Khi Tóc Mai Đã Bạc Người Có Còn Bên Ta

Chương 10


Đọc truyện Khi Tóc Mai Đã Bạc Người Có Còn Bên Ta FULL – Chương 10


Editor: Meounonna
Du Dao đang trong thời kỳ quan sát nửa năm, dựa theo hiệp ước bảo mật, trong nửa năm này cô không thể đi ra nước ngoài, không thể làm việc, và làm các công tác xã hội, cô được thừa nhận là công dân hợp pháp và là người xuyên qua thời không, được trợ cấp xã hội trong 1 năm, để cô có thể ổn định sinh hoạt, cuộc sống.

Trong nửa năm này là thời gian để cô thích ứng với xã hội mới.
Cho nên, trong nửa năm này, cô có thể ngốc ở nhà học hỏi các kiến thức thường thức của xã hội, cũng có thể nghiêm túc cân nhắc tương lai của chính mình.

Nghe nói trong số bốn người xuyên không giống cô, đứa bé gái thứ hai do không thích ứng được với sự thật rằng mình đã xuyên qua vài chục năm, bị mắc bệnh tự kỷ, lớn đến năm 16 tuổi thì tự sát, không biết là vì gia đình không chăm sóc bé gái đó tốt, hay là nguyên nhân gì khác nữa.
Có lẽ Du Dao là người thích ứng nhanh nhất, trạng thái tinh thần khỏe mạnh nhất trong số những người xuyên không.

Sau khi vượt qua sự hoang mang rối loạn ban đầu, cô vực dậy tinh thần, mỗi ngày ở nhà ngoài chơi game ra, thì coi các sách, báo, tài liệu tham khảo mang giá trị “lịch sử” mà Giang Trọng Lâm tìm cho, tìm hiểu những sự việc biến động xảy ra trong những năm gần đây, còn bản thân cô thì đi tìm thông tin về các giấy chứng nhận, bằng cấp mà giáo viên mầm non bây giờ cần có để làm việc.

Bên cạnh những việc này, cô sẽ đi mua đồ ăn, nấu cơm chung với Giang Trọng Lâm.
Cái “ông già” mà lúc trước nói chỉ theo cô để cô làm quen một chút thôi, lần sau hứa không đi cùng với cô nữa, mỗi ngày thấy cô chuẩn bị ra ngoài là đều lặng lẽ đi theo, Du Dao lười nói với anh luôn.

Hai người đi trên đường, lúc đầu thì im lặng trầm mặc, từ từ về sau lại bắt đầu nói chuyện câu được câu không.
“Anh là thầy giáo mà nhở, sao nhiều ngày vậy rồi không thấy anh đi dạy học vậy?” Hôm nay Du Dao nhịn không được hỏi.
Giang Trọng Lâm trả lời: “Một năm trước anh từ chối lời mời làm trưởng khoa khoa văn học của Hải Đại, nhưng có quen biết với hiệu trưởng, ông ấy hi vọng anh mỗi tháng có thể đến trường thỉnh giảng hai ngày, cho nên bây giờ anh không cần ngày nào cũng lên lớp dạy học nữa.”

Du Dao nhạy cảm phát hiện ra được vấn đề: “Năm trước anh từ chức á, anh mới 65 tuổi, lúc tụi mình hồi trẻ tuổi nghỉ hưu cũng đã 70 tuổi rồi, sao anh mới tuổi này mà lại muốn nghỉ hưu?”
Giang Trọng Lâm cười khổ, “Năm ngoái, … có một dạo sức khoẻ anh không tốt, nhập viện một khoảng thời gian, cảm thấy hơi chán nản, bèn quyết định từ chức, ở nhà sửa soạn những tài liệu thu thập được mấy năm nay… Cũng không phải chuyện to tát gì.”
Du Dao nhíu mày: “Bệnh hả? Bệnh gì thế? Nặng không?”
Giang Trọng Lâm: “Không nặng, chỉ là bệnh vặt thôi.” Vẻ mặt của anh rất bình tĩnh, “Chỉ là già rồi, sức khoẻ không tốt như khi còn trẻ nữa, không cẩn thận một cái là sẽ ngã bệnh, bây giờ đã khỏi hẳn rồi.”
Du Dao im lặng một lúc lâu, mở thiết bị đầu cuối của mình ra, không thèm để ý tới anh.

Giang Trọng Lâm cho là cô đang chơi trò chơi, ai dè một lát sau, Du Dao cất thiết bị đầu cuối đi, nói: “Sau này mỗi buổi sáng anh đi chạy bộ với em để rèn luyện sức khoẻ, anh yên tâm, em tra rồi, chắc chắn sẽ không quá sức của anh, tụi mình chạy chậm xung quanh nơi này một vòng là được rồi.”
Giang Trọng Lâm nghe khoảng cách mà Du Dao đề ra, có chút do dự, “Cái này…”
Du Dao: “Cái này là cái gì, già rồi thì phải biết bảo dưỡng sức khoẻ, chăm chỉ rèn luyện!”
Dù sao Giang Trọng Lâm cũng ở tiểu khu này nhiều năm như vậy rồi, tất nhiên sẽ quen biết vài người hàng xóm.

Mỗi sáng sớm anh với Du Dao chạy bộ mua đồ ăn, những ông già, bà già hàng xóm xung quanh sẽ tới chào hỏi, khó tránh khỏi sẽ hỏi một câu: “Ông Giang/ Thầy Giang, cô gái này là ai vậy? Lớn lên xinh quá, là con cháu nhà ông hả?”
Mỗi khi Giang Trọng Lâm không lên tiếng, Du Dao sẽ trực tiếp cười cười với mấy người hàng xóm, nói: “Tôi là vợ của thầy Giang.”
Sau đó không tránh khỏi phải giải thích chuyện mình xuyên qua thời không 40 năm dưới ánh nhìn kinh ngạc của mọi người.
“À! Dạo trước tôi có xem được một cái tin, nói là có một người xuyên không mới, xuyên qua 40 năm, dùng tên giả, thì ra người đó là cô á!” Mấy ông lão bà lão kinh ngạc thản thốt, sau đó tò mò vây xem, cái người mà nhìn có vẻ trẻ tuổi như vậy, lại là người cùng thời với họ, sao có thể không khiến người ta kinh ngạc được chứ.
Cũng hên tiểu khu này trước kia là nhà dành cho giáo sư của Hải Đại ở, sau này xây thêm mấy cái toà nhà nhỏ, người ở đây đa phần là người trí thức, không phải những người thích đi nhiều chuyện khắp nơi, hơn nữa có thể quen biết và sống xung quanh Giang Trọng Lâm, đều là những người hàng xóm khá kín tiếng, không có sở thích xen vào việc nhà của người khác, thế nên đối với cặp “chồng già vợ trẻ” như họ mọi người đều vô cùng thân thiện.
Trong đó có ông lão Nhiếp mà Du Dao từng gặp qua và vợ ông ấy dẫn đầu, vô cùng nhiệt tình, Du Dao không thể không đi qua nhà họ ăn cơm hai lần cùng với Giang Trọng Lâm.

Sau khi hàng xóm biết trường hợp của họ, ngày qua ngày trôi qua yên bình hơn Du Dao nghĩ nhiều, không có người lại vây xem cô, chỉ là buổi sáng dậy sớm đi mua đồ ăn, hoặc là thi thoảng cần ra ngoài mua đồ dùng thiết yếu, hay là lúc đi nhận hàng chuyển phát nhanh, gặp các ông lão bà lão quen mặt thường thích tán dóc với cô đôi ba câu.
Có người còn bùi ngùi nói với cô về ‘chuyện năm đó’, điều này nghe thì có hơi ngộ, vì đối với Du Dao, thế giới 40 năm trước so với bây giờ chỉ cách nhau có 1 tháng, nhưng với các ông lão, bà lão này, đều đã là “hồi ức năm xưa”.

Cho nên lúc nói chuyện, Du Dao trong vô thức có cảm giác hỗn loạn đôi chút.
Trong tiểu khu này có người trẻ, cũng có học sinh của Giang Trọng Lâm, nhưng lúc học sinh của Giang Trọng Lâm chào anh, nhìn thấy Du Dao bên cạnh, đều rất ngại hỏi cô là ai, chào thầy Giang một tiếng là chạy biến đi ngay.

Cho nên trước mắt, Du Dao vẫn chưa thể xuất đầu lộ diện trước mặt các học sinh của Giang Trọng Lâm.
Có chút tiếc nuối.
Du Dao là người không thể ở yên trong nhà, kêu cô rúc trong nhà bình tĩnh nghỉ ngơi làm nghiên cứu khoa học giống như Giang Trọng Lâm, Du Dao làm không nổi, cô là kiểu người dù không có việc gì mỗi ngày cũng phải ra ngoài đi hai vòng hít thở khí trời.
Trừ mỗi buổi sáng chạy bộ và đi chợ, buổi chiều lúc thời tiết đẹp, cô cũng muốn đi ra ngoài dạo dạo vài vòng, Giang Trọng Lâm cũng đi theo.
Lúc hai người đi dạo dưới ánh đèn đường, thấy có mấy ông bà lão ngồi dưới tán cây ngô đồng1 chơi cờ, họ nhìn thấy hai người Giang Trọng Lâm, rất nhiệt tình mời chào Giang Trọng Lâm qua chơi một ván.
“Ông Giang, mau lại đây, mau lại đây giúp tôi với, ông già này chơi giỏi quá, làm tôi thua tới một mảnh giáp cũng không còn, ông mau tới hạ thấp uy danh, nhuệ khí của ổng đi!”
“Ê nè nè, sao ông kì vậy lần nào thua ông cũng kéo đồng bọn lại hết trơn à.”
“Kiếm viện binh thì không được sĩ diện, ông Giang mau tới đây, ngồi chỗ tôi nè!”
Giang Trọng Lâm đều quen biết với họ, ngồi xuống chơi cờ, Du Dao liền đi theo tới bên cạnh xem, bà lão kế bên cũng đang xem cờ nhẹ giọng thì thầm với cô, “Ông Giang nhà cô chơi cờ giỏi ghê á, đâu có giống ông già thúi nhà tôi đâu, là cái ông chơi cờ dở thậm tệ kia đó, chơi đã dở còn không chịu nhận thua, mấy người khác thấy sợ ổng luôn.”
Ông lão nhường chỗ cho Giang Trọng Lâm cười ha ha nói, “Không nên nói như vậy chứ, chúng ta chơi cờ là để tu tâm dưỡng tính, thắng thua đâu có quan trọng.”

Bà lão mắng ông ấy: “Không quan trọng mà một hai ông phải nhờ người ta thắng một trận mới vừa lòng hả?”
Lúc Du Dao học tiểu học tham gia hoạt động ngoại khoá đã từng chơi qua vài ván cờ tướng, học được xíu kiến thức, tới nay chỉ biết được có một chiêu “song pháo chiếu tướng”.

Dù lấy trình độ của cô thì đều có thể nhìn ra, Giang Trọng Lâm đánh cờ tướng rất giỏi, mở cờ không bao lâu anh đã ăn liên tiếp được mấy con tướng lớn của đối phương, mọi người vây xem xung quanh liên tục vỗ tay, cảm thán, hoặc là khen anh đánh giỏi, hoặc là tiếc nuối thay cho ông lão còn lại.
Lúc Giang Trọng Lâm đánh cờ rất im lặng, hầu như không nói chuyện, còn ông lão đối diện lại là người lảm nhảm hay nói, bị ăn một con cờ sẽ vỗ đùi, nói bản thân đi sai một nước cờ, nếu không đi như vậy là ngon rồi vân vân và vân vân.
Du Dao chuyển ánh mắt từ bàn cờ mà thế trận đã nghiêng về một bên lên người Giang Trọng Lâm, anh nhìn bàn cờ suy tư, mỗi lần hạ cờ đều rất trầm ổn kiên định.

Họ kết hôn được một năm, lúc trước Du Dao cũng chẳng hay anh biết chơi cờ, không biết rằng anh đã biết từ trước, hay là sau này mới học được.

Một hai năm thực sự quá ngắn, chưa đủ dài để cô có thể hiểu được hoàn toàn một người.
Lúc Du Dao đang xuất thần, thắng thua đã rõ, một ván cờ không cần bao nhiêu thời gian.
Có người đang vây xem ngạc nhiên hỏi: “Thầy Giang sao hôm nay kết thúc sớm vậy.”
Ông lão bị thua trong mắt ánh lên tia vui vẻ, nghe thấy thế giả bộ bày ra vẻ mặt mếu muốn khóc, “Đúng rồi đó, ngày thường ông Giang ít nhiều nhường tôi vài phần, một ván cờ chúng ta có thể chơi từ từ một tiếng đồng hồ, hôm nay một chút thể diện cũng không cho tôi.”
Bà lão bên cạnh Du Dao cười cười, “Thầy Giang là sợ ‘cô gái nhà thầy’ đứng ở một bên chán nản, chờ đợi sốt ruột đây mà.”
Du Dao bị trêu ghẹo không ngượng ngùng chút nào, “Nói thật là tôi xem cũng không hiểu, lần sau các ông có muốn kiếm ông Giang chơi cờ, thì cứ lên thẳng nhà gọi anh ấy đi, tôi không phiền mọi người đâu, mọi người muốn chơi bao lâu thì chơi.”
“Được được được, ông Giang ông nghe chưa, đồng chí Du đã lên tiếng rồi đó, lần sau chúng tôi lên thẳng nhà ông đánh cờ luôn.”
Giang Trọng Lâm nhìn Du Dao đang đứng ngoài cuộc bằng ánh mắt bất đắc dĩ, nói với ông lão: “Lúc ông lên nhà tôi chơi cờ, có khi nào tôi đuổi ông đi không?”
Mọi người trêu chọc nhau vài câu, lại mở tiếp ván cờ nữa, Du Dao trở về nhà với Giang Trọng Lâm.
“Mau lại đây, tụi mình cũng chơi vài ván đi.” Du Dao vừa về tới nhà liền nói như thế.
Nếu cô nói vậy, Giang Trọng Lâm cũng không làm cô mất hứng, lấy bàn cờ trong nhà ra xếp cờ lại.


Chỉ bằng cái cách chơi như mèo cào của cô, ở trước mắt Giang Trọng Lâm trụ chưa được ba phút, nhưng mà sao thầy Giang có thể để vợ mình thua thảm hại trong vòng ba phút chứ, anh suy nghĩ nát óc, cố gắng hết sức, dựa vào bản lĩnh chơi cờ tướng cao siêu kéo dài một ván cờ ‘không có gì đáng mong đợi’ này thêm 10 phút.
Nhưng dù là anh đã nhường rồi, Du Dao vẫn bị giết một cách nhanh chóng, tơi tả, cô không để ý, nhìn nhìn con tướng màu đỏ lẻ loi của mình, bỗng nhiên thò tay lấy con sĩ màu đen của bên Giang Trọng Lâm đẩy lên phía trước, đẩy ngã con tướng của anh.
Giang Trọng Lâm: “……”
Du Dao còn nghiêm túc giải thích với anh, “Đừng có thấy binh sĩ màu đen này mà nhầm, nó là gián điệp bên quân đỏ của em phái đi nằm vùng đó, cho nên nó giết con tướng của anh rồi.”
Giang Trọng Lâm chưa gặp qua trò ‘dơ’ như vậy bao giờ, bị cô vợ không biết xấu hổ của mình doạ cho ngốc luôn.
“Em làm vậy, gọi là gian lận.” Giang Trọng Lâm ăn ngay nói thật khảng khái đáp.
Du Dao: “Chuyện giữa vợ chồng có thể kêu là gian lận hay sao? Đương nhiên là không được!” Cô quăng con cờ đi, “Em thấy anh nhường em đau khổ như vậy, dứt khoát thắng công khai cho nó ‘quang minh chính đại’ luôn, mọi người cùng vui mà hén.”
Thầy Giang: Cái này ‘không quang minh chính đại’ chút nào.
Thầy Giang: “Muốn chơi nữa không em?”
Du Dao dõng dạc nói: “Không chơi nữa, không vui gì hết, dù sao anh cũng đâu có thắng nổi em.”
Đọ về độ da mặt dày, thầy Giang nhận thua.
Mấy ngày sau, bạn chơi cờ của thầy Giang tới nhà hẹn đi chơi, sau khi bị thắng liên tiếp ba ván liền cảm thán nói, chỗ này không có người nào chơi lại thầy Giang hết.
Thầy Giang hiếm khi nói đùa bảo: “Lần trước chơi với Du Dao, cô ấy thắng tôi đấy.”
Những người chơi cờ đều kinh ngạc, cảm thán, “Thật vậy sao? Không ngờ Du Dao cũng là một cao thủ chơi cờ tướng nha!” Ồn ào muốn cô phải chơi ván kế tiếp.
Du Dao mang kính thực tế ảo đang ở bên cạnh chơi trò “Tinh cầu hoang vu”, nghe vậy phì cười: “Thật ra tôi chơi cờ dở tệ, nhưng ai bảo tôi là vợ của thầy Giang chứ, tài chơi cờ của anh ấy giỏi tới đâu cũng chẳng dám thắng tôi.”
Chú thích:
Cây ngô đồng:.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.