Heo yêu Diêm vương

Chương 8: , chương 07 cont.


Bạn đang đọc Heo yêu Diêm vương – Chương 8: , chương 07 cont.

Nghiêm Lạc ngồi trong thư phòng nhỏ của Tiểu Tiểu, thu hồi lại năng lượng trước đó đã tung ra. Đây là bài kiểm tra sát hạch của TiểuTiểu, anh không định giúp cô gian lận. Thời khắc gặp ma đã bắt đầu rồi, có những chuyện có lẽ đến giờ anh cũng chẳng thể ngăn nổi nữa. Cho nên cô cần phải nhanh chóng trưởng thành một chút, sau này đủ khả năng để đối mặt với mọi thứ, có nhiều chuyện còn nghiêm trọng hơn bây giờ nhiều.
 
Nghiêm Lạc nhìn nhìn lòng bàn tay mình, năng lực của Tiểu Tiểu vượt quá sức tưởng tượng của anh, anh dường như lại tìm thấy một tia hy vọng rồi. Đã có thời điểm, anh bị hiện thực giày vò khiến cho bản thân không còn dám ôm bất cứ hoài bão nào nữa, cho rằng sẽ không bao giờ đạt được. Nhưng chính vào hôm nay, sự việc không thể nào đó lại xảy ra.
 
Lần này, nếu như anh có khả năng tìm lại được, vậy làm sao có thể buông tay?
 
Tiểu Tiểu cùng Cao Lôi vừa ra khỏi cửa thì nghe thấy trong phòng 1503 thấp thoáng truyền đến tiếng mắng chửi. Mấy người nhìn nhau, quyết định bắt đầu điều tra từ tầng hai.
 
Trong phòng 1503, Tạ Chiêu Đệ cầm chổi lông gà vụt Hà Tình. Bởi vì bà ta trách cứ Hà Tình chuyện đưa con ra ngoài đi dạo, cô con dâu này lại còn dám cãi. Bà già tức giận, cầm chổi lông gà đánh Hà Tình một trận rất nặng tay.
 
Thạch Tráng thấy vậy vội vàng kéo mẹ ra. Hà Tình bị vụt vào lưng, sau đầu, đau đến mức choáng váng, cô vừa tức vừa oán, chạy vào phòng trong khóc, tiếng chửi mắng của mẹ chồng bên ngoài phòng khách vẫn nghe thấy rõ mồn một.
 
Hà Tình hận bà già này, cô thật sự hận. Cô không biết vì sao một người già lại độc ác tàn nhẫn như thế. Cô đã ở nhà này rồi, đã là con dâu rồi, vậy mà sao cứ giống như một người ở vậy? Có khi, còn không bằng cả người ở.
 
Cô đã từng nghĩ tới việc ly hôn, nhưng người chồng Thạch Tráng này thực sự vẫn rất tốt với cô, chỉ là anh ta quá sợ mẹ mà thôi. Hơn nữa khi cuộc hôn nhân của bọn họ đã gần như không thể cứu vãn, cô lại phát hiện mình có mang. Khi đó cô nghĩ có con rồi, đúng như ý của lão thái bà thì những ngày sau này sẽ tốt hơn. Nhưng mà không phải, vẫn chẳng có gì thay đổi cả.
 
Hà Tình càng nghĩ càng giận, cảm thấy càng lúc càng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, vừa rồi cô thiếu chút nữa muốn xông vào trong bếp cầm lấy con dao liều mình với mụ già cay nghiệt mãi không chịu chết này.

 
Sau lưng rất đau, lúc bị đánh lên đầu, trong phút chốc cô cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung ra. Hà Tình nắm chặt tay lại, móng tay bấm vào lòng bàn tay, cô rất muốn hét lên, cô muốn phát cuồng, cô muốn hủy diệt tất cả.
 
Tiểu Tiểu không để ý tình hình đang xảy ra trong phòng 1503, cả nhà này dăm ba bữa lại cãi lộn nhau, những người làm hàng xóm như bọn họ sớm đã biết rồi. Lúc này cô đang tập trung toàn bộ tâm trí cho chuyện kiểm tra sát hạch. Lần đầu tiên tham gia thẩm vấn, vừa hiếu kỳ vừa căng thẳng. Cô đi cùng với bọn Cao Lôi, gõ cửa phòng 201, phòng của Tăng Quốc Khánh.
 
Người ra mở cửa chính là Tăng Quốc Khánh, ông ta hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt vuông vức. Cảnh sát Hồ Dương rút thẻ cảnh sát ra, nói trong tiểu khu này xảy ra một vụ trẻ con bị bắt cóc chưa điều tra ra, bởi vì có người tận mắt nhìn thấy nghi phạm đi qua tầng hai, cho nên phía cảnh sát tiến hành thẩm vấn một chút theo quy trình. Tăng Quốc Khánh thận trọng xem xét thẻ cảnh sát, rồi cũng đồng ý phối hợp trả lời một số câu hỏi.
 
Điều khiến Tiểu Tiểu kinh ngạc đó là, chẳng cần ai bảo, Cao Lôi đã tự động diễn vai người nhà của đứa trẻ, qua cử chỉ lời nói đều cố tình ám chỉ chuyện này rất kỳ quái, nghi phạm giống như quỷ vậy trong chốc lát đã không thấy đâu nữa. Anh ta làm ra vẻ kinh hãi, miệng co giật dữ dội. Hồ Dương dường như chẳng bất ngờ gì với biểu hiện của Cao Lôi, rất âm thầm phối hợp, đối thoại vô cùng khớp với vai cảnh sát phá án và người nhà nạn nhân đang kích động.
 
Tăng Quốc Khánh nghe xong những lời này vẫn rất bình tĩnh, quay lại khuyên Cao Lôi đừng quá mê tín, phải quan tâm tốt đến trẻ con. Sau khi Hồ Dương biểu thị muốn vào phòng xem xét, ông ta cũng rất thoải mái để Hồ Dương đi vào kiểm tra một vòng, nhưng Cao Lôi và Tiểu Tiểu thì bị ông ta ngăn lại ở ngoài cửa. Sau một hồi nói chuyện, Hồ Dương để lại danh thiếp cho Tăng Quốc Khánh, bảo ông ta phát hiện bất cứ điểm nào khả nghi thì gọi điện thoại ình. Sau đó cả nhóm người từ biệt rời đi.
 
Vào trong thang máy, bọn họ lại lên phòng 1106, Tiểu Tiểu cố gắng ghi nhớ mỗi câu nói và phản ứng của Tăng Quốc Khánh, còn móc từ túi quần ra một cuốn sổ nhỏ.
 
Đến phòng 1106, phát hiện cả nhà Tạ Dung vỗn dĩ đã chẳng còn ai ở đây, trước đó hai năm bọn họ đã mua một căn nhà mới và dọn đi rồi, căn hộ này hiện tại họ đang cho thuê. Người thuê phòng tên Trương Lực, Hồ Dương xem lại những tư liệu về anh ta, kiểm tra chứng minh thư, rồi cũng dùng kịch bản cũ để yêu cầu kiểm tra đối với căn phòng theo thông lệ.
 
Trương Lực rất trẻ, mới hai mươi tư tuổi, nhìn thấy cảnh sát thì có chút căng thẳng, mức độ phối hợp tương đối cao, cũng không hề ngăn cản Cao Lôi và Tiểu Tiểu vào phòng xem xét.

 
Cao Lôi gửi tư liệu của Trương Lực cho Thẩm Thanh,Thẩm Thanh trả lời rất nhanh, bối cảnh của Trương Lực rất đơn thuần, không chỗ nào khả nghi. Thế là, bây giờ chỉ còn lại nhà Thạch Tráng phòng 1503.
 
Khi quay lại đến tầng mười lăm, mọi người nhìn cửa phòng 1503 một cái, đều e ngại vì vừa rồi hình như nhà này có cãi nhau. Tiểu Tiểu đề nghị đối với nhà này thì đừng dùng việc trẻ con bị bắt cóc làm lý do, bởi vì bà lão ở nhà này có kiểu lo lắng thái quá đối với đứa cháu của mình, hai người con thường xuyên bị bà lão này mắng vì chuyện của đứa trẻ, hàng xóm của bọn họ đều đã từng nghe thấy. Nếu như dùng lý do này, sợ là sẽ làm tăng thêm phiền phức cho nhà họ, ngược lại còn không nhận được sự phối hợp.
 
Hồ Dương tán đồng gật đầu, và bảo Tiểu Tiểu sắp xếp lần thẩm vấn này. Tiểu Tiểu và nhà Thạch Tráng vì cùng ở chung một tầng lầu, bình thường tuy không coi là thân thiết, nhưng ra ra vào vào cũng thường xuyên gặp mặt, thường xuyên chào hỏi, nói dăm ba câu chuyện phiếm. Cô đưa Cao Lôi qua đó,nói đây là anh họ cô, đến nhà cô chơi, nghe nói hàng xóm có người mới sinh em bé, bởi vì chị dâu cũng vừa mang thai, nên muốn đến thăm hỏi, học cách chăm sóc em bé.
 
Không khí trong nhà 1503 không được tốt lắm, nhưng Thạch Tráng nghe nói cũng là người sắp làm bố, vẫn mời bọn họ vào trong. Bà lão rất không vui, mặt tối sầm ôm đứa bé đi vào trong phòng. Hà Tình thì cứ ở trong phòng đóng cửa không ra. Cao Lôi rõ ràng có chút ngại ngùng, mau chóng hỏi han những vấn đề liên quan tới việc mang thai và sinh con, sau đó cùng với Tiểu Tiểu nhanh chóng cáo biệt.
 
Thạch Tráng cũng hơi lúng túng khi tiễn họ ra cửa, đến cửa còn nói xin lỗi với Tiểu Tiểu vì tiếp đãi không chu đáo, hôm nay trong nhà có chút chuyện. Tiểu Tiểu liên tiếp xua tay nói bọn họ đã mạo muội làm phiền rồi. Cao Lôi nhân lúc đứng ở ngoài, chỉ chỉ vào tấm gương và bùa giấy trên cửa, nhỏ tiếng hỏi Thạch Tráng: “Người lớn trong nhà anh cũng nghiên cứu cái nàysao? Nhà tôi mới có một người chết, kết quả không lâu sau vợ tôi lại có thai. Người lớn trong nhà đều nói là có điềm không tốt, phải đưa vợ tôi đi làm phép gì đó, nói như vậy thì mới có thể giữ được cho đứa bé trong bụng bình an. Vợ tôi không tin những điều này, cảm thấy không tốt cho em bé, cứ luôn bực tức với mẹ tôi”.
 
Thạch Tráng nghe thấy lời này, liền thở dài: “Trong nhà tôi cũng như vậy, cứ thuận theo người lớn đi, tuổi tác cao rồi, rất khó để nói thông được. Nhưng mà, cũng phải nói, trong nhà tôi thật sự là có xảy ra chút chuyện lạ, nhưng việc mẹ tôi thích bái Phật, xem số mệnh, làm phép gì đó,ngược lại cũng phần nào trấn áp được những điềm xấu, trong nhà cũng vẫn luôn bình an. Cho nên nói đến chuyện này, cũng không phải là hoàn toàn không có lý. Nhiều khi nghe lời người lớn cũng chẳng thiệt gì”.
 
Cao Lôi vẻ mặt căng thẳng: “Chuyện lạ, nhà tôi cũng có. Trong nhà anh là thế nào?”.
 
Thạch Tráng đang muốn trả lời thì bà lão đột nhiên ôm đứa bé chạy ra cửa, càu nhàu: “A Tráng, nói chuyện gì mà nói lâu thế, mau về đi”. Thạch Tráng bị mẹ cắt lời thì ngại ngùng xin lỗi, tiễn Tiểu Tiểu và Cao Lôi đi. Cửa phòng 1503 đóng lại rất nhanh.

 
Vào đến trong nhà, Tiểu Tiểu lấy quyển sổ nhỏ ra, đem những thứ nhìn thấy ở phòng 1503 ghi lại, cô xem lại cẩn thận hai lượt những ghi chép của mình trên giấy, không ngăn được có chút nản lòng, gần như chưa thu hoạch được gì cả.
 
Cao Lôi và Hồ Dương cũng bắt đầu xem xét lại các đầu mối. Đầu tiên là Tăng Quốc Khánh ở tầng hai, ánh mắt của ông ta đoan chính, đủ sự ngay thẳng. Phản ứng đối với những chuyện siêu nhiên lại hết sức bình tĩnh, chắc là chưa từng gặp qua chuyện gì không bình thường. Nếu như ác linh này là em trai của ông ta, vậy mười năm qua chắc chắn thỉnh thoảng cũng ở xung quanh gây phiền nhiễu, cứ coi như trước đây không vào được tòa nhà này, thì nhất định cũng sẽ có cách tiếp xúc với ông ta ở những chỗ khác mới phải. Thông thường nếu ông ta thực sự là mục tiêu của ác linh, chắc chắn sẽ phải trải qua một số chuyện kỳ quái, đối với những chuyện tâm linh quái dị sẽ rất mẫn cảm. Nhưng phản ứng của Tăng Quốc Khánh lại hoàn toàn không như vậy. Cho nên bọn họ đều cảm thấy khả năng là Tăng Quốc Khánh này không lớn.
 
Phòng 1106 xem ra thì ít khả nghi nhất, bởi vì cả nhà Tạ Dung đều không ở đây, người thuê nhà Trương Lực cũng không có chỗ nào không bình thường. Nhưng khi bọn Cao Lôi vào nhà kiểm tra, lại phát hiện trong nhà có một gian phòng bị khóa. Trương Lực nói đó là phòng để đồ cũ, tất cả đồ của chủ nhà đều để ở đó, còn anh ta chỉ thuê một phòng, cho nên từ trước đến nay chưa từng mở căn phòng đó ra.
 
Muốn truy tìm tung tích của linh hồn, rất nhiều khi phải dựa vào bản năng, hướng theo những chỗ có đồ vật thân thuộc của người đó, cho nên trong tập tục truyền thống, người trên trần thế mong muốn gặp mặt người thân đã chết, thì phải đưa ra các loại đồ như quần áo vật dụng của người thân, mới có thể triệu hồi bọn họ quay về. Vì vậy, nếu như Đinh Đình không biết rằng Tạ Dung đã chẳng còn ở đó, mà trong những đồ đạc cũ lại có thứ gì Đinh Đình hoặc là chồng trước của Tạ Dung đã từng sử dụng, thì nó vẫn rất có thể hấp dẫn ác linh đến. Vì vậy khả năng ác linh ở trong nhà này vẫn không thể hoàn toàn loại trừ.
 
Phòng 1503 đương nhiên là mục tiêu khả nghi nhất, bà già hung ác, cô con dâu tràn đầy oán khí đóng cửa không thấy mặt, trên cửa nhàc òn treo tấm gương trừ tà và lá bùa thực chất chẳng có tác dụng gì nhưng lại tràn đầy ý khiêu khích. Trong phòng cũng bày lò hương, treo kiếm gỗ đào, vừa nhìn thấy là biết bọn họ vô cùng tin tưởng, không chút nghi ngờ đối với những chuyện siêu nhiên. Hơn nữa Thạch Tráng cũng nói trong nhà có xảy ra chuyện lạ. Những người trong nhà này lại vô cùng mẫn cảm đối với mọi sự việc, cũng có khả năng đã từng bị ác linh quấy nhiễu sinh ra chột dạ dẫn tới những hành động như vậy. Cho nên khả năng nhà này có ác linh là vô cùng lớn.
 
Chỉ có điều bọn họ đi một vòng trong ba nhà này, máy thăm dò yêu ma đều không có bất kỳ hiển thị nào, chứng tỏ ác linh vẫn chưa vào, nó chắc vẫn đang ẩn nấp ở chỗ nào đó trong toà nhà. Tiểu Tiểu vừa nghe vừa nhanh chóng ghi lại, những điều nghe thấy nhìn thấy đều giống nhau, nhưng những người khác lại thu được tương đối nhiều thông tin.
 
Cao Lôi vừa phân tích, vừa mở phần mềm trong máy tính ra, mở mấy cửa sổ trên màn hình, lại là hình ảnh của thang máy, đại sảnh và hành lang mấy tầng trong tòa nhà. Cao Lôi giải thích với Tiểu Tiểu: “Chúng ta có thể giám sát tình hình dựa vào hình ảnh theo dõi hành lang tầng hai, mười một, mười lăm, còn có cả thang máy và đại sảnh. Bởi vì trong cầu thang bộ đều đã phong ấn rồi, ác linh chỉ có thể thông qua đường ống, hoặc là hành lang và thang máy để hành động, như vậy chúng ta sẽ dễ dàng tìm được nó”.
 
“Nhưng như thế này, có phải là nó biết chúng ta muốn bắt nó rồi không?”
 
“Đương nhiên, khi nó vào trong tòa nhà này, gặp phải phong ấn, thì đã chuẩn bị tâm lý rồi. Trước đó Boss có giải phóng năng lượng để dọa nó một chút, sau đó nó sẽ phát hiện phạm vi hoạt động của mình đã bị hạn chế, dựa theo tâm lý của ác linh thông thường mà nói, bây giờ nó chắc là đang cảm thấy rất căng thẳng.”
 

Tiểu Tiểu trợn trừng mắt: “Còn phân ra bình thường và không bình thường? Trong ác linh còn có loại biến thái nữa sao?”.
 
Thẩm Thanh cười: “Có chứ, chúng tôi còn có bài học‘Tâm lý học phi nhân loại’ nữa đấy”.
 
“Ồ hay quá, tôi cũng muốn học môn này.” Tiểu Tiểu há hốc miệng: “Anh Lôi, có phải nếu tôi không làm vướng chân mọi người, bắt được ác linh về thì có thể coi là qua bài kiểm tra rồi?”.
 
“Cô yên tâm đi, cô chẳng thể làm vướng chân chúng tôi được đâu. Chúng ta bây giờ chẳng qua chỉ đang giám sát tình hình mà thôi, đến lúc đó bắt nó lại là được rồi.” Cao Lôi vừa nói vừa đưa cho Tiểu Tiểu một thiết bị liên lạc. Thẩm Thanh giúp cô đeo lên rồi điều chỉnh lại tần số.
 
Cao Lôi nói: “Người trong tổ của chúng ta khi có bất cứ hành động gì đều liên lạc thông qua thiết bị này. Cô đã tham gia hành động, cũng nên đeo một cái để tiện việc liên lạc”.
 
Đúng lúc này Hồ Dương nhận được một cuộc điện thoại, liên quan đến năm linh hồn mới kia. Trước đó Nghiêm Lạc có báo cho ông, hình ảnh trong ý thức của hồn phách kia chính là một công trường đang thi công dở. Nhưng một khu đất công trường như vậy nếu thực sự có tới năm án mạng, thì chắc chắn nhân viên phụ trách liên quan sẽ báo cảnh sát. Đã không có động tĩnh gì, chứng tỏ khu đất này là nơi bỏ hoang, là chỗ không người giám sát. Cho nên bọn họ thu gọn phạm vi tìm kiếm, lục soát ở những khu công trường còn dang dở xung quanh tòa nhà. Quả nhiên quá trình tìm kiếm có chút phát hiện. Hồ Dương nhanh chóng báo cáo cho Nghiêm Lạc, sau đó xuất phát đến gặp các tổ viên của ông ta.
 
Tiểu Tiểu lúc này nhớ ra trong nhà còn có vị khách quý là Boss, liền nhanh nhanh chóng chóng chạy đến thư phòng ngó nghiêng, nịnh bợ lãnh đạo chẳng có gì sai cả. Nghiêm Lạc đang gọi điện thoại, anh ngồi vào ghế tựa của cô. Rõ ràng chiếc ghế đó rất nhỏ, bàn sách của cô bày đầy một hàng cây xương rồng, còn đặt cả búp bê nhân vật hoạt hình nữa, bày biện rất là lòe loẹt, phong cách chẳng ăn khớp chút nào với khí chất nghiêm nghị của Nghiêm Lạc. Nhưng Nghiêm Lạc lại không thấy khó chịu, tự tại an nhiên giống như đó vốn dĩ là ngôi báu của mình. Anh nhìn thấy Tiểu Tiểu ở ngoài cửa thò đầu vào thăm dò, thế là vừa nói chuyện điện thoại, vừa vẫy vẫy tay với Tiểu Tiểu, rất tự nhiên gõ gõ vào chiếc cốc của mình. Anh hiển nhiên sai khiến người khác như vậy, Tiểu Tiểu cũng không cảm thấy có gì không đúng, cô ân cần bưng chiếc cốc lên, lật đật đi đổi trà nóng cho Boss.
 
Đợi cô bưng trà nóng vào, Nghiêm Lạc đã nói chuyện điện thoại xong, anh nhìn chăm chăm vào máy tính nhưng cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì. Thấy Tiểu Tiểu bước vào, anh đột nhiên mỉm cười dịu dàng, nhẹ nhàng cảm ơn cô. Vẻ đẹp trai trên khuôn mặt kia suýt chút nữa khiến Tiểu Tiểu ngất xỉu, cô cố nén không đỏ mặt, giữ chặt trái tim đang đập thình thịch của mình, chạy vụt ra phòng khách nhanh như một làn khói.
 
Tiểu Tiểu quay lại phòng khách thì thấy Cao Lôi và Thẩm Thanh đang ha ha cười lớn. Cô chột dạ còn cho rằng bọn họ đã phát hiện ra mình bị sắc đẹp của Boss mê hoặc, nhưng liền sau đó lại nhìn thấy cảnh vui trên màn hình camera giám sát, hóa ra là trong hành lang tầng mười lăm, Thư Đồng đang cãi nhau với một người con trai. Tiểu Tiểu nhìn cẩn thận một lượt, người con trai đó lại chính là Vu Lạc Ngôn.
 


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.