[Hắc Pháp Sư Dữ Bạch Vương Tử Hệ Liệt] - Hắc Pháp Sư Và Bạch Vương Tử

Quyển 1 - Chương 6


Pháp Nhĩ Tư đi qua rất nhiều quốc gia, nhưng chưa bao giờ tới vương đô của Tư Đặc Mỹ Tư liên hợp vương quốc, Lạc Á.

Trong lịch sử Tư Đặc Mỹ Tư liên hợp vương quốc, Lạc Á nhiều lần bị địch quốc chiếm lĩnh, trở thành thành thị phụ thuộc biệt quốc, bất quá toà thành thị này kinh lịch vô số chiến hoả, hiện vẫn như cũ thuộc về Tư Đặc Mỹ Tư liên hợp vương quốc, đồng thời kiêu ngạo trở thành trái tim của nó, là một trong những thành thị phồn vinh nhất Á Cách đại lục.

Nơi phồn vinh như vậy, Pháp Nhĩ Tư không thích tới, mặc dù nơi này có hằng hà trân bảo, thế nhưng tương đối, cũng có tín đồ Quang Minh giáo hội khiến người chán ghét.

Thành thị càng lớn, những tín đồ khiến người chán ghét này càng nhiều.

Vừa vào cửa thành, Pháp Nhĩ Tư đã thấy tiêm tháp [1] màu trắng, y chán ghét nhíu mày, phát giác không khí tràn ngập vị đạo quang minh kết giới, y mất tự nhiên ho khan một tiếng.

Thời điểm bọn họ vào thành đã khuya, thủ thành sĩ binh thấy vương tử trở về, lập tức thả cầu treo, tuần tra sĩ binh cũng vội hộ tống bọn họ quay về hoàng cung.

Mặc dù trên đường vắng vẻ không người, thế nhưng từ hoàn cảnh đến xem, có thể tưởng tượng ban ngày có bao nhiêu phồn vinh.

Hai bên đường là những cửa hàng san sát, thỉnh thoảng có thể thấy ngọn đèn yếu ớt từ cửa sổ lầu hai loé ra, bể phun nước giữa quảng trường hãy còn phun những bọt nước, phản chiếu ánh trăng nhu hoà cùng kim chúc băng lãnh trên trường mâu binh sĩ.

Pháp Nhĩ Tư yên lặng đi qua, còn hơn một số thành thị nhỏ, Lạc Á đích xác rất mỹ lệ.

Trung tâm Lạc Á là hoàng cung kim bích huy hoàng, đây là số ít những nơi có ánh sáng giữa Lạc Á hiện vây trong ngủ say.

Trên bậc thang lát đá cẩm thạch trải thảm tiên hồng sắc, một bên là vòng bảo hộ bằng đá điêu khắc tinh xảo, cách mỗi bước lại có một sĩ binh đầy đủ vũ trang.

Pháp Nhĩ Tư bị Y Lai Ân ôm lên bậc thang, đứng trước bậc cuối cùng, không khỏi ngừng lại.

Y cắn cắn môi, đối với nhân loại bình thường bất quá là bậc thang, thế nhưng đối với y, mỗi một bước là một trọng cường lực quang minh kết giới.

“Làm sao vậy?” Y Lai Ân bên cạnh lo lắng nhìn y.

Làn da vốn bạch tích dưới ngọn đèn tăng phần tái nhợt, đôi mắt đen có chút thấp nhuận, có lẽ vì bóng đêm, hoặc vì vụ khí, khiến y thoạt nhìn càng thêm nhu nhược. Y Lai Ân không khỏi ôm sát y.

Bọn họ ngừng lại, toàn bộ đội ngũ cũng ngừng theo.

Lạp Đức quay người, nhíu mày, dùng nhãn thần hoài nghi nhìn Pháp Nhĩ Tư, “Úc. Ta nghe nói xung quanh cung điện bố trí cường lực quang minh kết giới, thoạt nhìn ngươi không thích chúng.”

“Ta chỉ tương đối mệt.” Pháp Nhĩ Tư phản kích.

Y Lai Ân cúi đầu đối người trong lòng nói: “Ta ôm ngươi?”

Pháp Nhĩ Tư nhẹ nhàng lắc đầu, bước ra một bước, đi lên bậc thang.

Lạp Đức thấy thế chỉ nhíu mày, không nói gì, xoay người vào hoàng cung.

Pháp Nhĩ Tư chỉ có thể cẩn thận chú ý tần suất cùng thanh lượng thở dốc. Không bổ là cường lực kết giới do Quang Minh giáo hội thiết lập, quả nhiên thập phần lợi hại.

Với y mà nói, xé rách loại kết giới này dễ hơn xuyên qua, thế nhưng làm vậy lập tức bị pháp sư của Quang Minh giáo hội pháp hiện, như vậy y sẽ chịu hoài nghi, vô pháp tiếp cận Y Lai Ân.

Lạp Đức đi phía trước, hỏi sĩ binh bên cạnh, “Đại tế ti đâu?”

“Lan Lạc Đức đại nhân có việc ly khai Lạc Á, hôm nay vừa đi.” Sĩ bên bên cạnh lập tức trả lời.

Lạp Đức nhăn mi, hướng Pháp Nhĩ Tư nhìn thoáng lại dời đi đường nhìn.

“Ô Lạp Nhĩ.” Y Lai Ân bỗng nhiên kêu tên một người.

Một khắc sau, phía sau hắn xuất hiện một người làn da ám hắc sắc.

Người này mặc trường bào màu thâm lam, có một đôi mắt màu tím hiếm thấy, mái tóc bạc dài chỉnh tề buộc sau đầu, ôm tay áo hướng Y Lai Ân cúi người, “Dạ, điện hạ.”


“Ô Lạp Nhĩ, thỉnh giúp ta vì vị… khách nhân này, an bài nơi ở.” Y Lai Ân nhìn Pháp Nhĩ Tư, dừng một chút nói, “Được rồi, đem gian phòng của Lai Cách cho y.”

“Tốt, điện hạ.” Thanh âm Ô Lạp Nhĩ rất khinh nhu, khiến người không khỏi sinh hảo cảm, hắn xoay người đối Pháp Nhĩ Tư nói: “Xin đi theo ta.”

Pháp Nhĩ Tư không dịch chuyển, trái lại kéo tay áo Y Lai Ân, “Ngươi đâu?” Y cũng không muốn tuỳ tiện để đối tượng thực nghiệm mất đi tung tích.

Y Lai Ấn thấy Pháp Nhĩ Tư lộ biểu tình khiếp đảm, lập tức ôn nhu an ủi, “Ta muốn đến chỗ hộ vệ đội, để bọn họ ra thành tìm tung tích con rồng, ngươi trước nghỉ ngơi.”

Pháp Nhĩ Tư gật đầu, nhưng không buông hắn.

Y Lai Ân cho Pháp Nhĩ Tư như cũ bất an, nhanh hứa hẹn, “Ta sau khi xong việc, sẽ tìm ngươi.”

Được đến trả lời thoả mãn, Pháp Nhĩ Tư lúc này buông tay, lần thứ hai gật đầu.

Vì vậy, Y Lai Ân xoay người cùng Lạp Đức thảo luận chuyện con rồng, Ô Lạp Nhĩ mang theo Pháp Nhĩ Tư hướng bên trong cung điện.

Đây là một cung điện phi thường hoa lệ, nhìn ra lịch đại quốc vương hết sức xa hoa, đồng thời đối hoàn cảnh nơi ở cực kỳ chú ý.

Những cây trụ La Mã điêu khắc hoa cảnh tinh xảo, vách tường vẽ sử thi cố sự, trên cao treo ngọn đèn ma pháp cùng các loại tranh hoạ.

Đá cẩm thạch ở hành lang sáng đến có thể phản xạ ảnh ngược, cho dù trong đêm khuya, vẫn như cũ có vài người hầu đi lại không ngừng.

Trên mấy chiếc bàn nhỏ đặt một bên để giá cắm nến bằng bạc cùng những đoá hoa, khi bọn họ đi ngang, ánh nến không một tia rung động.

Đi chừng nửa giờ, Ô Lạp Nhĩ mới đẩy ra một cánh cửa, đồng thời bước vào châm nến, toàn bộ gian phòng lập tức sáng.

Pháp Nhĩ Tư quan sát một chút, tuy dựa theo tiêu chuẩn người hầu, gian phòng này đích xác không sai, thế nhưng dựa theo tiêu chuẩn của y, quả thực quá phận đơn sơ.

Y cau mày, không che giấu biểu tình thất vọng trên mặt.

Ô Lạp Nhĩ nở nụ cười, “Đối ngài mà nói, nơi đây đích xác vô cùng đơn sơ, vĩ đại pháp sư.”

Pháp Nhĩ Tư ngây người, quay đầu nhìn chằm chằm Ô Lạp Nhĩ, đôi mắt màu tím dưới ánh nến loé ra quang mang quỷ dị.

Y tại chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, áo choàng màu đỏ hoạ xuất một đường cong ưu nhã, “Ta đã thật lâu không nhìn thấy tộc nhân của ngươi.”

“Bọn họ không phải tộc nhân của ta.” Ô Lạp Nhĩ ôn nhu nói, vươn tay đem mấy sợi tóc màu bạc kéo kéo, thanh âm thong thả mà ưu nhã, “Ngài hẳn biết, bọn họ không tiếp thu tộc nhân huyết thống không tinh khiết.”

Pháp Nhĩ Tư cười cười, “Đương nhiên, đối ám tinh linh mà nói, huyết thống ý nghĩa tất cả, huyết thống cao quý vĩnh viễn không cho phép bị làm bẩn.”

“Nhưng ở ta xem, những thứ này không hề giá trị.” Ô Lạp Nhĩ nhẹ giọng trả lời.

“Ta rất kinh ngạc, người nơi đây tiếp thu bán tinh linh? Nhất là ngươi, hỗn huyết nhi giữa ám tinh linh cùng nhân loại.”

“Phụ thân ta là đệ đệ của quốc vương, cho nên nhân loại thu lưu ta.” Ô Lạp Nhĩ cười cười, “Bất quá chuyện này không ai biết, cho dù là Y Lai Ân điện hạ cũng không rõ, chỉ biết ta là cung đình tổng quản.”

“Úc.” Pháp Nhĩ Tư thân một cái thắt lưng, đôi mắt đen hơi nheo lại, “Gian phòng của Y Lai Ân ở đâu?”

“Ngay sát vách ngài.” Ô Lạp Nhĩ hữu lễ trả lời, “Đây nguyên bản là gian phòng của tuỳ tùng vương tử điện hạ Lai Cách, hắn đã ly khai, nghe nói là trong hành trình lần trước đi theo tình nhân.”

“Thoạt nhìn, ta chỉ có thể làm tuỳ tùng.” Chống cằm, Pháp Nhĩ Tư dùng thanh âm trào phúng nói, “Thật đúng không đơn giản.” Nghe ra, Lai Cách này đại khái chính là tuỳ tùng Cách Nhĩ nhìn trúng, nếu không phải bọn họ, chính mình có thể nhận đãi ngộ bị cường bạo. Tuy kỳ thực là bởi chính mình tham tiểu tiện nghi…

“Ngài vì sao đến đây? Pháp sư có thân phận như ngài…” Ô Lạp Nhĩ nhẹ nhàng nói, “Sẽ mang đến vận rủi cho quốc gia ngài đi qua.”

Pháp Nhĩ Tư nở nụ cười, ngũ quan tinh trí lộ điểm đơn thuần trẻ con, “Ta thoạt nhìn khiến người chán ghét như vậy sao?”


“Truyền thuyết nơi ngài đi qua chính là một mảnh tĩnh mịch, vật sống sẽ biến thành vật chết, Hắc Bào Giáo Phụ.” Ô Lạp Nhĩ cúi người, sợi tóc màu bạc chặn đi đôi mắt tím.

“Ngươi gặp qua ta?” Pháp Nhĩ Tư hiếu kỳ, nhưng không phủ nhận truyền thuyết kia.

“Đúng vậy, trong một lần yến hội của ám tinh linh —— ngài không chú ý tới ta.”

Pháp Nhĩ Tư oai đầu suy nghĩ một chút, đích xác không nhớ nổi tướng mạo của Ô Lạp Nhĩ, “Khi đó ngươi bao nhiêu tuổi? Hơn nữa theo ta được biết, người như ngươi vô pháp tham gia tụ hội của ám tinh linh?”

“Là ở hai mươi năm trước, pháp sư đại nhân.” Ô Lạp Nhĩ nói, “Mẫu thân ta là hoàng tộc ám tinh linh, cho nên dù ta là bán tinh linh, vẫn được phép tham gia.”

Cười cười, Pháp Nhĩ Tư không nói thêm. Trong ám tinh linh, địa vị nữ tinh so nam tính cao rất nhiều, ở gia tộc địa vị tối cao chính là tổ mẫu. Nếu mẫu thân Ô Lạp Nhĩ là hoàng tộc ám tinh linh, như vậy địa vị Ô Lạp Nhĩ trong ám tinh linh cũng phi thường cao.

“Thỉnh tha thứ sự mạo phạm của ta, ngài đến Lạc Á là vì chuyện gì?” Ô Lạp Nhĩ cuối cùng tiến nhập chính đề.

Nhưng Pháp Nhĩ Tư cảm thấy không cần hướng một hỗn huyết nhi giải thích, liền khoát tay áo, ý bảo Ô Lạp Nhĩ ly khai.

Ô Lạp Nhĩ bất động, chỉ là nhất quán nhu hoà cùng kiên định nói: “Ta sẽ thủ vệ quốc gia này, mãi cho đến lúc sinh mệnh ta chung kết.”

“… Có lẽ thọ mệnh quốc gia này không dài như ngươi.”

“Sinh thời, ta sẽ thủ vững lời hứa này, không để người khác thương tổn nó.” Ô Lạp Nhĩ nói, ngữ điệu như vậy ôn hoà, nhưng không khó nghe ra nghiêm túc trong lời hắn.

Pháp Nhĩ Tư lắc đầu, “Ngươi ra ngoài đi, ta tạm thời không làm gì.”

“Như vậy ta xin cáo lui.” Ô Lạp Nhĩ nhìn y một cái, nhẹ nhàng nói.

Pháp Nhĩ Tư chống cắm, nhìn ánh nến trên bàn, thời điểm Ô Lạp Nhĩ ly khai, y mí mắt không nâng.

Hiện y đã vào quốc gia này, đồng thời tiếp cận nam nhân kia.

Tuy xuân dược tối hôm đó là chính mình hạ, người đánh không lại đối phương cũng là mình… thế nhưng hắc bào pháp sư luôn không nói đạo lý, cho nên, y không cảm thấy mình làm sai.

Chỉ là hắc ma pháp đối vị vương tử này không có hiệu quả, tột cùng là vì sao? Theo y biết, hắc ma pháp cùng bạch ma pháp có lực sát thương ngang nhau, dù là trên người Y Lai Ân có quang minh kết giới, thế nhưng loại kết giới cường đại có thể di động như vậy là thế nào xuất hiện? Loại lực lượng này đúng hay không có thể giúp chính mình…

Nghĩ tới đây, trái tim y nắm chặt, phảng phất không khí thoáng cái loãng đi. Trên thế giới này, đúng hay không thực sự có lực lượng vĩ đại có thể khiến tất cả ma pháp tiêu thất?

Đúng hay không thực sự có, kết giới vô ma pháp khiến linh hồn bình tĩnh?

Y đột nhiên nhớ tới đôi mắt màu lam của Y Lai Ân. Hắn là một người ôn hoà thiện lương, mặc dù dưới tác dụng của xuân dược trở nên thô lỗ như dã man nhân…

Phiền muộn thở dài một hơi, Pháp Nhĩ Tư nhớ kỹ đôi mắt tràn ngập ***, tuy chính mình cũng như hắn trầm luân… Y có chút mất mặt nghĩ.

Bất quá hiện tại, y thầm nghĩ tìm ra lực lượng của kết giới hoàn mỹ rột cuộc từ đâu đến.

Hắn phi thường tự nhiên đồng thời không hề hổ thẹn quên đi sự kiện kia… Thật tốt, như vậy tiếp cận hắn càng dễ, tuy rằng… Tay bưng ngực, Pháp Nhĩ Tư cảm giác một loại tâm tình thất vọng không hiểu, chưa bao giờ có.

Hắn quên ta. Pháp Nhĩ Tư có chút thất lạc cùng không cam lòng nghĩ. Buổi tối điên cuồng kia, sỉ nhục hắn lưu cho y khiến y cả đời khắc sâu, mà hắn nhưng đơn giản quên…

Y Lai Ân bận đến phá huỷ, suốt đêm mang theo cung đình pháp sư cùng một số tế ti của giáo hội đến ngoài thành tìm kiếm dấu vết con rồng.

May mà, tất cả pháp sư đều cho con rồng đã ly khai, đồng thời thập phần khẳng định con rồng hắn cùng Lạp Đức miêu tả không phải do pháp sư triệu hồi, bởi tại Á Cách đại lục không có pháp sư lợi hại như vậy. Huống chi, nếu thực sự có, vị pháp sư kia có thể khiến một thành thị nháy mắt tiêu thất, vì sao còn muốn triệu hồi một đầu hắc long?


Y Lai Ân nghe vậy lập tức buông tâm, đồng thời thỉnh bọn họ thăm dò sơn động lúc trước vây khốn ba người, bởi hắn thấy Pháp Nhĩ Tư đối Da Khắc hứa hẹn, cho nên phi thường lo lắng, thế nhưng mấy pháp sư sau khi xem xét, không phát hiện Da Khắc, cuối cùng không thể làm gì khác hơn vâng theo mệnh lệnh của Y Lai Ân, xung quanh sơn động làm một kết giới vây khốn Da Khắc.

Thời điểm kết thúc việc này, đã là bình minh, dương quang vừa mọc rơi vào những bậc thang hoàng cung, Y Lai Ân uể oải thở dài.

Hắn vỗ vỗ vai hảo hữu Lạp Đức, để Lạp Đức đi nghỉ ngơi, chính mình sau khi xác thủ vệ trật tự thay ca, mới trở về tẩm cung.

Lúc ngang qua gian phòng tuỳ tùng, hắn nghĩ đến Pháp Nhĩ Tư.

Nhìn cửa phòng không đóng, suy nghĩ một chút xoay người bước vào.

Kết quả, hắn thấy áo choàng màu đỏ của mình bị ném xuống đất, trên giường ngủ một thanh niên tóc đen.

Dương quang nghịch ngợm rơi trên mi mắt, vì làn da bạch tích độ một tầng nga hoàng sắc mềm mại.

Lông mi y rất dài, dưới hốc mắt phủ một vòng âm ảnh khả ái, còn có chiếc mũi thẳng cùng đôi môi đường cong duyên dáng.

Từ góc độ nam nhân đến xem, thân thể người này vô cùng tinh tế, y nằm nghiêng, chăn bông buộc quanh thân hình đơn bạc, sợi tóc màu đen trên lớp chăn trắng noãn phi tán những đường cong quyến rũ.

Y Lai Ân mê muội bên giường ngồi xuống, nhìn gương mặt ngủ say của y. Chính mình tựa hồ ở đâu gặp y, dung mạo cùng khí tức y là như vậy quen thuộc…

Đầu ngón tay thon dài xoa gương mặt Pháp Nhĩ Tư, xúc cảm tế trí khiến Y Lai Ân phảng phất bị một thứ không thấy mê hoặc, theo gương mặt dời xuống chiếc cổ ưu nhã.

Hắn kìm lòng không được cúi đầu hôn gương mặt Pháp Nhĩ Tư, trong nháy mắt đôi môi chạm làn da, mới phảng phất từ ngủ mơ giật tỉnh, bỗng nhiên đứng dậy, đồng thời chật vật đá ngã một chiếc ghế.

May là, người trên giường chỉ nhíu nhẹ vùng lông mày, không có mở mắt.

Y Lai Ân vẫn hoàn toàn chìm trong khiếp sợ. Thật không thể tin, chính mình dĩ nhiên đối một người mới quen biết một ngày…

Một bộ phận nào đó của thân thể xảy ra biến hoá —— chỉ là bởi một nụ hôn? Hắn không khỏi có chút khinh thị tự chủ của mình.

Làm một quý tộc, này thật đúng là chuyện tình không được, nhưng dù là vậy, hô hấp của hắn như trước trầm trọng, đầu nghĩ hoàn toàn là đem thanh niên tóc đen mỹ lệ này đặt dưới thân…

Quang Minh kỵ sĩ hẳn nên vì ý nghĩ như vậy cảm thấy thẹn!

Mất một phen khí lực, Y Lai Ân mới tìm về lãnh tĩnh của mình, đem chiếc ghế ngã trên đất dựng dậy.

Chỉ là quá mệt mỏi. Hắn đối chính mình nói, sau đó rất khắc chế đem đường nhìn từ thân thể mê người kia di dời, ra khỏi phòng.

Quang Minh Chi Thần tại thượng, dục vọng thật dễ khiến người đoạ lạc.

Kéo thân thể uể oải trở lại gian phòng, Y Lai Ân tắm rửa sạch sẽ, giao thân xác cho chiếc giường mềm mại.

Rõ ràng mệt chết, thế nhưng nhắm mắt liền hiện ra gương mặt của Pháp Nhĩ Tư.

Rõ ràng là lần đầu nhìn thấy người này, vì sao nghĩ quen thuộc?

Càng khiến kẻ khác không giải thích được chính là, hắn quen thuộc y, thậm chí quen thuộc thân thể y, quen thuộc không gian thân thể này cần khi ôm vào lòng, quen thuộc làn da lạnh lẽo mà mềm mại…

Y Lai Ân chậm rãi nhắm mắt, chỉ cảm thấy phảng phất có chuyện gì trọng yếu bị mình quên đi.

Buổi trưa, Y Lai Ân tỉnh.

Thân là một vị vương tử, cho dù mệt nhọc cũng không thể theo đuổi thân thể sa vào mềm mại của chiếc giường.

Hắn vừa định mở miệng gọi người hầu, suy nghĩ một chút, vẫn tự mình mặc y phục.

Nhìn chính mình sinh khí bừng bừng trong gương, buộc tốt bội kiếm, hắn ra khỏi phòng.

Buổi sáng đã bỏ lỡ điểm tâm, cho nên trên lễ phép, vô luận thế nào cũng không thể bỏ lỡ bữa trưa cùng phụ vương cộng tiến.

Y Lai Ân khi ngang qua phòng Pháp Nhĩ Tư dừng cước bộ, nhẹ nhàng đẩy ra khe cửa.

Thanh niên tóc đen còn đang ngủ say, đối một tuỳ tùng y tựa hồ không quá hợp cách, bất quá… nhìn gương mặt sâu giấc của Pháp Nhĩ Tư, hắn không khỏi toát ra tiếu dung sủng nịch, nhẹ nhàng đóng cửa.


Phòng ăn cung điện phi thường lớn, một bên là một loạt những chiếc cửa hình vòm, có thể thấy hoa viên cùng bể phun nước bên ngoài, trên bàn cơm thật dài, Y Lai Ân là người cuối cùng đến.

Hắn đem tay phải nắm thành quyền dán ở ngực trái, hướng nam nhân ngồi ở chủ vị cúi người, “Rất xin lỗi, bệ hạ, ta đến muộn.”

Nam nhân tóc vàng ở chủ vị cười cười, để hắn ngồi phía tay phải của mình.

Y Lai Ân vừa ngồi xuống, chợt nghe một trận bước chân hỗn độn, quay đầu, dĩ nhiên thấy Pháp Nhĩ Tư chật vật chạy tới, phía sau là Ô Lạp Nhĩ.

Pháp Nhĩ Tư đang trong lúc mộng đẹp, bị Ô Lạp Nhĩ mạnh mẽ xông vào đánh thức, còn không rõ trạng huống đã bị mặc vào y phục tuỳ tùng.

“Nếu như vai diễn hiện tại của ngài là một tuỳ tùng, như vậy thỉnh làm ra bộ dáng một tuỳ tùng!” Ám tinh linh nhất quán ưu nhã hướng y kêu to, sau đó lôi kéo y chạy đến phòng ăn.

Thấy mọi người trên bàn ăn nhìn chằm chằm mình, Pháp Nhĩ Tư lần đầu tiên không ý tứ gãi đầu.

“Thỉnh đứng sau vương tử điện hạ.” Ô Lạp Nhĩ nhắc nhở, Pháp Nhĩ Tư lập tức tới phía sau Y Lai Ân.

Y Lai Ân không quay đầu, nhưng đối Ô Lạp Nhĩ nhíu, “Pháp Nhĩ Tư hôm qua bị thương, lại mệt không chịu được, ngươi hẳn để y nghỉ ngơi.”

Ô Lạp Nhĩ còn chưa kịp nói, quốc vương đã mở miệng, “Y Lai Ân, đây là tuỳ tùng mới của ngươi?”

Y Lai Ân nửa đứng dậy hướng quốc vương cúi người, “Dạ, bệ hạ.”

Pháp Nhĩ Tư chưa từng gặp qua vị quốc vương của Tư Đặc Mỹ Tư liên hợp vương quốc, bất quá đó là bởi y sống thật lâu, cho nên quốc vương cũng đổi qua vài lần.

Chỉ là y trong một số lời đồn nghe qua chuyện về vị quốc vương này.

Một nam nhân nghiêm khắc, đồng thời cẩn thận tỉ mỉ, này tựa hồ từ tướng mạo của hắn có thể nhìn ra.

Đường viền phi thường lập thể, có góc có cạnh, quy củ như tảng đá thành tường.

Y Lai Ân lớn lên rất giống phụ thân, bất quá hắn ôn hoà hơn chút, có lẽ bởi mẫu thân di truyền, đôi mắt màu lam khiến toàn bộ đường cong nhu hoà.

Đương khi đôi mắt màu băng lam của quốc vương nhìn về phía mình, Pháp Nhĩ Tư rất nhanh cúi đầu, tin tưởng đối phương sẽ không thích thấy khinh miệt cùng buồn chán trong mắt y.

Đường nhìn của quốc vương trên người y dừng một chút lại dời đi, chưa bao giờ lưu ý sự thay đổi một tuỳ tùng.

Sau khi quốc vương tuyên bố có thể dùng cơm, bữa trưa chính thức bắt đầu.

Bàn ăn phủ khăn trải bàn trắng noãn, bên trên đặt chén bát bằng bạc cùng hoa tươi buổi sáng hái trong vườn. Người dùng cơm không nhiều, có người nói đại vương tử bởi một ít chính sự đã đi nước láng giềng. Y Lai Ân là thứ tử, cho nên công việc ngoại giao cùng hắn không có gì quan hệ.

Ngoại trừ quốc vương cùng Y Lai Ân, trên bàn ăn còn hai vị thiếu nữ.

Ngồi cạnh Y Lai Ân là một thiếu nữ mái tóc xoăn đen, đối diện Y Lai Ân lại là mái tóc xoăn vàng, ngoại trừ màu tóc, các nàng lớn lên cực kỳ giống nhau, nếu như bỏ đi màu tóc, chỉ sợ cả phụ mẫu đều không nhận ra.

Trước khi tới đây, Ô Lạp Nhĩ trên đường chạy đã nói cho Pháp Nhĩ Tư, đôi song bào thai công chúa này là muội muội của Y Lai Ân.

Chỉ vài người dùng cơm, món ăn nhưng đặt đầy trước mặt, hồng tửu tản mát hương vị mê người, toàn bộ phòng ăn an tĩnh đến hầu như không nghe được thanh âm.

Pháp Nhĩ Tư nhìn Y Lai Ân dùng cơm, nghĩ không ra dã man nhân này dùng cơm có thể an tĩnh như vậy, y nhưng kiến thức không ít người dùng dao nĩa thanh âm cực vang.

Bất quá chính mình từ sau khi đến đây chưa từng ăn gì, thấy bọn họ dùng cơm, y không khỏi nhíu mày.

Thế nhưng Pháp Nhĩ Tư là một hắc bào pháp sư —— mặc kệ bạch bào hay hắc bào, luôn phải bảo trì hoàn mỹ phong độ cùng lễ nghi, cho nên bất luận y cỡ nào phẫn nộ, cũng không ở trên mặt biểu hiện chuyện thực chính mình đói đến điên.

Ngay khi y tính toán lát nữa ăn gì, lại nghĩ làm sao chuồn ra cung đi tìm chiếc mũ của Da Khắc, xa xa lại truyền đến một trận tiếng bước chân.

Ô Lạp Nhĩ đi phía trước, phía sau theo một nam nhân anh tuấn, nam nhân này xuất hiện khiến Pháp Nhĩ Tư nhíu mày, bởi y nghe được một cổ huyết tinh nồng đậm.

“Xin lỗi, quấy rầy ngài dùng cơm.” Nam nhân anh tuấn hướng quốc vương cúi người, kế ngẩng đầu, đó là một gương mặt khiến nữ nhân động lòng.

“Là Ái Đức Hoa bá tước, thỉnh ngồi xuống cùng nhau dùng cơm.” Quốc vương mỉm cười bắt chuyện.

“Cảm tạ sự hào phóng của ngài.” Ái Đức Hoa bá tước lại cúi người, cung kính ngồi cạnh công chúa tóc xoăn vàng, người hầu lập tức vì hắn mang lên một bộ đồ ăn.


Sử dụng phím mũi tên (hoặc A/D) để LÙI/SANG chương.