Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt Quyển 3

Chương 18: Người Sau Màn


Đọc truyện Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt Quyển 3 – Chương 18: Người Sau Màn


Edit: Vân Linh Nhược Vũ
Phùng Thấm Du cắn răng, phẫn hận lẩm bẩm: “Đa mưu túc trí cái gì cơ chứ, cùng lắm chỉ là mánh khóe vặt vãnh! Ai mà không làm được!”
Đối với lời của Phùng Thấm Du, vẻ châm chọc của Thập Nhất hiện rõ lên mặt.

Cùng lắm chỉ là mánh khóe vặt vãnh? Những thiên kim sống trong nhung lụa này thật là ngây thơ đến ngu xuẩn!
Thần sắc của lão phu nhân khi nhìn Diệp Oản Oản đã hòa hoãn không ít, vừa rồi khi thấy khí thế khi Diệp Oản Oản tát Phùng Thấm Du, ngược lại khiến bà nhìn cô bằng cặp mắt khác.
“Oản Oản, dù sao con chỉ là bạn gái của Tiểu Cửu, vẫn chưa gả vào Tư gia.

Tư gia không có lập trường yêu cầu con làm gì cả.


Nhưng con có thể cùng tiến cùng lùi với Tiểu Cửu, điểm này khiến bà nội rất yên tâm và vui vẻ.”
Sau khi trở về, Diệp Oản Oản phát hiện thái độ của lão phu nhân đối với cô lãnh đạm hơn không ít.
Cô không cần nghĩ cũng biết đã có người thổi gió bên tai lão phu nhân.
Nhưng Diệp Oản Oản cũng không thèm để ý chuyện này, cho dù như thế cũng không sao cả, dù sao kiếp trước cô đem khuôn mặt ma chê quỷ hờn kia đi gặp lão phu nhân, bà ấy cũng không biến sắc.
Chỉ cần cô không tìm chết như kiếp trước, không đụng tới giới hạn của lão phu nhân, những việc này sẽ không tạo thành ảnh hưởng mang tính chất cụ thể nào cả.
Diệp Oản Oản nhu thuận trả lời: “Bà nội, con cũng không làm gì cả, chẳng qua là dựa vào miệng lưỡi mà thôi.

Nhờ mọi người đồng tâm hiệp lực cùng nhau hỗ trợ mới có thể thoát khỏi nguy cơ lần này!”
Thấy Diệp Oản Oản không tranh công, lão phu nhân gật đầu: “Tốt, con không cần phải khiêm tốn, công lao lần này của con rất lớn, bà nội sẽ nhớ!”

Tới đây, nhóm trưởng lão cũng không thể nói gì nữa.
Một trưởng lão râu tóc bạc phơ trông nhiều tuổi nhất ở đây nhìn thoáng qua Diệp Oản Oản, hờ hững mở miệng: “Nếu đã như vậy thì vấn đề này chấm dứt tại đây thôi!
Hiện tại việc chúng ta cần làm là tra rõ chủ mưu đứng sau việc này.

Tư gia không có bất kì dây dưa rễ má gì với Thí Huyết Minh, càng không có thù oán, tại sao Thí Huyết Minh lại liều mạng đối nghịch cùng Tư gia chúng ta? Chắc chắn có người sai khiến!”
Một trưởng lão áo xanh tức giận phụ họa: “Không sai, cả gan dám ra tay với gia chủ Tư gia! Đúng là cuồng vọng! Bất luận bỏ ra giá nào cũng phải đào ra chủ mưu đằng sau!”
“Nhưng hiện tại không có manh mối gì cả, làm sao tra đây?” Có người cau mày nói.
Nghe đến đó, lão phu nhân chau mày, hỏi Hứa Dịch: “Khi đó các cậu có tìm ra được tin tức hữu dụng gì hay không?”
Hứa Dịch nhớ lại tình hình lúc đó, trả lời lại: “Lúc chúng tôi giằng co cùng Thí Huyết Minh, tôi đã cảnh cáo đối phương phải nghĩ đến hậu quả, nếu bọn họ gϊếŧ Cửu gia phải chịu lửa giận của toàn bộ Tư gia, cho dù là Thí Huyết Minh cũng không có khả năng không kiêng kị Tư gia.

Nhưng thái độ của đối phương rất phách lối, thậm chí không sợ hãi chút gì, việc này rất kì lạ.”
Ánh mắt trưởng lão tóc bạc lóe lên một tia hàn quang: “Không sợ sao? Vì sao đối phương lại không sợ Tư gia? Tôi đoán rằng người giật dây lần này là người trong nội bộ Tư gia, hơn nữa có địa vị không thấp, thậm chí có thể là một trong những người có quyền thừa kế, mưu toan gϊếŧ gia chủ để lấy được vị trí đó! Cho nên Thí Huyết Minh mới không e ngại Tư gia trả đũa!”


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.