa nàng.

Sabrina đã hơn một lần được chứng kiến đôi bàn tay ân cần đến mức nào trong khi anh chăm sóc cho những sinh vật bé nhỏ đang bị thương lành bệnh. Nhưng nàng chưa bao giờ dám mơ nàng sẽ được trải qua cảm giác đó. Hành động tiếp xúc thân mật như thế khiến trái tim nàng như bị bóc trần. Khoái cảm mơ hồ trải căng theo những cái chạm của anh. Một âm thanh yếu ớt không tài nào ngăn nổi bật ra khỏi môi nàng.

Morgan ngẩng đầu lên. Đôi mắt hai người gặp nhau qua chiều dài cơ thể khỏa thân của nàng. Bầungực nàng phập phồng và ngứa ran dưới ánh mắt chan chứa cảm xúc của anh. Hơi nóng trườn khắpcơ thể nàng, nửa như còn e thẹn, nửa như đã thức tỉnh.

Những cây nến đã chảy gần hết, để lại mùi hương thơm ngát, nhưng Sabrina không cần đến quá nhiềuánh sáng để trông thấy đôi mắt thất thần dễ bị tổn thương của Morgan. Anh nhanh chóng cụp mắt xuống, rồi nhìn chằm chằm vào mảnh vải trên tay anh. Nàng nhận ra đó là một mảnh vải len cắt từ áo choàng của anh, giờ đây đã đổi màu bởi máu của nàng.

Anh nhúng nó vào nước, nước anh đã pha ấm để khiến nàng dễ chịu. ”Anh không bao giờ định làm em đau, cô bé à. Em thanh tú một cách chết tiệt. Anh gần như sợ mình đã đi quá xa và giết chết em.”

Morgan lau người nàng, nhưng hành động ân cần ấy đã mất đi sự trong sáng khi đôi mắt họ lại chạm nhau. Đôi môi Sabrina khẽ hé mở, hai má nàng ửng hồng. Morgan cảm thấy cơ thể phản bội của anh đã đáp lại bất chấp ý chí của anh. Cơn đói thô lỗ liền như nước triều dâng trong anh. Anh biết giờ vẫn còn quá sớm cho nàng; cơ thể vừa qua cơn chấn động của nàng sẽ không thể nào sẵn sàng để chấp nhận anh lần nữa. Anh chỉ càng làm nàng đau hơn mà thôi.

“Em nên ngủ đi, cô bé,” anh nói cộc cằn, quay ra vò tấm vải trong chậu. “Bình mình sẽ sớm đến thôi.”

Bình minh, Sabrina nghĩ, với sắc màu chói chang của ánh mặt trời mùa đông sẽ chiếu sáng những nghingờ cùng bất đồng của hai người. Nhưng nàng cũng chẳng quan tâm nếu bình minh không bao giờ đến.Nàng muốn được lưu lại đây mãi mãi, không mặc gì hết ngoại trừ ánh lửa sắp tàn và hơi ấm từ cái nhìn trìu mến từ đôi mắt chồng nàng đang bao phủ lấy nàng. Để đánh tan kiểm soát cứng nhắc của anh và chứng minh với anh rằng nàng không phải một bức tượng mong manh có thể vỡ tan tành bởi cái chạm của anh.

Khi Morgan với tay tháo chiếc áo choàng của anh ra để bọc lấy nàng, nàng ngồi dậy quỳ trên gối, nắm lấy nắm tay anh, rồi đưa nó lại đôi môi nàng. Lưỡi nàng nhẹ nhàng nô đùa trên những khớp ngón tay của anh.


Nàng cố tình bắt chước cách phát âm của anh. ”Vậy ngài nghĩ một con bé đáng thương nhà Cameronquá yếu đuối so cho khả năng chịu đựng huyền thoại của một người nhà MacDonnell sao? Có thể ngàisẽ thấy những bài hát về thị tộc của ngài có một phần quá nghiêm trọng rồi, thưa ngài.”

Morgan choáng váng trước ánh tinh nghịch tai hại lấp lánh trong đôi mắt của Sabrina. Anh đã nghĩ sẽ có nhiều nước mắt hơn, hoặc có lẽ cả những lời buộc tội gay gắt nữa. Ánh mắt anh hạ xuống hai đầu ngực nàng. Chúng nghiến chặt lại thành hai núm nhỏ hồng hào dưới sự quan sát kĩ càng của anh. Anh gầnnhư rên lên.

Anh giật mạnh ánh mắt quay trở lại với gương mặt nàng và hắng giọng. ”Ngay bây giờ, cô bé, anh không thể trách em nếu em đề phòng anh. Chuyện này là tự nhiên thôi. Anh đã có chút thô bạo với em.”

“Ối trời ơi, cái gã MacDonnell to lớn, xấu xa này đang lo lắng vì đã làm kinh hãi một con bé Cameron sao?” Nàng véo vào khớp ngón tay anh. “Anh phải biết là, em nghĩ anh hơi bị… lịch sự so với sở thích của em.”

“Lịch sự?” Từ này rơi ra khỏi môi anh như một lời nguyền rủa hèn hạ nhất ấy. Có lẽ nàng gọi anh là cáiđồ quan hoạn cũng được.

Nàng trao cho anh một ánh nhìn khiêu khích dưới hàng mi của nàng. Morgan không hề biết tại sao nàng lại chơi cái trò nguy hiểm như thế này. Nhưng anh không thể kháng cự thách thức chọc nghẹo của nàng hơn anh có thể kháng cự một chiến binh đủ rộng lượng để buông lỏng ham muốn ích kỉ nhất của anh trên cơ thể mềm mại của nàng được.

Anh giấu nụ cười xếch đến tận mang tai của mình dưới một cái liếc mắt đong đưa. “Vậy là em muốn thưởng thức, ờ, cái mà tất cả những bài hát cùng truyền thuyết đề cập đến, phải không cô bé?”

Sabrina ép chặt hai lòng bàn tay nàng lên ngực Morgan, can đảm của nàng gần như đã bỏ mặc nàng trước ánh nhìn tham lam rõ ràng của anh. ”Chỉ nếu điều đó làm vừa lòng anh,” nàng bẽn lẽn thì thầm.

Nét quỷ quyệt càng được thể hằn sâu hơn trong đôi mắt anh. “Không gì có thể làm vừa lòng anh hơn.”

Morgan nhào vào nàng như một con quái vật màu hung. Với đôi bàn tay khéo léo, anh quay nàng lại rồi dồn nàng cúi xuống trên tấm đệm trong tư thế không cho nàng lựa chọn nào khác ngoại trừ tuân theo tất cả những mệnh lệnh đen tối từ cơ thể oai vệ của anh. Khi anh lấp đầy nàng, nàng cong về phía anh bằng bản năng đàn bà ban sơ nhất, quả quyết minh chứng rằng nàng có thể nhận bất kì thứ gì anh trao cho nàng. Móng tay nàng khoan sâu vào tấm nệm, giải phóng ra mùi hương thơm nồng của cây thạch nam. Anh quấn hai nắm tay đầy sức mạnh vào trong tóc nàng, lầm bầm những lời ngọt ngào, những lời thô ráp trên tai của nàng.

Đúng lúc Sabrina tin rằng khoái cảm có thể lớn tới mức không thể chống cự thêm được nữa, Morganquyết định anh không thể chịu việc đi tới nơi của giải thoát hoang dại ấy một mình. Bởi vậy anh chạm tay xuống dưới và vuốt ve nàng, những đầu ngón tay khéo léo của anh tương phản sâu sắc với say mê thôbạo của anh đối với cơ thể nàng.

Những cơn co thắt ngất ngây làm rung chuyển cả hai người cho đến khi họ không thể làm gì ngoại trừ đổ sập vào nhau hòa làm một vào chiếc kén ấm áp làm từ tấm khăn choàng của anh đang hoan nghênh hai người.

Tiếng ngọn lửa vừa mới nhóm cháy lách tách vui tai đã gọi Sabrina từ giấc ngủ. Một một sợi len xơ cù vào má nàng. Nàng tò mò hé mắt để thấy Morgan đang ngồi dang chân trên chiếc ghế ở phía sau vàquan sát nàng ngủ, đôi mắt xanh của anh sáng bừng mãnh liệt đã lôi nàng vào tình trạng tỉnh táo hoàn toàn. Anh vẫn còn khỏa thân. Nàng không hề nhận ra nàng đã quen với sự vắng mặt vẻ thẹn thùng của anh về việc phô bày thân thể như thế. Nhưng khi anh dạy cho nàng hai lần trong đêm và một lần nữa vào lúc ánh bình minh ló rạng, nàng biết rằng chẳng thứ gì trên cơ thể anh có thể khiến anh xấu hổ.

Một đợt kí ức gợi tình lại ào ào dâng lên trở lại. Nàng ngoảnh gương mặt e thẹn của nàng đi, khó mà dám tin rằng anh đã nối thêm một mạch của đam mê điên cuồng trong trái tim tao nhã của nàng.

“Anh ra ngoài tìm củi, Sabrina à, ở đây sẽ lạnh trong lát nữa thôi.”

Nàng nghịch làn vải len mềm mượt bên dưới tay nàng. “Vậy sao anh không mặc đồ đi?”

Anh lùa tay trong mái tóc, tiếng thở dài của anh chứa đầy sự kiên nhẫn. Rồi sau đó nàng mới nhận ra anh trần trụi bởi vì tấm khăn choàng của anh đang được ấu yếm quấn quanh người nàng, bao bọc nàng trong một cái ổ ấm áp. Vẫn còn cảm nhận được bối rối trong cái nhìn chăm chú của anh, nàng gỡ tấm khăn ra đưa cho anh, rồi kéo chiếc áo choàng lông ẩm ướt lên phủ lấy nàng.

Morgan sửa soạn và thắt chặt chiếc khăn với vẻ duyên dáng tự nhiên, rồi ngồi lại xuống chiếc ghế,khoanh tay trên tay vịn của nó.

Sabrina không thể nín nhịn thêm được nữa. “Sao anh cứ nhìn em chằm chằm thế?”

Ánh mắt tham lam của anh rơi từ gương mặt xuống bụng nàng. “Anh đang tự hỏi giờ có lẽ em đang mang con của anh.”

Hơi nóng vươn những tua dài trườn lên trên cuống họng nàng và Sabrina cự lại thôi thúc được trùmchiếc áo choàng qua đầu nàng. Nhưng vẻ thận trọng trong đôi mắt của Morgan làm đông cứng sự xấuhổ của nàng thành nỗi đau và sau đó là giận dữ.

Nàng vồ lấy chiếc váy của nàng, chỉ để phát hiện ra nó còn lâu mới chữa lại được. “Tôi tất nhiên cũng hy vọng những cố gắng của anh sẽ thành công.” Giữ chặt chiêc áo choàng ở phía sau, nàng dò dẫm để tìm đôi dép của nàng. ”Tôi ghét phải nghĩ anh chịu hy sinh khủng khiếp như thế mà chẳng thu được cái gì.” Nàng rùng mình dưới bầu không khí mát lạnh vuốt ve làn da nàng trong chốc lát khi nàng trùm chiếc áochoàng qua đầu nàng. Chiếc mũ phủ lấy khuôn mặt nàng và nàng chợt nhận ra nó bị ngược. Nàng thụi tay vào lớp nhung lưa thưa, cố gắng lộn phải, lời nói của nàng như bị nghẹt lại. “Chúng ta nên biết thật nhanh nếu không anh sẽ lại phải chịu đựng để vượt qua nó lần nữa.”

Một đôi cánh tay vạm vỡ, ấm áp ôm lấy nàng từ phía sau. Nhịp điệu khàn khàn ru dương của Morgan làm bất động cuộc đấu tranh của nàng. ”Một gã MacDonnell sẽ không bao giờ bỏ việc cho đến khi anh ta biết rằng nhiệm vụ của anh ta đã hoàn thành.”

Đầu nàng ló ra. Nàng giận dữ cào đám tóc vướng ra khỏi mắt nàng. ”Thứ lỗi cho tôi. Tôi chưa bao giờ quen một gã MacDonnell biết làm việc.”

“Giờ em sẽ biết, cô bé à.” Đôi anh lướt qua cổ họng nàng.

Sabrina cảm thấy bản thân mình nhòa theo anh cùng với cơn giận của nàng. Nàng khép mi mắt, sợ hãi trước thứ quyền lực mà anh nắm giữ. Nếu nàng từng nghĩ màn đêm có thể khiến nó yếu đi hay dung hòa nó với sức mạnh của chính nàng, nhưng nàng đã sai. Những thứ đó chỉ càng khiến nó có thêm uy quyền mà thôi.

“Anh định sẽ hăng hái hết mình để hiến dâng bản thân cho nghĩa vụ khiến em mang thai.”

“Sự hiến dâng vì bổn phận của anh thật truyền cảm.” Và không tài nào cưỡng lại được, Sabrina thầmnghĩ, rên lên khi đôi tay anh trượt lên phía trên, làm dịu đi cơn đau nhức nhối của nàng. ”Anh không thể định…?” Giọng nàng rời rạc. “Lần nữa?”

Từng từ của anh ngắt quãng với mỗi nụ hôn nhẹ nhàng dọc theo chân tóc mai của nàng. “Và lần nữa. Anh sẽ không đàn ông lắm nếu từ bỏ việc cố gắng ngay từ bây giờ, phải vậy không?”

Không buồn cởi cả áo choàng của nàng hay của anh, chồng nàng đã chầm chậm bế nàng về phía tấm nệm và tiếp tục cho nàng thấy chính xác anh đàn ông tới mức nào.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.