Khoản Nợ Hôn Nhân

Chương 9


Đọc truyện Khoản Nợ Hôn Nhân – Chương 9

Diêu Thủy Tinh nhìn cái bát bốc hơi nóng trên bàn, có chút thất thần.

Trên sợi mì nhẹ nhàng khoan khoái trước mặt rắc hành lá cắt nhỏ tinh tế, nước canh trong vắt mang theo khói có hương vị nồng nàn, món ăn rất đơn giản, nhưng vào giờ khắc này, cô lại không biết nên phản ứng ra sao.

Sau khi anh cho cô một nụ hôn nóng bỏng, bưng lên một cái bát ở trước mặt, đây là loại cảm giác như thế nào?

“Sinh nhật sao có thể thiếu mỳ trường thọ?”

Cô nhìn cái bát kia, trầm mặc không nói .

Anh đưa đũa cho cô, “Thử một chút xem.” Trước kia anh làm việc ở nhà ăn, coi như tay nghề cũng không tệ .

“Hạ Viễn Hàng.” Âm thanh của cô thật bình tĩnh, nghe không ra hỉ nộ.

“Hả?”

“Thật quê mùa.”

Kéo tay của cô, để cô cầm đũa, “Anh hi vọng em có thể hạnh phúc.” Mỳ trường thọ, đại diện cho hạnh phúc trường thọ, mà anh, chỉ hi vọng cô có thể có được hạnh phúc, dù sao, cô tốt đẹp như thế, luôn có tư cách có được hạnh phúc hơn so với người khác.

Các bạn đọc vui lòng chỉ đọc truyện này tại nguồn diễn đàn Lê Quý Đôn, truyện cập nhật nhanh nhất và duy nhất tại đây.

Cô nắm thật chặt đôi đũa trong tay, một hồi lâu, “Ăn không ngon tôi sẽ không ăn.” Gắp sợi mì lên, nho nhã nếm thử một miếng, thật sự là kỳ lạ. . . . . . Từ nhỏ đến lớn, ăn biết bao nhiêu món do đầu bếp nổi tiếng chế biến, ngay cả giúp việc nữ ở nhà bếp trong nhà, toàn bộ cũng đều là tay nghề siêu phàm, nhưng, cô cảm thấy mùi vị ngon nhất, lại là. . . . . .

“Hương vị thế nào?”


“. . . . . . Thật bình thường.”

Anh vuốt ve tóc mai của cô, ngăn cách bởi khí nóng bao la, nhìn đôi môi cô bị hôn sưng, cảm giác thỏa mãn nở ra trong lồng ngực, “Phải ăn hết toàn bộ, biết không?”

Cô gái này, là của anh, hoàn toàn.

Cô gắp một đũa, đưa tới trên môi anh, “Khó ăn chết được.”

Há miệng ăn thức ăn cô đưa tới, lại nhìn cô ăn tiếp. Một bát mì, thật ra thì cũng không nhiều, bọn họ một ngụm, một ngụm, từ từ ăn, lại ăn rất lâu, rất lâu, giống như không nỡ nhanh chóng ăn xong nó vậy, hi vọng thời gian có thể lâu một chút nữ, lâu một chút nữa.

Có lẽ, đời này cô sẽ không quên được hương vị của bát mì này, rõ ràng là mặn, nhưng vào miệng thì lại là ngọt, thật kỳ quái, ngọt mặt, ăn vào trong miệng, còn cảm thấy mùi vị tuyệt mĩ nhất trên đời.

Cổ tay buông đũa xuống, bị một chuỗi lắc tay thủy tinh màu tím óng ánh trong suốt vòng lên, tiếng khóa nhỏ nhẹ một cái, màu tím sâu sắc tôn lên làn da trắng như sữa, chói mắt đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Chỉ cần liếc mắt một cái, cô cũng biết này chuỗi lắc tay thủy tinh màu tím cho cô này, rất bình thường, giá thị trường cũng không vượt qua ba vạn, ngay cả một viên trân châu trên lễ phục của cô cũng không chỉ bằng giá này, nhưng le.quy.don. . . . . .

“Sinh nhật vui vẻ, bảo bối của anh.”

Tim của cô, có thể không đập nhanh như vậy, thỏa mãn đến như vậy không? Cô sợ, sợ giây kế tiếp, sẽ thỏa mãn đến vỡ vụn ra.

“Muốn cười thì cứ việc cười đi, hử?” Hạ Viễn Hàng nhìn khóe môi cô gái giương nhẹ, trong lòng hiểu rất rõ, chiếc lắc tay mua bằng tiền lương hai tháng của mình có thể ngay cả một cái khăn tay của cô cũng không sánh nổi, nhưng, anh không cảm thấy thấp kém, vì anh hiểu rõ, cô thích, cô thật sự, thật sự rất thích.

Diêu Thủy Tinh nhìn anh, đến gần, ấn xuống trên môi anh một cái hôn, rất nhanh, rất nhẹ, giống như con bướm múa trên nụ hoa.


Anh nắm lấy hai vai cô lùi về sau, tình ý trong mắt rực người.

“Diêu Thủy Tinh.”

“. . . . . . Hả?”

“Em là của anh, của anh.”

“. . . . . . Hạ Viễn Hàng.”

“Hả?”

“Anh là của em, em vẫn là em .”

“Được, đều là của em, là của em.”

Tiếng nói nhỏ lắt nhắt, tan biến giữa nụ hôn, từ từ phân tán ra, trong không khí, cũng truyền đến hơi thở ngọt ngào nhè nhẹ.

Mùa hạ sôi động, hóa ra lại là mùa yêu.

Truyện được cập nhật nhanh nhất ở diễn đàn Lê Quý Đôn.

*****


Tối nay Diêu gia vẫn yên tĩnh như cũ.

Thư phòng rộng rãi mà đơn giản chỉ mở một chiếc đèn bàn do danh gia Zehder thiết kế, đường cong thanh thoát mà ưu nhã, ánh sáng nhàn nhạt, bóng đèn nhàn nhạt, giống như một giấc mộng ấm áp trong đêm khuya.

Nghe nói đây là đồ vật yêu thích của một vị giai nhân xinh đẹp dịu dàng, nên vợ yêu coi như báu vật, mỗi đêm đều thắp sáng nó, chỉ thắp sáng nó.

Mà người đàn ông cao ngạo tựa như sao mờ trong đêm đông không thể chạm tới ở đó, lúc này gương mặt của ông bị khuất sau ánh đèn, khó phân biệt vui hay buồn.

“. . . . . . Cho nên nửa chừng tiểu thư bỏ đi, mãi cho đến mười một giờ bốn mươi, chính là hai mươi phút trước mới về nhà.” Âm thanh bình tĩnh mà cung kính, không hề nhấp nhô mà báo cáo.

Trước bàn của người đàn ông để một số báo cáo, hai tờ giấy thật mỏng, liền tự thuật đầy đủ không hề thiếu sót gì về mười tám năm của một con người.

“Hạ Viễn Hàng.” Từng chữ, từng chữ, giống như nhớ tới chuyện gì đó, giọng nói của đàn ông trầm thấp mà lạnh lùng.

“Vâng, về cậu thanh niên này, một năm trước thuộc hạ từng đề cập tới với tổng giám đốc. . . . . .”

Tiếng gõ nhẹ khiến Từ Tĩnh Viễn lập tức im miệng. Ông đi theo bên cạnh người đàn ông này vẻn vẹn hai mươi năm, ở phương diện nào đó, vẫn hiểu rõ ông ấy.

Một hồi lâu, người đàn ông không nói gì, cũng không có động tĩnh.

Không nắm bắt được tâm tư của ông ấy, Từ Tĩnh Viễn có phần do dự, đắn đo mở miệng: “Tổng giám đốc, tiểu thư. . . . . .”

Khẽ nâng ngón tay, khiến ông ngừng lại không nói ra lời nào nữa.

“Ta biết rõ.”

“Tổng giám đốc. . . . . .” Chuyện đó, dù sao ông cũng đã nhìn cô bé lớn lên từ nhỏ, ông. . . . . .

“Chuyện này, không cần lo.” Nhàn nhạt đưa ra mệnh lệnh.


“Nhưng. . . . . .” Ông không đành lòng, không đành lòng! Rõ ràng là chuyện tình vô vọng, trong tương lai, sẽ cho mang đến cho cô biết bao nhiêu tổn thương, rõ ràng tổng giám đốc biết.

“Tĩnh Viễn.” Giống như một loại âm thanh thở dài, tựa như truyền đến từ ngôi sao xa xôi sâu kín, hoàn toàn mang theo khí lạnh lẽo, từ đầu đến chân, là lạnh, đều là lạnh.

“. . . . . . Vâng”

“Khuya lắm rồi.”

Chuyện, đã không còn con đường khác.

“Thuộc hạ đi trước, tổng giám đốc ngủ ngon.” Ông chỉ có thể làm nhiều nhất là như vậy. Trên đời này, ngoài phu nhân, tổng giám đốc sẽ để ý người khác sao? truyện do Lê Quý Đôn chuyển ngữ Cho dù là con gái ruột thịt của mình, nhưng phu nhân yêu tiểu thư thế, chỉ sợ trong tương lai chuyện sẽ rất huyên náo gay gắt, nhưng, ông cũng bất lực.

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, trong phòng yên tĩnh lần nữa.

Một cánh tay thon dài mà hoàn mỹ, nhẹ nhàng tắt đèn nhỏ trên bàn, giống như cực kỳ cẩn thận, không nỡ dùng sức.

Dung mạo kia, chợt hiện dưới ánh đèn, sau đó, lại ẩn vào trong bóng tối, cao quý vô song như người đàn ông kia! Ai nói trên khuôn mặt Diêu Thủy Tinh có điểm nào không phải di truyền từ ông ấy?

Vào giờ phút này, trong phòng ngủ chính trên lầu có một loại ngọt ngào khác.

Người luôn luôn thích sạch sẽ như Diêu Thủy Tinh, lần đầu tiên lại không thay lễ phục mà cùng váy áo nằm trên đệm giường mềm mại trắng như tuyết. Một chuỗi dây chuyền kim cương chói mắt, lẳng lặng phát ra ánh sáng rực rỡ ở trên bàn. Mỗi viên đều là duy nhất, cắt xẻ hoàn mĩ nhất, có thể nói là giá trị liên thành. diễn đàn lê quý đôn Được khéo léo đặt ở một bên, tấm thư pháp hợp với kim cương cực kỳ xa hoa, kết lại với nhau càng tăng thêm sức mạnh.

Nhưng, Diêu Thủy Tinh, người thừa kế tập đoàn tài sản hàng tỉ, vẫn ngủ say lại gối lên cổ tay trắng noãn có thứ màu tím xinh đẹp kia của mình. Bên môi cô nở nụ cười, chói sáng thành một mảnh tươi đẹp.

Đêm khuya yên tĩnh, chính là lúc say giấc mộng nồng. Trong mộng, hoàn toàn là tiếng người thì thầm, bảo bối, anh là của em, chỉ là của em. . . . . .

Vậy mà, là ngọt. . . . . .


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.