Heo yêu Diêm vương

Chương 99, đoạn kết 5, end


Đọc truyện Heo yêu Diêm vương – Chương 99, đoạn kết 5, end

 
Tôi cho rằng thời gian có thể làm nhạt sự quan tâm, bận rộn có thể làm nên sự quên lãng. Nhưng tôi lại quên mất, tích lũy cũng là điểm mạnh của tháng năm. Tháng năm tích góp, nhặt nhạnh nỗi nhớ nhung của tôi, bồi đắp tình cảm của tôi.
 
Tôi thực sự không muốn tự tìm phiền phức một chút nào, chỉ muốn tránh khỏi lời chú này của Cửu Thiên Huyền Nữ. Muốn đối phó lời chú đáng cười này thật ra rất dễ dàng, chỉ cần tôi không gặp lại Heo Con nữa thì chẳng có gì linh nghiệm cả.
 
Nhưng tôi phát hiện ra, tôi không có cách nào, tôi càng ngày càng nhớ nhưng cô ấy, nhớ nhung giọng nói của cô ấy, nhớ nhung dáng vẻ nhìn thấy đồ ăn ngon thì vui mừng sung sướng, nhớ nhung biểu cảm lúc cuối cùng cô ấy mặc áo cưới thẹn thùng.
 
Tôi nhớ nhung, tôi không cách nào tự giải thoát.
 
Thế là cuối cùng tôi không kìm được, đến nhân gian tìm cô ấy.
 
Cô ấy rất dễ nhận ra, mắt to, mặt tròn, so với hình dáng Heo Con ban đầu hóa thành thì đã thay đổi nhiều, xinh đẹp hơn.
 
Thực ra tướng mạo này ở trong nhân gian cũng không coi là tuyệt sắc. Nhưng tôi chẳng biết làm sao, lại cảm thấy rất đẹp.
 
Tôi đứng ở bên đường, đợi cô ấy đi về phía mình. Người quen đường đều đang nhìn tôi, nhưng cô ấy lại không thấy, cô ấy rất tự nhiên đi qua trước mặt tôi. Tôi bừng tỉnh muốn gọi, nói vói cô ấy mấy câu, sau đó tôi phát hiện mình nói không ra lời.
 
Không phải tôi không muốn nói, mà thật sự nói không ra lời.
 
Lời chú đó, linh nghiệm rồi!
 
Tôi là người thức thời, tôi cảm thấy mình không nên đi tìm cô ấy nữa, nên quên cô ấy đi, cứ để cô ấy từ nay trở thành một phần trong công việc của tôi, sẽ có sinh lão bệnh tử giống như những người khác trong thẻ sinh tử.
 
Tôi nên để cô ấy trải qua cuộc sống của chính mình, còn tôi tiếp tục sống cuộc sống của tôi.
 
Nhưng tôi phát hiện tôi không làm thế nào vứt bỏ được.
 
Sau lần gặp mặt đầu tiên, nỗi nhớ nhung càng khó kìm nén. Cô ấy tràn ngập trong đầu óc tôi, khắc vào tim tôi.
 
Tôi không kìm được đi gặp cô ấy lần thứ hai, lần thứ ba,… Cuối cùng, có một lần, tôi thấy cô ấy đã đính hôn.
 
Tôi ẩn thân, đứng trong phòng cô ấy, nghe cô ấy cùng với mẹ bàn luận chuyện hôn sự, nhìn thấy khi cô ấy nhắc đến vị hôn phu, mặt hơi hồng lên, thẹn thùng cười. Biểu cảm này, giống như biểu cảm của Heo Con lúc quay về chuẩn bị thành thân với tôi ngày đó.
 
Tôi đột nhiên cảm thấy phẫn nộ, trái tim bùng cháy, dạ dày co rút, tôi không không chế nổi bản thân mình, sự phẫn nộ không cam chịu tràn đầy trong lòng, trong tâm trí. Tôi cần phải làm chút gì đó, tôi làm sao có thể trơ mắt nhìn cô ấy gả cho người khác?
 
Cô ấy là Heo Con của tôi, là của tôi!
 
Cô ấy nên thuộc về tôi!
 
Lúc đó, tôi đột nhiên hiểu ra, có một loại tình cảm, làm tổn thương người ta mãnh liệt hơn quan tâm và nhớ nhung, đó gọi là đố kỵ!

 
Tôi không kìm nén được, trước ngày cử hành hôn lễ, cô ấy đến miếu thờ thắp hương cầu phúc, tôi lại lần nữa hiện thân tìm cô ấy. Lần này tôi cuối cùng nhìn thẳng, đối diện với cô ấy. Cô ấy nghi hoặc nghiêng đầu nhìn tôi, hỏi tôi có phải là không được khỏe không?
 
Tôi mở miệng, nhưng lại một lần nữa nói không ra lời, tôi thật sự không có cách nào nói chuyện với cô ấy sao?
 
Cô ấy hiền lành cười với tôi, bỏ qua việc nói chuyện với người kỳ quái là tôi đây, quay người rời đi.
 
Tôi kéo tay cô ấy, nhưng tay tôi lại xuyên qua, không chạm được vào cô ấy!
 
Cô ấy không có chút cảm giác gì với động tác của tôi, đối với cô ấy mà nói, chẳng có gì xảy ra cả.
 
Ngày cô ấy thành thân, tôi không tới tìm nữa, uống rượu một mình ở trong phòng. Mọi người đều tránh tôi thật xa, chỉ có người bạn chuột Bát Bát, Heo Con quen biết trong địa phủ ở bên cạnh tôi. Tôi ngẩn ra nhìn nó, đó là kỷ niệm duy nhất Heo Con để lại cho tôi.
 
Tôi mà lại chỉ còn một con chuột nhỏ?
 
Tôi thử phá giải lời chú kia, không có tác dụng.
 
Tôi hết lần này đến lần khác thử nói chuyện với cô ấy, cũng không thành công. Thế là tôi nhìn cô ấy sinh hai trai một gái cho chồng cô ấy, nhìn bọn họ ngọt ngào sống cùng nhau, nhìn cô ấy và các con chơi đùa cười nói. Tôi nhìn cô ấy xuất hiện nếp nhăn, nhìn tóc cô ấy bắt đầu có sợi trắng.
 
Mấy chục năm qua đi, cuối cùng tôi cảm thấy trái tim rộng mở hơn, ít nhất thì, cô ấy cũng hạnh phúc.
 
Lúc cô ấy qua đời đã năm mươi chín tuổi, tôi đích thân đi đón. Tôi thấp thoáng thấy lại niềm vui, cô ấy quay về rồi!
 
Cuối cùng cô ấy quay lại bên canh tôi rồi.
 
Tôi vì cái chết của cô ấy mà cảm thấy vui mừng.
 
Nhưng tôi rất nhanh chóng không vui mừng được nữa.
 
Cô ấy thành linh hồn rồi, nhưng tôi vẫn không thể nói chuyện với cô ấy.
 
Tôi vốn đã lạnh lùng, sự thất bại này khiến sắc mặt càng khó coi hơn.
 
Cô ấy rõ ràng rất sợ tôi, một người dẫn dắt linh hồn không nói gì, chỉ trưng ra khuôn mặt đen sì, cô ấy đương nhiên sợ hãi. Nhưng cô ấy vẫn dám đưa ra yêu cầu với tôi, cô ấy nói tướng công của cô ấy đã mất trước cô ấy hai năm rồi, hỏi tôi có thể lại tìm thấy anh ta ở địa phủ không?
 
Cô ấy nhớ nhung tướng công của cô ấy? Người chết rồi, “tiền trần vãng sự nhất bút câu tiêu”1, đâu còn là tướng công của cô ấy nữa?
 
1 Chuyện đã qua ở kiếp trước chỉ một nét bút là xóa sạch.
 
Tôi phất áo đi thẳng, sau này Bát Bát lén lút đi thăm cô ấy quay về nói với tôi, cô ấy ở địa phủ đi khắp nơi tìm tướng công, tìm không thấy, khóc rất thương tâm.

 
Thật là heo ngốc, trước đây khi là heo thì tìm chủ nhân nhỏ của mình, biến thành người rồi, lại đi tìm tướng công.
 
Chỉ có điều khi cô ấy còn là heo thường bám lấy tôi, bây giờ thành người rồi, cô ấy lại sợ tôi. Trước đây cô ấy không biết nói, còn bây giờ lại là tôi không nói được.
 
Mỗi một người đều sẽ phải trả giá cho những việc mình làm, đương nhiên tôi cũng vậy. Nói thật lòng khi tôi đưa Heo Con vào đường luân hồi, tôi đã chuẩn bị tâm lý xong xuôi rồi, tôi nắm rõ những hậu quả mình sẽ phải gánh vác. Nhưng tôi không biết, hậu quả này lại khiến tôi phải thể nghiệm nỗi đau khổ sâu sắc nhất.
 
Nỗi đau khổ ấy, khiến tôi sau rất nhiều năm nhắc lại, vẫn thấy sợ hãi.
 
Tôi lại chọn một hộ gia đình để Heo Con đầu thai, lần này cô ấy không kháng cự, dưới sự dẫn dắt của Bạch Vô Thường, cũng giống như hồn phách khác, uống canh Manh Bà, đi lên đường luân hồi, làm người kiếp nữa.
 
Cô ấy lại một lần nữa chuyển thế, tôi sẽ lại có cơ hội nữa rồi phải không?
 
Đáp án là không.
 
Nhung mà kiếp này, tôi không đau khổ giống như kiếp trước nữa.
 
Tôi vẫn không nói chuyện được với cô ấy, nhưng lần này tôi biết như thế nào có thể khiến cô ấy vui vẻ. Khi cô ấy trở về địa phủ, tôi đưa cô ấy đến đài Vọng Hương, cô ấy nhìn thấy tướng công và con cháu ở dương gian rồi thì cười với tôi, tôi cảm thấy trong lòng chua chát.
 
Cô ấy hỏi tôi, có thể ở lại địa phủ đợi tướng công cô ấy không, cô ấy và tướng công đã hẹn nhau rồi, gặp lại nhau trên đường Hoàng Tuyền, sau đó cùng nhau đầu thai lại làm phu thê.
 
Tôi không kìm được gườm cô ấy, sau đó phất tay áo rời đi.
 
Tôi chẳng muốn để bọn họ lại làm phu thê. Tôi rất nhanh chóng lại lần nữa lựa chọn người nhà tốt cho cô ấy, để cô ấy lần thứ ba chuyển thế làm người.
 
Ở kiếp này, tôi vẫn không có cơ hội.
 
Nhưng đã không quan trọng nữa rồi. Dù gì tôi có thể mãi mãi nhìn theo cô ấy, nhìn cô ấy dưới sự sắp xếp của tôi, vô lo vô nghĩ sống, gả chồng sinh con, sau đó khi cô ấy già yếu chết đi, tôi lại tới đón cô ấy về.
 
Như thế thực sự cũng không tồi, tôi cứ nhìn theo cô ấy như vậy, thế là được.
 
Lần này đi đón linh hồn của Heo Con, tôi không cho cô ấy cơ hội nói những điều khiến mình tức giận nữa. Tôi dẫn cô ấy thẳng đến chỗ tạm cư của hồn phách, giao cho quỷ sai rồi rời đi. Tôi biết, quỷ sai sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, cho đến khi tôi tìm được người nhà thích hợp lại để cô ấy đầu thai.
 
Kiếp thứ tư, tôi chẳng phí sức thử phá chú nữa, bởi vì tôi biết không thể nào thành công.
 
Có điều, hễ có cơ hội là tôi lại đi thăm cô ấy, cô ấy nuôi một con chó nhỏ, rất yêu thích, luôn chơi cùng nó. Bát Bát cực kỳ ghét con chó kia, nó từng lén lút cắn đuôi con chó đó. Lúc ấy tôi đột nhiên nghĩ, nên để Bát Bát đi cắn tướng công của cô ấy một cái.
 
Cô ấy rất hạnh phúc, tôi hài lòng.

 
Trời đất đang thay đổi, tôi hy vọng mình có đủ năng lực để khiến hạnh phúc của Heo Con kéo dài mãi mãi.
 
Ở kiếp đó, năng lượng trời đất biến đổi, nhân gian thiên tai nhân họa không ít. Chỗ ở của nhà Heo Con sẽ có đại nạn, tôi giở một chút thủ đoạn, sắp xếp để bố mẹ cô ấy có được cơ hội làm ăn ở xa, cả nhà phải chuyển đi. Heo Con tránh được qua đại họa, tôi chỉ kịp thở phào một cái, rồi sau đó đột nhiên ý thức được, thần tộc chúng tôi đang ngày một xa cách nhân gian rồi.
 
Nỗi khổ của dân đen, ở cự ly xa xôi thế này, vị thần nào có thể nhìn rõ được?
 
Thế là, bắt đầu từ kiếp đó, tôi thay đổi cơ cấu cán bộ và phân công ở địa phủ, từng chút từng chút khiến cho địa phủ gần hơn với nhân gian. Gần hơn với loài người, chúng tôi sẽ làm được nhiều điều cho bọn họ hơn.
 
Đến kiếp thứ năm chuyển thế của Heo Con, cả địa phủ chúng tôi chính thức dời đến nhân gian. Tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian học lấy phương thức sống của loài người, để tất cả người của địa phủ cùng nỗ lực hòa nhập vào cuộc sống mới chốn nhân gian.
 
Biến động năng lượng khiến cho yêu ma xuất hiện, công việc của chúng tôi càng lúc càng khó khăn, chúng thần đều đang ẩn thế, tin tức chúng tôi có được càng ngày càng ít. Mất bao nhiêu công sức, cuối cùng tôi cũng tra ra được, vận mệnh trời đất: Sáu trăm năm một kiếp nạn, vẫn đang luân chuyển. Tuy trận chiến năm đó, yêu ma thượng cổ bị trấn áp dưới mười tám tầng phong ấn, nhưng đại kiếp tới không thể thay đổi, cho nên, để chuẩn bị cho cơn đại kiếp lần này, chúng tôi còn hai trăm năm nữa.
 
Vào thời khắc đó, tôi bỗng nhiên cảm giác chuyện cũ như đang tái diễn, nhưng lần này không có Heo Con ngốc nghếch làm tiên phong mở đường nữa rồi.
 
Tôi bắt đầu tích cực tìm phương pháp cứu thế, với kinh nghiệm ở nhân gian nhiều năm như vậy, tôi ý thức được sự vĩ đại của trí tuệ và sức mạnh loài người. Thời đại thay đổi, thần, ma, người sớm đã không còn phân đẳng cấp như ban đầu. Tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo, người và thần, sẽ hợp tác chặt chẽ.
 
Kế hoạch này, vào kiếp thứ sáu của Heo Con, bắt đầu được thực hiện.
 
Tôi sáng lập ra Tập đoàn Nhã Mã, kiếm được rất nhiều tiền trong nhân gian, sau đó lại dồn số tiền này cho sự nghiệp hàng ma phục yêu trừ ác cứu thế. Trong từng ngành nghề, tôi đều có nhân lực, mạng lưới của tôi thu hút và trọng dụng rất nhiều hậu nhân của gia tộc hàng ma. Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ hạn sáu trăm năm chẳng mấy chốc sắp đến rồi, mà Heo Con lại không giống như năm kiếp trước nữa.
 
Ở trong kiếp này không chỉ có Heo Con thay đổi, còn cả A La nữa.
 
Từ sau sự việc lần đó, tôi và A La không còn tìm lại được tình cảm huynh muội hòa ái giống như lúc đầu, tôi kiên trì lập trường của mình, mỗi một kiếp đều bảo vệ Heo Con, từ xa dõi theo cô ấy, cảm thấy mình vẫn ở bên cô ấy. Còn A La, tôi luôn cảm thấy không thích cách nghĩ của nó.
 
Nhưng tôi biết A La không có ác ý với Heo Con, nó thích Heo Con, nó ngưỡng mộ năng lực của cô ấy, chỉ là, chuyện nó hy vọng Heo Con làm, cùng với hy vọng của tôi, hoàn toàn đối lập nhau.
 
Heo Con ở trong kiếp thứ sáu, gặp phải phiền phức lớn. Vận mệnh của cô ấy khúc khuỷu, đột nhiên thay đổi. Vào lúc cô ấy học trung học, sẽ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Tôi không có cách nào suốt ngày ở bên cạnh bảo vệ cô ấy, tôi cũng không có thân phận thích hợp. Đã thế tôi còn không thể nói chuyện với cô ấy, không thể chạm vào cô ấy. Nếu như để cô ấy nhìn thấy tay mình xuyên qua tay của tôi, xem ra sẽ làm cô ấy sợ chết khiếp.
 
Vào lúc này, A La nói, nó nguyện ý đi bảo vệ Heo Con.
 
Tôi biết đây là lời nói thật lòng của nó.
 
Thế là A La biến mình thành một cô gái trẻ, trở thành bạn học của Heo Con. Bọn họ dính vào nhau như hình với bóng, dưới sự giúp đỡ của A La, Heo Con bình yên trải qua mấy nguy hiểm nhất đó.
 
Đại kiếp sắp đến, tôi rất sợ không có cách nào bảo vệ cô ấy chu toàn, thế là tôi lại hành động, tìm cách để bố mẹ Heo Con di dân. Nhưng nằm ngoài dự liệu của tôi, Heo Con không chịu xuất ngoại, cô ấy nhất định muốn ở lại.
 
Hắc Bạch Vô Thường và các phán quan biết việc tôi luôn luôn theo dõi Heo Con, rất nhiều người bàn tán sau lưng, nói tôi đã si mê một cô gái. Thực ra cũng chẳng thể nói bọn họ sai, chỉ có điều, bọn họ không hiểu được một người độc đoán lại lạnh lùng như tôi đây, vì sao cũng biết đến tình cảm luyến ái.
 
Tôi nghĩ tôi không chỉ đơn thuần là đang yêu, tôi quen biết Heo Con hơn một nghìn năm, thời gian dài như vậy, cô ấy dường như đã nhập vào sinh mệnh của tôi rồi.
 
Tôi nhìn theo cô ấy, bởi vì tôi cần được nhìn thấy cô ấy.
 
Điều này có thể khiến tôi bình tĩnh và vui vẻ.
 
Tôi bảo vệ bên cạnh cô ấy, không chỉ đơn thuần làm nhiều điều vì cô ấy, mà cũng là để giúp bản thân mình nhờ đó mà có thêm sức mạnh tiến lên.

 
Lưu luyến? Tôi chắc chắn tôi không lưu luyến. Ví dụ, bạn đến nói cũng không thể nói với cô ấy, bạn còn có thể lưu luyến gì đây?
 
Nhưng tất cả rào cản cuối cùng cũng bị phá bỏ.
 
Hôm đó, tôi đang ngồi ở tầng ba mươi tám của cao ốc Đế Cảnh mở cuộc họp thì nhận được điện thoại của Heo Con. Khi tôi bắt máy, bên đó không nói gì, trái tim tôi đột nhiên đập mạnh, tôi thử lên tiếng, nhưng phát hiện mình không thể.
 
Thế là trước khi cô ấy nói ra câu đầu tiên: “Xin hỏi là anh Nghiêm phải không”, thì tôi đã biết cô ấy là ai rồi.
 
Ông Trời hóa ra cũng có lúc mềm lòng, ông ấy đã buông tha cho tôi rồi, ông ấy lại cho tôi hy vọng mới lần nữa.
 
Tôi phát hiện mình có thể phát ra được âm “Vâng”, sau đó tôi lại có thể nói: “Tôi là Nghiêm Lạc”.
 
Tôi, sau hơn sáu trăm năm kể từ lần đầu tiên đưa Heo Con vào đường luân hồi, cuối cùng đã có thể nói chuyện được với cô ấy rồi!
 
Có lẽ vì sinh sống với loài người quá lâu, nên tôi đã trở nên tham lam như bọn họ, có được một chút, liền hy vọng có được nhiều hơn. Nhưng, hình phạt trong suốt sáu trăm năm này luôn khiến tôi sợ hãi.
 
Đúng vậy, cứ coi như tôi có thể nắm giữ sinh tử, nhưng tôi vẫn cảm thấy sợ hãi. Cho nên tôi không dám tới gặp cô ấy, nhưng cuối cùng tôi vẫn không kiềm chế được, đi lần này, tất cả mọi việc đều thay đổi.
 
Tôi còn có thể ôm cô ấy!
 
Cái ôm này, đối với tôi mà nói, so với vương vị địa phủ còn đáng quý hơn. Tôi biết, tôi không thể buông cô ấy ra lần nữa, sự trừng phạt của sáu trăm năm cuối cùng sắp kết thúc.
 
Nhưng tôi lại cảm thấy sợ hãi, đại kiếp trời đất sắp đến, năng lực khác lạ của Heo Con vẫn còn, chúng thần sắp thức tỉnh, yêu ma cũng sắp vây tới. Heo Con của tôi, có phải sẽ lại gặp kiếp nạn không?
 
Không thể ngăn vận mệnh, nhưng bất ngờ lại có cơ xoay chuyển.
 
Tôi không còn là Diêm La của sáu trăm năm trước, vận mệnh luân chuyển, mà tôi cũng đã thay đổi, tôi trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.
 
Tôi muốn bảo vệ cô ây, tôi muốn ở bên cô ấy.
 
Heo Con của tôi, thê tử của tôi!
 
Hạnh phúc sở dĩ quý báu vì nó khó cầu được, không những khó cầu, mà còn rất ngắn ngủi.
 
Thế nhưng vô số đoạn ngắn ngủi đó hợp lại với nhau, lại có thể tổ hợp thành hạnh phúc vĩnh hằng.
 
Tôi là Nghiêm Lạc, vua của địa phủ.
 
Thực ra câu chuyện của tôi rất đơn giản, chẳng qua là từ không để tâm đến yêu thích, sau đó thì ghét bỏ, căm giận, lợi dụng lừa dối, rồi cuối cùng lại áy náy thương xót, yêu thương đến nỗi không thể thoát ra.
 
Thật sự rất đơn giản.
 
Chỉ là, yêu rồi mà thôi.
 


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.