[Hệ Liệt Sơn Đại Vương] Áp Trại Tiểu Nha Hoàn

Chương 11: Hồi cuối


Đọc truyện [Hệ Liệt Sơn Đại Vương] Áp Trại Tiểu Nha Hoàn – Chương 11: Hồi cuối

Một tháng sau.

Giữa trưa mặt trời như ngọn lửa, treo thật cao trên không. Ánh mặt trời khuynh tiết xuống, rơi vào sóng nước giữa sông, lóe lên trong suốt, dị thường xinh đẹp.

Thủy Tàn Tâm cùng tân thê tử Nguyệt Quang cũng đang ngồi ở bên bờ sông, thưởng thức cảnh đẹp.

Kể từ khi nàng tỉnh lại, thương thế cũng khỏi, hắn liền khẩn cấp đem nàng cưới vào cửa. Ngày thành thân đó, Văn  lão gia cùng tiểu thư cũng đều tới chúc phúc bọn họ.

Hiện tại, bọn họ ra ngoài du sơn ngoạn thủy, hưởng thụ thời gian ngọt ngào của hai người.

“Chúng ta đi bơi có được không?” Thủy Tàn Tâm đề nghị.

Nguyệt Quang bĩu môi. “Ngươi biết rõ ta là vịt lên cạn.”

“Vậy ta có thể đi bơi không?” Ngữ khí của hắn tràn đầy khát vọng.


“Được rồi, nhưng ngươi phải cẩn thận đó.”

“Được.”

Thủy Tàn Tâm cởi áo, ùm một tiếng, thân thủ kiện tráng nhảy xuống nước.

Nguyệt Quang khanh khách cười, nhìn trong nước từng vòng sóng gợn.

Nhưng nhìn nhìn, ánh mắt của nàng đột nhiên mở to ──

Vòng tròn rung động đã biến mất, mà nam nhân mới vừa nhảy xuống vẫn chưa có lộ ra mặt nước.

Sẽ không phải là ──

Nguyệt Quang vội vàng đứng lên, khóc kêu: “Tướng công? Tướng công……”

“Quỷ thích khóc, ta ở chỗ này.” Từ trong nước lộ ra một cái đầu.

Nguyệt Quang nhìn thấy vị hôn phu của mình, lúc này mới nín khóc mỉm cười, “Ngươi dọa người kia! Còn không mau đi lên!”

“Ừ.” Thủy Tàn Tâm đầu lại chui vào trong nước, chỉ chốc lát sau lại từ bên bờ xông ra.

Thủy Tàn Tâm cả người đầy nước đi lên bờ, Nguyệt Quang hai ba bước nghênh đón, nhào tới trong ngực của hắn.

“Đáng ghét! Ngươi muốn hù chết ta à?” Nàng tức giận đánh ngực hắn một cái. Vừa rồi nàng suýt bị hù chết.

Thủy Tàn Tâm đầu tiên là sửng sốt, nhìn thấy nàng lo lắng như vậy, trong tim của hắn tràn đầy cảm động, ôm lấy ái thê.


“Thật xin lỗi, ta không phải cố ý.” Hắn nhẹ nhàng đem nàng đặt ở trên đất, cúi người, càng không ngừng hôn nàng.

“Lần sau không được thế!” Nguyệt Quang hờn dỗi, đột nhiên phát ra tiếng cười như chuông bạc, “Râu của ngươi thật là nhột……”

Thủy Tàn Tâm cười, cúi đầu, chậm rãi, ôn nhu hôn nàng.

Nguyệt Quang ôn nhu hôn người yêu, tình hỏa trong lòng như hồng thủy vỡ đê, không cách nào kìm chế. Nàng hôn trả lại hắn, hai tay vuốt ve tóc dài đen bóng, ướt át của hắn.

Thủy Tàn Tâm cũng chịu không nổi nữa, ôm lấy nàng hướng căn phòng nhỏ hai người đi tới. Còn tới không kịp đi tới bên giường, hai người lại hôn lên.

Nguyệt Quang chủ động cỡi nút áo của mình, Thủy Tàn Tâm cũng phối hợp y phục cởi mình ra, bốn tay run rẩy vụng về như vậy, lại kích thích tình triều trong lòng bọn họ.

Nguyệt Quang cởi bỏ tiết y màu hồng phấn, Thủy Tàn Tâm hai tay lôi kéo, xuất hiện ở trước mặt hắn chính là song nhũ đầy dặn, trắng mịn, nhũ hoa đỏ tươi như hồng mai ngọt ngào, gọi hắn hảo hảo thưởng thức.

Ánh mắt của nàng rực sáng, hơi thở nóng bỏng dồn dập, thân thể như hóa thành ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt.

“Tướng công……”

Hắn phảng phất nhận ra mệnh lệnh, há miệng ngậm điểm màu hồng, một tay ở bên kia xoa lấy.


“A……” Nàng yêu kiều hô, dính sát hắn, hai tay nhỏ bé loạn xạ trên người hắn.

Kích thích mãnh liệt rung động nàng toàn thân, nàng run rẩy, xuân triều tràn lan không ngừng……

Khi hắn thật sâu tiến vào thân thể của nàng, nàng cảm động đến muốn khóc, bởi vì hắn chẳng những đoạt lấy thân thể của nàng, cũng đoạt lấy linh hồn của nàng.

“Ta yêu chàng!”

“Ta cũng yêu nàng……”

Hai người trình diễn ái nhân gian cổ lão tiêu hồn (chắc là giai điệu tiêu hồn người yêu thời cổ:D), tứ chi quấn quít, ai cũng không muốn buông ra.

Kiếp này cho đến kiếp sau, bọn họ cũng vẫn yêu nhau như vậy, quý trọng tình yêu không dễ có được này ─

———-oOo Hết òy oOo———-


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.