Lễ Tình Nhân Tìm Kiếm Tình Yêu Đích Thực

Chương 9


Đọc truyện Lễ Tình Nhân Tìm Kiếm Tình Yêu Đích Thực – Chương 9

Sau đó, Phạm Hành Thư mới biết, cô là đi siêu thị mua hộp tắc vàng, bởi vì nước tắc vàng có công hiệu trị cảm và đau họng.

Trái tim Phạm Hành Thư ấm áp, cô thật tốt với anh.

Bởi vì rất cảm động, anh bước nhanh về phía lqd trước, vững vàng cầm tay của cô. Cô hơi ngạc nhiên nâng mắt lên, đây là lần đầu tiên anh chủ động dắt cô.

“Suy tính xong chưa? Có muốn gả cho anh hay không?”

Cô trực tiếp coi như không nghe thấy, nghiêng đầu nhìn thấy bảng hiệu màu sắc rực rỡ, nói lảng ra chuyện khác: “Này, tài vận của anh như thế nào?”

“Cũng không tệ lắm.” Ít nhất tốt hơn ánh mắt nhìn người của anh rất nhiều.”Vậy em chịu gả sao?”

“Đi, chi 50 đồng mua mơ ước đi.”

Phạm Hành Thư vâng lệnh nghe theo, tùy tiện viết sáu con số, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: “Giấc mộng của anh là cưới em. 50 khối đã mua được rồi sao?”

Dày, anh thật đúng là vẫn chưa từ bỏ ý định!

Vì chặn cái miệng của anh, Dương Hân Nông thuận miệng nói: “Tốt, nếu là tấm vé này mở ra mà trúng, tôi liền gả cho anh.”

“Em nói nha!” Phạm Hành Thư như thanhhuung nhặt được bảo vật, cẩn thận lấy tấm vé mới ra lò, giống như đó là tờ cuối cùng.

Biểu tình ngu đần này, nhìn ở trong mắt Dương Hân Nông, tâm tình phức tạp nói không ra được: “Anh thật sự muốn lấy tôi như vậy sao?”

“Ừ!” Anh nghiêm túc gật đầu.

“Được, vậy anh hôn tôi, sau đó nói cho tôi biết, anh yêu tôi.” Nhuyễn ngọc ôn hương làm nũng dây dưa dựa vào anh, giương mắt chờ đợi.


Yêu?! Phạm Hành Thư sửng sốt. Anh hiên tại không muốn nghĩ tới cái vấn đề này……

“Cái đó…… Nơi này là trên đường cái……” Thần sắc anh quẫn bách, cảm thấy không thoải mái lắm với ánh mắt kỳ lạ của người đi đường quăng tới, thế nào cũng không còn dũng khí nhìn về phía gương mặt xinh đẹp mềm mại đáng yêu đó, chứ đừng nói hôn lên đôi môi hồng kia một hớp.

“Chờ ngày nào đó anh nói ra miệng được rồi hãy nói!” Dương Hân Nông đoán chắc buông hai tay ra, dẫn đầu đi về phía trước.

Cô cố ý à? Phạm Hành Thư thở dài, bất đắc dĩ vì da mặt mình quá mỏng.

Dương Hân Nông thành khách quen ở chỗ Phạm Hành Thư.

Anh còn mỗi ngày đúng lúc tan việc đi đón cô, nhưng là về, không hề chỉ là nhà của cô nữa, có lúc, cô sẽ ở lại chỗ ở!eequyydoon của anh bồi anh, nghĩ cũng biết, cái người đàng hoàng quy củ kia dĩ nhiên không thể nào đối với cô như thế nào —— trên thực tế, cô không “như thế nào” với anh đã coi như không tệ!

Thật sự không phải cô muốn ghét bỏ chỗ ở của anh, thang máy ba ngày thì hai bữa hỏng, cô thật sự rất sợ một ngày kia bị giam ở bên trong, vì không lên được mà bẽ mặt.

Dĩ nhiên, cô tuyệt đối không mệt mỏi, bởi vì anh sẽ rất tự động tự phát cúi người xuống, cõng cô lên lầu.

Dần dà, ngay cả Gâu Gâu nhà anh đều thân quen với cô, mỗi lần nhìn thấy cô đều thân mật thắm thiết dính lên.

Một ngày, vừa mới tân tân khổ khổ leo lên tầng, nghe được điện thoại bên trong vang một tiếng, anh vội vàng mở cửa, người vẫn còn thở gấp, Dương Hân Nông nhảy xuống từ trên lưng anh, một tay tiếp được Gâu Gâu nhiệt tình nhào tới, thành công chặn lại trước khi âm thanh thứ chín của điện thoại vang lên: “A lô?”

“Dương tiểu thư, Hành Thư có ở đây không?”

“Chờ.” Nghe ra là giọng nói của Bùi Quý Vân, cô không có làm khó, rõ ràng đưa ống nói ra, xoay người đi vào bếp.

Phạm Hành Thư xuôi một hơi, không chút suy nghĩ lập tức hỏi: “Quý Vân sao?”


“Tôi còn chưa có lên tiếng, làm sao biết là tôi? Còn nữa…, mới vừa làm chuyện gì? Thở gấp thành ra như vậy, lại lâu như vậy mới nhận.” Nụ cười mơ hồ, mang theo ý vị đặc biệt.

“Bởi vì bạn bè của tôi không nhiều lắm, duy nhất để cho Hân Nông cảm thấy đủ tư cách, không bị gây khó khăn chỉ có cậu mà thôi, lần trước Hành Uy và Hành Vân bị cô ấy mắng rất thảm, còn bị đuổi ra ngoài.” Anh ở một bên, cổ họng đều không dám nói một tiếng, trơ mắt nhìn em trai em gái của mình bị đuổi ra khỏi cửa chính. “Còn nữa, tôi không làm cái gì, thang máy lại hư, cứ như vậy mà thôi, tôi biết rõ cậu ở đây loạn tưởng cái gì!”

Bùi Quý Vân cười khẽ, không có phủ nhận: “Tại sao Hành Uy và Hành Vân lại bị mắng?”

“Bọn họ giống như có chuyện muốn tôi giúp!qd một tay, vốn tôi muốn hỏi rõ ràng, nhưng Hân Nông rất tức giận, hỏi bọn họ lúc tôi ngã bệnh thì bọn họ ở nơi nào? Người nào có vài phần chú ý tới tôi khí sắc không phải rất tốt? Người nào đã quan tâm hỏi một câu rồi hả? Có chuyện thì mới nghĩ tới tôi, bọn họ có coi tôi như anh cả mà đối đãi sao? Tôi cũng không phải là công cụ, tùy thời mặc cho người lợi dụng, còn nói bọn họ vì tư lợi, chỉ nghĩ đến mình…… Tôi lần đầu tiên thấy Hành Uy luôn cau có lại ngoan ngoãn mặc cho người sửa chữa, Hành Vân cũng bị mắng khóc…… Thật ra thì tôi lại không làm sao, cảm vặt mà thôi, hơn nữa khi đó đã tốt hơn rất nhiều, cô ấy không cần tức giận như vậy, nhưng là tôi lại không dám cãi lời lời của cô ấy……” Có lẽ là tin tưởng anh ta, có lẽ cuối cùng vẫn là cây rỗng ruột, Phạm Hành Thư hoàn toàn không giấu giếm, nói ra đầu đuôi.

“Tôi lại cảm thấy cô ấy nói không sai cái gì, hai người em trai em gái kia, đã sớm nên có người mắng bọn họ rồi.”

“Nhưng tôi vẫn rất lo lắng cho họ a! Mỗi lần bọn họ gọi điện thoại tới Hân Nông đều treo, lại không để cho tôi đi qua, nếu bọn họ gặp phải chuyện không giải quyết được thì làm sao bây giờ?”

“Vậy thì thế nào? Bọn họ cũng không phải là trẻ con, nên vì cuộc sống của mình mà phụ trách, cậu đã vì bọn họ làm rất nhiều, chẳng lẽ còn muốn giúp bọn họ cả đời sao?”

“Nhưng mà…..”

“Cậu có muốn cưới Dương Hân Nôn hay không?” Anh ta ném tới một câu, chặn lời của anh.

“Muốn a! Thế nhưng có quan hệ gì với Hành Uy bọn họ?”

“Muốn, cậu nên vì cô ấy suy nghĩ nhiều hơn một chút, thứ cậu chân chính phải gánh vác, là cuộc sống của người phụ nữ này.”

“Nói như cậu vậy giống như cũng có đạo lý.”


Nói nhảm, muốn nói thắng anh còn không đơn giản?

Dương Hân Nông chuẩn bị xong thực phẩm lát d13nd4nl3quyd0n nữa muốn nấu thì đi ra khỏi phòng bếp, trong tay bưng cho anh ly nước trái cây mới vừa ép, thuận tay rút tờ giấy lau mặt thay anh lau mồ hôi.

Phạm Hành Thư cảm ơn cười một tiếng, uống một hớp mới lại nói: “Đúng rồi, Quý Vân, tôi vừa lúc muốn liên lạc với cậu, mấy ngày trước, có người lĩnh một trăm vạn từ sổ tiết kiệm của cậu, cậu biết không?”

“Tôi biết rõ, chi phiếu là tôi mở.”

Phạm Hành Thư chần chờ, hỏi: “Vẫn là vì cô ấy sao?”

Một đầu khác trầm mặc thật lâu: “ ——”Ừ.”

“Quý Vân, cậu như vậy cũng không phải biện pháp, cậu vì cô ấy làm nhiều như vậy, nhưng cô ấy cái gì cũng không biết……”

“Nếu không tôi có thể làm sao bây giờ đây? Bảo tôi trơ mắt nhìn cô ấy chịu khổ mà khoanh tay đứng nhìn sao? Nếu như tôi làm được, cũng sẽ không đẩy mình vào nông nỗi tiến lùi đều không được như hôm nay!”

“Không thể —— buông tha sao?”

“Nếu như có thể nói buông là buông, vậy thì không gọi là tình yêu rồi.” Anh ta nhàn nhạt thở dài. “Tiền, tôi cũng không thiếu, nhưng là nhiều tiền hơn nữa, cũng không mua được tình yêu. Hành Thư, cậu biết tôi hâm mộ cô ấy bao nhiêu không? Cô ấy không biết —— cô ấy rất may mắn! Nếu như có thể, tôi thật sự tình nguyện trao đổi với cô ấy.”

Cảm nhận được bạn tốt thống khổ, Phạm Hành Thư yên lặng một hồi: “Yêu một người —— là cảm giác như thế nào?”

“Để cho cậu nghĩ đến người kia thì tâm sẽ có cảm giác ê ẩm, đau thương ngọt ngào, thấy cô ấy khóc, rất muốn ôm thật chặt cô ấy vào trong ngực, bảo vệ cô ấy không bị thương tổn, chỉ cần cô ấy trôi qua thật tốt, cậu có thể bỏ ra bất kỳ giá nào, giúp cô ấy tìm hạnh phúc, toàn tâm toàn ý, chỉ muốn vì cô ấy. Ít nhất, tôi yêu là như thế.”

“Như vậy phải không……” Nghe, là cảm giác thật mãnh liệt……

Cúp điện thoại, Phạm Hành Thư lâm vào trầm tư, Dương Hân Nông thấy anh nhăn mặt tựa như táo bón, mười phần thận trọng đang suy tư đạo lý lớn của cuộc sống, cũng không vội vàng quấy rầy, để anh tự sinh tự diệt.

Chuông cửa vang lên, anh không có ý nguyện rủ lòng thương xót, cô không thể làm gì khác hơn là tự mình đi mở cửa.


“Hành Thư, bà chủ nhà và con gái của bà ấy tới.” Cô cất giọng kêu, chào hỏi khách nhân vào nhà, vòng vào phòng bếp đi chuẩn bị điểm tâm chiêu đãi, lấy bánh bích-quy nhỏ mới vừa nướng không sai biệt lắm……

Bưng lấy điểm tâm, nước trái cây ra ngoài, vừa đúng nghe được bà chủ nhà oán trách kinh tế không có nhiều khởi sắc, cuộc sống có nhiều khổ sở…, phòng của họ thuê coi như là tiện nghi, tăng giá nhẹ tuyệt không là quá……

Thật ra thì những thứ này đều không coi là cái gì, dù sao một chút tiền nhỏ, nếu như có thể để cho người khác qua ngày tốt hơn chút, vậy cũng dễ hiểu, nhưng vấn đề nằm ở chỗ thái độ của bà ta! Có chuyện cầu xin với người còn một bộ dạng cao cao tại thượng kiêu ngạo, cường điệu phòng cho thuê của bà ta rất tiện nghi coi như là bố thí anh, huống chi bằng giao tình của anh và con gái bà ta, cho anh cơ hội này biểu hiện là để mắt anh, cũng đừng không biết điều…… Có muốn anh dập đầu tạ ơn hay không a! Bà tám này!

Mà kẻ lỗ mãng kia lại còn ngây ngốc đồng ý, anh cuối cùng có tính khí hay không a! Không nhìn ra người ta cũng đã bò đến trên đỉnh đầu anh rồi sao?

“Xin chờ một chút, Hành Thư và con gái của lqd bà có cái giao tình gì?” Cô nhẫn nhịn tức giận, để khay xuống, nở nụ cười giả tạo.

Bà chủ nhà nghiêng đầu liếc nhìn anh một cái: “Người nào không biết anh ta yêu thích con gái của tôi đã lâu rồi.”

“Là thế này phải không? Hành Thư?” Cô liếc nhìn con bé ú bên cạnh bà chủ nhà, cười như không cười quay đầu lại hỏi.

Phạm Hành Thư lắc đến cổ cũng muốn sái: “Không có, không có, là họ nói, anh không từng đồng ý qua ——”

Cô cũng nghĩ thế.

Nhưng người khác cũng không nghĩ như vậy: “Anh đây là nói cái gì? Chẳng lẽ trước kia anh cùng tôi đi ra ngoài ăn cơm, xem phim đều là giả sao?” Con bé ú nổi đóa, hưng sư vấn tội.

Đó là bởi vì, cô ta mỗi lần cũng một bộ cô ta đã định đoạt, hơn nữa mỗi lần đi ra ngoài cũng mệnh lệnh anh trả tiền, anh hoàn toàn không có biện pháp cự tuyệt a!

Anh há mồm, chưa kịp phát ra âm thanh, giống như quá khứ vậy, chịu khổ cắt đứt số mạng: “Anh không cần nói! Tôi chỉ muốn anh giao phó rõ ràng, người phụ nữ này là ai? Tại sao cô ta lại ở nhà anh? Tuần trước bảo anh đi đón tôi, anh không tới tôi cũng đã tha thứ cho anh, anh đừng nên quá phận!”

“Tôi không đáp ứng sẽ đi đón cô a, ngày đó tôi đã muốn nói cho cô biết, Hân Nông tan việc, tôi phải đi gặp cô ấy, nhưng là cô không để cho tôi nói chuyện……”

“Anh ——” con bé ú nhảy lên: “Bây giờ anh thừa nhận anh di tình biệt luyến rồi hả? Phạm Hành Thư! Anh thật quá đáng! Tôi cho anh cơ hội theo đuổi tôi là vinh hạnh của anh, cũng không thể tưởng tượng, tôi là đồng tình anh không ai muốn mới chịu thiệt, anh lại dám bội tình bạc nghĩa với tôi!” Đầu ngón tay ngắn ngủn mập mạp run lên, mười phần tư thái bình trà, mắng xong căm giận cầm nước trái cây lên uống vài hớp bình ổn tức giận.

Thật là đủ rồi! Thật sự làm cho người ta nghe không vào.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.