Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Chương 16


Đọc truyện Lang Thang Trong Trái Tim Anh – Chương 16

Những tháng ngày cấp ba thật nhàm chán, sau khi lên lớp mười hai, cảm giác căng thẳng lo lắng khiến người ta không sao thở nổi, thi cử và ôn tập liên miên không dứt khiến thi thoảng Nguyên Phi Ngư lại nhớ đến những ngày tự do tự tại thoải mái nhàn nhã hồi lớp mười. Dù bận rộn tối mắt tối mũi, nhưng công việc làm thêm vẫn diễn ra đều đều, ngày ngày mệt bở hơi tai, bận đến mức chẳng có thời gian ngẩng đầu lên, miệng vẫn ê a lẩm nhẩm đọc thuộc từ mới tiếng Anh, Tô Hiểu Bách luôn quan tâm yêu thương vừa đấm lưng cho cô, vừa khẽ thì thào dò hỏi: “Chị à, chị cho em đi làm thêm đi, như thế chị cũng thoải mái hơn nhiều.”

“Không được.” Nguyên Phi Ngư nhảy dựng lên vỗ vỗ đầu Tô Hiểu Bách, “Em phải chăm chỉ học, không cần phải nghĩ chuyện khác, chị hi vọng em không thua kém gì những đứa trẻ khác.”

“Nhưng, trên lớp có bạn mới chuyển đến, nghe nói cũng là trẻ mồ côi, hôm nay em nhìn thấy cậu ấy đi làm thêm trong quán ăn nhanh.” Tô Hiểu Bách trợn mắt tranh luận.

“Em không giống cậu ấy, em có chị, chị không thể để em không hạnh phúc.” Nguyên Phi Ngư gân cổ lên cố chấp đến đáng sợ, từ trước đến nay không ai biết cô đang kiên trì cố chấp vì cái gì, ngay cả Tô Hiểu Bách cũng không hiểu, cho nên sau cùng cậu đành im lặng.

Tô Hiểu Bách mười sáu tuổi, hiếm bạn cùng tuổi nào có ngũ quan tuấn tú như thế, khiến Tần Lạc lúc nào cũng phải ôm ngực mà hét lên: “Hiểu Bách đẹp trai thế này có thể trở thành minh tinh đấy.”

“Đẹp hay không, không liên quan đến cậu, đừng hòng xơ múi đến Hiểu Bách nhà tớ.” Nguyên Phi Ngư hung hăng nhìn cô, cứ như con chó săn bảo vệ chủ nhân, chỉ là cùng với thời gian lời cảnh cáo đó càng lúc càng trở nên vô dụng, giống như không ai có thể ngăn cản được sự cố chấp của cô vậy, cũng chẳng ai ngăn cản được sự mê trai, thích làm gì thì làm của Tần Lạc.

Lại một mùa hạ nữa đến, mùa thi theo đó cũng trở lại, Nguyên Phi Ngư dừng mọi công việc lại, dồn tất cả sức lực tập trung ôn thi, tuy cô chẳng có chí hướng gì lớn lao, nhưng cô cũng hiểu rõ, chỉ có trình độ cấp ba thì chẳng cách nào sống được giữa thành phố rộng lớn với tốc độ đô thị hóa, quốc tế hóa mỗi lúc một nhanh và mạnh như hiện nay, cho nên ít nhất cô phải tốt nghiệp đại học mới có thể tìm được một công việc vừa có chút thể diện lại vừa có thu nhập ổn định, hoàn toàn xóa bỏ đi quá khứ không đáng nhớ của mình, cũng có thể kiếm được chút tiền cho Hiểu Bách học tiếp.

Khi điền nguyện vọng, nghĩ đến Hiểu Bách vẫn còn đang đi học ở đây, cô không thể một mình đến thành phố khác được, cho nên tất cả nguyện vọng điền vào trong tờ đơn xin thi đại học đều là mấy trường đại học trong thành phố, còn Tần Lạc cũng chẳng biết đang nghĩ gì, cũng đều đăng ký nguyện vọng vào trường ở thành phố, hai người như có thần giao cách cảm vậy, khi nộp đơn đăng ký, giáo viên chủ nhiệm lớp nhìn bọn họ lắc đầu, nói: “Số lượng học sinh đăng ký vào mấy trường trong thành phố không hề nhỏ, với thành tích của hai em, về cơ bản không có cơ may.”


Khi kết quả được thông báo, chủ nhiệm lớp không thể không thừa nhận hai người họ tuy thành tích không phải quá tốt, nhưng đúng là quá may mắn, nhất là Tần Lạc dựa vào tài năng thiên bẩm về ngôn ngữ mà cha cô truyền lại, thành tích tiếng Anh vượt trội nên được học viện ngoại ngữ của thành phố đặc cách không phải thi, còn Nguyên Phi Ngư lại mạo hiểm thi vào trường đại học thuộc tốp hai trong thành phố, cũng xem như không phí công sức ngày ngày đêm đêm châm đèn “ôm chân Phật” của cô.

Nhưng vấn đề căng thẳng lo lắng sắp phải đối mặt khiến Nguyên Phi Ngư không sao vui vẻ như Tần Lạc được, lần trước khi Hiểu Bách nhập viện đã dùng phần học phí của cô trong tài khoản, số tiền đó tuy không được gọi là nhiều, nhưng cũng mãi chưa bổ sung, lại thêm dạo gần đây chẳng đi làm thêm được gì, tiền nhà đã nợ mấy tháng rồi còn chưa trả, tình trạng kinh tế trong nhà thật sự cực kỳ nguy cấp, cho dù cả mùa hè có làm việc cật lực, cô cũng chẳng dám tin là có thể tích lũy đủ tiền nộp học phí khi nhập trường.

Đêm đó Tần Lạc lại ở lì nhà cô, nhất quyết không đi, còn lén lấy trộm trong nhà một chai rượu vang, uống đến mức khắp nhà đều có mùi rượu, đêm đã về khuya, Hiểu Bách đi ngủ trước, hai người họ chen nhau trên chiếc giường đơn chật hẹp, Tần Lạc thở ra mùi rượu đột nhiên nói bên tai cô: “Phi Ngư, trợ lý của mẹ tớ xin nghỉ về nhà sinh con rồi, giờ bà bận đến đứt hơi, đang tìm người làm trợ lý, tuy để cậu làm giúp việc dưới tay bà mẹ già ác ma chắc chắn sẽ bị đày đọa rất thảm, nhưng tiền lương cũng tốt, phù sa không chảy ruộng ngoài, cậu có muốn thử không?”.

Nguyên Phi Ngư mắt mở tròn, trong màn đêm đen đặc vẫn nhìn thấy nét say trong ánh mắt mơ màng của Tần Lạc, hơi bất ngờ vì Tần Lạc tuy vô tâm nhưng cũng đã nhận ra được khó khăn của cô, hơn nữa còn trao cho cô một chiếc cần câu chắc chắn, không phải bố thí mà chỉ đơn thuần giúp đỡ.

Cô nghĩ, mình có thể làm bạn với Tần Lạc giàu sang phú quý thế này, làm bạn nhau lâu như vậy, suy cho cùng cũng vì nguyên nhân này, Tần Lạc trước nay chưa từng cảm thấy giữa họ có gì khác nhau, chưa bao giờ làm ra vẻ cao ngạo của người thành phố, không bao giờ thương hại, không bao giờ bố thí, đã mang đến cho cô đủ sự tôn trọng và một tình bạn bình thường nhất, may mắn làm sao đó chính là những thứ cô cần nhất.

Cô từ từ gật đầu, giơ tay sửa lại lọn tóc rối của Tần Lạc, thật lòng nói cảm ơn cô: “Cảm ơn cậu, Tần Lạc.”

“Khỉ thật… cảm ơn gì chứ?”. Tần Lạc nhảy tưng tưng đến bên cô, cố hết sức chen vào tấm chăn của cô, ôm cổ cô rồi thì thầm: “Người phải nói cảm ơn là tớ mới đúng, Phi Ngư, cảm ơn cậu đã đồng ý làm bạn tớ, trước đây tớ luôn thấy mông lung, chỉ muốn ngày ngày nổi loạn, trước đây chẳng biết tại sao mình lại sống, ở bên cạnh cậu bao năm nay, trông thấy cậu luôn cố gắng, dần dần tớ cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về cuộc sống của mình, nghĩ đến tương lai xem mình sẽ như thế nào…”

Cô lầm bầm, cũng chẳng biết là có phải say thật hay không, nói được nửa chừng lại im bặt, sau đó chỉ còn vọng lại những tiếng thở khe khẽ và đều đặn.


Tương lai sẽ ra sao…

Nguyên Phi Ngư ngửa mặt nhìn chằm chằm lên trần nhà cũ nát, chẳng thể nào ngủ được, trước đây rất lâu cô từng vạch ra tất cả mọi thứ trong tương lai, đi học đi làm, nuôi Hiểu Bách trưởng thành, nhưng những thứ được vạch ra rõ ràng rồi cũng dần dần mơ hồ thay đổi, ngày ngày mỗi khi dọn dẹp tủ quần áo tình cờ dọn đến chiếc áo khoác ngoài được cất giữ cẩn thận, đều làm cô nhớ tới đêm đó, anh nói với cô: “Nguyên Phi Ngư, liệu có người nào trên thế giới này có trái tim sắt đá khiến người ta căm ghét như em không?”. Bóng lưng cô đơn ấy khiến cô cực kỳ mơ hồ, chẳng biết bản thân mình trước nay luôn kiên trì cố gắng có đúng hay không, trong chớp mắt lại cảm thấy, nếu là anh, có lẽ… có lẽ cuộc sống của cô sẽ thay đổi.

* * *

Nhận lời mời đến văn phòng làm việc mới mở của mẹ Tần Lạc cũng được xem là khá thuận lợi, mẹ Tần Lạc là Mẫn Ngọc Quỳnh là luật sư nổi tiếng ở thành phố nhỏ này, chuyên thụ lý các vụ án liên quan đến phân chia tài sản gia đình, công việc rất phất, bận rộn cả ngày, Nguyên Phi Ngư mới tốt nghiệp cấp ba, lại chưa từng học qua luật sư, tuần đầu tiên đi làm chỉ bị sai làm mấy việc như sắp xếp giấy tờ, nghe điện thoại, nhưng cô rất chăm chỉ, hòa nhập rất nhanh, ngày hôm sau đã có thể sắp xếp lịch trình làm việc của Mẫn Ngọc Quỳnh và sắp xếp cũng như chuẩn bị tài liệu cần dùng liên quan khi được người khác nhờ, Chuyện có vẻ suôn sẻ, Mẫn Ngọc Quỳnh cực kỳ vừa lòng, giao cho cô rất nhiều việc, hơn nữa còn không ngừng khen ngợi cô trước mặt Tần Lạc, lại kể lể tính lười nhác của Tần Lạc, hại Tần Lạc chỉ biết kêu gào thảm thiết cứu mạng, càng ngày càng không muốn đến phòng làm việc của mẹ, trừ khi Tô Hiểu Bách muốn đi thăm Nguyên Phi Ngư, cô mới đi cùng.

“Chị, chị vẫn chưa ăn trưa, nghỉ ngơi một chút không được sao?”.

Tô Hiểu Bách lần đầu đến văn phòng lập tức bị thái độ làm việc bận rộn gấp gáp của văn phòng luật sư dọa cho khiếp vía, chợt đờ đẫn đứng bên cạnh bàn làm việc của Nguyên Phi Ngư, cau mày nhìn cô đang xoay qua xoay lại không ngừng phía sau màn hình vi tính, khuôn mặt tuấn tú hiện vẻ đau lòng, “Việc không phải làm một chốc một lát là xong được.”

Hôm nay Mẫn Ngọc Quỳnh đi ra ngoài gặp một thân chủ quan trọng, phải đến buổi chiều mới về, trước khi đi có dặn dò Nguyên Phi Ngư chuẩn bị những tài liệu cần dùng cho buổi hầu tòa ngày mai, đó là vụ án phân chia tài sản của một cặp vợ chồng, ông chồng làm ăn buôn bán bên ngoài, vợ đi quá giới hạn, lại đòi ly hôn, chồng cho rằng vợ đã ngoại tình nên từ chối chu cấp. Nguyên Phi Ngư vừa tìm tài liệu, vừa gõ văn kiện, mãi mới xong được mấy trang, ngẩng đầu lên mỉm cười với Tô Hiểu Bách, “Đợi chút nữa hãy tính, lúc nào ăn chẳng được.”


“Chị không ăn, em cũng không ăn.” Tô Hiểu Bách khó lắm mới nói được một câu tùy tiện buông thả như thế, tức tối quay người bỏ đi.

Tần Lạc ngồi bên lập tức bật dậy vội vã đuổi theo giữ cậu lại, rồi quay đầu nhìn Nguyên Phi Ngư trách móc: “Phi Ngư, Hiểu Bách vì muốn được ăn cơm cùng cậu mà đã nhịn cả bữa sáng rồi đấy.”

“Hiểu Bách, không phải chị đã cho em tiền ăn sáng rồi ư? Tại sao em không đi ăn?”. Nguyên Phi Ngư đứng lên tức tối, “Hai ngày nay chị rất bận, không có thời gian nấu cơm cho em, làm em tủi thân rồi. Nhưng, đợi chị xong vụ án này thôi, chị đảm bảo.”

“Nhưng hai chị em đã lâu rồi không ăn cơm cùng nhau.” Tô Hiểu Bách cúi đầu, giọng nói rất khẽ nhưng lại cực kỳ cố chấp, “Dù sao chị không ăn, em cũng không ăn.”

“Trời ơi, thật không sao chịu nổi hai chị em nhà này, chẳng phải là chỉ ăn cơm thôi hả? Đi cùng đi, đi cùng đi…”, Tần Lạc không chịu đựng thêm nữa liền kéo tay Tô Hiểu Bách, một tay nắm tay Nguyên Phi Ngư, kéo hai người họ ra ngoài, “Phi Ngư, Hiểu Bách vẫn đang tuổi lớn, không được nhịn đói, em ý muốn ăn cơm cùng cậu, cậu đi đi, mẹ tớ đến đây tớ sẽ bảo, không có vấn đề gì đâu.”

Nguyên Phi Ngư mặc bộ trang phục công sở, áo trắng váy ngắn màu đen, chân đi cao gót, gót chỉ cao năm phân thôi, nhưng cũng đủ khiến Nguyên Phi Ngư chưa từng đi cao gót cảm thấy loạng choạng, cho nên vừa bị Tần Lạc kéo một cái, cô suýt chút nữa ngã chổng vó, may mà Tô Hiểu Bách lao đến kịp, giữ cô đứng vững.

Tuy Tô Hiểu Bách chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng đã cao tới một mét bảy mươi lăm, so với Nguyên Phi Ngư đang ngự trên đôi cao gót kia cũng hơn hẳn một cái đầu, chỉ là hơi gầy thôi, ngũ quan đoan chính, đi đến đâu là nhận ra ngay đến đó. Đứng trước cửa văn phòng làm việc người qua kẻ lại ôm Nguyên Phi Ngư, khiến cậu chợt thấy xấu hổ, sắc mặt đỏ lựng, con ngươi đen láy có luồng sáng kỳ lạ đang di chuyển, đã thế còn mãi không chịu buông tay. Có mấy nhân viên nữ đang làm việc trong văn phòng, thấy cảnh tượng này đều cảm thấy cực kỳ lãng mạn, trước kinh hoàng sau thảng thốt hét gọi với Nguyên Phi Ngư: “Phi Ngư, bạn trai của em trông thật đẹp trai đấy, ha ha, tiếp tục tiếp tục đi, bọn chị không thấy gì đâu.”

Lúc này Nguyên Phi Ngư mặt đã đỏ như gấc, vội vàng đẩy tay Tô Hiểu Bách ra, đúng lúc muốn giải thích thì lại nghe thấy giọng điệu cau có của Tần Lạc vọng đến: “Các chị nói gì vậy? Hiểu Bách là em trai của Phi Ngư, em trai ruột, cùng mẹ khác cha, còn nói linh tinh nữa cẩn thận em bảo mẹ sa thải các chị đấy.”

Mấy nữ nhân viên trong văn phòng bình thường thấy Tần Lạc đến đều mặt mày tươi cười, cực kỳ vui vẻ, ngược lại lần này lại thấy cô nói năng nặng nề tức tối như thế, bất giác không biết nên phản ứng thế nào, ai nấy đều gượng gạo vội vội vàng vàng lủi vào phòng làm việc.


“Tần Lạc, đừng giận nữa, tớ không bận tâm đâu.” Nguyên Phi Ngư đã đứng vững lại, bước lên trước an ủi Tần Lạc, “Chẳng phải nói là đi ăn sao? Mau lên, bọn tớ sắp đói lả ra rồi nè, phải không, Hiểu Bách?”.

Tô Hiểu Bách vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt ngượng ngập khi nãy đã biến mất, cúi đầu nhìn thẳng xuống chân, chẳng biết đang nghĩ gì nữa, nghe thấy Nguyên Phi Ngư goi, cậu mới ngẩng mặt lên mỉm cười dễ thương ngoan ngoãn với Nguyên Phi Ngư và Tần Lạc, gật gật đầu.

Nụ cười của Tô Hiểu Bách giống như là thần dược vạn năng với Tần Lạc, vừa mới đây cô còn hậm hực tức tối, chớp mắt đã hào hứng hẳn lên, chỉ một tay lôi xềnh xệch Nguyên Phi Ngư đi, còn tay kia tiếp tục kéo Tô Hiểu Bách xuống nhà ăn dưới lầu, vừa đi vừa mồm năm miệng mười không ngừng nghỉ: “Phi Ngư, cậu nói xem năm ấy mà cậu yêu Quan Nhã Dương thì tốt biết bao, gia cảnh anh ta tốt, lại đẹp trai, khó lắm mới có một đại tài tử như thế, thật chẳng biết cậu đang nghĩ gì nữa.”

Nghe thấy cái tên đó, nụ cười của Nguyên Phi Ngư lập tức đông cứng nơi khóe miệng, tạo thành một đường cong cực kỳ quái dị, để che giấu vẻ gượng gạo không tự nhiên của mình, cô vội vã quay đầu sang hướng khác.

Chỉ có Tô Hiểu Bách ngay tức khắc đứng khựng lại, lo lắng kéo tay Tần Lạc lại truy vấn: “Quan Nhã Dương là ai?”.

Tần Lạc thấy cậu quan tâm đến chủ đề này, lập tức vui vẻ hào hứng kể tỉ mỉ chi tiết cho cậu nghe: “Anh ta là học trưởng của chị và Phi Ngư, học cùng bọn chị hai năm, là nhân vật chói sáng trong trường chị, năm đó anh ta theo đuổi chị của em, tiếc là sau này thi vào một trường đại học lớn ở Bắc Kinh, cũng không gặp lại nữa…”.

“À.” Nét mặt Tô Hiểu Bách vẫn giữ nụ cười như cũ, nhưng con ngươi đen láy thăm thẳm lại dần dần như đang trở nên tối sẫm, nét thâm trầm bảo trùm cả ánh nhìn của cậu, cho đến khi ánh mắt cậu nhìn người khác đã bắt đầu trở nên có chút kỳ quái, “Chị của em có thích anh ta không?”.

“Chị nghĩ là thích, nếu không sẽ không hẹn hò cùng cậu ta như thế…”, Tần Lạc vừa chép miệng vừa mở to cổ họng hét gọi về phía Nguyên Phi Ngư đang ở rất xa: “Phải không, Phi Ngư?”.

Nguyên Phi Ngư chẳng thèm đếm xỉa đến cô nàng, cứ tiến thẳng về phía trước, chỉ có điều dáng vẻ đã căng cứng từ lúc nào, Tô Hiểu Bách phía sau nhìn cô, đôi mắt đen thẳm tựa như màn đêm, không chút ánh sáng, chỉ có một màn sương mù, vô biên vô tận.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.