Học Thần Là Xú Bát Quái

Chương 2: Ôn Yến


Bạn đang đọc Học Thần Là Xú Bát Quái – Chương 2: Ôn Yến

Tiếp nhận việc bố mẹ đã qua đời, gia tộc trong đêm sụp đổ, bản thân từ một danh môn vạn người ngưỡng mộ trở thành đứa trẻ mồ côi không gia thế.

Ôn Yến ngày đêm nỗ lực học tập, kiếm tiền nuôi sống bản thân và em trai đem về từ cô nhi viện, Ôn Vĩ Kỳ.

Thoáng chốc chuyện cũ đã qua nhiều năm.

“Tiểu Kỳ, ăn mau còn đến trường”

Ôn Yến lấy trứng rán từ trong chảo đặt ra đĩa, mỉm cười xoa đầu em trai nhỏ. Ôn Vĩ Kỳ ngọt ngào dạ vâng một tiếng, ngồi vào bàn, bắt đầu dùng bữa sáng. Dù nghèo khó xuất hiện thì sự tao nhã, thanh lịch mà bọn họ học được từ nhiều năm trước vẫn không thể nào biến mất được.

Vốn dĩ Ôn Yến có thể lựa chọn từ bỏ đứa em trai không cùng huyết thống này, một mình cô nuôi sống bản thân sẽ dễ dàng hơn. Nhưng Ôn Yến không làm thế, lương tâm cô không cho phép. Đứa trẻ này tuy không cùng huyết mạch, thế nhưng lại là người thân cuối cùng trên danh nghĩa của cuộc đời cô. Sau này hai chị em sẽ nương tựa vào nhau mà sống tốt.

Lúc cha mẹ đón Ôn Vĩ Kỳ từ cô nhi viện về nhà họ Ôn, cậu đã bám víu lấy Ôn Yến, đại tiểu thư duy nhất của trâm anh thế phiệt Ôn gia, hai người còn thân thiết hơn chị em ruột.

Lúc Ôn gia còn phất, Ôn Yến rất kén ăn, đồ vật chỉ ăn vài miếng rồi ném qua cho Ôn Vĩ Kỳ, cậu nhóc không chê mà ăn hết.

Sau này hai chị em trưởng thành, bố mẹ cưỡng ép chuyển hai người ra hai phòng khác nhau. Nhưng cũng không vì thế mà hai người hết bám lấy nhau. Ở trường sơ trung nhiều người không biết còn tưởng hai người yêu đương sớm. Đến khi giáo viên phản ánh cho phụ huynh mới biết hai người là một đôi chị em.

Ôn Yến là một học thần, thành tích của cô lúc còn học sơ trung khi nào cũng cầm cờ đi trước. Các trường học nói chỉ cần cô chọn bọn họ, liền có thể miễn phí cung ứng đọc sách, ăn ở đều bao, chỉ cần cô có thể luôn bảo trì thành tích tốt.


Vậy nên Ôn Yến mới cùng em trai chọn trường cấp ba gần nhà, thuận tiện cho việc đi lại và làm thêm.

Tại thành phố lớn thời thượng, một người quê mùa bên trong đám học sinh có vẻ như không tương thích.

Lúc bọn họ thảo luận quần áo mới, trang sức, thậm chí là đồ trang điểm, cô lại nghèo đến mức điện thoại di động cũng không có, mỗi lần có việc gọi điện thoại đều phải chạy đi mượn hoặc đi tủ điện thoại công cộng.

Ôn Yến không để ý việc này mấy, cô đánh giá bản thân trong gương, soi từ trên xuống dưới.

Người trong gương cao 1m67 nhưng lại nặng hơn 90kg, ngũ quan vốn xinh đẹp bị mỡ làm cho xấu xí kệch cỡm. Làn da vì hay ra ngoài nắng mưu sinh nên đen thui khô ráp, nhìn gần vô cùng buồn nôn. Bộ đầm phục trường theo phong cách cổ điển, áo trắng váy nâu dài hơn đầu gối 1mm, bộ váy xinh đẹp như thế lại bị con quái vật xấu xí làm hỏng thẩm mỹ.

Phải biết rằng trắng sẽ che lắp sự xấu xí, màu đen này, ngũ quan chính là tinh xảo đến đâu, chỉ sợ cũng không dễ dàng nổi bật như vậy.

Người đều là động vật thị giác, diện mạo ở bất luận địa phương nào đều là đồ vật không thể bỏ qua.

Bất quá còn tốt, cơ sở của cô vẫn là không tồi, mặt trái xoan, lông mi cong, mũi cao, mắt to. Nếu giảm cân sẽ trở thành một mỹ nữ. Nhưng Ôn Yến bây giờ nghèo túng không có chỗ chống lưng, trở nên xinh đẹp sợ là lành ít dữ nhiều. Vậy nên nhiều năm nay cô vẫn kiên trì giữ nguyên.

“Chị rất xinh đẹp, trong mắt em cực kì xinh đẹp.”

Nhận thấy sự tự ti trong mắt cô, Ôn Vĩ Kỳ nghiêm túc khen ngợi.

Chị của cậu, từ lúc hai người mới gặp nhau đã xinh đẹp. Da trắng như trứng gà, đôi mắt to linh động, má lúm đồng tiền cùng nụ cười duyên, chính là đặc trưng của công chúa nhà họ Ôn.

Bây giờ có như thế nào, trong mắt Ôn Vĩ Kỳ vẫn là sự xinh đẹp ngày ấy.

“Em chỉ có nịnh là giỏi, mau ăn nhanh đi” Ôn Yến bật cười, vui vẻ búng nhẹ cái trán của cậu.

Con người ai cũng thích lời khen, cô không phải ngoại lệ.

Hai chị em ăn xong, Ôn Vĩ Kỳ mang chén bát đi rửa.

Hai người coi kĩ vali đã bỏ đủ đồ chưa, xong lại nhét thêm một ít, tắt cầu dao điện, khóa kĩ cửa lớn rồi mới ra khỏi nhà.


Hôm nay là khai giảng, trường học cung cấp cho học sinh nghèo ở kí túc xá miễn phí, hai chị em cũng lựa chọn ở trong trường cho tiện.

Ôn Vĩ Kỳ từ nhỏ đã tập thể thao, lại thường giúp chị làm việc nặng nên cơ bắp rất rắn chắc. Cậu kéo hai cái vali, trên vai còn đeo thêm túi xách của chị, Ôn Yến chỉ ngốc ngốc đi bên cạnh.

Ôn Vĩ Kỳ lớn lên xinh đẹp, mũi cao thẳng, da trắng, môi đỏ, nhìn ốm yếu nhưng khi cởi áo ra lại có da có thịt. Tỉ lệ quay đầu nhìn lại của người trên đường với cậu rất cao, gần như trăm phần trăm.

Ôn Yến xấu xí đi bên cạnh vô cùng mờ nhạt.

Sở dĩ Ôn Yến ngày xưa cũng là một tiểu mỹ nhân răng trắng môi hồng.

Nhưng vì tai nạn kia khiến cô trở thành nhóc béo, vì mưu sinh mà da trở nên đen sạm xấu xí. Cũng sau tai nạn, Ôn Yến đột nhiên trở thành kí chủ của hệ thống thay đổi nhân sinh Bạch Bạch, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy thứ không nên thấy.

[Tiểu Yến à, chúng ta có tiền, sao chị không chăm chút bản thân đi, chị cứ như thế bảo sao không có người yêu?]

Bạch Bạch là một quả cầu nhỏ màu trắng, trốn trong túi áo của Ôn Yến, không nhịn được cơn tức mà lăn qua lăn lại. Bọn họ làm nhiệm vụ tích luỹ được một khoảng kha khá, thế mà cô cứ đinh ninh không dùng.

“Mày cũng có người yêu đâu mà bảo chị?”

[Nhưng mà em đẹp trai, để em nói cho mà nghe, lúc em còn số-…] Nó lại muốn ca bài ca muôn thưở kể về lúc nó còn trẻ đã hào hùng như thế nào, Ôn Yến liền không nể mặt mà cắt ngang.

“Im lặng một chút cho chị nhờ” Cô liếc nhìn nó, dặn dò, lại đảo mắt nhìn vong hồn đang đi lại trên đường

Ma không sợ ánh sáng sao?


Ôn Yến thầm cảm tạ vì mình đã quen, năm đó bị tai nạn vừa tỉnh lại nhìn thấy lệ quỷ, bây giờ cả ngày nhìn thấy linh hồn bay qua bay lại đã quen. Nếu cô không có năng lực tiếp thu cao, e rằng cô đã bất tỉnh ngay tại chỗ rồi.

Hai chị em đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã tới nơi.

Nơi này tuy không to bằng toà hợp viện của Ôn gia ngày trước nhưng cũng gần được ba phần tư.

Các loại xe quý như Maybach, ferrari đều tề tựu ở đây, có người rầm rộ hơn, đi bằng trực thăng tới trường. Đây không giống ngày đến trường khai giảng, nên nói là đại hội khoe phương tiện đi lại thì đúng hơn.

Nơi này tên là Tư Nhân Ám Quang Cao Trung, hay còn được gọi là Ám Quang Quý Tộc Cao Trung.

Người có thể tiến vào không nói không giàu thì quý, trong nhà cũng là có chút ít tài sản, cùng người nghèo như hai chị em có vẻ không thích hợp.

Học sinh của trường học bọn họ cùng người ngoài trường đã xảy ra một trận đánh nhau quy mô lớn, bị thương không ít người, sau khi bị người cho công khai lên mạng, thanh danh của trường học liền thấp tới đáy cốc.

Họ tìm tới một thiên tài vượt khó như Ôn Yến cũng coi như là vì quan hệ xã hội, dù sao cũng bất quá chính là nhiều thêm một cái học sinh, cấp chút ăn cấp chút uống, đối phương còn có thể luôn thi thành tích tốt, có thể nói, chỉ cần Ôn Yến ở trường học một ngày, bọn họ là có thể lăng xê một ngày, tới điểm tô cho đẹp thanh danh của trường

Đương nhiên, những chuyện xưa sau lưng đó, mọi người và Ôn Yến đều hiểu rõ, chỉ là ăn ý không nói mà thôi.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.