Hẻm Cụt

Chương 13


Bạn đang đọc Hẻm Cụt – Chương 13

Nó đã ở nhà Tuyết cả tuần rồi,ngày có Tuyết ở nhà thì 2 chị em huyên thuyên suốt cho quên đời,chiều Tuyết đi làm thì bỏ lại nó với nỗi buồn. Căn nhà ọp ẹp mà sao đối với nó lại trống trãi và rộng lớn thế nhỉ?…Nó ngồi bên bậu cửa sổ…Những kỉ niệm lại ùa về…Nước mắt nó lại túa ra ko chịu nghe lời… Có lẽ nó cần ko gian to hơn nữa,căn phòng này giờ trở nên hẹp hòi oxi rồi… Nó lang thang đi dạo khắp nơi,rồi dừng lại ở 1 công viên,ngồi trên chiếc ghế đá,nó hít sâu 1 cái rồi thẫn thờ nhìn cuộc sống vẫn đang còn hối hả mặc dù đêm đã buông… Phải thôi,thành phố ko đêm mà… Nó bỗ khựng lại,mắt tái dại,mắt tối sầm như bầu trời ko sao hoang đãng giữa thành phố,nó bật đứng dậy nhưng chân run lên ko vững…Trước mặt nó… Bà Nguyễn đang cùng Loan dạo bước,Hùng đi cạnh với khuôn mặt u buồn… Nó lấy tay ôm lấy thân người…Trông anh hình như gầy hơn… Nó sững lại khi ánh mắt anh quét qua trúng nó và dừng lại… ko gian thành phố mênh mông dừng như thu lại chỉ còn khoảng cách bằng 1 cánh tay giữa 2 người… Gần…gần lắm…chỉ 1 cái với tay là anh đã có thể giữ nó lại…
_Trinh…h – Miệng Hùng lắp bắp,mắt anh long lên như ko tin nổi vào mắt mình khi thấy nó
Bà Nguyễn và Loan cũng giật mình hướng mắt theo Hùng. Hùng vừa bước 1 bước thì bị Loan níu tay lại,ả ôm chặt tay anh bằng hết sức bình sinh của 1 đứa con gái… Nó quặn đi khi thấy anh đắn đo,hết nhìn nó rồi lại nhìn Loan mà ko gằn tay cô ta ra để chạy đến bên nó… Nó quay bước vụt đi…Nước mắt cứ thế thắm dài con đường về nhà…Nó ôm gối thu mình trong gốc phòng để mặc bóng tối nuốt chửng…Nước mắt cạn khô,ko rơi thêm nữa,lòng nó chết đi,đôi mắt lạnh lẽo như 7 năm về trước,vô hồn,lãnh đạm…Đôi mắt chìm vào khoảng tối mờ mịt… Nó đã chết…1 lần nữa…
….
_Em sao vậy? sao ko mở đèn lên? – Tuyết về thấy nhà tối om ngạc nhiên hỏi nó
Nó quay sang nhìn nó,ánh nhìn lành lạnh nhưng pha chút tình cảm
_Chị…Ngày mai em có thể đi làm cùng chị ko?

Tuyết ngạc nhiên nhìn nó trân trân
_Có chuyện gì xảy ra với em vậy?
_Ko… Em ở đây cùng chị thế này hoài cũng ko đc,1 mình chị đã vất vả rồi,giờ còn phải nuôi thêm em,em muốn giúp chị… – Nó lắc đầu gượng cười nói với Tuyết
_Nhưng… Em cũng biết rồi…Công việc của chị… – Tuyết ngại ngùng nó đứt quản
Nó cầm tay chị siết chặt…
_Em biết…Nhưng em đã quyết định rồi… Em cũng chẳng còn gì để mất nữa đâu chị…Em thật sự muốn như vậy
Tuyết ko nói gì thêm,chỉ lặng thinh,nó hiểu thật lòng chị ko muốn nó tiến vào con đường nhơ nhớp này…Nhưng… Đó ko phải là con đường của mẹ nó đã đi hay sao??… Cuộc đời này thật buồn cười…Cười cho cái kn cuộc đời…

Hôm sau,nó vận 1 bộ đồ khá xinh của tuyết,chiếc áo 3 lổ in hình trí tim to,ôm sát người tôn lên dáng dấp căng tràn của…1 người phụ nữ…1 chiếc juyp ngắn xanh làm nổi bật đôi chân dài 1m68 của nó và làn da trắng ngần,hồng hào…
Nó theo Tuyết đi đến 1 quán Bar khá lớn,quy mô khá là hoành tráng…Vừa bước vào,tiếng nhạc dập vào đầu nó buốt cả óc,ánh đèn chập chùng khiến đầu óc nó lùng bùng hết cả lên,mùi rượu sộc lên óc khiến nó choáng váng…
_Em ngồi đây đợi chị,chị đến gặp ông chủ…
Nó ngồi ở quầy bar,mắt mong lung lạnh lùng đưa mọi thứ quanh mình vào khoảng ko hư vô…

_Này em,anh mời em 1 ly nhé…
Giọng nói 1 người đàn ông cắt ngang đầu nó…Một người cỡ chừng hai mươi mấy ba chục gì đó,phong thái đạo mạo,trong ánh đèn mấp mờ vẫn ko lu mờ đc nét đỉnh đạc,đẹp trai pha nét lạnh lùng của hắn,nụ cười nhếch mép của hắn khiến lũ con gái ở đây cuồng cuồng lên chết ngất,đôi mắt sắc như dao,người hắn toát ra 1 cái gì đó khiến những người xung quanh phải sợ…
Nó đưa mắt nhìn hắn 1 tia lạnh băng xuyên sọc vào tim hắn…Nó cười nhếch mép lạnh tanh…
_Muốn uống à? Khả năng của anh mời tôi đc bao nhiêu? – Nó nói vô cảm khiến tên đó thoáng chút sững sờ
_Đủ mua hết cái quán này…và cả em… – Hắn cười đáp trả
Nó liếc hắn 1 cái sắc như dao cạo,tay cầm lấy ly rượu trên tay hắn nóc sạch 1 hơi rổi đặt chiếc ly xuống bàn cất giạng lạnh ko kém đôi mắt nó bây giờ
_Bây giờ thì cút đi
Chính nó cũng ko ngờ đc tại sao nó có thể ứng xử và tửu lượng sắc như vậy…Có lẽ do người mẹ nó chăng… Nghĩ đến đây nó chợt mỉm cười chua xót… Đang mong lun trong nỗi suy nghĩ…Hắn kéo nó ra khỏi thực tế bằng 1 cái ôm eo,hắn áp sáp vào người nó và cúi xuống đặt lên má nó 1 nụ hôn lạnh rát…Nó giật mình bật dậy,1 phút định thần… Nụ cười quỷ dị nửa miệng của hắn vừa hé lên chưa nguyên vẹn thì vụt tắt sau khi…Bốp…Hắn chưng hững đứng hình sau cái tát như trời giáng của nó…Mọi người xung quanh bỗng dưng im bặt,nhạc đang ầm ĩ cũng tắt ngấm,cả quán bar bỗng rực sáng đèn,mọi ánh mắt đề đổ dồn về phía nó,thoáng mặt ai cũng có vẻ kinh hãi…Nó cũng ngạc nhiên đôi chút. Bởi hàng động vừa rồi của nó nếu ở 1 quán bar như thế này thì có thể gọi là chuyện bình thường,nhưng sao ko khí quanh nó lại trở nên nghiêm trọng thế nhỉ… Cũng phải,đối với những người khác thì hành động vừa rồi của nó là rất ư bình thường,nhưng người đóng cặp với nó hình như ko phải…bình thường. Vừa lúc đó 1 giọng hét ko biết phải nói là trai hay gái cắt ngang bầu ko khí ngộp thở đó.Một gã mập ụt ịt,người hắn và cả khuôn mặt hắn núc đầy mỡ,hắn mặc 1 chiếc áo hoa to đó chót với chiếc quần màu hồng sen chói mắt,đằng sau hắn là Tuyết

_Aaaaaaaaaa!!! Cô làm gì thế này…Cô điên à?cô có biết đây là ai ko hả? – Giọng hắc eo ** nhức óc
Tuyết mặt cũng tái xanh đi chạy đến bên nó,cúi đầu ko ngớt xin lỗi tên kia,còn gã béo thì vuốt ngực hắn ngọt giọng xin lỗi,mặt hắn cũng xanh ko kém…
_Thì ra là bạn cô đó hả? 2 cô biến khỏi đây đi,tôi ko muốn mang họa – Con heo đó vừa nói vừa đẩy Tuyết 1 cái té nhào…
Nó hoảng hốt vội đỡ chị dậy,gắm vào người tên kia 1 cái nhìn thấu xương pha thêm nét hằn giận dữ…Tên kia nhìn nó với ánh mắt thú vị,hắn thì thầm gì đó vào tai tên béo khiến tên đó từ cái mặt như heo mắc bệnh tai xanh chuyển sang trắng bệch như bị người ta chọc hết huyết,gã cuối đầu lắp bắp “Dạ dạ” mấy tiếng rồi quay sang nó và Tuyết
_Thôi,2 cô vào trong nghỉ đi rồi chốc nữa ra làm việc
Nó liếc lên tên kia,hắn nháy mắt tặng nó 1 nụ cười nửa miệng có chút ranh mãnh,1 nụ cười khiến khuôn mặt lạnh lùng càng thê quyến rũ,nó cũng đáp lại bằng 1 ánh mắt giết người hình dao găm đầy cảnh báo rồi dìu Tuyết vào phía trong…Hắn đứng lặng thinh nhìn theo nó khuất dạng rồi khoang thai bước đến chỗ lúc nãy nó ngồi,hắn rót rượu vào ly,tay mân mê,xoay xoay chiếc ly 1 lúc đưa lên miệng nơi còn nguyên dấu môi son màu hồng nhạt…Hắn nốc cạn ly rượu,miệng cười nhếch lên,săm soi chiếc ly bất chợt đưa ngón trỏ lên chạm nhẹ vào môi lẩm bẩm “Đúng là viên socola đắng,nhưng ngọt ngào không thể cưỡng lại được”….


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.