Học Thần Là Xú Bát Quái

Chương 16: Doãn Thiên Kỳ


Bạn đang đọc Học Thần Là Xú Bát Quái – Chương 16: Doãn Thiên Kỳ

“Cẩn thận!”

Giọng nói trầm thấp của nam sinh ở bên trong âm thanh ồn ào của một đám người trở nên rõ ràng, khóe miệng hơi câu lên, kéo tay Ôn Yến liền không có buông, sau đó lôi kéo cô hướng về phía xác định nào đó đi qua.

Ôn Yến thậm chí không có cơ hội cự tuyệt, trực tiếp bị Ôn Vĩ Kỳ kéo về phía trước chạy tới.

Bên trong rộn ràng nhốn nháo, bàn tay ấm áp đó vẫn luôn chặt chẽ nắm cô, căn bản là không có ý buông tay.

Cho đến khi rộng rãi sáng sủa, Ôn Yến thế nhưng đã bị cái tay kia lôi kéo đến một nơi rộng rãi hơn ban nãy. Tim cô đập nhanh thình thịch, lòng đã sớm loạn, nhưng mặt vẫn không có biểu tình gì.

“Tên nhóc thối này, buông tay chị ra, nóng chết mất.”

“Được được” Ôn Vĩ Kỳ không đành lòng nhưng vẫn buông cái tay nhỏ ấm áp của cô ra.

Cô vừa ngẩng đầu, thấy mấy người F4 đứng ở ven đường, không hẹn mà cùng chỉ vào bọn họ kêu la lên.

Chờ một chút, đợi bọn họ qua, cách xa như vậy Ôn Yến cũng nghe rõ.

Mà đứng tại bên phải của Lục Thiên Hàng là một cô bé xinh xắn mặc một thân váy tím, tóc đen dài ngang vai, màu da cực trắng, mặt trái xoan, đôi mắt vừa to vừa sáng, cũng cùng theo bốn người kia nhìn lại đây.


Đợi đoàn xe đua xuất phát, mấy người F4 cùng cô gái nhỏ chạy vội sang đây.

Doãn Thiên Kỳ nhìn Ôn Yến, ngọt ngào mỉm cười “Chào chị, em là Doãn Thiên Kỳ, vị hôn thê hiện tại của Lạc Tư Ngôn.”

Sở dĩ nói hiện tại bởi vì trước kia cũng từng có một người.

Cô gái Doãn Thiên Kỳ này học trường nữ sinh bên cạnh, ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nghe lời, đối với trò đùa dai của đám người này đơn nhiên cũng biết đến.

Cô không có lòng với Lạc Tư Ngôn, biết vị hôn phu mình cùng cô gái khác chơi trò tình cảm, trong lòng cũng không có chút gì không thoải mái.

“Chị là Ôn Yến, chào em.”

Lúc hai cô gái giới thiệu, bình luận ở màn hình phát sóng oanh tạc.

Tôi là một cành hoa “Mẹ nó, Lạc Tư Ngôn của tôi có vị hôn thê rồi, cô gái nhỏ xinh đẹp quá.”

Đường tâm mật ý “Hình như Doãn Thiên Kỳ không thích Lạc Tư Ngôn, nếu không vì sao hôn phu của mình theo đuổi cô gái khác mà không thèm để ý.”

Tôi là đại ngu ngốc “Mụ cô đảng, Ôn Yến tiện nhân này là tiểu tam, ghê tởm xn lần.”

Lầu trên có vấn đề về não “Lầu trên đặt tên thật chuẩn xác.”

Dương Dương Tiêu Nại “Lầu trên của trên, là F4 theo đuổi Ôn Yến, cô ấy không biết việc này được không? Thỉnh gắn não trước khi làm anh hùng bàn phím.”

Đoàn xe đua rất nhanh tới đích, hạng nhất là chiếc xe moto màu đen kia, người lái cũng rất đẹp trai.

Nếu ma nữ Tiểu Kiều ở đây, cô ta nhất định hò hét vang trời cho mà xem.

“Không thú vị, về thôi” Ôn Yến nhăn mày, giả bộ không quan tâm mà nói. Thật sự thì trong lòng cô muốn điên rồi, xe đua a, cô cũng biết lái, đợi khi nào tốt nghiệp nhất định phải đua thử một lần.

“Được, được, về thì về.” Lý Húc Dương mau chóng đồng ý trong ánh mắt ngạc nhiên của đám người. Ngày thường Lý thiếu này thích nhất là đua xe a.


“Lạc Tư Ngôn, cậu đưa Tiểu Thiên Kỳ về đi, ở đây có tụi tớ rồi.”

“Ơ không cần đâu, bạn em tới đón, không cần phiền như thế” Doãn Thiên Kỳ lập tức từ chối, ngọt ngào tạm biệt rồi chạy đi. Cô cũng không muốn dây dưa cùng người mình không có tình cảm.

Ôn Yến nhìn cô nàng chạy đi, thở dài “Thật ngưỡng mộ anh chị của Thiên Kỳ, có em gái như cô ấy thật tốt, người đâu mà đáng yêu quá chừng.”

“Em không đáng yêu?” Ôn Vĩ Kỳ nhăn mày, nhàn nhạt hỏi “Em biết nấu ăn, biết làm việc nhà, biết làm thêm, còn có thể cõng chị, có thể mang đồ, làm ấm giường cũng có thể.”

“Được, em đáng yêu nhất” Ôn Yến thấy cậu giận dỗi, vội vã dỗ dành, làm lơ câu sau cùng.

Trên mạng, người xem trực tiếp và F4 tại hiện trường đã sớm trầm mặt.

Làm ấm giường?

Là bọn họ nghĩ sâu hay là Ôn Vĩ Kỳ thật sự có ý đó?

“Đặng Dương đâu rồi? Sao chẳng thấy cậu ta?” Ôn Yến thấy xe thiếu mất một móng heo, lo lắng hỏi.

“Mặc kệ cậu ta, đường này gọi xe dễ lắm” Lý Húc Dương trấn an cô. Lúc này Ôn Yến mới thôi không quan tâm nữa, tiếp tục đọc sách.

Mà Đặng Dương, người trong miệng họ lúc này, cậu ta mới va phải một cô gái nhỏ, đụng người ta ngã, đau tới khóc toáng lên rồi.


“Ngoan, ngoan, em đừng khóc nữa” Cô nhóc này vừa rơi nước mắt tim cậu liền mềm nhũn, Đặng Dương chẳng hiểu bản thân đang bị gì.

Muốn trách thì trách sao lại có người đáng yêu như thế tồn tại trên đời.

“Đau chết mất hu hu.” Doãn Thiên Kỳ oà khóc lớn hơn, đưa tay ra “Anh bế em, em không đi nỗi nữa.”

“Này…” Phải hay không có chút không thích hợp, hai  người chỉ vừa mới quen mà.

Tâm nghĩ một đường thân thể làm một nẻo, cậu ta đã sớm bế cô nhóc lên. Doãn Thiên Kỳ ngoài mặt nhăn mày lại, đau đớn rên rỉ “Đau lắm”, đầu tựa lên vai Đặng Dương.

Trong lòng cô bé lại sướng như điên lên.

Cô đã sớm chú ý tiểu ca ca này từ lúc xem phát sóng trực tiếp.

Cuối cùng cũng có cơ hội làm quen anh ấy.

Doãn Thiên Kỳ, mày là thiên tài, mày là thiên tài, thế giới nợ mày một giải Oscar.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.