Kính Chiếu Yêu Của Nàng Phi Ngốc Nghếch

Chương 26


Đọc truyện Kính Chiếu Yêu Của Nàng Phi Ngốc Nghếch – Chương 26

Xuân Mai nghe thế thấy thật mơ hồ,bất quá Mạc Thượng Ly là người luôn luôn yêu cố lộng huyền hư (ý chỉ chuyện huyền ảo,kỳ quái),nếu hắn tuyệt không sốt ruột,kia tiểu thư nhà nàng cùng Vương gia,có phải hay không căn bản sẽ không bị chặt đầu?

Khi Quan Ninh Nhi đi vào hoàng cung,yêu cầu gặp mặt Hoàng Thượng,lại ngoài ý muốn không bị gì ngăn trở,thực thuận lợi liền được thái giám đưa đến điện Chiêu Dương diện thánh.

“Trẫm biết ngươi lần này đến là có mục đích gì,ngươi muốn trẫm cho thả Thất vương gia,phải không?”

Đây là lần đầu tiên Quan Ninh Nhi gần gũi cùng đương kim thiên tử nói chuyện,tuy rằng trong lòng có chút sợ hãi,nhưng cứ nghĩ đến phu quân đang ở thiên lao chịu khổ,nàng liền có thêm dũng khĩ,gật gật đầu,mở miệng cầu tình,“Xin Hoàng Thượng khai ân,thả Vương gia nhà thần.”

Cảnh Trình Hiên lạnh lùng cười,“Trẫm vì sao phải thả hắn?”

Quan Ninh Nhi không có lùi bước,“Bởi vì Vương gia cùng Hoàng Thượng,là huynh đệ một mẹ sinh ra.”

“Thế thì sao?”

“Năm đó tiên hoàng khi lâm chung,từng ban cho Vương gia kim bài miễn tử.”

“Vua nào triều thần ấy,cho dù năm đó tiên hoàng xác thực ban cho hắn kim bài miễn tử,nhưng hiện tại hoàng đế là trẫm,trẫm có quyền quyết định ai sống ai chết.Trẫm làm như vậy,chính là muốn cấp cho người trong thiên hạ một cái cảnh tỉnh,người dám xúc phạm đến trẫm,vô luận là ai trẫm đều tuyệt đối sẽ không chút lưu tình người nhà cũng giết!”

Nghe vậy,sắc mặt Quan Ninh Nhi trắng bệch,ngồi thẫn thờ.

“Không nên trách trẫm tâm ngoan vô tình,là thất đệ đối với trẫm sinh lòng xấu xa trước,trẫm mới hạ chỉ bắt hắn.”

“Thất vương gia đối với Hoàng Thượng trung thành và tận tâm,tuyệt không có nhị tâm.” (ở đây tương tự “1 dạ 2 lòng” ấy! ^^)

“Nếu hắn không có tâm tồn ngạt niệm,vì cái gì lại giấu diếm chuyện bảo tàng?”

Quan Ninh Nhi nghe xong đầu cũng to ra hai lần,nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới một cái gương nho nhỏ lại sẽ gây ra gợn sóng lớn như vậy,còn hại đến nam nhân nàng yêu thương nhất.


“Hừ! Hắn luôn mồm trách trẫm phái người phóng hỏa Thất vương phủ,nói xấu trẫm đoạt thứ gì đó của hắn,trẫm mới muốn nói,đây là hắn cố ý dùng kế kim thiền thoát xác,chính mình một phen phóng hỏa,sau đó ác nhân đi cáo trạng trước thì có.”

“Vương gia không phải loại người này!” Nàng nghe xong tức giận đến lập tức phản bác.

“Hắn không phải loại người như vậy,ngươi như thế nào biết được?”

“Thần cùng Vương gia ở chung lâu như vậy,chàng là người ngay thẳng,chính khí nghiêm nghị,tuyệt sẽ không làm loại việc ti bỉ này.”

“Thế vì sao trẫm ngày hôm trước đến muốn tàng bảo đồ,ngày thứ hai trong phủ hắn liền phát sinh đại hỏa? Rõ ràng hắn sợ trẫm đoạt đồ của hắn mới ra hạ sách này,tưởng có là giả ý lừa bịp trẫm.Hừ! Khi quân phạm thượng,trẫm nhất định sẽ không dễ dàng tha cho hắn.”

Quan Ninh Nhi bị tức giận của hắn làm cho đến không biết nói cái gì,hôm nay còn có nam nhân nào tâm so với Cảnh Trình Hiên ghê tởm hơn sao?

“Hoàng Thượng có phải hay không cố ý muốn phạt Vương gia nhà thần?”

Cảnh Trình Hiên gật gật đầu,“Xúc phạm mặt rồng,tội chết khó thoát!”

Khi nghe tới bốn chữ “tội chết khó thoát”,Quan Ninh Nhi chỉ cảm thấy đầu “Oanh” một tiếng trống rỗng,không tự chủ được mà hồi tưởng lại quãng thời gian mình cùng Cảnh Trình Ngự ở chung.

Tuy rằng người ấy lấy mình có mục đích riêng,ngay từ đầu chính là tính lợi dụng  nàng,nhưng người ấy đối với nàng có tình có nghĩa,thậm chí quên mình cứu nàng bên trong đại hỏa,nam tử như vậy,làm cho người ta có thể nào không thương?

Nàng đột nhiên lạnh lùng nở nụ cười,đối với Cảnh Trình Hiên nói:“Nếu Hoàng Thượng không tha tánh mạng Thất vương gia,vậy Ninh Nhi có một thỉnh cầu.”

“Nói.”

“Ninh Nhi muốn cùng Vương gia…cộng phó hoàng tuyền.” (tương đương cùng chết)


Trầm ngâm một lát,Cảnh Trình Hiên mặt không chút thay đổi nói:“Chuẩn!”

***

Tin tức Thất vương gia cùng Vương phi cùng bị bỏ tù,rất nhanh liền truyền ra bên ngoài.

Chưa đến mấy ngày,Hoàng Thượng lại chiêu cáo thiên hạ,nói vợ chồng Thất vương gia xúc phạm hoàng quyền,Hoàng Thượng muốn mau chóng xử lý,hạ lệnh một tháng sau xử trảm.

Ở cách xa đó tại An Lăng,Võ Tử Ưng dựa theo tin tức hồi báo của Tô Lạc Hương mà biết được việc này,đắc ý cười ha ha.Hắn ngồi tại án tiền,xem xong tin báo liền dùng ánh nến hủy thư tín,yêu thích không buông tay thưởng thức bảo kính chiếu yêu vừa được đưa tới.

Hắn nhìn gần nhìn xa,nhìn trái nhìn phải,chỉ cảm thấy vật nhỏ này được làm dị thường tinh xảo,nhưng nhìn một lúc lâu cũng không thấy ra được gương này làm sao cất giấu tàng bảo đồ.

“Vương gia,hiện tại tàng bảo đồ đã nằm trong tay chúng ta,Thất vương gia cũng cùng Hoàng Thượng phản bội,không lâu sau sẽ bị xử trảm,hiện nay triều đình đại loạn,đúng là thời cơ tốt nhất để chúng ta động thủ.Về phần bảo tàng này,Vương gia người không cần nhất thời nóng lòng,đợi sau khi Vương gia đoạt được ngôi vị hoàng đế,chúng ta tìm mấy dị sĩ tài ba cởi bỏ bí mật bảo kính cũng không muộn.” Mưu sĩ tâm phúc ở một bên đề nghị.

Võ Tử Ưng nghe vậy,đồng ý gật đầu,nắm chặt bảo kính trong tay,lộ ra một chút cười đắc ý.

“Thực đáng tiếc,không thể tận mắt thấy Cảnh Trình Ngự rơi đầu,thật sự có chút tiếc nuối.Bất quá lần này thực đáng khen ngợi,vẫn là nghĩa muội của bổn vương Tô Lạc Hương.Nha đầu kia quả nhiên không phụ công bổn vương nhờ vả,đem sự tình làm được tốt đẹp như vậy,đợi bổn vương ngồi trên long ỷ,nhất định sẽ không quên công lao của nàng……”

Lúc này tại một gian tẩm cung trong hoàng cung tại kinh thành,Tô Lạc Hương nghe Châu Nhi thuật lại lời truyền của Võ Tử Ưng,hắn chẳng những đem nàng khen một phen,nói nàng năng lực làm việc cường đại đến mức hóa thành châu báu,còn nhận lời sau này chắc chắn sẽ thưởng nàng.

Nàng nghe xong chính là cười cười,cũng không để trong lòng,đợi sau khi Châu Nhi rời đi,mới nhẹ nhàng mở một cái túi hương ra,đem một mặt gương đồng chạm trổ tinh xảo lấy ra,thưởng thức ở trong tay.

Nhớ ngày đó,nàng phái người tặng hoàng đế một tin tức,nói rõ Thất vương gia lúc trước lấy Quan Ninh Nhi là vì trên người đối phương có bảo tàng,sau khi hoàng đế biết chuyện,quả nhiên giận dữ như nàng sở liệu,lập tức tìm Cảnh Trình Ngự để hỏi cho ra lẽ.

Nàng thừa cơ lợi dụng khúc mắc giữa hai người,phái người đi Thất vương phủ phóng hỏa,kết quả Cảnh Trình Ngự quả nhiên đem việc này đổ lên đầu hoàng đế,nàng làm cho hai người bọn họ trai cò tranh chấp,mà nàng ngư ông đắc lợi,hoàn thành nhiệm vụ.Tuy rằng có chút đáng tiếc Cảnh Trình Ngự sắp bị xử trảm,bất quá,dù sao nam nhân kia cũng không thương nàng,sống chết của hắn đối với nàng giờ cũng không có ý nghĩa gì.


Người nàng không chiếm được,nàng tình nguyện làm cho hắn hoàn toàn biến mất,nàng không đạt được người khác cũng đừng mong có được.

Duy nhất có chút chuyện khiến nàng không vui,Quan Ninh Nhi vừa béo vừa ngu kia lại cư nhiên ngây ngốc tự nguyện cùng Cảnh Trình Ngự vào ngục chịu chết.

Không thể sinh cùng tháng cùng năm,nhưng nguyện chết cùng tháng cùng ngày sao? Hừ!

Nghĩ đến đây,nàng lạnh lùng cười khan,nhịn không được nhẹ nhàng vuốt ve gương đồng trong tay.

Đây mới là vật thật,phái người đưa về An Lăng cấp cho Võ Tử Ưng kia chẳng qua là đồ dỏm.

Nàng phải vì chính mình lưu lại một cái lợi thế,để ngừa khả năng bất trắc,dù sao trên cõi đời này,có thể tin tưởng,trừ bỏ chính mình,không có ai khác.

***

Dựa theo kế hoạch sớm định ra,Tô Lạc Hương chỉ cần thành công châm ngòi Hoàng Thượng cùng Thất vương gia phản bội,Võ Tử Ưng sẽ âm thầm phái người đến kinh thàn,tiếp nàng trở lại An Lăng.

Mà tin tức Thất vương gia bị xử trảm đều đã truyền đến An Lăng hơn mười ngày,bên kia lại như cũ không có động tĩnh gì.

Làm cho nàng cảm thấy kỳ quái là,Châu Nhi ở bên người hầu hạ nàng,vì tay chân chịu khó,cư nhiên bị Hoàng Thượng điều đến bên cạnh hắn,mà một ít nô tài nàng mang đến kinh thành,cũng đều bởi vì các loại nguyên nhân mà dần bị đổi người mới.

Càng làm nàng kinh ngạc là,trừ bỏ cửa lớn ngoài tẩm cung ra,hiện tại chỉ cần nàng muốn ra cửa,bên người liền nhất định sẽ có một đám người đi theo.

Thay đổi như vậy,làm nàng cảm thấy dị thường bất an,chẳng lẽ ở tình huống nàng không biết,lại đã có chuyện gì xảy ra?

Rất nhanh,ngày Hoàng Thượng nạp nàng làm phi đã đến,nhưng không nghĩ tới ba ngày trước khi nàng được sắc phong,lại đột nhiên nhận được thánh chỉ,đề cập đến hữu thần xem tướng tính ra bát tự của nàng cùng hoàng đế không hợp,không nên vào cung làm phi.Hoàng đế đối với chuyện này cảm thấy tiếc hận,mà vì không muốn phụ ý tốt kết thân của An Lăng vương,nên hắn quyết định nhịn đau bỏ những thức yêu thích,đem nàng ban cho một vị quan trong triều là Hòa Thuận thân vương làm phi.

Tô Lạc Hương biết Hòa Thuận thân vương kia năm nay đã bảy mươi tám,tuy rằng chính phi đã qua đời,nhưng trong phủ tiểu thiếp ước chừng có hai,ba mươi người,tuổi tầng phân bố rộng làm người ta kinh ngạc.

Đừng nhìn hắn bộ dáng tuổi già sức yếu,hắn chính là tính hóa sắc,cho dù tuổi đã muốn một bó to,như cũ thích trêu hoa ghẹo nguyệt.


Không lâu trước đây,sau khi hắn gặp qua Tô Lạc Hương ở hoàng yến,liền vẫn thèm nhỏ dãi mỹ mạo của nàng,giấc mộng một ngày kia có thể đem một vị mỹ nhân nũng nịu như vậy lấy về nhà,cho nên sau khi hoàng thượng hạ chỉ đem Lạc Hương quận chúa ban cho hắn làm phi,hắn không hề nghĩ ngợi liền lập tức vui tươi hớn hở tiếp chỉ.

Kết quả như vậy Tô Lạc Hương tự nhiên không thuận theo,rốt cục kiềm chế không được lửa giận,xúc động chạy đến ngự thư phòng tìm hoàng đế lý luận.

Đương kim thiên tử Cảnh Trình Hiên vẻ mặt bất đắc dĩ nói:“Tuy rằng trẫm cũng rất muốn nạp ngươi tiến cung,đáng tiếc trẫm cùng ngươi bát tự không hợp,nếu miễn cưỡng nạp ngươi làm phi,tương lai đối với giang sơn Nam Nhạc ta rất bất lợi.” Cảnh Trình Hiên nói tới đây,bỗng nhiên biến sắc,tựa tiếu phi tiếu nói:“Cho nên,thất đệ trẫm sợ cô phụ ý tốt kết thân của An Lăng vương,mới hướng trẫm đề nghị đem ngươi gả cho Hòa Thuận thân vương.”

“Thất đệ?” Tô Lạc Hương nghi hoặc khó hiểu.Thất vương gia không phải ở thiên lao sao?

Cảnh Trình Hiên mỉm cười,vỗ tay một cái,một nam tử liền từ mặt sau bình phong ngự thư phòng đi ra.Hắn không phải ai khác,đúng là người gần đây bị hạ lệnh sắp xử trảm Cảnh Trình Ngự.

Nàng dị thường khiếp sợ,cảm giác chính mình tựa hộ lâm vào một dải sương mù.

Chỉ thấy Cảnh Trình Ngự hé ra khuôn mặt tuấn tú,lạnh lùng mở miệng,“Lạc Hương quận chúa,ngươi nhất định thực ngoài ý muốn,người sắp bị chém đầu là ta vì lý do gì sẽ xuất hiện trong ngự thư phòng của Hoàng Thượng,phải không?”

Tô Lạc Hương đã hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào,trước mắt hết thảy tựa như một giấc mộng,sự tình vì sao lại diễn biến thành cục diện hiện tại?

Liền ngay cả đương kim Thánh Thượng cũng đối với nàng lộ ra tươi cười âm sâm,giống như đang cười nhạo nàng,nàng đã mắc vào cạm bẫy bọn họ tỉ mỉ thiết hạ,đã thế còn bất giác hồn nhiên,dào dạt đắc ý. (ý nói đã trúng kế còn đắc ý tưởng người ta trúng kế của mình)

Cảnh Trình Hiên thực vừa lòng biểu tình khiếp sợ hiện tại của nàng,chậm rãi nói:“Võ Tử Ưng thật là một người có tâm kế,chỉ tiếc cái hắn kém nhất,chính là phái một cái nữ nhân tới liền vọng tưởng xoay cục diện.Tô Lạc Hương,ngươi sẽ không thực cho rằng huynh đệ hai người chúng ta sẽ bởi vì một cái tàng bảo đồ nho nhỏ mà trở mặt thành thù chứ?

Từ đầu tới đuôi,ngươi xem đến chẳng qua là cạm bẫy của trẫm cùng thất đệ.Không nghĩ tới ngươi quả nhiên phối hợp,đem kế hoạch tỉ mỉ của chúng ta hết thảy từ đầu chí cuối nhắn dùm cho Võ Tử Ưng.Biết không? Trẫm muốn chính là kết quả này.”

Hắn dừng một chút,lại nói:“Biết phó dịch,nha đầu ngươi mang đến,vì sao một đám đều dần biến mất không? Đó là bởi vì……Trẫm sớm âm thầm đưa bọ họ đi giết.”

Tô Lạc Hương nghe xong không khỏi lảo đảo vài bước,nghĩ đến hạ nhân quanh mình cư nhiên lại chết như vậy,không khỏi lo lắng tương lai của chính mình.

“Bất quá ngươi yên tâm,trẫm sẽ không giết ngươi,ngươi chính là công cụ bị người ta lợi dụng mà thôi.Trước khi trẫm đem Võ Tử Ưng diệt trừ,ngươi còn sống vẫn là có chút tác dụng.” Hắn lãnh khốc nói.“Về phần trẫm vì sao đem ngươi gả cho Hòa Thuận thân vương,chuyện này ngươi tốt nhất vẫn là chính mình hỏi thất đệ đi.”

Cảnh Trình Ngự không nói nhiều vô nghĩa,chỉ thản nhiên đối nàng nói:“Mới đây,bổn vương trong phủ đã đánh mất một món đồ gì đó rất quan trọng,nếu Lạc Hương quận chúa có bản lĩnh đem thứ vứt bỏ gì đó tìm trở về,như vậy chuyện ngươi gả cho Hòa Thuận thân vương còn có đường cứu vãn,nếu không……” Hắn hừ lạnh một tiếng,“kết cục của ngươi,sẽ cùng đoản mệnh tiểu thiếp của Hòa Thuận thân vương giống nhau,sống không được bao lâu!”

Nói xong,căn bản không đợi Tô Lạc Hương đáp lại,hắn liền kính tự hướng Hoàng Thượng cáo từ,xoay người rời đi


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.