Liêu Trai Chí Dị

Chương 20: Cô gái áo xanh


Đọc truyện Liêu Trai Chí Dị – Chương 20: Cô gái áo xanh

Chàng họ Vu tên Cảnh, tự là Tiểu Tống, người Ích Ðô, ở nhờ chùa Lễ Tuyển để học. Ban đêm Cảnh đang giở sách ra đọc, bỗng một cô gái đứng ngoài song cửa khen: 

– Vu tướng công chăm học làm sao! 

Vu tự nghĩ ở chốn núi sâu làm gì có con gái. Còn đang nghi ngại, cô gái kia đã đẩy cửa bước vào cười bảo: 

– Chăm học làm sao! 

Vu sửng sốt đứng dậy, nhìn xem thì thấy một nàng áo xanh, váy dài, mềm mại xinh xắn không ai sánh được. Vu biết không phải là người, cố vặn hỏi quê quán, nàng đáp: 

– Chàng nhìn thiếp chẳng phải là kẻ cắn nuốt người, việc gì phải hỏi đến cùng cho mệt! 

Vu lòng thấy mến, bèn ngủ chung. Cởi đến chiếc áo lót bằng lụa thì eo lưng nàng nhỏ chưa đầy hai chủt tay. Ðêm gần tàn, nàng đã nhẹ nhàng ra đi. Từ đó không đêm nào không tới. Một đêm cùng uống rượu, trong lúc chuyện trò cô gái tỏ ra rất sành âm luật. Vu nói: 

– Giọng nàng nhỏ mượt, nếu ca một khúc ắt khiến người nghe tiêu hồn! 

Cô gái cười: 

– Chẳng dám ca, sợ tiêu mất hồn chàng mà thôi! 

Vu cố nài, nàng nói: 


– Thiắp chẳng tiếc sén gì đâu, chỉ sợ người khác nghe được. Nếu chàng đã thích thì xin dâng chút tài mọn, nhưng chỉ hát nhỏ để tỏ thôạ nhé! 

Nói rồi gót sen nhà nhẹ gõ nhịp vào chân giường mà hát rằng: 

Cành cữu tiếng chim kêu, 

Giữa đêm em chạy tản, 

Chẳng hờn ướt giày thêu, 

Chỉ sợ chàng không bạn. 

Tiếng hát khẽ như tiếng nhặng, nghe kỹ mới nhận biết được. Nhưng lắng nghe thì giọng hát uyển chuyển trơn ấm, tai nghe mà lòng rung động. Cô gái hát xong, mở cửa nhòm ra, bảo: 

– Ðề phòng ngoài song có người. 

Lại đi vòng quanh nhà xem xét rồi mới trở vào. Chàng hỏi: 

– Sao nàng lại lo ngờ quá thế? 

Cười đáp: 


– Ngạn ngữ có câu: Ma sống trộm thường sợ người, thân phận thiếp là thế đấy! 

Lát sau đi ngủ, buồn bã không vui, nói: 

– Chút phận bình sinh có lẽ chấm dứt ở đây chăng? 

Vu vội hỏi han, cô gái nói: 

– Thiếp thấy lòng hồi hộp quá, lộc của thiếp e hết rồi. 

Vu an ủi: 

– Hồi hộp trong lòng hay máy mắt là chuyện bình thường, sao vội nói thế? 

Cô gái hơi yên lòng bèn cùng nhau ân ái. Ðêm tàn, nàng khoác áo bước xuống giường. Ðang định mở cửa thì cứ bồn chồn vào ra, nói: 

– Không hiểu sao lòng thiếp tự nhiên thảng thốt khiếp sợ, xin tiễn thiếp ra khỏi cửa. 

Vu trở dậy, đưa nàng ra tận ngoài cửa. Nàng dặn: 

– Chàng đứng đây trông cho thiếp. Thiếp vượt khỏi tường này rồi hẵng vào. 

Vu đáp: 

– Ðược rồi. 

Trông thấy nàng vừa ngoặt khỏi hành lang đã bặt tăm, không thấy đâu nữa. Vu đang định quay vào ngủ thì nghe nàng kêu cứu rất gấp. Vu vội chạy đắn nhìn quanh, không thấy đâu, nhưng tiếng kêu vọng ra từ mái hiên. Ngẩng đầu nhìn kỹ thì một con nhện to bằng viên đạn đang chộp bắt một sinh vật nhỏ; tiếng kêu vo ve đau đớn. Vu phá mạng nhện, khều xuống, gỡ bỏ những sợi tơ nhện chằng trói, thì ra là một con ong xanh thoi thóp sắp chết. Mang về phòng, đặt ở đầu bàn. Con ong hồi tỉnh, một lúc mới bò được; nó thong thả leo lên nghiên, nhúng chân vào mực rồi leo ra đậu trên tràng kỷ, bò thành chữ “tạ” rồi chớp cánh mấy lần mới xuyên qua cửa sổ mà bay đi, từ đó không trở lại nữa.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.