Hải Dương

Chương 19


Đọc truyện Hải Dương – Chương 19

Tháng mười.

Trăng rất tròn, rất sáng.

Trăng tròn như từ dưới mặt biển đi lên, ánh trăng sáng tỏ rọi xuống mặt biển, lóe sáng rạng rỡ.

Cảng thả neo ca nô: hai giờ, đèn vẫn sáng, đèn đường cũng tự động sáng lên.

Đêm, yên tĩnh.

Bởi vì buôn bán khá tốt, Đào Hoa ở trong sân viện cũng bày thêm mấy bàn, còn kêu Hải Dương và tiểu Lam giúp một tay, mấy đứa nhóc cũng tới giúp.

Cả buổi tối, cô rất bận rộn, thật vất vả mới qua thời gian khách dùng bữa tối, cô và tiểu Quyên đang thu dọn bát đĩa và chỗ ngồi ngoài sân viện, lại thấy một người đàn ông quá bia của Hải Dương.

Là khách sao?

Không thể nào? Quán của Hải Dương không có mở đèn.

Nếu là khách nhìn thấy cửa hàng không mở đèn thì sẽ rời đi. Nhưng người đàn ông kia vẫn đi vào trong sân.

Cô bỏ bát xuống bàn, dặn tiểu Quyên một tiếng, sau đó đi qua.

Người đàn ông mặc áo gió màu đen đứng ở trong bóng tối, nếu không phải co nhìn thấy anh ta đi vào, thì sẽ cho rằng bên trong không có ai.

“Xin lỗi, tiên sinh.” Sau bài học lần trước, cô dừng ở chỗ sáng gần cửa ra vào hỏi: “Tôi là chủ cửa hàng bên cạnh, quán bia hôm nay nghỉ, anh tới tìm người sao?”

Người đàn ông nghe thấy tiếng quay đầu lại, dừng lại một giây, mới mở miệng nói: “Đúng, tôi tìm người.”

Giọng nói của anh ta khàn khàn, khẩu âm tương đối đặc biệt.

Người nước ngoài?

Ý nghĩ vừa thoáng qua, cô đã nhìn thấy anh ta từ trong bóng tối bước ra.

Mới nhìn thấy người đàn ông này, Đào Hoa trừng mắt, trong chốc lát, lông măng trên gáy của cô toàn bộ dựng hết cả lên, thiếu chút nữa lập tức nhấc chân chạy như điên về nhà.


Nói thật, người đàn ông này dáng dấp cũng không phải kinh khủng; trên thực tế, gương mặt và làn da kia tuyệt đối đẹp trai tới mức điên đảo toàn bộ phụ nữ, gương mặt hơi ưu buồn lại càng làm cho người ta đau lòng.

Vấn đề là, vấn đề là…. Anh ta lớn lên quá xuất sắc, quá đẹp, hơn nữa người này môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, nhưng màu da lại trắng bạch, bây giờ ban đêm nhiệt độ 20 độ, nhưng vẫn mặc áo khoác màu đen, còn đeo găng tay da cùng màu.

Đào Hoa trừng mắt trước người đàn ông toàn thân quái dị, mặc kệ dù thế nào, cô cũng cảm thấy anh ta giống như ma cà rồng thời Trung Cổ, trong pháo đài cổ kính.

Hà Đào Hoa, đừng nghĩ lung tung, nếu như anh ta là quỷ, sao lại còn có bóng? Nhìn kĩ đi, bóng của anh ta còn kéo thật là dài đấy.

Bình tĩnh một chút! Rằm tháng bảy âm lịch đã qua, ma quỷ cái gì!

Sắc mặt cô tái nhợt, cố gắng thuyết phục bản thân, nhưng người đàn ông đó vẫn đi về phía cô, cô không kìm được sợ hãi lùi lại một bước, bỗng chạm phải người phía sau.

“Hải Dương?”

Cô vừa quay đầu lại, đã thấy anh, bàn tay anh đỡ eo cô, giúp cô giữ thăng bằng, hai mắt lại nhìn người đàn ông thon gầy trước mắt.

“Cậu tới đây làm gì?”

Người đàn ông nhìn anh, sau đó tầm mắt rời xống bàn tay đang đặt bên eo của Đào Hoa, lông mày hơi nhếch, mới mở miệng nói: “Tới uống rượu.”

Phát hiện tầm mắt của đối phương, tay Hải Dương ở trên eo cô siết chặt, sau đó lại buông ra, dặn dò cô: “Em đi về trước, không lát nữa lại có khách tới ăn.”

Đào Hoa nhìn anh, lại nhìn người đàn ông kia một chút, chắc bọn họ cũng quen biết, nếu là người quen thì không thể là quỷ… nếu không phải quỷ thì không có gì phải sợ.

Cô thở nhẹ một hơi, nhìn anh một lần nữa, định nói lại thôi, cuối cùng buồn bực không lên tiếng xoay người đi về cửa hàng.

Xác định cô đã trở về tiệm, Hải Dương mơi nhìn người đàn ông trước mặt, mở miệng hỏi lại lần nữa.

“Cậu tới đây làm gì?”

“Carlos.”

Ầm!


Một cốc bia bị người thô lỗ đặt xuống bàn gỗ, làm bọt bia bắn ra ngoài một chút.

Người đàn ông cầm cốc bia, uống một ngụm, nhìn người trước mặt.

Quán bia to như vậy, chỉ có hai người bọn họ, ngay giữa phòng treo một cái quạt trần, quạt trần chậm rãi chuyển động, thỉnh thoảng phát ra âm thanh vận động có quy luật.

“Nói đi.” Hải Dương nhìn anh ta, trầm giọng mở miệng.

“Mình nhận được tin, có người bán tin tức của cậu và Cảnh Dã cho Carlos.”

“Người nào?” Anh và Cảnh Dã ở chỗ này, gần như không có người nào biết, trừ người trước mắt, chính là hai người Quỷ Ảnh; Mạc Sâm không thể nào bán đứng bọn họ, Quỷ Ảnh giúp đỡ Hiểu Dạ lâu như thế, nên cũng loại trừ.

“Không rõ lắm, Dior nói đối phương trực tiếp liên lạc với Carlos, điện thoại qua mấy trạm trung chuyển, chưa tìm được liên lạc bị cắt đứt.

“Dior? Dior CIA?” Hải Dương nhíu mày, dù anh không thích Dior, nhưng hắn ta là con chuột chuyên nghe trộm, nếu tin tức từ hắn ta, thì 89% là không sai.

“Đúng, hắn thiếu mình nhân tình. Đối phương báo cho Carlos tương đối cặn kẽ, trừ tiệm này, nhà trọ của A Dã cũng bị lộ, Carlos sớm muộn sẽ tìm tới cửa.” Mạc Sâm đặt li bia xuống, khóe miệng hơi cong, nhìn Hải Dương hỏi: “Thế nào, muốn mình xử lí hắn sao?”

“Không cần.” Anh nhíu mày.

“Cậu chắc chắn chứ?”

“Tất nhiên.”

“Cậu định làm gì?”

Hải Dương một hơi uống cạn cốc bia, rầm một tiếng đặt cốc bia xuống bàn, hai mắt lóe sáng: “Không hề làm gì.”

“Cậu muốn ở đây giải quyết hắn?”

“Có ý kiến?” Anh nhướng mày.


“Không có, mình tán thành ở chỗ này giải quyết hắn, nhưng cô gái ở sát vách, cậu tốt nhất nên xử lí trước một chút.”

Hải Dương vẻ mặt trầm xuống, “Có ý gì?”

“Nếu như mình là Carlos….” Mạc Sâm nhìn thẳng vào mặt anh, nhàn nhạt mở miệng, “Cô ấy chết mười lần cũng không đủ.”

Mặc vừa mới tới, nhưng nhìn bộ dạng Hải Dương đối xử với cô gái kia, anh cũng biết được cô gái đó và Hải Dương có mối quan hệ không bình thường, chỉ cần ẩn nấp ở gần, chú ý quan sát một chút, người bình thường đều có thể thấy được quan hệ của cô ấy và Hải Dương không phải quan hệ hàng xóm thông thường, huống chi Carlos là sát thủ.

Hải Dương nhìn chằm chằm vào mặt anh, gương mặt xanh mét, nhưng cũng hiểu được anh nói không sai.

Chỉ nghĩ tới trường hợp Đào Hoa phải đối mặt với Carlos, cũng đủ để anh toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

Chết tiệt, anh nhất thời quên mất nếu ở đây giải quyết ân oán với Carlos thì sẽ liên lụy đến Đào Hoa!

Anh nắm chặt quả đấm, giương mắt nhìn Mạc Sâm, “Carlos, hắn ở chỗ nào?”

“Columbia.” Mạc Sâm đưa tay nhìn đồng hồ, thong thả ung dung bồi thêm một câu: “Nhưng đó là mười bảy tiếng trước.”

“Bây giờ thì thế nào?”

Anh chưa bao giờ cảm thấy hoang mang lo sợ như thế, Hải Dương trừng mắt nhìn Mạc Sâm, cực kì khắc chế cảm giác kích động muốn nắm lấy cổ áo cậu ta, anh biết cho dù anh có lắc Mạc Sâm đến xương cốt đong đưa muốn gãy lìa cũng không thể lắc ra được vị trí của Carlos.

Chết tiệt! Anh bây giờ không có quyền lựa chọn, chỉ có thể ở lại chỗ này, chờ tên khốn kiếp kia xuất hiện——

Anh đáng lẽ không nên gặp gỡ cô, anh căn bản không nên cùng cô ở cùng một chỗ, anh phải sớm biết, sẽ xảy ra chuyện như thế này!

Bên trong phòng không khí nặng nề, chỉ có âm thanh có quy luật của chiếc quạt trần.

Hải Dương sắc mặt trắng bệch, thật lâu không nói tiếng nào.

“Hải Dương?”

“Mình sẽ xử lí.”

Carlos.

Vết sẹo sau lưng, mơ hồ nóng lên, có chút đau.


Carlos

Cũng như anh, Carlos đã từng là lính đánh thuê, bọn họ từng ở trong quân đội, nhưng mười năm trước, Carlos vì tiền phản bội bọn họ, bán đứng bọn họ, cho nên cả đội chỉ còn anh và Cảnh Dã sống sót.

Anh và Cảnh Dã cũng từng tìm hắn, nhưng hawnslaij biết mất, mãi đến ba tháng trước, anh và Cảnh Dã tiếp nhận vụ án ở Mĩ, mới gặp lại tên hèn hạ này.

Mười năm trôi qua, Carlos vì trốn tránh bọn họ, đã rời khỏi chiến trường không làm lính đánh thuê, đổi nghề thành sát thủ, sợ bị nhận ra, phẫu thuật thay đổi gương mặt.

Chính vì vậy, vào một lần kia, Carlos bị anh chém đứt tay trái, còn anh thì thiếu chút nữa bị hắn đào ra quả thận.

Lần đó, anh phải nằm viện mấy ngày, Cảnh Dã lại nhận được tin tức Hải Đường qua đời, Hải Đường ủy thác con gái cho A Dã, để cho cậu ta bớt manh động, mới có thể lên mạng, mua ngôi nhà này.

Anh vốn nghĩ, ở thành phố yên tĩnh này, mở cửa hàng, giống như những người buôn bán ở đây trải qua cuộc sống bình thường, cho dù là giả bộ cũng được.

Nhưng, những thứ bình thường này đối với anh mà nói, chính là một thứ xa xỉ.

Ngọn đèn nhà bên vẫn sáng, bên kia bức tường mơ hồ truyền đến tiếng cười vui vẻ.

Anh đứng ở trước hiên, nhìn hàng rào ngăn giữa hai cửa hàng, hàng rào chỉ cao 108cm, anh dễ dàng nhìn thấy bóng dáng bận rộn của Hoa ở bên trong phòng ăn.

Cô cẩn thận đem bánh ngọt vào khay, rồi pha trà, cầm bữa ăn nhẹ đưa cho nhân viên, sau đó dạy tiểu Lam và mấy đứa nhóc cách bắt kem trên bánh ga tô.

Ai ngờ tên nhóc lớn nhất lại bóp mạnh, làm kem bơ bắn lên mặt cô, cô không nổi giận ngược lại còn cười cười bôi kem bơ lên mặt cậu nhóc, đứa bé tránh đông tránh tay nhưng vẫn không thoát khỏi ma trảo của cô, mấy khách ăn trong quán thấy thế đều mỉm cười.

Anh đứng trong bóng tối, ngực nặng nề, chỉ có thể thèm muốn nhìn thứ ánh sáng rạng rỡ thuộc về cô.

Rõ ràng… chỉ cách một bức tường, sao lại giống như hai thế giới tách rời….

Đêm tối và ban ngày.

Anh và thế giới của cô, giống như đêm tối và ban ngày.

Anh vốn không thuộc về thế giới của cô. Anh không muốn cô biết quá khứ của anh, càng không muốn cô vì anh mà bị thương, thậm chí nguy hiểm tới tính mạng!

Chưa bao giờ anh lại biết được mình lại có thể để ý tới một người như vậy, nếu như có thể, anh chỉ muốn mạnh mẽ mang cô rời đi, anh thậm chí biết, chỉ cần anh mở miệng, cô sẽ theo anh.

Cô sẽ đồng ý, anh biết rõ.

Cô chưa từng mở miệng nói, nhưng từ ánh mắt của cô anh biết, cô dịu dàng, lại toàn tâm toàn ý tin tưởng anh——


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.