Kết Hôn Chớp Nhoáng

Chương 4: Gặp gỡ như vậy


Đọc truyện Kết Hôn Chớp Nhoáng – Chương 4: Gặp gỡ như vậy

Ngủ đi một giấc, đi tắm một cái, gột hết những bực bội, mệt mỏi, lại một lần nữa điều chỉnh tâm trạng của mình. Đúng vậy, mình là con gián đập không chết, một kẻ lạc quan vô địch, cho dù phải đối mặt với hoàn cảnh nào, không chỉ có thể biến nguy thành an, thay đổi theo hoàn cảnh mà còn có khả năng thích nghi cực cao, sống rất chủ động.

Nghĩ thông rồi sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. Cô lấy một chai nước trong tủ lạnh ra, cầm theo một túi bánh mì, xách theo cái túi đi ra khỏi nhà trọ. Cái gọi là nhà trọ chẳng qua là một căn hộ hai phòng ngủ ở tòa chung cư Thanh Niên gần công ty, đương nhiên là công ty trả tiền thuê rồi. Giờ chỉ có mình Hứa Trác Nghiên ở, vì vậy lúc đầu cô vẫn còn thấy sợ, bởi vì sợ nên cô đã chọn ngủ ở trong căn phòng ngủ nhỏ hơn, không gi¬an nhỏ hẹp có cảm giác an toàn hơn. Mỗi tối trước khi đi ngủ, cô thường kiểm tra kĩ lưỡng cửa giả, đồng thời bật hết đèn hành lang lên, nhưng cho dù có là như vậy, suốt một tuần đầu, cô vẫn gần như thức trắng đêm.

Giờ thì tốt rồi, cứ mỗi ngày mệt mỏi về đến nhà, cô vùi đầu vào gối là ngủ tít, thỉnh thoảng quên cả ăn cơm tối, đa phần là nấu tạm mì ăn cho xong bữa. Lúc tâm trạng vui vẻ, cô sẽ cho vài lát cà chua, một ít rong biển, một ít tôm nõn, bởi vì cô ghét cái cảm giác một mình làm cơm trong bếp. Điều đó sẽ khiến cô không tự chủ được mà nghĩ đến gia đình ấm ấp của chị họ, tại khu Tử Viên, anh đang đeo tạp dề, băm băm chặt chặt cái gì đó trong bếp, phần còn lại nhường cho chị họ chuẩn bị các món ăn dinh dưỡng cho con gái. Thật khó để mà liên tưởng hình ảnh anh trong bộ tạp dề, lúi húi ở bếp với lúc anh đứng trước hội nghị. Cô từng rất ngưỡng mộ hình ảnh ấy, nhưng giờ đây cô chỉ muốn lãng quên.

Cô quyết định sẽ đến trung tâm Nord ở chỗ gi¬ao cắt giữa đường Kim Điền và đường Phúc Trung, trước tiên sẽ gọi một cú điện thoại, sau đó trực tiếp đi lên tầng mười tám, tức là khi văn phòng làm việc của trụ sở hệ thóng cửa hàng thuốc Hải Vương Thần Huy. Giám đốc thu mua Đổng Triệu vừa nhìn thấy Hứa Trác Nghiên đến thì nhìn cô với vẻ có lỗi: “Giám đốc Hứa, thật ngại quá, tổng giám đốc Lâm của chúng tôi còn chưa đến. Tài liệu của các cô chúng tôi đã báo lên tuần trước rồi, thực sự cô không cần ngày nào cũng đến đây đâu, có tin tức gì tôi nhất định sẽ thông báo cho cô trước tiên!”

Hứa Trác Nghiên khẽ mỉm cười, gật đầu, cố làm vẻ ủ dột: “Haizz, tôi sốt ruột quá! Các anh là hệ thống cửa hàng thuốc lớn nhất Thâm Quyến này, ngày nào chưa vào được cửa hàng các anh là ngày đó tôi chưa thể ăn nói với sếp tôi, hay là tôi cứ ngồi ở đây, anh có việc gì làm để tôi làm giúp anh nhé!”

“Ấy, tôi đâu dám!”, Đổng Triệu cười ranh mãnh.

Hứa Trác Nghiên đã có sự chuẩn bị từ trước, cô bông đùa với Đổng Triệu và các nhân viên văn phòng thu mua dăm ba câu rồi nhìn đồng hồ, có vẻ rất vội. Cuối cùng cô đứng dậy cáo từ. Đổng Triệu tiễn cô ra tận cầu thang máy, nói: “Giám đốc Hứa về cẩn thận nhé!”


“Xin anh đấy, đừng có gọi như thế, tôi còn nhỏ hơn anh mà, anh gọi tên tôi là được rồi!”, Hứa Trác Nghiên ngoảnh đầu lại, nhìn Đổng Triệu nói: “Ông chủ các anh sao mà bận thế, ngày nào cũng không thấy đến công ty nhỉ!”

“Haizz……” Đổng Triệu cười như mếu: “Cũng không hẳn vậy, thường thì việc thu mua các sản phẩm thuốc hay thực phẩm chức năng đều do bộ phận chúng tôi quyết định. Nhưng việc đưa loại mỹ phẩm của các cô vào cửa hàng, vì còn là chuyện mới mẻ, nên chúng tôi đâu dám đi tiên phong, vì vậy đành phải báo cáo lên trên, chờ quyêt định cuối cùngc ủa ông chủ!”

“Ừm”, Hứa Trác Nghiên gật đầu: “Chúng tôi cũng thế thôi, nếu là cửa hàng thuốc khác, công ty chúng tôi sẽ để cho nhân viên kinh doanh, giám đốc Mar¬ket¬ing lo liệu là được, bởi vì cực kì coi trọng Hải Vương các anh nên tôi mới đích thân sang tận đây, nhưng mấy lần rồi mà chẳng gặp được người cần gặp!”

Đổng Triệu cười bối rối, định nói nhưng lại thôi: “Haizzz, nói thực lòng, mọi người đều nhận thấy chuyện này quá mạo hiểm, cho rằng chưa chắc đã bán được với số lượng lớn mà rắc rối lại không ít, vì vậy tôi đoán cô có gặp được ông chủ của tôi cũng chưa chắc đã được như ý, chi bằng cô cứ thoải mái về đợi tin tức vậy! Cô cứ chạy đến đây suốt khiến tôi cũng cảm thấy ngại quá!”

“Nếu anh cảm thấy ngại, vậy thì khi nào ông chủ các anh đến, anh cứ gọi cho tôi là được!”

“Tôi đâu dám, cô nói thế khác gì bảo tôi làm gián điệp?”, Đổng Triệu cười ranh mãnh.


Hứa Trác Nghiên tiện miệng hỏi chơi: “Ông chủ của các anh đi xe gì thế?”

“A8 của Au¬di, sao thế?”

“Căn cứ vào dòng xe có thể phân tích được tính cách người dùng. Tôi về phân tích, xem xem lần sau gặp mặt nên nói gì với anh ta!”, Hứa Trác Nghiên hình như chỉ nói đùa chứ không có ý định làm thật.

“Thang máy đến rồi, tôi không tiễn cô nữa nhé!”, Đổng Triệu đưa tay ra, giúp Hứa Trác Nghiên chặn cửa thang máy, sự cẩn thận và chu đáo của người đàn ông Phương Nam quả là danh bất hư truyền.

Tuy nhiên, vào thang máy rồi, Hứa Trác Nghiên lại không ấn tầng một mà ấn luôn vào nút đi thẳng xuống tầng hầm để xe. Đến tầng hầm để xe, cô tìm một nhân viên bảo vệ trẻ trông có vẻ hiền lành, mỉm cười tươi rói nói chuyện dăm ba câu với anh ta, sau khi thăm dò được hết những gì cần thăm dò, cô ngồi vào một chỗ để xe còn trống, im lặng chờ đợi.

Một tiếng sau, một nhân viên bảo vệ tốt bụng mang cho cô mượn một cái ghế nhỏ, ngồi thế này có vẻ dễ chịu hơn. Cô uống nước tự mình mang đi, gặm cả bánh mì. Hứa Trác Nghiên nghĩ, ngày mai nên mang theo một túi củ cái muối nho nhỏ.


Lại nửa tiếng đồng hồ trôi qua, một chiếc Au¬di A8 lái vào, Hứa Trác Nghiên đứng dậy, đặt cái ghế sang một bên.

Chiếc xe dừng lại trước mặt, cách cô nửa mét.

Cửa kính từ từ hạ xuống, một người đàn ông đeo kính râm thò đầu ra, nhìn cô từ đầu đến chân.

Hứa Trác Nghiên thầm nghĩ, trời mát mà đeo kính đến, đúng là dở hơi, cứ tưởng mình là minh tinh chắc? Cô cười nhẹ, tiến lên phía trước vài bước: “Xin chào, anh có phải là tổng giám đốc Lâm của Hải Vương không ạ?”

Người đàn ông kia có hơi ngạc nhiên: “Cô là….”

Hứa Trác Nghiên lấy từ trong túi xách ra một cái hộp màu đỏ, rút ra một tờ danh thiếp, đưa cho người đàn ông đó bằng hai tay.

“Hứa Trác Nghiên, phó giám đốc công ty mỹ phẩm Thùy Dạng…”, người đàn ông ấy đột nhiên bật cười, cười rất quái đản, cũng rất phản cảm. Anh ta liền tháo kính râm xuống: “Hóa ra là phó giảm đốc Hứa, chỉ trong vòng hai tư tiếng đồng hồ mà gặp đến hai lần, chúng ta thật có duyên đấy!”


Hứa Trác Nghiên trợn tròn mắt kinh ngạc, đứng ngây ra đó không biết làm gì. Thật là nực cười, sao lại chính là anh ta chứ!

Nỗi uất ức dồn lên, cô rất muốn quay phắt người đi. Tuy nhiên, chỉ một giây đấu tranh, cô đã thay đổi chủ ý, cô không thể công tư bất phân như vậy. Đây là công việc, cô là nhân viên, phải chịu trách nhiệm trước công ty. Nghĩ vậy Hứa Trác Nghiên cố trấn áp cơn giận.

“Đúng là không hẹn mà gặp, tổng giám đốc Lâm có thể cho tôi chút thời gi¬an để nói về” Thủy Dạng” hay không?”. Hứa Trác Nghiên nói bằng giọng rất nhã nhặn và lịch sự, chẳng thể nhận ra chút khó chịu hay bực dọc nào. Tuy nhiên, cánh tay đeo túi xách đang cứng đờ ra, cho thấy cô đang cố gắng kiềm chế.

Lâm Khởi Phàm, ông chủ của chuỗi cửa hàng thuốc Hải Vương Thần Huy, “Kẻ đứng đầu” của chuỗi cửa hàng thuốc Thâm Quyến mà Hứa Trác Nghiên đã vắt óc tìm đủ mọi cách gặp suốt nửa tháng trời nay lại chính là gã “anh Phàm” đã mâu thuẫn với cô tối hôm trước ở cổng khách sạn Cách Lân Vân Thiên.

Anh gật đầu: “Ok, nể mặt cô đã có lòng như vậy, dám chặn tôi ở nhà để xe cơ đấy! Được rồi, tôi cho cô nửa tiếng, trong nửa tiếng nếu cô có thể thuyết phục được tôi, tôi sẽ cân nhắc đến kế hoạch của cô!”.

“Nửa tiếng”. Hứa Trác Nghiên cứ nghĩ rằng tính cách của mình không đủ kiên quyết để làm sales, ai mà ngờ được giờ mình lại là một kẻ bán nước bọt để kiếm ăn như thế này.

“Nửa tiếng là đủ!”. Cô nghĩ, với một người như thế, ngồi với anh ta chỉ nửa tiếng cũng là đủ lắm rồi, cô không muốn ngồi lâu hơn dù chỉ một giây với anh ta.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.