Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Chương 18


Đọc truyện Lang Thang Trong Trái Tim Anh – Chương 18

Sáng hôm sau, Quan Nhã Dương phải bay đến Hokkaido, xử lý một vài chuyện sau lễ tang, dẫu sao anh cũng đã trưởng thành, lại là con cả trong nhà, có một vài chuyện thuộc về trọng trách anh phải đảm nhiệm nên chẳng thể khước từ được.

Nguyên Phi Ngư tiễn anh lên máy bay, họ cả đêm không ngủ, vẻ mặt phờ phạc, quần áo trên người nhăn nhúm, vô tình lại thu hút mọi ánh mắt kỳ quái của mọi người xung quanh.

Quan Nhã Dương không mang bất cứ hành lý nào, thẻ visa đút trong túi quần, rõ ràng lúc quyết định đến thành phố S, tuyệt đối không phải là “về chơi” như anh nói, vì một ngày một đêm, anh đều ở bên cô, không gặp ai, ngay cả căn nhà cũ ở trước đó cũng chẳng ghé thăm.

“Cảm ơn em đã ở bên anh một ngày một đêm như thế này, Nguyên Phi Ngư.” Anh dừng bước trước cửa kiểm soát, khóe môi nhướng lên, khẽ mỉm cười với Nguyên Phi Ngư, sau đó từ trong túi quần bò lấy ra một chiếc khuyên tai được khắc hình trăng non bằng pha lê tím, lắc lắc, “Cả ngày hôm qua anh chính là chạy đi tìm chiếc khuyên tai giống hệt chiếc này, nó là chiếc hồi nhỏ anh đã ăn trộm của mẹ, khi ấy quá ngây thơ, cứ nghĩ là cất giấu những món đồ mà mẹ thích nhất, như thế mẹ sẽ không rời xa anh và cha đi Hokkaido… Ha, sau này lại bị rơi mất một bên, bao nhiêu năm như thế anh luôn tìm chiếc giống hệt, để trả cho mẹ, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được, xem ra có một vài thứ mất đi sẽ mãi mãi không bao giờ tìm lại được.”

“Hóa ra từ nhỏ anh đã xấu bụng như thế.” Nguyên Phi Ngư cũng bật cuwoif, nhìn về phía cửa an toàn sau lưng anh, nghĩ sau này có thể chẳng còn gặp lại nhau nữa, trong lòng trào dâng cơn đau nhói.

“Có điều em nói rất đúng, bà tốt bụng và xinh đẹp như thế, sẽ không trách anh đâu, cho nên dù thiếu một chiếc đi chăng nữa, anh cũng phải mang về trả lại cho mẹ.” Quan Nhã Dương vừa nói vừa đặt tay lên vai Nguyên Phi Ngư, đắm đuối nhìn cô, phảng phất như trông thấy cả nới sâu thẳm nhất linh hồn cô, “Anh đã hối hận một lần rồi, quyết không để mình hối hận thêm lần nữa.”

Khi ấy Nguyên Phi Ngư đang đắm chìm trong cơn đau nhói chẳng biết từ đâu ập đến, chẳng tài nào hiểu được lời anh nói, sau khi về nhà lại càng bận tối mắt tối mũi không còn thời gian nghĩ đến nữa. Cô đã biến mất một ngày một đêm, lại chẳng có điện thoại di động, không một ai liên lạc được với cô, ai nấy đều đổ xô đi tìm, Tô Hiểu Bách khóc ròng một ngày một đêm, Tần Lạc cũng lo lắng đến phát điên, Mẫn Ngọc Quỳnh thậm chí còn phải tạm ngừng mọi công việc, ủy thác cho người khác, điều động toàn bộ người trong trung tâm đi tìm, đúng lúc cha của Tần Lạc có cuộc họp bất ngờ lại bị tiếng khóc của Tần Lạc dọa cho chết khiếp, ngay tức khắc vận dụng mọi mối quan hệ của mình, điều động một đội cảnh sát của thành phố S, làm cuộc càn quét long trời nở đất khắp thành phố để tìm cô.

Khi cô lê bước về nhà với gương mặt vô cùng mệt mỏi, Tần Lạc và Tô Hiểu Bách cũng tìm cô suốt đêm vừa trở về, Mẫn Ngọc Quỳnh và ông Tần cũng ở bên, vừa trông thấy cô, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó hai người Tần Lạc và Tô Hiểu Bách cùng xông lên ôm xiết cô, Tần Lạc còn khoa trương khóc rống lên, “Phi Ngư, cậu đi đâu vậy, dọa bọn tớ sợ chết khiếp.”


“Tớ…tớ…”, Nguyên Phi Ngư bị cảnh tượng này dọa cho thảng thốt, lắp ba lắp bắp giải thích: “Tớ gặp phải bạn học cũ, tâm trạng cậu ta không tốt lắm, nên tớ ở cùng cậu một lát… Tớ xin lỗi…”

Tô Hiểu Bách quầng mắt đỏ ngầu, con ngươi lấp lánh nhưng lại bị phủ bởi một bóng đen nặng nề, tròn một ngày trời không được nghỉ ngơi, giọng cũng khàn khàn, “Chị à, tại sao chị không nói với em một tiếng, trước đây chị chưa bao giờ phóng túng buông thả như thế.”

“Đúng thế, vì lúc nào cậu cũng là người lý trí và gò bó, chúng tớ mới lo lắng như thế.” Tần Lạc ngẩng đầu, lau nước mắt, cố kiềm chế nỗi uất ức và buồn bực.

“Xin lỗi, mình xin lỗi…”. Thực tình Nguyên Phi Ngư không ngờ lần đầu tiên buông thả của mình lại khiến nhiều người phải lo lắng như thế, có lẽ trên thế giới này không đến nỗi tuyệt vọng như cô nghĩ, nghĩ ngợi như vậy, cô ngừng nói lời xin lỗi, trong lòng dần cảm thấy ấm áp trở lại.

* * *

Kỳ nghỉ hè dài dằng dặng cứ lặng lẽ trôi qua trong cơn bận rộn tối mắt tối mũi, lúc vào năm học mới, cuối cùng Nguyên Phi Ngư cũng gom đủ tiền học phí, Mẫn Ngọc Quỳnh tặng cô một suất học bổng nho nhỏ, lại bằng lòng để cô tiếp tục làm thêm ngoài giờ tại đây, tiền lương không được nhiều như làm chính thức, nhưng cũng đủ để cô trang trải sinh hoạt thường ngày. Từ nơi làm việc đi ra, trong lòng Nguyên Phi Ngư cảm thấy ấm áp vô cùng, lần đầu tiên trong đời thấy ngưỡng mộ Tần Lạc đến vậy.

“Mẹ cậu thật tốt, có người mẹ như thế, cậu thật hạnh phúc.” Cô nói.

Tần Lạc dùng ánh mắt như gặp ma nhìn chằm chằm Nguyên Phi Ngư, sau đó mở miệng nói: “Cậu bảo mẹ tớ tốt? Làm ơn đi, rõ ràng bà ấy là một nữ ma đầu, cậu bị bà ấy bóc lột thế mà còn nói bà ấy tốt? Nguyên Phi Ngư, đúng là cậu có khuynh hướng tự đày đọa mình đấy.” Khóe miệng cô giật giật, chẳng biết đang nghĩ đến điều gì, nở nụ cười gian xảo, “Tớ bảo rồi, cậu mới thực sự hạnh phúc, có em trai Hiểu Bách thế kia, vừa ngoan ngoãn, vừa đẹp trai.”


“Vậy ư? Hóa ra tớ cũng có điều khiến người khác ngưỡng mộ.” Nguyên Phi Ngư cúi đầu, nắm chặt túi tiền trong tay, không kiềm chế được liền bật cười.

Ngưỡng mộ giống như hồi học mẫu giáo chơi trò hoán đổi, mọi người đều được ghép thành từng đội, cô giáo giao cho mỗi người một chiếc hộp bí mật, trong hộp có để các chữ số khác nhau, bạn có thể hoán đổi với bất kỳ người nào, số lần hoán đổi cũng không hạn chế, khi cô giáo nói ngừng lại, thì số trong hộp của ai lớn nhất, người đó sẽ giành được một chiếc hộp đựng đầy kẹo. Bạn ôm chiếc hộp đó chạy đến chỗ người thân, sẽ cảm thấy đáng lẽ trong chiếc hộp của người khác nên có số lớn hơn, đổi hết lần này đến lần khác, khi trò chơi kết thúc mới biết được, mọi chữ số được đặt trong tất cả các hộp về cơ bản là giống nhau.

Trường mà Nguyên Phi Ngư học và học viện ngoại ngữ nơi Tần Lạc học tuy ở trong một thành phố, nhưng cách nhau rất xa, một người ở phía Đông, một người ở phía Tây thành phố, số lần gặp nhau tự nhiên cũng ít đi rất nhiều, có điều số lần Tần Lạc đến nhà cô lại tăng lên trông thấy, nhiều đến mức cô rất hay phát hiện ra những đồ vật lạ xuất hiện trong phòng, hỏi Tô Hiểu Bách, câu trả lời lần nào của cậu dường như cũng đều giống nhau, “Chị Tần Lạc quên không cầm theo.”

Bài vở chương trình đại học so với cấp ba cũng nhẹ nhõm thoải mãi hơn nhiều, cơ chế trong trường cũng không quá nghiêm trọng, chỉ cần khi thi đủ điểm qua, còn bình thường thiếu một vài tiết, các giáo sư cũng mắt nhắm mắt mở mà cho qua, Nguyên Phi Ngư cực kỳ thích thú với cuộc sống như thế này, cũng thư thái hơn nhiều.

Cho đến khi cô gặp Quan Nhã Dương trong trường.

Quan Nhã Dương với tư cách là giáo viên dạy thay môn tiếng Anh mới xuất hiện trong lớp, khi ấy Nguyên Phi Ngư đang cúi đầu chăm chú ăn bánh bao sau quyển sách được dựng lên để che, nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng, lập tức ngẩng đầu lên nhìn thẳng về phía bục giảng, ánh mắt này cơ hồ đã lấy đi một nửa sinh mệnh của cô, miếng bánh bao trong miệng còn chưa nhai lập tức chạy theo nhịp thở lọt vào cổ họng, khiến cô ho đến mặt đỏ tía tai, cố gắng cho ra hay đẩy vào mà không thể làm nổi.

Lúc này, Quan Nhã Dương với bộ dạng nho nhã vừa mới hoàn thành thủ tục tự giới thiệu đang bước từ trên bục giảng xuống, đi đến bên cạnh cô, thái độ ân cần vỗ vỗ lưng cô, khóe miệng khẽ nhướng tạo thành nụ cười: “Anh đã bảo rồi, phải ăn uống cẩn thận, sáng mai anh sẽ nấu cho em, không được phép ăn bánh bao thêm lần nào nữa.”


Lớp học đột nhiên ồn ào huyên náo hẳn lên, đám bạn học đều nhìn về phía cô, ánh mắt của các nam sinh cực kỳ ấm áp, còn của các nữ sinh lại vô cùng đố kỵ như có sức sát thương, lớn bằng từng này đây là lần đâu tiên bị nhiều người nhìn chằm chằm như thế, sắc mặt Nguyên Phi Ngư vụt đỏ lựng, nhưng vẫn nở nụ cười gượng gạo với Quan Nhã Dương, còn cô lại chẳng biết phải giải thích như thế nào.

Sau khi tan học, Nguyên Phi Ngư kéo Quan Nhã Dương đến một góc khuất, mặt mày hùng hổ trách móc: “Trước đây trong trường từng lan truyền tin đồn có một tên ngốc đã bỏ học tại đại học Q, chuyển đến trường đại học hạng hai của bọn em, đừng nói với em tên ngốc đó chính là anh nhé!”.

“Rất xin lỗi em, thằng ngốc đó đúng là anh.” Hai tay Quan Nhã Dương buông thõng, vẻ mặt buồn bã cất lời, “Em không vào được đại học Q, nên anh đành phải đến đây.”

“Quan Nhã Dương, anh bị điên rồi có phải không? Đại học Q là niềm mơ ước của biết bao nhiêu người…”. Nguyên Phi Ngư thực sự đã rất muốn như lần đầu gặp mặt mà cho anh một cái bạt tai, nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nào vung tay lên được, “Tại sao chứ?”.

“Em là người hiểu rõ lý do hơn ai hết mà.” Quan Nhã Dương cúi người, áp sát lên mặt cô, cặp mắt đen láy mang thứ ánh sáng kiên định đang lấp lánh tỏa rạng, “Anh không điên, dù sao lúc này anh cũng tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào khác, anh đang cực kỳ lý trí, anh biết anh muốn gì. Anh từng nói, anh đã hối hận một lần, chắc chắn không cho phép bản thân mình hối hận lần thứ hai.”

Nguyên Phi Ngư chợt cảm thấy nghèn nghẹn, quay đầu qua hướng khác,, tuy mặt vẫn hằm hằm tức giận, nhưng lại bất giác thoáng ửng đỏ lên, hờ hững buông một câu: “Tùy anh.” Rồi xoay người bỏ chạy.

Quan Nhã Dương vội vã rảo bước, xông thẳng đến trước mặt cô, bất luận thế nào cũng không để cho cô nhích thêm bước nữa, sau đó giơ ba ngón tay lên lắc lắc trước mặt cô:

“Nguyên Phi Ngư, giờ em có ba sự lựa chọn. Một, em là bạn gái của anh. Hai, anh là bạn trai của em.”

Nguyên Phi Ngư không kiềm chế được trợn tròn mắt, thật sự rất muốn đấm một cú vào mặt anh, nhưng lại quá hiếu kỳ về lựa chọn thứ ba là gì, thế là liền hỏi vẻ ngờ nghệch: “Vậy còn lựa chọn thứ ba?”.


“Ba, chúng ta ở bên nhau.”

Cô không ngờ đáp án lại vô sỉ đến vậy, nhưng nét ấm áp toát ra từ trong đáy mắt Quan Nhã Dương lại hạ gục cô nhanh gọn, cô đỏ mặt tía tai, cúi đầu không nói, Quan Nhã Dương đưa hai tay ra nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, khẽ thì thầm bên tai cô: “Em nói xem, làm gì có người nào hôn nhau đến mấy lần, mà còn chưa tính chuyện hẹn hò yêu đương chứ? Nguyên Phi Ngư, em đừng cáu như thế nữa được không? Dù sao anh cũng sẽ không từ bỏ, hôm nay em nhận lời, hay là mai nhận lời, hay ngày kia nhận lời thực ra đều như nhau cả mà.”

Anh chàng này đúng là hết thuốc chữa thật rồi.

Nguyên Phi Ngư cau mày, khẽ thở dài nhẹ như không ra tiếng, “Nhưng, thế giới mà hai chị em em đang sống có rất nhiều điểm khác biệt, có quá nhiều thứ anh không thể tưởng tượng được đâu… Em không muốn anh sau này phải hối hận.”

“Anh bảo rồi, vì anh không muốn phải hối hận thêm lần nữa nên mới chạy đi tìm em, em phải biết rằng, cô gái vừa xấu tính vừa ương ngạnh giống như em trên thế giới này còn khó kiếm hơn cả cá hóa thạch của kỷ băng hà.” Quan Nhã Dương không buông tay, khóe miệng nhướng lên tạo thành nụ cười xấu xa.

“Anh…”, Nguyên Phi Ngư trợn trừng mắt nhìn anh đang mắm môi mắm lợi, trái tim nhỏ bé đã bắt đầu rung động, “Anh vẫn chưa từng tỏ tình với em.”

“Loài sinh vật Phi Ngư, có chiếc vây dài tựa như đôi cánh, nhưng đó cũng chỉ là chiếc vây, đừng hòng có thể bơi ra được biển lớn, cho nên em phải ngoan ngoãn ở bên cạnh anh đi.” Quan Nhã Dương ôm chặt cô, giữ chắc cô áp sát vào vị trí trái tim mình, nơi con tim đang loạn nhịp “thình thình”, làm chấn động cả tai cô, anh nói: “Nguyên Phi Ngư, anh yêu em, yêu đến mức trái tim sắp nổ tung, chẳng còn cách nào sống một mình được nữa, em phải có trách nhiệm với cuộc sống của anh.”

Cuối cùng Nguyên Phi Ngư vẫn không tài nào kháng cự được vẻ thâm tình trong ánh mắt Quan Nhã Dương, khẽ khàng cúi đầu gật gật, Quan Nhã Dương hạnh phúc tột bậc ôm cô xoay đến ba vòng, nhưng cũng rất đỗi lo lắng sợ hãi thì thào với cô: “Nói cho em biết nhé Nguyên Phi Ngư, thực ra anh là một chú cún con trung thành, thứ gì đã theo đuổi thì chết cũng không buông tay, giờ em đã gật đầu đồng ý thì cả đời này không được phép rời xa anh, nếu dám rời xa anh, anh sẽ khiến em sống không được chết cũng chẳng xong.”

Những lời này được thốt ra từ miệng của chính người mình yêu, nghe ra có cảm giác ngọt ngào ấm áp, khi ấy Nguyên Phi Ngư cũng chỉ đá anh một cái, biểu thị vẻ bất mãn của mình, nhưng nụ cười treo trên khóe miệng lại vẫn chẳng giảm đi, có điều lúc đó con tim chìm đắm trong men tình nên cô không nhận ra, có một vài chuyện đang lặng lẽ thay đổi, tình yêu từng khiến cô ngập tràn hạnh phúc, thực sự có ngày lại bức cô đến bước đường sống cũng không được chết cũng chẳng xong.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.