Kết Hôn Rồi Yêu

Chương 3


Đọc truyện Kết Hôn Rồi Yêu – Chương 3

Đi qua trên những lối đi bộ mờ mịt, xuyên qua vô số ngã tư đường, qua vô số khúc quanh, cô bước đi không mục đích, không biết chính bản thân
muốn đi nơi nào cũng không biết là mình nên làm gì. Mặt trời thật lớn,
đầu bị phơi nắng đến choáng váng, thâm mình như muốn nhũn ra, bước đi
như là dẫm trên đám mây hư ảo, dường như tất cả những chuyện đã xảy ra
chỉ là giấc mộng không có thật.

Cô không biết mình đã đi bao lâu, một giờ, hai giờ cũng có lẽ lâu
hơn. Mặt trời dần dần khuất bóng, màn đêm buông xuống, một chút gió nhẹ
thổi tới xua tan đi nóng nực nhưng không thể mang đi những đau đớn từ
tận đáy lòng đang sôi trào. Phía trước, thấy có một cái ghế dựa dài bằng gỗ, cô hơi giật mình rồi ngồi xuống, đến khi ngồi xuống cô mới phát
hiện chân mình thật mỏi, chắc cô đã đi được một quãng đường dài. Hơi
giật mình nhìn những cây xanh bên cạnh, đây hình như là một công viên
nhỏ, các cụ già và trẻ em đang vui đùa hạnh phúc, hoàn toàn khác hẳn tâm trạng thực tại của cô, thật là đáng thương cho chính mình.

Trong đầu, không ngừng hiện lên hình ảnh một năm bên nhau của cô với
Kling, hắn chăm sóc cô tỷ mỉ, điên cuồng mà theo đuổi, ngoài hoa tươi và quà tặng, thường thường mang đến cho cô những việc nhỏ nhưng lại khiến
cô cảm động, hắn theo đuổi cô đến nửa năm cô mới đồng ý làm bạn gái. Kết giao đến bây giờ là hai năm, nhưng tới hôm nay cô mới phát hiện thì ra
cô chẳng hiểu gì về hắn.

Nghĩ rằng hắn là người đàn ông có tiền chung tính hiếm có trên đời,
kết giao lâu như vậy, cái gì hắn cũng đều nghe cô, cái gì cũng tùy cô.
Tính tình cô không tốt, hắn đều chiều theo ý cô, lấy sở thích của cô làm chuẩn, cả hai đều thích chơi, thích náo nhiệt, có chung hứng thú, cô
nghĩ rằng đã tìm thấy một nửa của mình.

Hóa ra, hóa ra tất cả đều là giả. Thật sự là buồn cười, rất buồn
cười. Cô nên khóc, khóc vì mình đã đâm vào một cuộc tình không đáng giá, trái tim rõ ràng đau xót nhưng vẫn không thể rơi nước mắt. Cô phẫn nộ
không cam lòng, cảm giác bị lừa gạt bao phủ lấy cô.

Vừa rồi, hẳn nên cho hắn thêm vài cái tát nữa. Nhưng mà đánh thì thế
nào, có đổi được tình cảm của chính mình không? Từ nay về sau có thể
quên hắn, xem như một giấc mộng sao?

Không được, rõ ràng là không có cách nào.

Cô cứ ngồi như vậy, không thể tự hỏi. Cho đến khi một bóng đen che
khuất tầm mắt cô, hơi giật mình ngẩng đầu, trừng mắt nhìn, nhìn thấy
khuôn mặt cứng rắn quen thuộc.

Không nói gì trừng mắt hắn, có chút không rõ vì sao hắn lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô.

Trình Dịch Dương ngồi xuống, không nhìn cô, “Anh vừa thấy em đi một mình trên đường.”

Lại trừng mắt nhìn, nhìn hắn, không dám tin, “Anh vẫn đi theo em?”

“Ừ.”

“Vì sao không gọi em lại?”

“Bộ dạng của em có vẻ rất muốn đi bộ một mình.”

Cô không biết mình nên khóc hay nên cười, người đàn ông này cứ thế im lặng đi theo cô.

Bọn họ lẳng lặng ngồi ở trên ghế dài, hắn không mở miệng hỏi cô vì
sao lại đi một mình trên đường, vì sao không trở về nhà, mà cô cũng cứ
như vậy, cứ để mặc hắn im lặng ngồi bên cạnh.

Thời tiết nóng như vậy, hẳn là hắn phải chảy thật nhiều mồ hôi mới
đúng, nhưng trên người hắn lại ẩn truyền một mùi hương nhẹ khoan khoái,
mùi vị thuần khiết nam tính.

Nhắm lại ánh mắt chua xót, yên lặng không nói gì.

Thật lâu, thật lâu, cô rốt cục mở miệng, “Anh Dịch Dương, em muốn đi uống rượu.”

“… Thầy sẽ không thích em uống rượu.”

“Anh không biết là em đang thất tình sao? Người thất tình muốn uống rượu.” Cô nói đúng lý hợp tình, tùy hứng vô cùng.

Hắn nhìn cô, ánh mắt trong suốt, khóe mắt thoáng nhếch lên, mang theo vẻ quyến rũ trời sinh, đôi môi hồng bóng lúc này kiên cường mím lại,
ánh mắt của hắn trở nên thâm trầm không nói gì.

“… Bằng không, anh đi mua bia đến đây, chúng ta uống ngay tại nơi
này, được không?” Ánh mắt mang theo hy vọng nhìn hắn, hàng mi thanh tú
khẽ chớp mang theo vài phần đáng thương.

Hắn bất động, vẫn nhìn cô, ánh mắt khó dò khó hiểu.

Sau một lúc lâu, hắn đứng dậy.

Tình tiết cẩu huyết cứ như vậy phát triển, nữ nhân vật chính thất
tình điên cuồng uống rượu hô to vì sao không ai đến yêu tôi? Sau đó sẽ
là cuộc gặp gỡ định mệnh với nam chính, hai người rượu say loạn tính,
ừm, sau đó là tình yêu cẩu huyết đầm đìa.

Thẩm Kiều uống rượu, hơn nữa còn uống điên cuồng, cô cũng uống say.
Say rồi cảm xúc buông thả xuống, cô cũng theo công thức cẩu huyết bắt
đầu say khướt.

“Anh có biết, em tổng cộng kết giao bao nhiêu bạn trai không?” Xử lý xong một lon bia tiếp, đầu cô có chút choáng váng.

Giơ ngón tay ra đếm “Một, hai, ba…”. Giở xong mười ngón tay vẫn

không đủ, lại giơ tay hắn lên đếm tiếp, sau một lúc đáng thương hề hề
nhìn hắn: “Em không đếm hết được, làm sao bây giờ?” A, làm sao có thể
kết giao nhiều như vậy, đến chính mình còn không đếm được.

Trình Dịch Dương vẫn nhìn cô, không mở miệng.

“Tuy rằng, kết giao nhiều bạn trai như vậy, nhưng với Kling, Kling là người em thích nhất.” Cô nghẹn ngào, thân mình tựa lưng vào ghế ngồi,
thì thào nói: “Hắn đã nói, đời này chỉ yêu một mình em, vì sao lại lừa
gạt em, vì sao?

“Em chỉ là muốn có một người yêu thật lòng, có gì sai đâu chứ? Tại
sao từng người bạn trai em kết giao đều không nhìn ra em rất tốt, chỉ
nhìn thấy mỗi khuôn mặt em, đâu phải Thẩm Kiều này chỉ có mỗi khuôn mặt
để nhìn, những cái khác không quan trọng. Em vốn cho rằng anh ta không
giống họ, kết quả thì cũng giống nhau.

Ánh mắt chua xót, tâm cũng xót xa, “Em thực sự thương hắn, rõ ràng
không nghĩ đến chuyện muốn kết hôn nhưng vì hắn làm cho em quá nhiều
điều khiến em bắt đầu nghĩ, có lẽ lấy hắn cũng không quá tệ, nhưng đến
cuối cùng mới phát hiện, thì ra hắn mới là người tệ nhất.” Chua xót
cười, “Ở trường học, các bạn gái cho rằng bộ dạng của em là yêu tinh,
luôn cướp bạn trai của bọn họ, không ai muốn chơi với em, mà nam sinh
thì sao, cũng chỉ tìm mọi cách để khiến em lên giường, rốt cục trên đời
này có một người đàn ông chỉ cần một mình em, chỉ yêu chính con người
em, chứ không phải vì dung nhan dáng người mà thích em hay không?”

Lại thêm tiếng mở bia, ngửa đầu uống: “Em mệt mỏi, mệt mỏi quá, rõ
ràng là bạn trai của bọn họ chủ động đến trêu chọc em, rõ ràng em không
cho bất luận kẻ nào ảo tưởng mập mờ, vì sao một khi có chuyện gì, người
sai luôn là em? Cho dù yêu là thế nào? Đến cuối cùng vẫn không trốn khỏi bị phản bội, tình yêu luôn làm cho người ta vất vả, em không muốn yêu,
không cần yêu, em sợ phải chịu thua thiệt, dứt khoát tìm người kết hôn
thôi.”

Bàn tay dùng sức bóp cái lon không, lửa giận ngập đầy phát tiết hết vào nó.

m thầm thở dài, Trình Dịch Dương nhìn những vỏ lon nằm la liệt trên
mặt đất, rất tốt, cô gái này đúng là tửu lượng cao, uống xong mười lon
bia, nói xong suy nghĩ của mình xem như là rõ ràng, hắn cầm lấy túi
nilon đứng lên thu dọn.

Cô tựa vào ghế nhìn động tác của hắn, hắn thoạt nhìn cương trực
nghiêm túc, nhưng hiện tại nhìn dáng vẻ này của hắn mới phát hiện, thì
ra hắn cũng là người cẩn thận.

“Anh Dịch Dương, có lẽ anh là người đàn ông tốt.”

Nhìn người đàn ông này thu dọn, cô mệt mỏi, thân thể mệt thì trái tim càng mệt, nhìn khuôn mặt quen thuộc của hắn, nỗi bi thương trong lòng
dường như được xoa dịu một chút.

Hắn không ngẩng đầu nhìn cô vì còn phải thu dọn chiến trường do cô
tạo ra, nhìn động tác của hắn tựa như con người bình thường của hắn, lưu loát, sạch sẽ. Thu dọn xong, nhìn khuôn mặt nửa tỉnh nửa say của cô
trong lòng hắn khẽ thở dài, tìm khăn trong túi cô nhẹ nhàng lau vết bia
trên khóe miệng, xem ra cô đã thật sự say, say lắm rồi.

“Em thích hắn đến như vậy sao? Thẩm Kiều.” Đôi mắt đen gắt gao nhìn
chằm chằm vào khuôn mặt bị cồn làm đỏ hồng, cách mặt giấy mềm mại đều có thể cảm nhận được nhiệt độ.

Cô yên lặng nhìn hắn lau, thì ra Trình Dịch Dương là người thật nghiêm túc, thật dịu dàng khiến cho người ta cảm động.

“Anh Dịch Dương.”

“Hửm?”

“Anh có muốn kết hôn với em?”

Cô sẽ không theo cái tình tiết cẩu huyết có tình một đêm với nam
chính mà cô cải biến thất tình thành công thức trực tiếp cầu hôn.

Cái gọi là kích động chính là một loại cảm giác hoặc hành động cử chỉ đột nhiên xảy ra mà lý trí không thể khống chế.

Thẩm Kiều ôm đầu của mình rên rỉ vô số lần, mắng mình, kích động quả
nhiên là ma quỷ à. Nghĩ đến hành vi đêm đó của mình, cô chỉ muốn đập đầu vào tường. A, kích động!

Đêm đó cầu hôn xong, cô liền trực tiếp kéo hắn vẫy xe về nhà, trước
mặt ba đang cau mày và mẹ đang lo lắng lớn tiếng tuyên bố: “Con muốn kết hôn với anh ấy.”

Sau đó, ngủ chết luôn.

Phiền toái sau đó liền tới. Đầu tiên là, cô là người chưa bao giờ nói giỡn, người cha nghiêm túc chính trực lần đầu tiên tươi cười vui vẻ,
trong một đêm, liền gọi điện thông báo cho tất cả bạn tốt trong quân đội rằng con gái của ông sắp chuẩn bị kết hôn với học trò mà ông ưng ý nhất là Trình Dịch Dương. Không chút bỏ sót, lệnh cho vợ mình tuyên bố với
tất cả bạn bè là con gái bà chuẩn bị kết hôn và chú rể là Trình Dịch
Dương.

Sáng sớm ngày hôm sau tỉnh lại, thế giới của cô cũng đã long trời lở đất.

Điện thoại không ngừng vang lên, để khỏi phiền cô trực tiếp tắt máy,
ba mẹ còn hưng phấn quá độ nữa, thật là nhức đầu. Nếu như cô là loại
uống say xong rồi quên hết thì thật là hạnh phúc, nhưng đáng chết, lại
cố tình nhớ, nhớ rất rõ ràng rằng cô đã cầu hôn Trình Dịch Dương rồi,
không muốn nghĩ cũng không được.


“Làm ơn! Ba, là con uống say rồi nói xằng nói bậy.”

“Làm người nên chịu trách nhiệm vì hành vi của mình. Từ nhỏ ba dạy con như thế nào?”

Ánh mắt lạnh lùng làm đông cứng luôn kháng nghị của cô.

“Mẹ, mẹ giúp con nói với ba đi, hôm đó căn bản là con không có ý thức, được không?”

“A Kiều, Dịch Dương là một đứa bé ngoan, con sẽ hạnh phúc.”

Tình ý sâu xa, rất rõ ràng, chính mẹ cũng rất hài lòng về con rể này, kiên quyết không chịu đổi.

“Này, Thẩm Luật em đi thuyết phục anh Trình được không? Hiện tại ba chỉ nghe lời của anh ấy, bảo hắn chủ động giải thích.”

“Người nào làm người đó chịu, em gần đây rất bận, ngày nào kết hôn thì thông báo cho em nha, bái bai.”

Thanh âm cúp máy gọn gàng.

Trời ạ, ở chỗ nào trên cõi đời này có còn nhân quyền? Tất cả mọi
người không hiểu một người uống say sẽ nói lung tung hay sao? Thật là
ngay cả ngu ngốc cũng biết, lúc ấy cô hoàn toàn bị men say điều khiển,
ngay cả số cũng không đếm được mà bọn họ thì mất trí nhớ tập thể, chỉ
nhớ rõ cô muốn kết hôn cùng Trình Dịch Dương. (ta nghi ngờ anh này cùng
cả nhà này bày mưu lắm, nhìn suôn sẻ thế kia. Anh này gian và thâm nho
phải biết.hehe)

Cô sắp hộc máu.

Đáng chết nhất chính là, cô bây giờ lại không dám gọi điện thoại cho anh Trình, nhờ hắn đến giải quyết tất cả mọi chuyện.

Chủ yếu là bởi vì, cô cường hôn hắn.

Đúng vậy, cường hôn. Thẩm Kiều xinh đẹp có một không hai, lại có ngày cường hôn đàn ông, chuyện như vậy làm sao có thể xảy ra trên người cô?

Nghĩ đến nụ hôn kia, gương mặt của cô tựa như muốn thiêu cháy.

Hôm đó, cô trực tiếp cầu hôn, trực tiếp nhào vào trong ngực hắn, hôn
lên môi hắn. Trên bờ môi của hắn, có một mùi thơm cỏ xanh nhàn nhạt,
không dày không mỏng, hôn lên cảm giác tốt vô cùng, cái lưỡi linh hoạt
liếm lên môi hắn, từng chút từng chút, ngậm môi dưới của hắn nhẹ nhàng
cắn, dùng kỷ xảo dẫn dụ hắn hé miệng.

Sau đó, đầu lưỡi hồng nộn tiến quân thần tốc, nhẹ nhàng ma sát dỗ
dành đầu lưỡi hắn, tiếp đó là mút đầu lưỡi của hắn không thả, cô cảm
giác được dưới lớp vải mỏng bắp thịt hắn đột nhiên trở nên cứng đờ, sau
đó, môi lưỡi từ bị động trở nên chủ động, chỉa vào lưỡi của cô, đẩy lưỡi ra bên ngoài môi, thăm dò vào trong cổ họng ấm áp của cô, cuồng tứ mút
quấy lên ở trong miệng cô.

Tiếng hôn mút nho nhỏ và cả tiếng ma sát da thịt từ môi của bọn họ
cùng lúc truyền đến, nước miếng không kịp nuốt, từ cằm của cô chảy xuôi
xuống, nụ hôn này, lửa nóng, kích cuồng mà động lòng người.

“Mặt dày!” Thẩm Kiều kéo chăn đắp lên mặt nóng của mình, cho dù hiện
tại nhớ tới điều đó tim của cô vẫn đập vừa nhanh vừa vội. Cô đã thật say choáng váng rồi mới dám hôn anh Trình, mà trước đó cô vẫn xem anh như
là anh trai.

Hắn ưu tú, hắn xuất sắc, hắn được vô số người khen ngợi, hắn là rường cột của quốc gia, người như vậy mà cô lại dám nhúng chàm.

Cô cắn góc chăn, thật muốn dùng sức cắn xé một phen.

Rõ ràng, vụ rắc rối này cô chỉ cần gọi điện cho hắn bảo hắn nói rõ
ràng cùng mọi người thì đã hạ màn từ lâu rồi. Nhưng vì nụ hôn kia, oh
không đúng, là hai nụ hôn, khi về nhà tuyên bố sẽ kết hôn với hắn cô lại còn ôm lấy cổ hắn hôn một cái thật kêu.

Ngay lập tức ba lườm cô một cái, nói: “Không ra thể thống gì.”

Sau đó trở về thư phòng gọi điện thoại thông báo cho bạn tốt khắp nơi.

Còn lại mẹ đỏ mặt mắng một câu: “Đứa trẻ hư.” Cũng lui về phòng.

Hôm đó xảy ra chuyện liên tiếp làm hiện tại cô tiến thoái lưỡng nan,
tình thế khó xử, cô thật hỗn loạn, thất tình thì nên đàng hoàng mà
thương tâm chán chường là tốt rồi, sao cô còn gây ra họa lớn vây? Ui
cha! Đần, đần, đần, đần chết rồi. Cuồng đấm vào giường, hối hận không
dứt.

“A Kiều, Dịch Dương tới, con mau ra đây.” Tiếng mẹ vui vẻ gọi làm động tác đấm giường trở nên cứng nhắc.

Cái… cái gì, anh Trình tới? Cô lập tức luống cuống, làm sao bây
giờ, làm sao bây giờ? Giả bộ không có ở đây? Chớ dại dột. Vờ ngủ, cái
này được không?

“Ai nha! Đứa nhỏ này, Dịch Dương, con trực tiếp đi vào đi, cô đi mua thức ăn, một hồi trở lại.” Hà Thanh Hồng nói.

A, mẹ muốn đi ra ngoài? Vậy chẳng phải chỉ có cô và anh Trình ở nhà?
Cô lập tức luống cuống, vội vàng xuống giường kéo cửa ra, muốn kêu mẹ

lại, ai ngờ cửa vừa mở ra, liền nhìn thấy Trình Dịch Dương đứng ở trước
cửa nhìn cô, một tiếng đóng cửa thanh thúy truyền đến làm cô biết mẹ đã
vứt bỏ cô.

“À, cái đó, Trình…” Tay chân chợt luống cuống, tay cô nắm ở cái tay cầm cái cửa, không biết nên như thế nào cho phải.

Trình Dịch Dương nhìn cô mặc một cái áo sơmi không có tay và quần đùi ngắn rộng rãi khiến cho đùi trắng nõn hiện ra trước mắt, ngón chân trần trắng như ngó sen ở trên sàn gỗ trông thật xinh đẹp và đáng yêu.

Cô nhất định là đang luống cuống, thậm chí ngay cả dép cũng quên mang.

Thẩm Kiều nắm thật chặt tay cầm cánh cửa, cứ đứng đơ ở cạnh cửa,
không biết phản ứng như thế nào. Hôm nay Trình Dịch Dương mặc áo sơ mi
màu đen, ống tay áo xắn lên lộ ra cơ bắp cường tráng, hắn nghiêng người
tựa vào tường, tư thế lười biếng nhưng toàn thân tản mát ra hơi thở xâm
lược mãnh liệt.

Nhịp tim, mau bình thường trở lại đi. Tại sao mấy ngày không gặp,
Trình Dịch Dương luôn luôn an toàn vô hại trong lòng cô, đột nhiên trở
nên nguy hiểm hơn nữa còn vô cùng mãnh liệt?

“Anh có thể đi vào được chứ Thẩm Kiều?” Trầm mặc một hồi lâu, hắn rốt cuộc cũng mở miệng.

Toàn thân cô căng thẳng, thật ra thì chỉ cần trực tiếp đóng cửa từ
chối, nhưng loại chuyện như vậy cô làm không được, không tình nguyện lui người đang chặn ở cửa qua một bên để cho hắn tự do bước vào nơi riêng
tư của cô.

Trình Dịch Dương là học trò của Thẩm Nhược Định, hơn nữa ba Thẩm vô
cùng thích hắn, cho nên đối với Thẩm gia, Trình Dịch Dương đã vô cùng
quen thuộc. Nhưng đây là lần đầu tiên đến phòng của Thẩm Kiều. Hắn tùy ý nhìn một chút, gian phòng này của cô được bố trí sạch sẽ sáng tỏ, không gian không lớn, giường lớn mềm mại ẩn ở góc phía sau, rõ ràng đây là
phong cách đơn giản của Bắc u, giấy dán tường màu nhạt, in hoa nhỏ cổ
điển làm cho gian phòng mang đến hơi thở dịu dàng. Đây là một không gian rất mang tính Thẩm Kiều.

Cô tùy tiện ngồi trên sàn nhà trơn bóng, tay cầm chiếc gối ôm màu sắc rực sỡ tựa vào bên giường, cúi đầu không dám mở miệng.

Trình Dịch Dương kéo qua cái ghế ngồi xuống bên cạnh, “Thẩm Kiều…”

“Hôm đó em uống say, hoàn toàn là nói hươu nói vượn, anh coi như
không có nghe thấy, cũng không có xảy ra qua bất cứ chuyện gì.” Cô chợt
ngẩng đầu cắt đứt lời của hắn, vội vàng liên tiếp nói thật nhanh xong
lại vùi sâu gương mặt vào trong gối ôm, cắn môi, không dám ngẩng đầu
lên.

Gian phòng, lần nữa an tĩnh lại.

Trong yên tĩnh, cô nghe trái tim mình nhảy lên, “Thình thịch” một tiếng một tiếng, giống như muốn nhảy ra.

Hồi lâu, hắn nhẹ nhàng thở dài một cái, “Thẩm Kiều, Em có thể ngẩng đầu lên được không?”

Cô cúi đầu, liều mạng lắc đầu.

“Em không ngẩng đầu, anh làm sao nói với em được?” Giọng nói chầm chậm, nhẫn nại mười phần.

Rốt cuộc, cô từ từ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt nam tính kia, hô hấp vững vàng chợt tăng nhanh dồn dập.

“Về chuyện hôm đó, em nhất định rất khổ não, đúng không?” Hắn nhìn cô, ánh mắt chân thành tha thiết, yên tĩnh.

Cô ngây ngốc nhìn hắn, không cách nào mở miệng.

“Thật ra thì, anh hiểu tâm tình của em, cũng có thể hiểu hành động
hôm đó của em, đêm đó là em uống say, cho nên mới cùng anh…” Ngón tay
gõ nhẹ lên ghế, châm chước dung từ: “Đề nghị kết hôn.”

Hắn thật là vô cùng hiền hậu, trong lòng cô thầm nghĩ. Rõ ràng, đêm
đó là cô bức hôn hắn, thế nhưng hắn có thể nói thành là đề nghị kết hôn.

“Đề nghị này, anh hiểu biết rõ em là nhất thời xúc động, căn bản cũng không có nghiêm túc, mặc dù thầy và cô đều vô cùng cao hứng, hơn nữa,
đêm đó cũng đã gọi điện thông báo cho ba mẹ của anh.”

Cái gì? Lúc nào thì ba cô nhanh tay nhanh chân như vậy? Thậm chí ngay cả ba mẹ hắn đều thông báo, chuyện này rắc rối lớn rồi. Thẩm Kiều âm
thầm rên rỉ ở trong lòng. Làm ơn, rõ ràng cô đang thất tình, đang thương tâm, đang khổ sở, kết quả hiện tại làm ra đống rắc rối như vậy, thống
khổ gì cũng không hề nhớ rõ, trong đầu chỉ nghĩ đến làm sao để xử lý tai họa mình gây ra đây?

“Đúng vậy, anh rõ ràng, em chỉ là một lúc tức giận, không có nghiêm
túc. Nhưng mà, Thẩm Kiều, xin em cẩn thận suy tính một chút, thật ra thì anh cũng không tính là một người đặc biệt kém cỏi, tính khí coi như
tạm, có nghề nghiệp, không bất lương, vô cùng quen thuộc với gia đình
em, cha mẹ của anh đều là người dễ chung sống, tất cả điều kiện, mặc dù
không thể nói tốt vô cùng, nhưng cũng không coi là quá xấu, thật ra thì, kết hôn với anh, cũng không tính là là một việc đặc biệt xấu, đúng
không?” (anh giai đang dụ khị đó:)) )

A? Thẩm Kiều sững sờ, lập tức không biết nên phản ứng như thế nào, hắn, hắn đang nói gì?

“Anh tin tưởng, tình cảm có thể bồi dưỡng. Kết hôn với anh có thể sống tốt.”

” Chờ, chờ một chút.” Thẩm Kiều lớn tiếng cắt đứt lời của hắn, “Anh
Dịch Dương, anh đang nói gì đây? Kết hôn, không phải nên kết hôn với
người yêu mới đúng sao? Chúng ta, chúng ta lại không yêu nhau, tại sao
có thể…”

Có thứ gì đó hắn thoáng qua trong mắt, thật nhanh, nhanh đủ khiến cô cho là mình mới vừa hoa mắt.

“Thẩm Kiều, em năm nay hai mươi lăm tuổi rồi, từ mười lăm tuổi bắt
đầu có bạn trai, toàn bộ mười năm, đối với tình yêu, em hiểu rõ vô cùng. Như vậy, tại sao em đổi nhiều người như vậy, tìm khắp không có một ai
vừa ý?” Hắn dựa vào ghế dựa phía sau, mặt bình tĩnh, nhưng mà lời nói ra lại như dao đâm trái tim cô đau đớn.

“Anh…” Hắn lại nhắc tới chuyện thương tâm của cô.

“Tình yêu, thật ra thì cũng không giống như suy nghĩ tốt đẹp của em
đâu. Lúc yêu thật ngọt ngào, lúc chia tay cũng thật thống khổ. Đối với
tình cảm, em còn không nhìn thấu sao?”

“Em…” Không đúng, rõ ràng lời của hắn nói không đúng, nhưng tại sao cô đều không phản bác được?

“Có lẽ, tình yêu cũng không phải là nhân tố hoàn toàn hoàn hảo cần
thiết trong nhân duyên, gả cho một người mình yêu, có thể cũng không
phải là một chuyện may mắn, bởi vì em không biết, người yêu có thể ngay

sau một khắc liền phản bội em hay không. Nếu như một khi phản bội, lấy
tính cách của em, sẽ xử sự như thế nào?”

Lại thêm một mũi tên, chọc thẳng tâm khảm, máu tươi đầm đìa, gương mặt của cô trở nên trong suốt không có màu máu.

“Ngược lại, anh cho rằng lời hứa hẹn mới là cơ sở hôn nhân phải cần
có. Thẩm Kiều, mặc dù anh không có kinh nghiệm, nhưng mà anh sẽ cố gắng
làm một người chồng tốt, đối xử tốt với vợ mình, cho cô ấy tất cả những
gì cô ấy muốn, hơn nữa lại… trung thành.”

m sắc của hắn thật rất êm tai, rất thoải mái, lời nói ra, cũng giống
như những nốt nhạc trầm, làm xúc động lôi cuốn người nghe, cô cảm thấy
mình khó thở, cảm thấy cả người nhũn ra, mất hết khí lực.

Qua thật lâu, cô mới có thể từ từ có thể nói chuyện: “Tại sao, tại sao chọn em?”

Cô tin tưởng, với điều kiện của Trình Dịch Dương, muốn tìm một người
vợ tốt cũng không phải là việc khó, tại sao hắn phải chọn cô? Đã biết
rất rõ ràng, giữa cô và hắn không có tình cảm mà.

“Năm nay anh hai mươi chín tuổi, đã đến tuổi suy tính chuyện kết
hôn.” Trầm mặc một hội, ánh mắt hắn phức tạp nói tiếp: “Hơn nữa, anh tin tưởng, em sẽ là một người vợ vô cùng tốt.”

“Em cái gì cũng biết, nấu cơm, còn có việc nhà, những thứ này đều không biết làm.”

“Anh sẽ làm.”

“Em có đam mê, lại ưa thích náo nhiệt, đối với chuyện gì cũng chỉ hứng thú được ba phút.”

“Không sao, sau khi kết hôn, em thích làm gì tùy theo ý thích của em.”

“Ít nhất trong vòng năm năm, em chưa muốn sinh con.”

“Cái này không vội.”

“Như vậy, em không hiểu, anh lấy em rốt cuộc là vì cái gì?” Cô hoàn
toàn không có khả năng làm vợ hiền, thật ra thì ngay cả kết hôn cũng
chưa từng nghĩ, coi như cùng Kling cô cũng chỉ là đáp ứng đính hôn
trước, còn kết hôn phải bàn lại. Mà Trình Dịch Dương đột nhiên liền trực tiếp đề nghị kết hôn với cô, cô quá kinh ngạc.

Hắn nghiêm túc nhìn cô, bên trong đôi mắt là sắc thái gì đó cô không hiểu, vừa thần bí lại khiếp người.

“Thẩm Kiều, anh cưới em, chỉ bởi vì anh muốn cưới, hiểu chưa?”

“Oh.” Bị lời nói của hắn làm rung động, cô cúi đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.

“Muốn kết hôn với em, là anh thật nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc.”
Giọng trong trầm thấp, có cảm xúc gì đó mà cô không hiểu nhưng lại khiến cho cô kinh hãi.

“…”

Cô hiểu hắn thật sự muốn kết hôn với cô, không phải nói giỡn, cũng
không phải bởi vì lời nói lúc nay của cô. Mặc dù cô không hiểu vì sao
hắn lựa chọn cô nhưng đối với đề nghị của hắn, cô biết là hắn nghiêm
túc.

“Em có thể suy tính một chút.” Giọng nói của hắn bình thản, không có gợn sóng.

Ôm gối mềm mại trước mặt chà vào lớp da thịt nhẵn nhụi, cảm xúc phập phồng, cực kỳ lâu sau cô vẫn không mở miệng.

Mà hắn, cũng lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, không có thúc giục, cũng không nghĩ tới, hôm nay cô có thể cho hắn đáp án.

Một phút, hai phút, nửa giờ cứ như vậy trôi qua.

“Em hi vọng chồng của mình là một người đàn ông nguyện đem thời gian
và công sức đặt ở gia đình. Người đó phải biết nấu ăn ngon, có thể lau
sàn nhà đến khi không còn nhiễm một hạt bụi, sắp xếp đồ đạc trong nhà
gọn gàng, nếu không có lý do đặc biệt mỗi đêm đều phải về nhà ăn cơm với em, ăn xong còn phải tản bộ với em, buổi tối cùng nhau ngồi trên ghế
sofa xem tivi nói chuyện phiếm. Người đó phải có tính nhẫn nại vô hạn
với em, nguyện ý nghe lời nói của em, sẽ không thúc giục em, hạn chế em, để cho em làm việc em thích, sẽ không tùy tiện hoài nghi em, phải tín
nhiệm em.” (xin lỗi chị nhưng đàn ông như thế tuyệt chủng từ lâu rồi.)

Tình yêu là cái gì đây? Tình yêu là khổ não, là đau đớn, là vô tận
thương tâm và đầy nghi ngờ trong lòng, có lẽ hắn nói đúng, tìm một người mình yêu, không bằng tìm một người sẽ vĩnh viễn không bao giờ phản bội
mình, không cần thích nhiều, chỉ cần làm một người chồng tốt có thể làm
được tất cả, coi như là hoàn mỹ.

Cô mệt mỏi, lần này là thật sự bị thương và mệt mỏi thực sự. Bởi vì
dung mạo, đem đến cho cô vô số theo đuổi, vô số hư vinh, nhưng cũng mang đến rất nhiều đau đớn. Đường tình ghập nghềnh, trải qua nhiều năm như
vậy, lần này đối với tình yêu cô xem như thất vọng muốn rút lui.

Hắn an tĩnh nghe, không ngắt lời.

“Em muốn phát triển sự nghiệp của mình cho nên trong một thời gian
dài em không tính sinh con, quan tâm tới gia đình sẽ không nhiều nhưng
lại yêu cầu chồng mình như vậy, anh vẫn nguyện ý cưới em sao? “Cô ngẩng
đầu lên nhìn hắn.

“Thẩm Kiều, em nên biết, anh là một người không dễ dàng nói lời cam
đoan với người khác, một khi đáp ứng liền nhất định sẽ làm được.”

“Em muốn hôn nhân, chính là một đời một thế, không bao giờ rời bỏ.”

Mười ngón tay của hắn đan vào nhau: “Để anh nghiêm túc trả lời em,
anh nguyện ý cưới em, hơn nữa, đều có thể làm được yêu cầu của em.”

Cô động lòng.

Giờ khắc này, cô không biết nơi nào hoặc là lời nào của hắn đã đả
động cô, động lòng bởi lời hắn hứa hẹn, hay động lòng vì hắn đã chấp
nhận tất cả. Cô cắn môi, hàm răng trắng noãn chỉnh tề cắn môi mềm tươi
như cánh hoa trắng bệch, ánh mắt trong suốt, cực kỳ lâu rốt cuộc nói,
“Trình Dịch Dương, em nguyện ý kết hôn với anh.”

Để cho cô thử một chút đi, hôn nhân lấy cam kết làm cơ sở, có thể vững bền hơn so với lấy tình yêu làm nền tảng hay không.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.