Hợp Đồng Bạn Giường - Tình Văn

Chương 5


Bạn đang đọc Hợp Đồng Bạn Giường – Tình Văn – Chương 5


   Hôm nay chắc phải được Hoắc Viễn ghi vào ngày đặc biệt của năm. Liên tiếp xảy ra quá nhiều chuyện điên rồ!

   Đầu tiên là em họ xa Dương Mỹ Na bị bôi xấu trên mạng mà anh họ xa Hoắc Đông Thần lại không vận dụng quyền lực mạnh mẽ của mình mà ngăn chặn, dáng vẻ thật như không biết cô ta là ai.

   Thứ hai là trưởng phòng bộ phận marketing bị sa thải, bị bồi thường, bị kiện. Mà nguyên nhân đều do một cô nhân viên nhỏ trong công ty.

   Thứ ba là cô nhân viên nhỏ ấy lại được đặc cách lên làm thư kí riêng của ngài ấy! Điều này chưa từng xảy ra trước đây, bởi vì Hoắc Đông Thần luôn công tư phân minh, bất cứ vị trí nào cũng phải thi qua mới được ngồi vào. Dương Mỹ Na ra oai vậy thôi, nhưng cũng là cố gắng thi mới được vào Hoắc Viễn ấy chứ!

    “Tôi không cần thi sao?” Đấy đấy! Đến người trong cuộc còn khó hiểu nữa là.

   “Không!” Hoắc Đông Thần khuôn mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng giọng nói có phần bớt âm trầm hơn một chút.

   “Tại sao?” Phỉ Y Hân khoanh hai tay trước ngực, nhíu mày khó hiểu.

   Hoắc Đông Thần trước giờ luôn kiệm lời, không muốn trả lời, mà thật chất hắn cũng đâu biết tại sao. Chắc là hứng thú với tính cách của cô.

   “Chỗ em ở bên kia!”

   Phỉ Y Hân thở hắt ra một hơi, yên lặng tiến đến chỗ ngồi của mình, hắn đã không muốn nói, có hỏi chỉ càng thêm rắc rối. Thôi thì an phận làm công việc của mình vậy.


   Thế là Phỉ Y Hân bắt đầu cột mốc quan trọng của đời mình như thế đấy! Công việc công ty với cô vốn rất nhẹ nhàng, có điều việc đau đầu chính là hắn giao cho cô nhiệm vụ tiễn vong những ả cứng đầu muốn bám theo hắn.

    Hại người vốn là sở thích của cô nhưng mà cứ đối mặt với những kẻ não tàn như thế thật là quá sức chịu đựng, có cảm giác như chỉ có cô là người thông minh, mấy ả kia đều là trâu!

   Để khi khác nhớ lại quá khứ tiếp vậy, bây giờ việc quan trọng là đối phó với tên hỗn đản trước mặt:

   “Anh làm sao nữa vậy?” Phỉ Y Hân sau một buổi ngủ trong phòng làm việc của hắn, cơ thể có chút khỏe hơn, nhưng vừa mở mắt lại thấy khuôn mặt tuấn mỹ kề sát mình, như là… sắp hôn!

   “Hôn em!”

   Đúng là mặt dày, không cần nói thẳng ra đâu. Tuy nhiên, không để cô nói thành lời, hắn đã trực tiếp áp đôi môi của mình lên môi cô, say mê khuấy đảo khoang miệng cô, hút lấy vị ngọt nơi ấy.

   “Ưm…” Phỉ Y Hân phát ra một tiếng này thật không đúng lúc, kích thích tên nam nhân ở trên càng phấn khích, bàn tay bắt đầu đưa đến nơi tư mật của cô, thọc sâu vào.

   “Aa.. Anh đừng quá đáng… Mệt lắm rồi… Aaa” Phỉ Y Hân đưa tay đánh lên ngực hắn, tên này đang trong thời kì động dục sao? Cơ hồ ngày nào cũng muốn cô!

   Hoắc Đông Thần vẫn làm như không nghe thấy, bàn tay vẫn dạo quanh nơi mẫn cảm của cô, cái miệng tham lam giờ đây lại đang liếm vòng nhũ hoa màu hồng, bầu ngực đã ướt thành một mảng…

   “Aaa… ah… anh… tôi không chịu nổi..” Phỉ Y Hân bị hắn trêu đùa như thế, cơ thể không tự chủ được mà ưỡn lên, như khuyến khích hắn tiếp tục.
 
   Hoắc Đông Thần cười thấp:

   “Sao lại nhạy cảm như thế?”

   “Câm… miệng!” Phỉ Y Hân xấu hổ che mặt, khuôn mặt đã đỏ bừng.

   Hoắc Đông Thần yêu chiều hôn lên phần bụng bằng phẳng của cô, còn tiếp tục buông lời trêu chọc:

   “Lần sau nếu không muốn anh lại quấy rối em, thì khi ngủ nhớ mặc quần áo lại!”

   “Anh… Đáng ghét!” Phỉ Y Hân nhìn khuôn mặt hưởng thụ của hắn, tức giận trừng mắt! Là ai không cho cô thời gian mặc quần áo? Là ai làm cô mệt đến nhấc tay nhấc chân không nổi?


   Hoắc Đông Thần đẩy hai chân cô lên thành hình chữ M, say mê nhìn ngắm nụ hoa nhỏ ướt đẫm của cô.

   Phỉ Y Hân xấu hổ, lấy tay muốn che lại, thì bị Hoắc Đông Thần bắt lấy, chế trụ trên đỉnh đầu, thuận thế đi vào….

   “Ah…. Ư….”

   Hoắc Đông Thần vừa tiến vào, liền bị cô hút lấy, không kiềm được mà lập tức luật động.

   “Aaa… Anh không thể…. chờ một chút sao?”

   Cô ngửa đầu vừa rên rỉ, vừa trách hắn, lúc nào cũng như muốn ép khô cô.

   “Không thể! Ai bảo em mê người như thế?”

   Hoắc Đông Thần vui vẻ cười lên, bộ dáng này đúng là làm điên đảo chúng sinh mà~

   “Ân….Aaa Đừng nhìn!”

   Hắn làm tình lại luôn thích nhìn dáng vẻ của cô, thích thấy cô rên rĩ, uốn éo thân người vì cuồng nhiệt của hắn, nhưng cô thật ngượng muốn chết!

   Cô cảm nhận rõ ràng bên trong, vật nam tính của hắn ngày càng căng cứng, ra vào không ngừng trong cô, chốc chốc lại chạm thẳng đến nơi sâu nhất, cô chịu không nổi….

   “Aaaa… Aaa…”


   “Hừ…. Yêu chết em!” Hoắc Đông Thần bị chất dịch không ngừng chảy ra của cô làm cho sảng khoái, nhưng như thế vẫn chưa đủ, hắn vẫn chưa đạt khoái cảm!

   Hoắc Đông Thần hai cánh tay rắn chắc, ôm cô ngồi lên, bộ ngực căng tròn của cô cạ vào ngực hắn, không nhịn được lại xoa nắn đầu ngực cô…

   “Đừng… Đừng….” Phỉ Y Hân muốn đẩy hắn ra nhưng không thể, bên dưới hai người vẫn gắn chặt với nhau, Hoắc Đông Thần còn không ngừng thúc từng cú mạnh vào trong cô, cô thật sắp điên lên vì cơn sướng rồi…

    “Hừ… Hừ… Cô gái nhỏ… Em thật khiến tôi phát điên!”

   “Ưm… Aaa…”

   “Hừ… Đón nhận anh đi!”

   Ngay lập tức, cô liền cảm nhận được chất dịch của hắn bắn thẳng vào cô, quá nhiều nên phải chảy ra ngoài, dính đầy nơi chân của hai người….

————-

   Vì Văn đã cố chen H vào chương này, vote cho Văn nha các cậu!
  
  


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.