Hẻm Cụt

Chương 16


Bạn đang đọc Hẻm Cụt – Chương 16

Hắn kéo nó bước khỏi căn phòng,lôi nó đi ko thương tiếc…Hắn lôi nó ra khỏi bar thì buông tay nó…1 chiếc Maybach 62 Zeppelin màu đen láng cóng đang đỗ trước mặt nó…Hắn mở cửa xe ra lệnh cho nó
_Lên xe !!!
Nó đang xuýt xao cái cổ tay đau nhói thì ngước lên nhìn hắn ngạc nhiên,nhưng 1 giây sau khi lấy lại bình tĩnh,nó cắp con mắt hoắc lại,ném cho tên kia 1 cái nhìn sắc như dao cạo…
_Ko!!! – Nó đáp gọn hơ rồi quay lưng đi vào trong
Hắn nhíu mày 1 cái nhưng nhanh chóng giãn ra,hắn nhếch cười ranh ma đầy thú vị…Nó vừa quay lưng thì bỗng nó thấy mình bị…nhấc bỗng lên…Hắn đặt nó vào xe ko hề “Thương hoa tiếc ngọc”…Hắn trừng mắt…1 cái nhìn đáng sợ khiến nó khẽ run,lạnh toát sống lưng…khuôn mặt lạnh tanh sắc lên như muốn giết người…

_Ngồi yên – Hắn gằn 1 tiếng rất nhỏ nhưng đủ làm người nghe phải run lên cầm cập
….
_Đi đâu?- Nó hỏi nhưng ko nhìn hắn
_Đến nơi em sẽ biết… – Hắn cười khẩy trả lời
Xe dừng lại,nó bước xuống,trước mắt là 1 ngôi nhà khá to,bên ngoài lẫn bên trong đều đc trang trí rất quy mô và sang trọng,nhưng dường như ko có ai sống ở đây. Nó đang ngẩn ngơ ngắm ngôi nhà thì hắn bước xuống xe,lôi xệch nó vào nhà và lên 1 căn phòng rộng,đc thiết kế rất đặc biệt,cứ cách hơn 1m là 1 cửa sổ lớn như cửa ra vào,1 hành lang to thông ra có thể nhìn xuống phía dưới khiến căn phòng trở nên thoáng đãng đối với người ở,1 chiếc giường to kê đối diện với của ra vào…Nó bất giác giật mình khi biết mình đang đứng trong phòng ngủ của căn nhà…1 cảm giác bồn chồn,lo lắng xuyên từ đỉnh đầu xuống chân khiến nó cứng đờ… 1 vòng tay ôm eo nó từ phía sau khiến nó giật nảy mình…Hắn thì thào vào tai nó như thổi 1 luồn khí lạnh khiến nó tê tái cõi lòng…
_Em biết mình phải làm gì rồi chứ?
Nó bần thần 1 vài giây rồi khẽ gật đầu…Con người nó giờ đây như chết đi,một cảm giác hụt hẫng rơi vào 1 cái hố đen…Nó thoáng thấy sợ hãi và hối hận khi bước chân vào con đường này…1 con đường ko lối thoát…1 hẻm cụt…
Nhưng rồi nó kịp trấn an mình…nó đã lựa chọn…nó đúng…nó ko thể sợ…Nó khép trái tim lại,bao trùm bằng 1 khối băng,nó trở lại với con người của 7 năm về trước,1 con búp bê sống….Cuộc sống đã đẩy nó vào sự tuyệt vọng,và giờ đây…nó sẽ chơi đùa cùng số phận…Hắn bế nó lên giường,nhẹ nhàng đặt nó xuống như sợ nó sẽ vỡ ra như thủy tinh…Hắn hôn nó,1 nụ hôn nồng cháy như muốn bá đạo,đôi bàn tay lướt trên người nó như muốn thu hết nó vào lòng bàn tay anh để nó là của riêng anh thôi,thân hình anh bao trùm lên nó,nuốt gọn nó…Nó nhắm mắt lại…để mọi thứ cứ trôi qua như 1 cơn ác mộng…Ko 1 tiếng rên…ko 1 giọt nước mắt…nó thật sự đã chết…

Tia nắng đầu tiên rọi vào phòng,mi mắt khẽ run,dưới giọt nắng,gương mặt nó ánh lên 1 vẻ đẹp thuần khiết lạnh lùng,đôi mắt mở ra khiến cho gương mặt lạnh hơn,1 vẻ đẹp đầy ma lực…Người nó buốt lên những cơn đau…Nhưng trái tim nó còn đau hơn…Hắn đã đi mất khi nó còn ngủ…Trong cơn mê,nó cảm nhận đc 1 nụ hôn ấm áp của ai đó đặt lên má nó,nó đưa tay áp vào má cảm nhận chút gì đó còn vương vấn…Nhưng mau chóng gạt đi tất cả,nó trở về hiện tại…Nó ngồi dậy,chợt thấy 1 mảnh giấy nằm phía dưới chùm chiếc chìa khóa…
“Đây là “giá” cho em đêm qua. Hi vọng em thích nó…”
Nó nhìn chùm chìa khóa và giấy tờ nhà kẹp chung mảnh tin nhắn nó vẫn chưa hết bàng hoàng… Nhưng rồi nó cười nhạt 1 cái,đứng dậy bước vào phòng tắm…
Nó lẩng thẩng bước ra khỏi nhà,khóa cửa xong nó đứng 1 lúc nữa để ngắm nhìn ngôi nhà rồi mới đi.Nó toan về nhà nhưng ko hiểu sao đến khi nó dừng lại thì đã thấy đứng trước quán bar,nó bước vào trong vô thức…Buổi sáng ở quán ko ồn ào,ko sập sình nhạc như buổi tối,buổi sáng quán trở thành 1 quán cà phê,ko gian thoải mái,êm ả trái ngược với về đêm,mùi cà phê sộc vào mũi nó làm nó tỉnh và dễ chịu hơn…
_Ủa Trinh,sao em đến đây?Tối hôm qua sao ko về nhà? – Tuyết vừa thấy nó đã reo lên

_Chị làm gì ở đây vào giờ này? – Nó cũng ngạc nhiên khi thấy Tuyết
_Hôm nay chị có hẹn với 1 ông khách nên đổi lại làm sáng. Còn em?
_Em…em…em ko biết sao mình lại đến đây nữa…
Nó trả lời chị,tự nhiên nấc lên,1 dòng nước mắt chảy dài xuống…chị nhìn nó…chị đã hiểu chuyện gì xảy ra với nó…chị ôm nó vào lòng,vỗ về nó rồi dìu nó đến ngồi ở quầy bar,chị gọi cho nó 1 ly rượu…Nó nâng ly rượu rồi nốc sạch,1ly,2ly,3 ly…Nó ngà ngà say…cầm ly rượu trên tay,nó soi bóng nó…thứ chất lỏng sóng sánh soi hiện ra gương mặt nó nhợt nhạt,ko rõ hình thù như cuộc đời nó vậy…Nó gục đầu xuống bàn,mơ hồ với mọi thứ,những kỉ niệm về cuộc sống của nó và Hùng chợt ùa về theo dòng nhạc,những kỉ niệm đẹp,những cảm giác mặn nồng và…sự phản bội làm trái tim nó vỡ nát,nhức nhói…Từng lời nhạc cứ cứa vào tim nó rỉ xuống từng giọt máu…lạnh buốt


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.